Chương 588: Bát phẩm luyện dược sư
Bạch Kiều Mặc và Phong Minh trực tiếp truyền tống thẳng về hòn đảo nhỏ của mình. Đi bôn ba một vòng bên ngoài, giờ được trở lại đảo, nhìn ngắm mọi thứ xung quanh khiến họ cảm thấy vô cùng thân thuộc, bởi lẽ nơi này đều do một tay họ dựng xây nên.
Trên đảo vẫn bình yên như cũ, bóng dáng của Hải Long Vương và Kim Tử thì chẳng thấy đâu, không biết hai đứa nó lại đang tung tăng bay nhảy ở góc biển chân trời nào rồi. Nhờ có khế ước ràng buộc, họ biết rõ hai đứa nhỏ không gặp phải nguy hiểm gì chí mạng, thế nên Phong Minh và Bạch Kiều Mặc cũng mặc kệ.
Họ chỉ thông qua khế ước nhắn gửi một câu, báo rằng mình đã về đảo và chuẩn bị bế quan, để hai đứa nhỏ khỏi phải lo lắng.
Trước tiên, hai người dành ra mấy ngày ăn chơi hưởng lạc trên đảo để thư giãn gân cốt, sau đó mới cùng nhau tiến vào không gian truyền thừa. Bế quan ở đâu là tốt nhất? Đương nhiên là đại sảnh của không gian truyền thừa rồi. Nơi này có thể tùy ý điều chỉnh dòng chảy thời gian, có một món lợi khí bực này trong tay, dại gì mà không dùng.
Phong Minh đem tốc độ dòng chảy thời gian trong đại sảnh chỉnh lên mức tối đa, tức là tỉ lệ một chọi ba mươi. Bên ngoài trôi qua một ngày, thì bên trong đại sảnh sẽ bằng ba mươi ngày. Bên ngoài qua đi một năm, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc xem như đã bế quan tu luyện được ba mươi năm trong đó rồi. Hai người quả thực đều cần một khoảng thời gian dài để trầm lắng, tích lũy lại bản thân.
Hòn đảo nhỏ vừa có chút sinh khí nhờ chủ nhân trở về, thì chỉ một ngày sau đã lại khôi phục vẻ tĩnh mịch vốn có.
Hải Long Vương và Kim Tử — vốn đang khuấy đảo phong vân tại Thương Hải cảnh — sau khi nhận được truyền tấn của Phong Minh và Bạch Kiều Mặc cũng không vội vã chạy về, vì chủ nhân đã bảo là bế quan, họ có về thì cũng chẳng gặp được người.
Hai đứa nó cũng đã sớm nghe ngóng được tin tức bên ngoài, biết hai vị chủ nhân đã đại náo Bách Thảo thành một bận, Phong Minh còn gặt hái được một phen thu hoạch lớn.
Vì chuyện ở Bách Thảo thành, Hải Long Vương và Kim Tử còn tụ họp lại một chỗ để buôn chuyện về hai vị chủ nhân. Đúng là chủ nào tớ nấy, Phong Minh thích hóng hớt tin tức bao nhiêu, thì Hải Long Vương và Kim Tử — bao gồm cả Tiểu Tinh nữa — cũng rất đam mê chuyện bát quái bấy nhiêu.
Ba con thú hóa thành hình dáng thu nhỏ, nằm bò trên một tảng đá, đầu chạm đầu xì xầm bàn tán.
Chúng cười nhạo việc chủ nhân Phong Minh nay bỗng dưng có thêm một vị sư tổ. Người ngoài tuy không rõ thân phận của hai người Dư Tiêu và Thu Dịch vừa được Tô đại trưởng lão thu nhận làm đệ tử, nhưng ba đứa nhỏ thì biết tỏng. Sư phụ của sư phụ thì chẳng phải là sư tổ của Phong Minh là gì.
Hải Long Vương đắc ý: “Tính theo vai vế, ngay cả Thu Dịch giờ cũng thành sư thúc của chủ nhân Phong Minh rồi cơ đấy.”
Kim Tử lườm Hải Long Vương một cái khinh bỉ: “Ngươi có ngon thì đứng trước mặt chủ nhân của ta mà nói câu này xem?”
Tuy rằng nó cũng tham gia hóng hớt, nhưng Phong Minh dầu gì cũng là chủ nhân của nó, không thể để Hải Long Vương mang ra làm trò cười như vậy được.
Hải Long Vương cũng khinh bỉ lại: “Giờ ngươi nói câu này thì muộn rồi cưng ạ. Ta vừa dùng Lưu Ảnh Thạch ghi lại hết rồi, chính ngươi cũng vừa cùng ta ngồi bàn tán chuyện của sư tổ còn gì.”
Tánh nóng như kem của Kim Tử lập tức bốc lên: “Đấu một trận đi! Ngươi thua thì phải đền viên Lưu Ảnh Thạch đó cho ta!”
“Xùy, ta đâu có ngu mà mắc bẫy. Ta là Hải Long Vương cơ mà, chuồn đây!”
Hải Long Vương vung đuôi một cái liền bay vút đi, không quên cuốn luôn con rùa nhỏ đang ngồi hóng hớt xem kịch vui bên cạnh đi theo.
Kim Tử bị bỏ lại một mình, nhưng trên mặt chim làm gì có nét giận dữ nào, rõ ràng là một con Kim Ô mà lúc này lại nằm bò ra đó, khúc khích cười như một con bồ câu ngốc. Cười cho đã đời rồi, nó mới vỗ cánh bay đi.
Nói đi thì phải nói lại, hóng hớt thì cứ hóng hớt, nhưng trong suốt thời gian hai vị chủ nhân bế quan, ba đứa nhỏ vẫn thỉnh thoảng đảo qua đảo lại thăm nom hòn đảo, ở lại một hai ngày, để lại đống linh thảo và nguyên tinh mà đám đàn em thu thập được cùng các tài nguyên tu luyện khác rồi mới rời đi.
Phong Minh và Bạch Kiều Mặc cũng không phải là bế tử quan, thỉnh thoảng họ cũng xuất quan ngó nghiêng tình hình một chút. Đôi khi ba đứa nhỏ quay lại đảo thì thấy đống tài nguyên mình để lại đã biến mất, thay vào đó là từng bình đan dược cùng những trận bàn xếp ngay ngắn. Ba đứa nhỏ hớn hở thu lấy, rồi lại cung phụng để lại một đống tài nguyên mới.
Tin tức bên ngoài cũng được ba đứa nhỏ cập nhật liên tục. Đám tu giả lùng sục tung tích của hai vị chủ nhân chưa từng ngơi nghỉ một ngày nào. Đặc biệt là khoảng thời gian đầu khi hai vị chủ nhân mới bế quan, đám đàn em của ba con thú phát hiện ra ở Thương Hải cảnh có rất nhiều tu giả đang âm thầm hoặc công khai tìm kiếm.
Dường như rất nhiều thế lực và tu giả đều coi Thương Hải cảnh là địa bàn tìm kiếm trọng điểm, bởi vì lần đầu tiên khi hai người Dư Phong và Dư Bạch thoát khỏi tay đám lão quái vật, chính là nhờ trốn vào vùng biển bao la vô tận này, khiến các phương không cách nào tìm ra được. Lần này có lẽ họ cũng sẽ bổn cũ soạn lại, trốn trong biển lớn thì quả thực khó mà mò ra được.
Đám tu giả này khi lùng sục khắp Thương Hải cảnh căn bản không hề biết rằng, dưới đáy biển sâu hay trên bầu trời cao đều có vô số cặp mắt đang chằm chằm theo dõi nhất cử nhất động của bọn họ. Những tu giả và thế lực có động thái rầm rộ nhất đều bị Hải Long Vương và Kim Tử thù dai mà ghi hết vào một cuốn sổ nhỏ.
Cười nhạo chủ nhân nhà mình thì được, chứ tuyệt đối không cho phép kẻ ngoại đạo bắt nạt chủ nhân của chúng.
Thấm thoắt một năm đã trôi qua.
Vẫn là tại Thiên La Đảo, không ít tu giả lại tụ tập ở các trà lầu tửu quán, bàn luận về hai người Dư Phong và Dư Bạch vẫn bặt vô âm tín.
Vì sao sau một năm trời chuyện này lại bị khơi gợi lại? Đó là bởi Thẩm Ngọc Loan — người vốn bế quan ở Bách Thảo thành — cuối cùng đã cùng phụ mẫu và tôn nhi Thẩm Dung Thu xuất quan, trở về Phi Hà Đảo.
Chẳng cần nàng phải mở miệng thừa nhận làm gì, chỉ cần nhìn vào tu vi của nàng so với trước đây đã đột phá lên một tiểu giai, điều đó đã đủ để nói lên tất cả rồi. Thẩm Ngọc Loan trước đó quả thực là đang bế quan tu luyện, và tu vi vốn định trệ nhiều năm của nàng nay đã tăng tiến. Điều này chứng minh nàng thực sự đã có được Thiên Hồn Cửu Chuyển Đan cực phẩm.
Đan dược từ đâu mà có? Lần này không còn một ai hoài nghi luyện dược thuật của Dư Phong nữa rồi. Bởi vì chính là sau khi Dư Phong tới bái phỏng phu thê Thẩm gia thì Thẩm Ngọc Loan mới đi bế quan.
Khi Thẩm Ngọc Loan vừa lộ diện ở Bách Thảo thành, đã có bằng hữu của phu thê Thẩm Ngôn Viêm và Đỗ Quân cố ý tới tận cửa hỏi thăm. Phu thê Thẩm gia cũng không hề né tránh vấn đề này, thẳng thắn thừa nhận đan dược chính là do đại sư Dư Phong tự tay mang tới.
Khi đó Bách Thảo thành lại được một phen oanh động, không ít tu giả hối hận đến xanh ruột vì đã không tranh thủ khoảng thời gian Dư Phong ở Bách Thảo thành để cầu đan, giờ đây muốn tìm người thì chẳng biết phải đi phương nào. Luyện dược thuật của Dư Phong quả thực quá đỗi kinh tâm động phách.
Sau một năm, đại danh của đại sư Dư Phong so với thời điểm một năm trước khi hắn độc chiếm truyền thừa địa của Bách Thảo đường trọn vẹn một tháng trời, lại càng trở nên vang dội hơn gấp bội. Bởi lẽ Dư Phong mới chỉ có tu vi Dung Hợp cảnh sơ kỳ, vậy mà hắn đã có thể luyện chế ra thất phẩm cao cấp đan, lại còn là bậc cực phẩm! Luyện dược thuật bực này quả thực đã đạt tới mức đăng phong tạo cực, thế gian không ai bì kịp.
Ngươi bảo Thanh Vân Tử đại sư của U Minh đại lục ư? Xem ra cũng chẳng bằng, vì nghe đồn Thanh Vân Tử đại sư đã đạt tới Dung Hợp cảnh đỉnh phong rồi. Thậm chí có kẻ còn thẳng thừng nhận định, đại sư Dư Phong chắc chắn đã vượt cấp trở thành một bát phẩm luyện dược đại sư rồi.
Tin tức này nhanh chóng càn quét khắp toàn bộ Thương Huyền đại lục, thậm chí còn lan truyền sang cả các đại lục khác. Thất phẩm luyện dược đại sư thì đại lục nào cũng có, thế nhưng ý nghĩa của một vị bát phẩm luyện dược đại sư thì hoàn toàn khác biệt. Toàn bộ Thương Huyền đại lục này phỏng chừng có được mấy vị bát phẩm luyện dược đại sư chứ? Đếm trên đầu ngón tay là hết sạch rồi.
Hơn nữa so với các vị bát phẩm luyện dược đại sư khác, đại sư Dư Phong vẫn còn không gian thăng tiến cực kỳ to lớn. Kẻ khác muốn đột phá thì phải lên Đại Thế Giới, còn đại sư Dư Phong thì hoàn toàn không cần phải như vậy.
Chính vì lẽ đó, các tu giả trên Thiên La Đảo lại một lần nữa tụ tập lại, tranh luận vô cùng kịch liệt về hai vị đại sư Dư Phong và Dư Bạch. Đại sư Dư Phong vốn có mối duyên nợ không thể cắt đứt với Thiên La Đảo của họ, nên không ít tu giả mặc nhiên coi hai vị này là tu giả của bản đảo luôn.
“Cho nên nói, đại sư Dư Phong thực sự đã trở thành bát phẩm luyện dược đại sư rồi sao?”
“Chỉ là nghe đồn thôi, theo suy đoán thì trình độ của hắn đã đạt tới mức bát phẩm luyện dược đại sư rồi. Nhưng các ngươi cũng biết đấy, bát phẩm linh thảo ở Trung Thế Giới của chúng ta sản sinh ra cực kỳ hiếm hoi, có thì cũng đã sớm rơi vào tay đám cường giả Niết Bàn cảnh rồi, tuồn ra ngoài chẳng được bao nhiêu. Ta đoán cho dù hiện tại đại sư Dư Phong có trình độ đó, thì trong một sớm một chiều cũng chưa chắc đã luyện chế ra được bát phẩm đan dược đâu.”
“Ha ha, đám lão quái vật năm xưa đối đầu với đại sư Dư Phong, giờ chắc hối hận đến mức ruột gan tím tái hết rồi nhỉ.”
“Ai bảo năm xưa chúng làm rùm beng lên làm chi, nếu không thì hai vị đại sư giờ vẫn đang yên ổn ở lại Thiên La Đảo của chúng ta rồi.”
“Tin mới nhận đây! Cao gia vừa lên tiếng, bằng lòng tặng không cho đại sư Dư Phong nguyên liệu luyện chế Niết Bàn Đan để đại sư luyện tay nghề!”
“Tin mới nữa đây! Cao gia vừa dứt lời thì Thích gia cũng lập tức hô hào đối ngoại, cũng nguyện ý dâng tặng bát phẩm linh thảo cho đại sư Dư Phong kìa!”
“Chậc chậc, mấy thế lực và tu giả có bát phẩm linh thảo trong tay đều ngồi không yên rồi, chỉ là chẳng biết hiện tại đại sư Dư Phong đang ở cái xó xỉnh nào thôi.”
“Hắc hắc, các ngươi đoán xem Ngô lão quỷ và Bàng lão độc hiện tại đang có tâm trạng gì? Trong tay bọn họ chắc chắn đã sớm thu thập đủ nguyên liệu luyện chế Niết Bàn Đan từ lâu rồi.”
Mọi người nghĩ tới hai kẻ này đều vô cùng hả hê, cười trên nỗi đau của người khác. Năm xưa đám dơi hút máu với sâu độc của hai lão này đã quấy nhiễu Thiên La Đảo đến mức chướng khí mù mịt, nay thấy bọn chúng gặp quả báo, ai nấy đều vui mừng ra mặt.
Cũng có tu giả cảm thán: “Cái này cũng tại vì chẳng có ai ngờ được đại sư Dư Phong lại có thể trưởng thành nhanh đến mức thần tốc như vậy.”
Lời này nhận được sự đồng tình của tất cả mọi người. Năm xưa khi Ngô lão quỷ và Bàng lão độc cùng đám lão quái vật lật tung cả Thiên La Quần Đảo để lùng sục tung tích của hai người Dư Phong và Dư Bạch, lúc đó Dư Phong mới ở tu vi gì chứ? Khi đó hắn mới chỉ ở Khai Hồn cảnh mà thôi!
Cho dù biết hắn luyện dược thuật giỏi, thiên phú luyện dược cao, nhưng nghĩ bụng muốn trưởng thành đến mức có thể luyện chế được Niết Bàn Đan thì nhanh cũng phải mất trăm năm, chậm thì cũng phải vài trăm năm mới xong, bởi vì ở giữa còn phải vượt qua cả một đại giai cơ mà. Có thể luyện chế ra Niết Bàn Đan ở tu vi Dung Hợp cảnh đỉnh phong thì đã được xếp vào hàng kỳ tài luyện dược rồi.
Đằng này tên đó lại không thèm đi theo con đường bình thường. Không chỉ tu vi tấn cấp nhanh, mà tốc độ thăng cấp của luyện dược thuật lại càng nhanh hơn. Chỉ dựa vào việc Thiên Hồn Cửu Chuyển Đan cực phẩm xuất thế, giờ đây hầu như không ai nghi ngờ việc hắn sẽ chẳng mất bao nhiêu thời gian để danh chính ngôn thuận trở thành một bát phẩm luyện dược đại sư. Hiện tại hắn cứ trốn biệt tăm không lộ diện, biết đâu lần tới xuất hiện, hắn đã là bát phẩm luyện dược đại sư thật rồi cũng nên.
Năm xưa ngay cả những tu giả đứng xem kịch vui này thực ra cũng không mấy lạc quan về Dư Phong, thậm chí còn cho rằng hắn và Dư Bạch khó lòng mà trốn thoát nổi. Ấy thế mà hai người này lại có khí vận ngập trời.
Liễu Đan Tự cũng đang ngồi trong một quán trà, lắng nghe đám khách khứa kích động bàn tán về chuyện của Dư Phong. Trong lòng hắn cũng không khỏi kinh thán, phải rồi, cho dù hắn có hiểu rõ Phong Minh đến mấy thì cũng phải ngả mũ thán phục trước tốc độ trưởng thành của đối phương. Xem ra Phong Minh đã gặt hái được không ít lợi lộc trong truyền thừa địa của Bách Thảo đường, cho nên vừa ra ngoài liền có thể luyện chế được Thiên Hồn Cửu Chuyển Đan cực phẩm.
Hắn cũng đã gửi tin tức về cho cha mình để ráo riết thu thập bát phẩm linh thảo, hắn biết Phong Minh chắc chắn đang rất thiếu thứ này. Đáng tiếc là bát phẩm linh thảo dù cha hắn có muốn thu thập thì cũng gặp không ít khó khăn, suy cho cùng số lượng quá ít ỏi, trừ phi có kẻ mang được từ Đại Thế Giới xuống, chứ dựa vào sản lượng của Trung Thế Giới thì hạn chế vô cùng. Lưu Dương các muốn tìm cách móc nối với Đại Thế Giới cũng trầy trật gian nan lắm, Đại Thế Giới vốn dĩ rất bài ngoại.
Liễu Đan Tự lại nghe thấy có tu giả nhắc tới Thanh Vân Tử đại sư của U Minh đại lục rồi. Thanh Vân Tử đại sư và đại sư Dư Phong hầu như có thể đại diện cho hai vị luyện dược sư có thiên phú xuất chúng nhất của hai đại lục tương ứng. Trước đây khi tu giả bản địa mang hai vị này ra so kè xem luyện dược thuật của ai cao ai thấp, trong lòng vốn chẳng mấy tự tin, bởi lẽ thành tích của Thanh Vân Tử đại sư quá đỗi chói lọi, hễ ra tay là chắc chắn có đan cực phẩm, trong khi đan dược do đại sư Dư Phong luyện chế lưu truyền ra bên ngoài lại chẳng đáng là bao.
Lần này thì cục diện đã hoàn toàn đảo ngược rồi. Giờ đây hễ bàn luận về hai người này, ai nấy đều vô cùng quả quyết mà khẳng định rằng: Luyện dược thuật của đại sư Dư Phong gạt phắt Thanh Vân Tử đại sư qua một bên, cao hơn nhiều lắm!
Liễu Đan Tự suýt chút nữa thì phì cười vì mấy lời bàn tán này. Đối với Phong Minh mà nói thì chuyện này có là cái đinh gì chứ? Tự lấy tay trái đấu với tay phải của mình, để xem tay nào lợi hại hơn một chút sao?
—
Hai người Phong Minh và Bạch Kiều Mặc đang ở trong không gian đã sớm quẳng chuyện của Thẩm Ngọc Loan ra sau đầu rồi, chẳng ngờ nổi việc nàng xuất quan lại có thể làm dấy lên một đợt sóng gió tìm người rầm rộ đến vậy. Hai người họ lần này quả thực là hai tai không nghe chuyện ngoài cửa sổ, một lòng một dạ chỉ biết có tu luyện mà thôi.
Phong Minh trước tiên đem truyền thừa trăm nhà mà mình hấp thu được ra để chắt lọc và đúc kết lại, dung hòa vào trong luyện dược thuật của riêng mình. Màn chỉnh lý và tiêu hóa này đã ngốn sạch của hắn hơn mười năm trời trong đại sảnh.
Tiếp sau đó, Phong Minh cùng Bạch Kiều Mặc cùng nhau nghiền ngẫm sách vở và ngọc giản, chính là đống đồ mà vị tiền bối Lâm Kỳ cất giấu trong địa cung năm xưa. Trong đó số lượng sách vở ngọc giản liên quan đến tu hành cùng luyện dược thuật, trận pháp thuật là không hề nhỏ. Nhãn quang của Lâm Kỳ cao thâm đến nhường nào chứ, những thứ có thể lọt vào mắt xanh để ông ta cất giấu trong địa cung thì giá trị đương nhiên không thể tầm thường.
Hai người xem sách đến mệt nhoài thì lại khoanh chân nhập định tu luyện. Quá trình tu luyện cũng là sự kết hợp đồng thời giữa tôi luyện nhục thân, tu luyện nguyên lực và rèn luyện hồn lực, ở nơi này họ hoàn toàn không phải lo lắng về việc thời gian bị tiêu hao quá nhiều. Ờ thì… hiệu quả của việc song tu cũng đặc biệt tốt nữa.
Tu luyện xong xuôi, mỗi người lại ôm lấy một cuốn sách mà đọc, thỉnh thoảng hai người lại nhỏ to trao đổi vài câu. Phong Minh còn lấy ra chút điểm tâm trà nước để cả hai cùng dùng.
Dưới sự bế quan khổ luyện bực này, tu vi cùng với luyện dược thuật, trận pháp thuật của hai người đều có những bước tiến dài đầy vững chắc. Một cách vô thanh vô thức, tu vi của hai người trước sau đều thuận lợi đột phá lên Dung Hợp cảnh trung kỳ. Mặc dù bên ngoài mới trôi qua chưa đầy hai năm, nhưng thực tế hai người họ đã tu luyện ròng rã mấy chục năm trong không gian truyền thừa rồi, tốc độ tăng tiến tu vi này kỳ thực tính ra cũng không phải là nhanh. Nhưng cũng chính vì lẽ đó, nền tảng tu vi của hai người vô cùng vững chãi, không hề có chút phù phiếm nào.
Khi không muốn đọc sách cũng chẳng buồn tu luyện nữa, họ lại ra ngoài ngó nghiêng một chút. Thấy Hải Long Vương và Kim Tử vẫn chưa về, hai người liền trở lại không gian tán gẫu dăm ba câu với Tử Tinh Phong Vương, chăm sóc đống linh thảo đang sinh trưởng tốt tươi trong đó.
Họ lại từ tổ ong của ong chúa và các đàn ong khác lấy ra một ít tử tinh mật ong. Hai người ngồi bó gối trong không gian, lôi đống thịt thú tích trữ ra, phết mật ong lên rồi nướng xèo xèo để thưởng thức. Khỏi phải nói, cái hương vị đó quả thực là ngon nhức nách. Thịt thú nướng mà lại xa xỉ phết thêm mật ong chúa mập mạp thế kia thì vị làm sao mà dở cho được? Ngay cả Tử Tinh Phong Vương khi ăn cũng mồm miệng bóng loáng mỡ, nghiện không lối thoát.
—