← Xuyên việt chi gia hữu chuế tế

Chương 610: Thiêu đốt trận pháp

16 min read 29.08.2026

 

Tuy nhiên, việc giết chết một đợt hải thú và hải điểu cũng không thể răn đe được toàn bộ số còn lại, chúng vẫn cứ từng đợt từng đợt lao về phía trước.

Hai vị trưởng lão tuy thuộc về các tông môn khác nhau, lập trường đối lập, nhưng lúc này hai người lại kề vai sát cánh chiến đấu.

Hai người vô cùng tức giận, chuyện này rõ ràng là do con người thao túng, nhưng nhất thời bọn họ lại không nghĩ ra kẻ nào có thể làm được tới mức độ này.

Nghĩ không ra là vì kẻ thao túng đâu phải con người, kẻ ở dưới biển là Hải Long Vương, kẻ trên trời là Kim Tử.

Kim Tử vừa đi tìm Hải Long Vương thương lượng, Hải Long Vương liền lập tức gật đầu đồng ý, ý tưởng này của Kim Tử quá tốt rồi, chỉ một chữ thôi, chiến!

Lúc này, các tu giả ẩn nấp trong bóng tối vây xem, sau khi sững sờ thì nhanh chóng phản ứng lại.

Thời cơ nào là tốt nhất, chẳng phải chính là ngay lúc này sao? Thừa dịp hai vị trưởng lão bị hải thú và hải điểu kiềm chế, lao qua đó lên đảo.

Thế là “xoẹt” một cái, liền có mấy tu giả vọt ra, nhanh chóng lao về phía tòa hải đảo ở gần nhất.

Các tu giả khác thấy thế cũng vội vàng lộ diện xông về phía hải đảo, trong tình huống này, bọn họ không tin hai vị trưởng lão kia còn có thể ngăn cản được tất cả mọi người.

Tư trưởng lão của Phi Lăng Tông nhìn thấy từng tu giả lộ diện xông về phía hải đảo thì nổi trận lôi đình, đáng chết, từng kẻ một đều không đặt lời cảnh cáo của Phi Lăng Tông vào trong mắt.

“Giết!” Tư trưởng lão vung tay một kiếm, tu giả ở khoảng cách hơi gần bị phi kiếm đánh trúng, thét lên một tiếng thảm thiết rồi ngã nhào xuống mặt biển.

Nhưng tình huống như vậy cũng không thể răn đe được các tu giả khác, có câu chim chết vì mồi, người chết vì tiền, hành vi hiện tại của bọn họ cũng tương đương với việc đem tính mạng của mình ra đánh cược một ván, cược thắng thì thu hoạch phong phú, cược thua chính là mất mạng.

Cũng có những tu giả gánh vác sứ mệnh của thế lực nơi mình thuộc về mà đến đây, nhất định phải làm rõ tình hình của năm tòa hải đảo, thế thì có phải trả giá bằng tính mạng cũng không tiếc nuối.

Tư trưởng lão liên tiếp chém giết mấy người, vị Thương trưởng lão kia của U Minh Tông cũng thế, thế nhưng bọn họ lại không thể đem toàn bộ tâm trí dùng để đối phó với những tu giả muốn lên đảo này.

By vì còn có từng đợt hải thú và hải điểu xông về phía hải đảo, một khi để chúng lên đảo thì sẽ muộn mất.

Hai vị trưởng lão trong lòng đều đang chửi rủa, một mặt ra tay ngăn cản, một mặt phát truyền tin về tông môn, để tông môn phái người đến chi viện, chỉ có hai người bọn họ canh giữ thì đã không còn tác dụng nữa rồi.

Khương Tinh Hà vẫn chưa động đậy, toàn bộ sự phát triển này quá mức làm cho hắn và Triệu thúc chấn kinh, hai người đều không ngờ tới vị điểu đại nhân kia thế mà thật sự làm được.

Khương Tinh Hà quệt mạnh một cái lên mặt: “Không ngờ Khương Tinh Hà ta thật sự ngay cả một con hải điểu cũng không bằng, từ bao giờ mà hải điểu lại thông minh đến thế này?”

Triệu thúc nói: “Con hải điểu này phía sau chắc chắn còn có trợ thủ, hải điểu không thể nào khống chế được đám hải thú bên dưới kia.”

Khương Tinh Hà gật đầu: “Đây là điều chắc chắn rồi, chúng ta cũng chuẩn bị qua đó thôi, lên một trong các hòn đảo xem trên đó rốt cuộc có thứ gì mà đáng để hai đại tông môn gióng trống khua chiêng như vậy.”

“Thiếu gia cẩn thận một chút, hễ có gì không ổn, thiếu gia hãy rời đi trước.”

“Được.”

Triệu thúc tiên phong khống chế phi chu bay về phía hải đảo, tốc độ không nhanh lắm, ông đang tìm kiếm cơ hội tốt nhất để lên đảo.

Hai người không biết, lúc này Kim Tử cùng Hải Long Vương và Ong Chúa cũng đang lặng lẽ lên đảo rồi, hơn nữa ba con chọn hòn đảo cũng khác nhau, bởi vì bản thân thuộc tính của ba con cũng không giống nhau.

Bọn họ đã từ chỗ Phong Minh và Bạch Kiều Mặc nắm được tình hình cụ thể của năm hòn đảo, biết được có sự phân biệt về thuộc tính, đồng thời còn có thể tìm ra hòn đảo tương ứng với Ngũ Hành là hòn đảo nào, thế nên lúc này mục tiêu mà Kim Tử nhắm trúng chính là hòn đảo thuộc tính Hỏa.

Kim Tử “xoẹt” một cái liền lao qua phòng tuyến, đáp xuống hòn đảo, vừa nhìn thấy hòn đảo được trận pháp bao quanh, Kim Tử lập tức kêu gọi Hỏa Linh, cùng nàng thiêu đốt trận pháp.

Nàng ta không có trình độ trận pháp cao siêu như Bạch Kiều Mặc, trong tình huống không thể phá giải trận pháp, đương nhiên là dùng bạo lực cưỡng ép phá trừ rồi.

Kim Tử phun ra bổn mệnh chân hỏa, Hỏa Linh nhảy vào trong khiến hỏa thế càng thêm dữ dội, thiêu đốt trận pháp hộ đảo kêu lên lẹt đẹt lách tách, chớp mắt đã thiêu ra một cái lỗ, Kim Tử thu Hỏa Linh lại, “vút” một cái liền biến mất vào trong cái lỗ này.

Ngay khoảnh khắc trận pháp bị thiêu thủng một lỗ, Tư trưởng lão của Phi Lăng Tông đã cảm ứng được, suýt nữa thì phun ra một ngụm máu, liền bay về phía hòn đảo đó: “Đều chết hết cho bổn trưởng lão!”

Kẻ thực sự phá trận thì không bị tấn công, các tu giả xông lên đảo phía sau liền gặp họa, lại liên tiếp có mấy tu giả ngã nhào xuống biển, mặt biển đã bị máu của tu giả cùng hải thú hải điểu nhuộm đỏ thẫm.

Chính trong chớp mắt ấy, Triệu thúc lập tiếp vứt bỏ phi chu, kéo Khương Tinh Hà lao nhanh về phía tòa đảo ở gần nhất.

Còn chưa tới gần, công kích của Triệu thúc cũng đã tung ra, cùng với các tu giả khác đã chạy tới nơi, hợp lực công kích dữ dội vào trận pháp.

Một chuỗi tiếng “ầm ầm” vang lên, hộ đảo đại trận nơi này cũng bị đánh ra một khe nứt, những tu giả bên ngoài này nhanh chóng lướt qua bên trong trận, lên đảo thành công.

Cùng lúc đó, trên chiến trường của hai tông, các đệ tử bổn tông cũng bắt đầu tham chiến.

Tông chủ và trưởng lão của hai tông đều đến chiến trường để áp trận, đề phòng lẫn nhau, nghiêm ngặt ngăn cản đối phương ra tay, mặc kệ các đệ tử bên dưới đánh đến ngươi sống ta chết.

Các tông chủ áp trận ở phía trên bắt đầu đấu khẩu.

Tông chủ của U Minh Tông họ Diêm, Diêm tông chủ cười nhạo Tào tông chủ của Phi Lăng Tông: “Tào tông chủ, sao không thấy lệnh lang ra chiến trường? Lệnh lang chẳng phải luôn là thiên chi kiêu tử của Phi Lăng Tông sao, Diêm mỗ đang muốn được mở mang tầm mắt đây.”

Tào tông chủ nghe xong thì tức nổ đom đóm mắt, lão họ Diêm này đúng là cái nồi nào không sôi thì xách cái nồi đó.

Điều khiến lão tức giận nhất chính là lão họ Diêm này còn thu người đàn bà hại con trai lão thành đệ tử thân truyền, lần này đi theo trong đội ngũ cấp cao của tông chủ và trưởng lão, chứ không xuống chiến trường chiến đấu, bằng không Tào tông chủ nhất định phải hạ lệnh cho đệ tử bổn tông, không tiếc bất cứ giá nào lấy mạng ả ta.

Trong mắt Tào tông chủ loé lên vẻ lạnh lùng: “Họ Diêm kia, ngươi đừng hòng đắc ý, lần này sẽ là Phi Lăng Tông thắng thế, U Minh Tông của ngươi tất là bại tướng dưới tay bọn ta.”

Diêm tông chủ chẳng thèm giận, lần này đồ đệ Ánh Tuyết của lão làm việc quá sức đẹp đẽ, một lần hành động liền phế đi đứa con trai độc nhất của Tào tông chủ, Diêm tông chủ thật sự vô cùng hả dạ.

Mặc dù hai tông đã đạt thành ngầm hiểu, nhưng không có nghĩa là lão và lão họ Tào kia phải sống chung hòa bình với nhau.

Tào tông chủ quay người liền hạ lệnh, để một nhóm đệ tử đang chờ đợi khác ra chiến trường, những đệ tử này bao gồm đệ tử bổn tông, cũng bao gồm cả đệ tử của tông môn phụ thuộc.

Diêm tông chủ chẳng mảy may bận tâm, phất phất tay, để đệ tử bên này cũng ra chiến trường tương tự.

U Minh Tông càng không để ý đến sự tiêu hao chút đệ tử này, so với Phi Lăng Tông, U Minh Tông càng tin tưởng vào luật rừng cá lớn nuốt cá bé, thứ bọn họ cần là những đệ tử có thể bộc lộ tài năng trên chiến trường, đệ tử như vậy còn quan trọng hơn cả trăm người ngàn người chết đi trên chiến trường.

Chiến trường này đối với U Minh Tông mà nói giống như một cái lăng luyện trường, dùng để chọn lọc tự nhiên, tìm ra những đệ tử xuất sắc nhất.

Các đệ tử tầng lớp trung và thấp làm sao biết được cấp cao tông môn và tông chủ nghĩ thế nào, những đệ tử có mặt trên chiến trường thực sự đã giết đến đỏ cả mắt.

Khi tận mắt nhìn thấy sư huynh đệ tình như thủ túc của mình ngã xuống dưới đao của đệ tử tông môn đối phương, có ai mà không sinh ra hận ý, lập chí báo thù rửa hận cho sư huynh đệ của mình?

Đúng lúc này, tông chủ hai bên đều nhận được truyền tin của trưởng lão phái đi canh giữ năm tòa hải đảo.

Cả hai đều kinh hãi, thế mà còn có tu giả dám đối đầu với hai đại tông môn của bọn họ?

Hai người ngẩng đầu nhìn nhau một cái, đồng thời lên tiếng hỏi: “Ngươi cũng nhận được rồi?”

“Làm thế nào?”

“Đương nhiên là lập tức phái người qua đó chi viện, đáng chết, đừng để ta biết là kẻ nào làm, sau chuyện này ta quyết không tha thứ.”

“Tông ta cũng vậy.”

Ý này chính là, sau khi tra ra là thế lực phương nào làm, hai tông đều quyết ý đem thế lực của đối phương nhổ tận gốc.

Lúc này hai vị tông chủ lại có lập trường nhất trí, hai người đồng thời phái ra một bộ phận tinh anh đệ tử, cùng với trưởng lão tiến về vùng biển ranh giới giữa hai tông, hội hợp với trưởng lão đang canh giữ ở nơi đó.

Sự rời đi của bộ phận người này không hề ảnh hưởng đến chiến cục trên chiến trường, đôi bên vẫn giết đến đỏ mắt như cũ, thỉnh thoảng lại có đệ tử ngã xuống.