← Xuyên việt chi gia hữu chuế tế

Chương 539: Cốt Chu và Tử Vong Hải

22 min read 29.08.2026

 

Bạch Kiều Mặc giải thích cho Phong Minh nghe về sự tồn tại của Tử Vong Hải: “Tử Vong Hải còn có một cái tên khác, cũng chuẩn xác không kém, nơi đây gọi là Oan Hồn Hải.”

Phong Minh nghe vậy liền hít một ngụm khí lạnh.

Bạch Kiều Mặc nói tiếp: “Trong Tử Vong Hải không có vật sống, chỉ có tử vật và vong hồn. Phàm là tu giả tiến vào đây, người có thể sống sót rời đi cực kỳ hiếm hoi. Thế nên Tử Vong Hải mới là một đại cấm địa vô cùng khét tiếng trong Đại Thế Giới. Có lẽ cũng vì vậy mà cho dù có kẻ đoán được Lâm Kỳ tiền bối đặt truyền thừa ở Tử Vong Hải, cũng chẳng mấy ai dám thực sự dấn thân vào sâu trong này để tìm kiếm.”

Phong Minh nghe mà da đầu tê dại, y một chút cũng chẳng thích giao du với mấy thứ tử vật kia: “Vậy chúng ta phải làm sao bây giờ? Hiện tại chúng ta đang ở nơi sâu nhất của Tử Vong Hải, muốn ra ngoài thì bắt buộc phải băng qua vùng biển này. Cái lão tiền bối khốn kiếp Lâm Kỳ kia không để lại thêm thứ gì cho chúng ta sao? Ví như bố trí một truyền tống trận, trực tiếp truyền tống từ trong địa cung này ra bên ngoài Tử Vong Hải chẳng hạn?”

Vẻ mặt Bạch Kiều Mặc có chút kỳ lạ: “Đồ vật thì có để lại, nhưng không phải truyền tống trận. Bởi vì vùng Tử Vong Hải này vốn không thích hợp để bố trí truyền tống trận. Chẳng rõ do lượng tử vật và vong hồn trong Tử Vong Hải quá nhiều, hay vì một nguyên nhân chưa biết nào khác, mà nơi đây đã dựng dục ra một thứ linh vật cực kỳ trân quý, chính là Thời Gian Thạch tương ứng với Không Gian Thạch. Truyền thừa điện bên dưới chính là có dùng tới Thời Gian Thạch, là do Lâm Kỳ tiền bối vô tình tìm thấy trong Tử Vong Hải.”

“Thứ Lâm Kỳ tiền bối để lại là một chiếc cốt chu, một chiếc thuyền nhỏ được chế tạo từ hài cốt trong Tử Vong Hải, có thể giúp chúng ta vượt qua nơi này.”

Phong Minh nghe xong lại một lần nữa trợn tròn mắt. Bất luận là thông tin nào cũng khiến cho Phong Minh chấn động tột cùng.

Mà Bạch Kiều Mặc ngoài nét mặt kỳ lạ ra, trong lòng còn trào dâng niềm bái phục kính trọng đối với Lâm Kỳ. Chính vì bản thân từng trải qua một đời, nên hắn mới biết rõ tất cả những gì Lâm Kỳ làm được kinh thiên động địa đến nhường nào. Đời này ra sao Bạch Kiều Mặc chưa rõ, nhưng ở đời trước, hắn có quất ngựa đuổi theo cũng không kịp một góc của Lâm Kỳ tiền bối.

Chẳng trách Lâm Kỳ tiền bối lại có thể lưu lại danh tiếng lẫy lừng như vậy, chỉ cần truyền thừa vừa xuất thế liền khuấy động khắp các phương. Cho dù ngài đã rời đi ngần ấy năm, sự tồn tại của ngài vẫn khiến các thế lực phải kiêng dè như cũ.

Phong Minh ngẩn người hồi lâu, sau đó giơ ngón tay cái lên: “Được lắm, đây đúng là một vị cường nhân, hung hãn phi phàm.”

Bạch Kiều Mặc vô cùng đồng cảm, lại nói: “Trước đây ta lại không biết, trong số các đại thế lực ở Đại Thế Giới, có tới hai thế lực có uyên nguyên cực sâu với Lâm Kỳ tiền bối, một là Tiêu Dao Viện, một là Hư Không Điện. Có thể nói, thuở ban đầu hai đại thế lực này được thành lập là do một tay Lâm Kỳ tiền bối khởi xướng, những vị cường giả gia nhập thuở sơ khai cũng là chịu sự hiệu triệu của Lâm Kỳ mà đến. Vậy mà những năm ta bôn ba ở Đại Thế Giới trước kia, lại chưa từng nghe phong thanh chút nào.”

Phong Minh nghe xong thì còn có thể làm sao, chỉ càng thêm bội phục Lâm Kỳ, đây quả thực là bậc thần nhân. Y có thể tưởng tượng ra cảnh tượng năm xưa khi Lâm Kỳ dọc ngang tu hành giới thì tự tại khoái hoạt biết bao, các đại thế lực khác đều phải nhao nhao nhường lối cho ngài. Hào quang của một mình Lâm Kỳ đã chiếu rọi toàn bộ tu hành giới, khiến cho những kẻ khác đều trở nên ảm đạm thất sắc. Phần nhiều hậu nhân chẳng thể bằng được.

Phong Minh quả quyết khẳng định: “Là do hậu nhân cố ý xóa sạch vết tích tồn tại của Lâm Kỳ.” Tiếp đó y lại sờ sờ cằm nói, “Thế nhưng ta thấy Lâm Kỳ đâu phải kiểu người dễ bắt nạt như vậy, lúc rời đi ngài ấy lại không nghĩ tới cục diện ngày hôm nay sao? Ta thấy không khả năng, trong hai thế lực này khẳng định vẫn còn thủ đoạn mà Lâm Kỳ tiền bối chôn giấu.”

Mắt Phong Minh sáng rực lên nói: “Bạch đại ca, đợi khi chúng ta chính thức tiến vào Đại Thế Giới bôn ba, chúng ta nhất định phải tới hai nơi này thăm dò một phen, xem có thể lôi những thủ đoạn chôn giấu của Lâm Kỳ ra ánh sáng hay không.”

Bạch Kiều Mặc bật cười: “Được, tới lúc đó chúng ta nhất định phải đi tìm kiếm một phen, danh tiếng của tiền bối không nên bị hậu nhân vùi lấp.” Hắn lại nói, “Thực ra tiền bối đã để lại cho chúng ta truyền thừa tốt nhất rồi, gian phòng đầy sách vở này có lẽ chính là tài sản quý báu nhất cả đời của tiền bối.”

Phong Minh tặc lưỡi một cái rồi nói: “Được rồi, Bạch đại ca ngươi nói có lý, lần tới nếu gặp lại thần hồn của tiền bối, ta sẽ khách khí với ngài ấy hơn chút.” Phong Minh có trực giác mãnh liệt, tuy rằng đã gặp qua hai luồng thần hồn rồi, nhưng y cứ cảm thấy bản thân sẽ còn liên tiếp gặp lại thần hồn do vị tiền bối này lưu lại.

Chậc, vị tiền bối này rốt cuộc là vô vị đến mức nào, hay là muốn khoe khoang thần hồn của mình mạnh mẽ ra sao mà có thể tùy ý phân tách ra hết luồng này đến luồng khác chứ. Đúng vậy, cứ như xé giấy chơi vậy, chỗ này ném một luồng, chỗ kia lại quăng một luồng. Được rồi, Phong Minh thừa nhận trong lòng có chút hâm mộ, y quyết định rồi, phải noi gương Lâm Kỳ tiền bối, ở tu hành giới này cũng gầy dựng nên thần thoại và truyền thuyết của y và Bạch đại ca. Với tư cách là người kế thừa của Lâm Kỳ tiền bối, y phải nỗ lực sóng sau xô sóng trước, vượt qua tiền nhân.

Đầu tiên, cứ bắt đầu từ gian phòng đầy ắp sách vở trong địa cung này trước đi.

Phong Minh vừa mới hạ quyết tâm xong liền tò mò hỏi: “Cốt chu đâu? Cho ta xem cốt chu trông thế nào đi? Có cốt chu rồi thì không cần sợ môi trường ở Tử Vong Hải nữa sao? Vậy chúng ta có thể tiến vào Tử Vong Hải dạo chơi một chuyến rồi?”

Bạch Kiều Mặc bật cười, Tử Vong Hải chôn thây biết bao tu giả mà Minh đệ lại có thể thốt ra lời muốn vào đó dạo chơi.

Bạch Kiều Mặc nắm tay Phong Minh đi tới một góc thư phòng, gạt những cuốn sách bày biện bên ngoài ra, lấy ra một chiếc tráp lộ ra ở phía sau. Mở tráp ra, Phong Minh liền nhìn thấy một chiếc thuyền nhỏ trong suốt như ngọc, tựa như một tác phẩm nghệ thuật được điêu khắc tinh xảo.

Phong Minh kinh ngạc: “Thứ này thật sự được làm từ hài cốt sao? Trông cứ như ngọc thạch thượng hạng vậy.”

Bạch Kiều Mặc đoán: “Chủ nhân của hài cốt này lúc sinh tiền hẳn là có thực lực vô cùng cường đại, thế nên sau khi ngã xuống, hài cốt để lại mới có thể chịu đựng được sự tàn phá của năm tháng và Tử Vong Hải mà vẫn giữ nguyên bản sắc không đổi. Đáng tiếc, một vị cường giả như vậy cũng ngã xuống ở trong Tử Vong Hải rồi.”

Phong Minh nhíu mày: “Vậy Tử Vong Hải rốt cuộc là hình thành như thế nào?”

Bạch Kiều Mặc nói: “Trước kia từng nghe nói, Tử Vong Hải có khả năng là một thượng cổ chiến trường, cũng có người nói nơi đây thậm chí là viễn cổ chiến trường, cho nên sinh linh ngã xuống ở chỗ này thời đó mới dị thường mạnh mẽ. Khí tức và vong hồn sau khi chết bị vây hãm trong Tử Vong Hải, cũng vì vậy mà khiến cho Tử Vong Hải trở nên vô cùng đáng sợ.”

Tất cả những điều này không chỉ khiến Phong Minh nghe mà tán thán không thôi, ngay cả ba nhóc tỳ cũng nghe tới mức mắt trợn tròn xoe.

Hiện tại đã tìm được cốt chu, Kim Tử cào cào tóc Phong Minh: “Vậy chúng ta mau chóng ngồi cốt chu vào Tử Vong Hải xem thử đi, chúng ta còn phải ra ngoài độ kiếp tấn cấp nữa đó.”

Phong Minh nhìn Bạch Kiều Mặc, Bạch Kiều Mặc hít sâu một hơi rồi nói: “Vậy thì thử xem sao.” Hắn không nghĩ Lâm Kỳ tiền bối có nhu cầu lừa gạt bọn họ trong chuyện này, nhưng tiến vào Tử Vong Hải quả thực là một việc khảo nghiệm gan dạ và ý chí của con người.

Ngược lại là Phong Minh, tuy nghe Bạch Kiều Mặc miêu tả thì thấy Tử Vong Hải rất đáng sợ, nhưng chung quy cũng chỉ là nghe kể, nhận thức về sự đáng sợ thực sự của Tử Vong Hải không mấy sâu sắc, bởi vậy lúc này y vẫn còn nóng lòng muốn thử.

Bạch Kiều Mặc trước tiên đem chiếc cốt chu này luyện hóa, thu làm của riêng thì mới có thể thao túng nó băng qua Tử Vong Hải tốt hơn. Sau khi cốt chu được luyện hóa, thứ hào quang oánh nhuận kia càng thêm rực rỡ sinh huy.

Bạch Kiều Mặc tâm niệm vừa động, cốt chu liền phóng to ra trước mặt bọn họ, có điều thể tích lớn nhất cũng có hạn. Bạch Kiều Mặc đưa Phong Minh cùng ba nhóc tỳ bước vào bên trong cốt chu. Cốt chu thuộc dạng đóng kín hoàn toàn chứ không phải kiểu mui trần rộng mở, có như vậy mới bảo vệ được người bên trong thuyền giữa môi trường hung hiểm của Tử Vong Hải. Không gian bên trong cũng nhỏ, nhét hai người cộng thêm ba nhóc tỳ đã thu nhỏ thể tích thì trông có chút chật chội. Ba nhóc tỳ mà phóng to thêm chút nữa thì căn bản là không ních vào nổi.

Bạch Kiều Mặc tâm niệm lại động, cốt chu liền biến mất khỏi địa cung, xuất hiện ở nơi sâu nhất dưới đáy Tử Vong Hải, tức là phía ngoài địa cung.

Người ở trong cốt chu có thể nhìn thấy cảnh sắc bên ngoài, nhưng từ trong nhìn ra ngoài chỉ thấy một mảnh nước biển đen kịt như mực, tầm nhìn cực kỳ thấp. Hơn nữa còn có một loại sự tử tịch vô cùng đáng sợ, kẻ nào tâm tính kém một chút mà ở lại đây lâu ngày ước chừng cũng sẽ phát điên.

Phong Minh nhìn mà nổi hết da gà da vịt lên, xoa xoa cánh tay mình nói: “Phía sau làn nước biển này không phải đang có rất nhiều vong hồn nhìn trộm chúng ta đó chứ.”

Bạch Kiều Mặc bị Phong Minh nói vậy cũng suýt nữa rùng mình một cái, dở khóc dở cười điều khiển cốt chu bay lên trên.

Cốt chu vừa động, nước biển liền cuộn trào sóng sánh, bên tai hai người ba nhóc tỳ lập tức vang lên từng trận tiếng quỷ khóc thần gào. Hơn nữa thanh âm này dường như trong nháy mắt có thể kéo người ta vào trong núi thây biển máu.

Phong Minh hít một hơi lạnh, đây là còn có cốt chu ngăn cách, có cốt chu bảo vệ đấy, nếu rời khỏi sự bảo vệ này thì thật không dám tưởng tượng sẽ rơi vào cảnh huống thế nào. Hơn nữa màu sắc nước biển bên ngoài cũng trở nên có chút khác biệt, có những chỗ càng thêm u tối, lại còn vặn vẹo rướn tới, vồ vập về phía cốt chu, hay nói đúng hơn là vồ về phía người trong cốt chu. Ngăn cách qua lớp cốt chu, những vong hồn kia dường như vẫn ngửi được sinh khí của người sống bên trong, cấp thiết muốn cắn nuốt.

Ba nhóc tỳ cũng ghé sát vào nhau nhìn cảnh sắc đáng sợ bên ngoài, Kim Tử chỉ vào một chỗ kêu lên: “Mau nhìn kìa, đó là thứ gì vậy.”

Ngay khi Kim Tử kêu lên, bọn họ còn nghe thấy tiếng lộc cộc va chạm của xương cốt phát ra. Phong Minh và Tiểu Tinh cùng Hải Long Vương nhìn sang, quả nhiên thấy một bộ khung xương đang từng bước một đi về phía bọn họ trong làn nước biển.

Vì sự xuất hiện của bộ khung xương kia mà tầm nhìn xung quanh ngược lại cao lên một chút, có thể nhìn rõ cảnh sắc bên ngoài hơn, nhưng nhìn rõ rồi thì thà rằng trước đó nhìn không rõ còn hơn. Bộ khung xương kia căn bản không nhìn ra lúc sinh tiền là sinh linh gì, hay nói đúng hơn là giống như có vong hồn thao túng một đống xương cốt chắp vá lung tung tạo thành một thứ quái thai bốn chân không ra bốn chân.

Bên tai còn có tiếng quỷ khóc thần gào từng trận, vừa sẩy thần một cái liền như nhìn thấy càng nhiều hài cốt vong hồn nhào tới, ánh mắt của ba nhóc tỳ cũng dần dần có chút không thích hợp.

Phong Minh và Bạch Kiều Mặc thấy thế liền vội vàng vận chuyển Luyện Hồn Quyết, ngay sau đó, thần trí bọn họ liền thanh tỉnh hơn không ít. Bạch Kiều Mặc lại bố trí thêm một cái hồn trận để giúp ba nhóc tỳ chống đỡ nguồn năng lượng âm ám tiêu cực thẩm thấu từ bên ngoài vào. Sau khi hồn trận phát huy tác dụng, ba nhóc tỳ giật mình tỉnh táo lại, sau đó theo bản năng lùi lại vài bước, muốn tránh xa cảnh tượng đáng sợ bên ngoài.

Ba nhóc tỳ líu lo líu lo bàn tán, kể lại bản thân vừa trải qua những gì, tuy có chỗ khác nhau nhưng đại đồng tiểu dị, bọn họ quả thực đã thấy mình rơi vào trong núi thây biển máu, đang chuẩn bị chém giết với kẻ địch thì bị kéo tuột ra khỏi môi trường đó. Bấy giờ bọn họ mới biết bản thân đã trúng chiêu, có cốt chu bảo vệ mà vẫn không tránh khỏi việc trúng chiêu.

Ba nhóc tỳ vừa thoát khỏi núi thây biển máu thì hài cốt và vong hồn bên ngoài lại lao vào chém giết lẫn nhau, đồng thời có càng nhiều hài cốt cùng vong hồn gia nhập vào, khuấy động nước biển càng thêm vẩn đục, cốt chu cũng bị lật qua lật lại điên cuồng.