Chương 586: Tống trận tinh bàn
Tô đại trưởng lão với tư cách là cường giả Niết Bàn cảnh kiêm bát phẩm luyện dược sư, ngày thường rất hiếm khi lộ diện. Do đó, trong tầng lớp cao tầng của Bách Thảo Đường, người có địa vị cao nhất chính là Nhị trưởng lão.
Nhị trưởng lão đích thân làm thủ tục cấp thân phận khách khanh trưởng lão cho Ô Dương, đồng thời giải thích rõ ràng về quyền lợi và nghĩa vụ liên quan.
Tuy rằng quyền lợi được hưởng tương đối có hạn, song nghĩa vụ phải thực hiện cũng rất ít, so với các trưởng lão khác thì tự do tự tại hơn nhiều.
Cùng lúc làm thủ tục nhận chức trưởng lão chính thức còn có Củng Khiên. Hắn đã tiếp nhận truyền thừa của độc sư, cũng nguyện ý duy trì sự tồn tại của Bách Thảo Đường. Một người nữa chính là Khổng Thiền được thăng chức lên làm trưởng lão.
Dư Tiêu và Thu Dịch đương nhiên cũng chính thức gia nhập Bách Thảo Đường. Hai vị đệ tử này so với các đệ tử khác của Bách Thảo Đường thì có địa vị siêu nhiên hơn hẳn.
Bởi vì sư phụ của họ hiện tại là vị bát phẩm luyện dược đại sư duy nhất của Bách Thảo Đường. Các đệ tử khác dù có hâm mộ ghen tị đến đỏ mắt thì cũng chẳng ai dám vô lễ với họ.
Ngược lại, số đệ tử xán lại gần muốn kết giao thân thiết với họ lại càng đông đảo hơn.
Khi những tin tức này từ Bách Thảo Đường truyền ra ngoài, đám đông tu giả đều không khỏi kinh ngạc.
Họ kinh ngạc trước thái độ của Tô đại trưởng lão Bách Thảo Đường đối với Ô Dương, thế mà chỉ dùng chức khách khanh trưởng lão là xong chuyện sao?
Ô Dương rõ ràng là người đứng đầu tiến vào không gian truyền thừa địa lần này, vậy mà ngay đến một chức trưởng lão chính thức cũng không có nổi sao?
Bách Thảo Đường này rốt cuộc là coi trọng Ô Dương hay là khinh khi hắn đây?
Còn nữa, Ô Dương phế vật kia rốt cuộc có phải là Dư Phong đại sư hay không?
Ba con hắc mã gây bất ngờ lớn nhất trong lần mở cửa truyền thừa địa Bách Thảo Đường lần này chính là Ô Dương, Dư Tiêu và Thu Dịch. Kết quả của những người khác, bao gồm cả Củng Khiên, cơ bản đều nằm trong dự liệu của mọi người.
Giữa lúc bên ngoài đang bàn tán xôn xao, Phong Minh đã dọn vào ở trong căn khách viện mà trước đó Củng Khiên từng ở. Củng Khiên trên danh nghĩa trưởng lão mới nhậm chức, Bách Thảo Đường tự nhiên sẽ sắp xếp cho hắn một động phủ chuyên biệt để làm nơi tu hành.
Dư Tiêu và Thu Dịch cũng không lập tức đi theo bên người sư phụ để học tập thuật luyện dược, mà cũng dọn tới ở cùng. Việc này khiến cho các tu giả bên ngoài càng thêm nhìn không thấu mối quan hệ giữa ba người bọn họ.
Cuối cùng cũng gặp được Bạch Kiều Mặc, Phong Minh liền xổ ra một tràng oán thán ca cẩm với y. Trên đầu hắn tự dưng lại xuất hiện thêm một ngọn đại sơn đè nặng, Thu Dịch cái gã khốn khiếp kia thế mà lại muốn trèo lên làm bề trên của hắn.
Kỷ Viễn trực tiếp bật cười một cách vô cùng thiếu lương thiện. Thu Dịch vinh thăng làm bề trên, y là bạn lữ của Thu Dịch, tính ra cũng thành bề trên của Phong Minh và Bạch Kiều Mặc rồi còn gì.
Cũng giống như Thu Dịch, cuối cùng cũng có cơ hội đảo ngược tình thế đè đầu cưỡi cổ Bạch Kiều Mặc một phen, Kỷ Viễn bày tỏ tâm trạng vô cùng vui vẻ sảng khoái.
Bạch Kiều Mặc nhìn cái điệu bộ đắc ý ra mặt của Kỷ Viễn, liền quay sang an ủi Phong Minh: “Chúng ta ai kết giao đường nấy, không cần quan tâm họ nghĩ gì.”
Phong Minh nắm chặt nắm đấm: “Đúng vậy! Sư tổ cũng nói thế, ai kết giao đường nấy.”
Thu Dịch và Kỷ Viễn hai cái gã hỗn chướng này, đừng hòng mơ tưởng hắn sẽ gọi một tiếng sư thúc.
Phong Minh lại nói: “Được rồi, hai người các ngươi cứ việc trò chuyện đi, ta đi bế quan một mạch nhỏ, luyện ra một lò đan dược.”
Phong Minh dứt lời liền chẳng thèm đoái hoài đến hai kẻ đang vênh váo kia nữa, Bạch Kiều Mặc cũng cùng hắn tiến vào bế quan.
Kỷ Viễn vẫn cười đến đau cả bụng. Chuyện tốt như thế này, y ước gì có thể đến thêm vài vụ nữa.
Phong Minh có không thừa nhận thì cũng có ích gì đâu, hiện tại sư phụ hắn là Dư Tiêu cùng Thu Dịch rõ ràng là quan hệ sư huynh đệ đồng môn rồi.
Đến khi chỉ còn lại không gian riêng tư với Bạch Kiều Mặc, Phong Minh hừ hừ hai tiếng, cũng không thèm chấp nhặt chuyện đó nữa.
Hắn bảo: “Thực ra ta biết nguyên nhân sư phụ lập tức bái Tô đại trưởng lão làm sư phụ rồi. Có đến một nửa lý do là vì muốn nghĩ cho đứa đồ đệ là ta đây, như vậy ta sẽ không cần phải lo lắng cho an nguy của sư phụ nữa.”
Tuy rằng tu vi và thuật luyện dược hiện tại của sư phụ đều không bằng đứa đồ đệ là hắn, nhưng Phong Minh vẫn nhất mực tôn kính sư phụ, sư phụ mãi mãi là sư phụ của hắn.
Phong Minh lại tiếp: “Như vậy cũng tốt, sư phụ vào Bách Thảo Đường rồi, có thể lợi dụng mạng lưới quan hệ của các phân đường và cứ điểm của Bách Thảo Đường ở bên ngoài để giúp ta nghe ngóng tung tích của cha ta. Đáng tiếc a, cha ta lại không phải là luyện dược sư.”
Bạch Kiều Mặc bật cười, hiểu rõ ẩn ý trong câu nói này của Phong Minh. Nếu Phong đa cũng là luyện dược sư, ước chừng Phong Minh sẽ tiện tay nhét luôn cả cha mình vào Bách Thảo Đường không chừng.
Bạch Kiều Mặc gật đầu: “Thời điểm này bái Tô đại trưởng lão làm sư phụ, cái lợi lớn hơn cái hại rất nhiều.”
Phong Minh đem tình hình chung đụng với Tô đại trưởng lão kể lại cho Bạch Kiều Mặc nghe, Bạch Kiều Mặc cũng cảm thấy vị bề trên này không tệ.
Phải rồi, đã là sư tổ của Phong Minh thì cũng tức là sư tổ của y luôn rồi, y cũng phải chấp nhận hiện thực là mình bỗng dưng có thêm một vị bề trên.
Mặc kệ bên ngoài nghị luận ra sao, Phong Minh trước tiên cứ đóng cửa kéo Bạch Kiều Mặc đi đánh một giấc nồng đã. Liên tục không quản ngày đêm tiếp nhận cả trăm cỗ truyền thừa, tâm thần của hắn cũng đã mệt mỏi rã rời, cần phải nghỉ ngơi tịnh dưỡng.
Sau khi ngủ một giấc no nê, Phong Minh lại tinh thần phấn chấn như xưa. Hắn thu xếp sơ qua đống truyền thừa mà mình đã hấp thu, sau đó bắt tay vào nghiên cứu phương pháp luyện chế Thiên Hồn Cửu Chuyển Đan.
Chuyến bế quan này ròng rã suốt một tháng trời. Trong Bách Thảo Thành, không ít tu giả và luyện dược sư đã rời đi, trở về địa bàn của riêng mình.
Thế nhưng vẫn có rất nhiều người lựa chọn ở lại, dòm ngó Ô Dương đang bế quan, xem khi nào hắn mới xuất quan, và sau khi xuất quan thì hắn sẽ đi đâu về đâu.
Phần lớn mọi người đều đã khẳng định chắc nịch rằng Ô Dương chính là Dư Phong, có không ít tu giả còn muốn tìm hắn để cầu đan dược kìa, đặc biệt là Tiểu Thiên Hồn Cửu Chuyển Đan.
Hiện tại số đan dược từ Bách Thảo Đường lưu chuyển ra ngoài hoàn toàn không có cực phẩm, phẩm chất tốt nhất cũng chỉ tới mức thượng phẩm mà thôi.
Cũng có những tu giả ôm đồm mục đích khác mà canh chừng ở nơi này.
Trải qua một phen rèn luyện trong truyền thừa địa, tu vi của Phong Minh tuy không tăng trưởng nhưng hồn lực của hắn lại có tiến bộ vượt bậc, cộng thêm thuật luyện dược cũng được nâng cao đáng kể trên nền tảng sẵn có. Do đó, việc luyện chế Thiên Hồn Cửu Chuyển Đan diễn ra vô cùng thuận lợi, cả ba phần dược liệu hắn đều đã sử dụng sạch sẽ.
Tất nhiên Thiên Hồn Thảo đã bị hắn dùng hết, nhưng hắn có giữ lại vài hạt giống để sau này khi cần thiết có thể tự mình bồi hóa ra Thiên Hồn Thảo mới.
Một tháng sau, cánh cửa bế quan cuối cùng cũng rộng mở. Dư Tiêu và Thu Dịch – những người cũng đang bận rộn tiêu hóa hấp thu truyền thừa của riêng mình – đồng loạt ngẩng đầu nhìn sang.
“Luyện xong rồi?”
Phong Minh gật gật đầu, lấy ra hai cái bình đan dược, chia phần cho sư phụ và Thu Dịch: “Hai người giữ lấy phòng hờ vạn nhất.”
Nghĩ ngợi một chút, hắn lại lấy thêm một bình nữa: “Cái này đem tặng cho sư tổ đi, coi như tấm lòng đồ tôn hiếu kính lão nhân gia bà ấy.”
Khụ, Tô đại trưởng lão trông qua chẳng có vẻ gì là già cả đâu.
Dư Tiêu mỉm cười đón lấy: “Được rồi, ta sẽ mang qua cho sư phụ. Hai đứa các ngươi tính rời đi ngay sao?”
Phong Minh và Bạch Kiều Mặc nhìn nhau một cái, gật đầu bảo: “Có lưu lại cũng chẳng còn việc gì nữa, chúng ta định trở về trên đảo bế quan một trận để tiêu hóa hấp thu toàn bộ truyền thừa, thời gian một tháng này hoàn toàn không đủ. Trước khi đi, chúng ta phải tới chỗ Thẩm cô nương để giao đan dược.”
Dư Tiêu, Thu Dịch dặn dò: “Phải cẩn thận.”
Phong Minh nói một cách tùy tiện, phóng khoáng: “Yên tâm đi, đây là địa bàn của Bách Thảo Thành, ta hiện tại còn là khách khanh trưởng lão của Bách Thảo Đường nữa. Nếu ta mà xảy ra bất kỳ bất trắc nào ở Bách Thảo Thành thì Bách Thảo Đường sẽ mất mặt lớn mất. Chúng ta cứ việc quang minh chính đại tới đưa đan dược cho họ, rồi lại quang minh chính đại ngồi truyền tống trận rời đi, xem có kẻ nào dám cản đường chúng ta.”
Bạch Kiều Mặc mỉm cười.
Thế là Phong Minh và Bạch Kiều Mặc thực sự quang minh chính đại bước ra khỏi khách viện, tay trong tay dạo bước trên đại lộ.
Nhìn thấy sự xuất hiện của hai người bọn họ, đám tu giả canh chừng ở đây lập tức truyền tin tức ra ngoài. Chỉ trong chớp mắt, toàn bộ những tu giả đang chú ý đến họ đều đã biết, hai người này cuối cùng đã lộ diện rồi.
Nếu Ô Dương chính là Dư Phong, vậy Tang Lê đi bên cạnh hắn còn cần phải bàn cãi gì nữa sao? Đích thị là Dư Bạch rồi.
Giá trị của y so với Dư Phong cũng chẳng hề kém cạnh chút nào, cái thủ pháp không gian trận pháp xuất thần nhập hóa kia đã làm kinh diễm biết bao nhiêu vị trận pháp sư.
Suốt dọc đường đi, khi đi ngang qua các tửu lâu trà lâu, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc thấy không ít người thò đầu ra ngoài cửa sổ để dòm ngó hai người. Đây là coi họ như trò lạ, như cảnh Tây dương để thưởng ngoạn đấy à?
Phong Minh vuốt cằm: “Họ đang xem xem tiểu gia ta đây trông có bao nhiêu phần soái khí sao?”
Đám tu giả nghe được thanh âm của hắn suýt chút nữa ngã ngửa, không ngờ cái gã Ô Dương này lại là một kẻ tự luyến đến mức độ này.
Bạch Kiều Mặc bật cười, đưa mắt nhìn Phong Minh đáp: “Quả thực là rất soái khí.”
Phong Minh suýt chút nữa là chống nạnh cười lớn thành tiếng.
Hai người cứ thế nhìn nhau cười rồi nghênh ngang rời đi, lọt vào mắt đám tu giả bên ngoài thì đúng là không thể ngang tàng hống hách hơn.
“Cái gã này thực sự là Dư Phong đại sư sao? Vị tu giả đi bên cạnh chính là Dư Bạch đại sư?”
“Nếu hắn thực sự là Dư Phong, cớ sao lại đi đứng nghênh ngang ra ngoài như vậy? Không thèm ẩn giấu nữa sao?”
“Lẽ nào lại có kẻ dám ra tay ở Bách Thảo Thành hay sao? Đừng quên hắn hiện tại là khách khanh trưởng lão của Bách Thảo Đường, ra tay trên địa bàn của Bách Thảo Đường thì tức là quá xem thường Bách Thảo Đường rồi.”
“Nhưng nếu ra khỏi Bách Thảo Thành thì sao?”
“Thế thì hành sự cũng phải bí mật một chút chứ, ngàn vạn lần đừng để Bách Thảo Đường nắm được thóp, dù sao cũng là người của Bách Thảo Đường mà.”
“Hai người họ định đi đâu vậy?”
Có vị tu giả bỗng sực nhớ ra điều gì: “Nếu Ô Dương kia thực sự là Dư Phong đại sư, ta đại khái đoán được hắn muốn đi đâu rồi.”
“Đi đâu?”
“Đi tìm phu thê Thẩm Viêm Nghĩa và Đỗ Quân. Các ngươi quên mất lời hứa của Dư Phong đại sư đối với hai người họ rồi sao?”
“Ngươi nói tới Thiên Hồn Cửu Chuyển Đan chân chính ấy hả? Dư Phong đại sư này đã luyện chế thành công rồi sao? Không thể nào chứ?”
Tiếng chất vấn vang lên mỗi lúc một cao, tràn đầy vẻ bất khả tư nghị.
Thiên Hồn Cửu Chuyển Đan đâu thể đánh đồng với Tiểu Thiên Hồn Cửu Chuyển Đan được. Loại sau chỉ là thất phẩm sơ cấp đan, còn loại trước lại là thất phẩm cao cấp đan cơ mà! Hơn nữa, thứ mà phu thê Thẩm gia cần lại phải là cực phẩm đan.
Đoán được khả năng này, không ít ánh mắt cùng hồn lực của các tu giả đều dõi theo bước chân của hai người Phong Minh, xem bọn họ rốt cuộc là muốn đi tới phương nào.
Hai người đích xác là đi tìm phu thê Thẩm gia, họ vốn đã biết rõ từ sớm hai người kia đang trọ ở nơi nào rồi.
Tới nơi, hai người gõ vang cánh cửa viện này. Đám tu giả đi theo phía sau thảy đều chấn động kinh hãi, thế mà lại luyện chế ra được thật sao?
Nhìn thấy sự xuất hiện của hai người bọn họ, phu thê Thẩm Viêm Nghĩa và Đỗ Quân cũng vô cùng kinh hỷ, vội vàng nghênh đón hai người vào trong, đem toàn bộ những ánh mắt dòm ngó khóa chặt ngoài đại môn.
Đỗ Quân mừng rỡ nói: “Hai vị sao lại xuất hiện với dáng vẻ này?”
Đến một chút che đậy cũng không thèm dùng nữa sao?
Phong Minh nhún nhún vai: “Dù sao ai nấy cũng đều đoán Ô Dương chính là Dư Phong rồi, có che đậy tiếp thì cũng có chút tự lừa mình dối người, dứt khoát làm cho bọn họ xem luôn.”
Thẩm Ngọc Loan dắt theo Thẩm Dung Thu chạy tới, hai người cũng đầy kinh hỷ nhìn về phía Phong Minh và Bạch Kiều Mặc.
Phong Minh lấy ra bình đan dược nói: “Cuối cùng cũng không phụ sự kỳ vọng của các vị, đan dược ở đây, Thẩm đạo hữu tiếp lấy.”
Phong Minh nói xong liền tung bình đan dược qua, Thẩm Ngọc Loan vội vã đón lấy. Vừa mở ra xem, chỉ riêng làn dược hương thoang thoảng bay ra đã khiến bốn người có mặt tại đây say đắm ngây ngất.
“Quả nhiên là cực phẩm Thiên Hồn Cửu Chuyển Đan! Không hổ là thủ bút của Dư Phong đại sư.” Thẩm Ngọc Loan kinh thán thốt lên. Thuật luyện dược của Dư Phong đại sư thực sự là làm cho người ta quá mức chấn động.
Ngay cả cực phẩm Thiên Hồn Cửu Chuyển Đan cũng có thể luyện chế ra được, e rằng lúc này nếu hắn muốn luyện chế bát phẩm đan thì cũng đã có thể thử sức rồi.
Thẩm Viêm Nghĩa và Đỗ Quân kích động đến mức vành mắt đỏ hoe, liên thanh nói lời đa tạ Phong Minh.
Phong Minh khoát khoát tay: “Trực tiếp phục dụng ngay tại Bách Thảo Thành này đi, đỡ phải sinh ra biến cố không đáng có.”
Thẩm Ngọc Loan gật đầu, để lại phụ mẫu và nhi tử, nàng liền mang theo đan dược đi bế quan.
Phong Minh cũng không ở lại chờ Thẩm Ngọc Loan xuất quan làm gì. Kết quả còn cần phải xem nữa sao? Tự nhiên là hắn ra tay thì sẽ không xảy ra bất kỳ sai sót nào cả. Thẩm Ngọc Loan sẽ hoàn toàn bình phục, có thể tiếp tục con đường tu luyện.
Một ngày sau, phía sau Phong Minh và Bạch Kiều Mặc vẫn có không ít tu giả bám đuôi. Hai người tiến tới vị trí truyền tống trận của Bách Thảo Thành. Củng Khiên và Huyết Tẫn tới tiễn chân bọn họ, Dư Tiêu, Thu Dịch cùng Kỷ Viễn cũng thế.
Lần biệt ly này, lần sau gặp lại cũng chẳng biết là khi nào.
Tại khu vực truyền tống trận, có người của Bách Thảo Đường canh giữ nghiêm ngặt, lại thêm vị trưởng lão Củng Khiên cùng hai vị đệ tử của Tô đại trưởng lão tự thân tới tiễn đưa Phong Minh hai người, chẳng có kẻ nào gan to bằng trời dám ra tay giở trò mờ ám.
Nhưng người khác không dám giở trò mờ ám, cố ý Bạch Kiều Mặc lại là kẻ to gan lớn mật vô cùng, tự mình giở trò với chính mình.
Trong tay y lấy ra một khối linh khí mà y cùng Phong Minh đặt tên là Tinh Bàn, tiến hành câu thông với truyền tống trận, trực tiếp truyền tống bản thân đi mất.
Thế nhưng, tuyệt nhiên không một ai có thể tìm ra được hai người này đã truyền tống đi nơi nào. Trong truyền tống trận hoàn toàn không lưu lại bất kỳ dấu vết định vị truyền tống nào cả.
Hai người bọn họ cứ như vậy mà bằng không biến mất.
—