Chương 537: Dao Viện
Nghĩ lại những ngày tháng trước kia ở Thiên Tâm Tông, những ngày tháng ấy của Đường Tinh Du phải nói là tự tại khôn cùng. Hắn chẳng những có đại sư huynh kiêm biểu huynh như Lận Dĩ Hằng che chở, mà sau lưng còn có cả thiếu tông chủ Nhạc Nam Ngự bảo bọc.
Hắn đi đến đâu cũng được người người vây quanh bợ đỡ, đan dược do hắn luyện chế ra đều được chúng nhân ca tụng lên tận mây xanh. Lời tán dương quá nhiều khiến Đường Tinh Du cũng dần đắm chìm trong cảm giác lâng lâng tự đắc. Hắn tự cho mình là thiên tài luyện dược đệ nhất, ngay cả khi một kỳ tài nghịch thiên như Thanh Vân Tử đại sư xuất thế, Đường Tinh Du cũng chưa từng có lấy một khắc tự kiểm điểm lại bản thân. Thậm chí hắn còn nóng lòng muốn thử sức, nóng lòng muốn tranh tài cao thấp với vị Thanh Vân Tử đại sư kia.
Trong mắt hắn, Thanh Vân Tử đại sư bất quá cũng chỉ là một lão luyện dược sư thuộc Dung Hợp cảnh đã tu luyện qua vô số năm tháng mà thôi. Còn bản thân hắn thì vẫn còn rất trẻ, không gian tiến bộ còn vô cùng rộng mở, thành tựu trong tương lai chưa chắc đã thua kém Thanh Vân Tử đại sư. Biểu huynh và Nhạc Nam Ngự cũng thường xuyên dùng những lời lẽ tương tự như vậy để khích lệ hắn.
Thế nhưng, kể từ ngày trở về từ dị độ không gian, Đường Tinh Du từ một thiên tài luyện dược vốn được ngàn người cung phụng liền rơi thẳng xuống đáy vực sâu. Hắn đi đến đâu cũng chỉ bắt gặp những ánh mắt khinh bỉ cùng ghét bỏ. Thậm chí chúng nhân còn như thể sợ trên người hắn có thứ gì bẩn thỉu, vừa nhìn thấy hắn từ xa là đã vội vàng né tránh.
Đứng trước sự chênh lệch một trời một vực như thế, tâm thái của Đường Tinh Du suýt chút nữa là triệt để sụp đổ. Hắn không thể nào chấp nhận nổi sự sa sút quá lớn này, dẫn đến việc trong lòng đem cả biểu huynh Lận Dĩ Hằng ra oán hận. Hắn hận Lận Dĩ Hằng tại sao lại chọn đúng vào lúc này để bế quan, bỏ mặc một mình hắn phải đối mặt với hoàn cảnh khó xử cùng nhục nhã thế này.
“Biểu huynh chẳng phải rất thích ta sao? Biểu huynh chẳng phải vẫn luôn âm thầm yêu thương che chở cho ta ở phía sau đó sao? Tại sao không tiếp tục che chở cho ta như thế nữa chứ?”
Lận Dĩ Hằng: …
Cũng may là hắn đã đi bế quan, nếu không thì đã phải chứng kiến bộ dạng oán hận quy chụp này của vị biểu đệ này rồi.
Một người khác tâm tình cũng chẳng mấy tốt đẹp chính là thân phụ của Nhạc Nam Ngự — Nhạc tông chủ. Hiện tại, người người bên ngoài đều hết lời khen ngợi đại đệ tử Lận Dĩ Hằng của ông ta là người biết nhìn xa trông rộng, đại cục làm trọng. Rõ ràng là suýt chút nữa đã mất mạng, vậy mà từ đầu đến cuối chưa từng buông một lời oán trách Nhạc Nam Ngự. Ngay cả khi trở về tông môn, đứng trước mặt vị sư phụ là ông ta, Lận Dĩ Hằng cũng chỉ tự trách bản thân vô năng, không chăm sóc tốt cho các sư đệ sư muội.
Khi đó Nhạc tông chủ đã sớm biết rõ tình hình hỗn loạn ở bên ngoài, đối diện với vị đại đệ tử mà mình vẫn luôn trọng vọng bấy lâu nay, cơ mặt của ông ta suýt chút nữa là vặn vẹo.
Đại đệ tử càng tỏ ra độ lượng không chấp nhặt, lại càng ra sức bảo vệ tông môn bao nhiêu, thì càng làm nổi bật lên sự đê tiện, vô sỉ của đứa con trai ruột Nhạc Nam Ngự bấy nhiêu. Ngặt nỗi ông ta lại không thể chỉ thẳng mặt đại đệ tử mà buộc tội rằng hắn đang có mưu đồ riêng, cố tình tạo ra cục diện như vậy để khiến mọi người đều đứng về phía mình.
Vị tông chủ này ở Thiên Tâm Tông cũng không phải là một tay che trời, bên dưới vẫn còn không ít thế lực chế ước quyền lực của ông ta. Mà Lận Dĩ Hằng lúc này lại đã đi bế quan, khiến ông ta dù có muốn giở chút thủ đoạn nhỏ nhặt nào ở sau lưng cũng chẳng thể ra tay.
Nỗi uất nghẹn không thể phát tiết, Nhạc tông chủ chỉ đành đổ hết mọi tội lỗi lên đầu Đường Tinh Du. Trong mắt ông ta, tất cả đều do vị song nhi này gây ra, chính hắn đã làm hư đứa con trai bảo bối của ông ta. Cục diện Đường Tinh Du phải rơi vào hoàn cảnh khốn đốn như ngày hôm nay tại Thiên Tâm Tông, ít nhất có một nửa là do Nhạc tông chủ âm thầm chèo lái ở phía sau.
Mà ở bên ngoài Thiên Tâm Tông, đám tu giả tự do kia lại không có nhiều kiêng kị như đệ tử trong tông. Danh tiếng của Nhạc Nam Ngự ở thế giới bên ngoài so với trong tông môn còn thối nát hơn nhiều, ngược lại Đường Tinh Du chỉ là cái tên bị thuận miệng nhắc kèm theo mà thôi. Người ngoài thế gian cũng đâu có ngu ngốc, chuyện này có lẽ có một phần nguyên nhân từ Đường Tinh Du, nhưng nếu Nhạc Nam Ngự không có vị tông chủ thân phụ kia dung túng chống lưng, liệu hắn có dám hành sự càn rỡ vô kỵ đến mức ấy không? Nhạc Nam Ngự mới chính là hung thủ nguyên hung ra tay mưu hại Lận Dĩ Hằng.
“Chỉ bị cấm túc có mười năm, theo ta thấy có nhốt hắn một trăm năm cũng chẳng có gì là quá đáng.”
“Tình cảnh hiện tại chẳng phải đã chứng minh rõ ràng vì sao Nhạc Nam Ngự lại dám hạ độc thủ rồi sao? Cho dù hắn có làm đi chăng nữa thì cũng chẳng chịu ảnh hưởng gì lớn, bởi vì người ta có cha ruột che chở mà, rõ ràng là ỷ thế mà không sợ ai.”
“Lận Dĩ Hằng thật là thê thảm, hắn đại khái là đã sớm đoán trước được cục diện này, cho nên vừa về đến tông môn liền mượn cớ bế quan ngay lập tức để trốn tránh những chuyện chướng tai gai mắt khó lòng chấp nhận này.”
“Ta thấy đúng là vậy rồi. Còn tên Nhạc Nam Ngự kia nữa, nói không chừng còn chẳng cần đến mười năm là đã được thả ra trước thời hạn ấy chứ. Đến lúc đó, chỗ đứng của Lận Dĩ Hằng ở Thiên Tâm Tông sẽ càng thêm khốn đốn. Nhạc Nam Ngự nhất định sẽ càng nhắm vào vị đại sư huynh này mà gay gắt đối đầu, khắp nơi gây khó dễ. Lúc ấy cha ruột hắn là Nhạc tông chủ liệu có còn đứng ra bảo vệ đại đệ tử của mình nữa không?”
“Biết đâu trong lòng Nhạc tông chủ còn đang thầm oán trách đại đệ tử của mình ấy chứ, trách hắn tại sao không biết tìm cách bưng bít chuyện này lại, làm bại hoại thanh danh của con trai ruột ông ta.”
“Ta đoán cũng vậy, đường đường là nhất tông chi chủ mà lại tư tâm nặng nề như thế, thật uổng công làm tông chủ.”
—
Minh Văn Kính thêm một lần nữa từ bên ngoài trở về, mang theo một tin tức cho đứa tôn nhi của mình: “Có rất nhiều tu giả từ các đại thế giới đã tiến vào đại mạc, đi về phía dị độ không gian bên kia rồi. Nghe nói trong đó có không ít cường giả thuộc Niết Bàn cảnh, xem ra họ hiểu rất rõ ý nghĩa chân chính từ truyền thừa của Lâm Kỳ tiền bối.”
Thủy Khiêm Minh nghe vậy thì trong lòng không khỏi kinh hãi, vội nói: “Tổ phụ, ngài có thể dẫn tôn nhi qua đó xem thử được không? Chúng ta cứ lặng lẽ đi ở phía sau quan sát, tuyệt đối không làm lộ thân phận.”
Minh Văn Kính trầm ngâm một lát rồi gật đầu: “Cũng được, cho dù có xảy ra chuyện gì biến cố, tổ phụ vẫn đủ khả năng đưa con rời đi.”
Hai ông cháu không thông báo cho bất kỳ ai, lặng lẽ rời khỏi Minh gia để tránh làm lộ hành tung. Minh Văn Kính tự mình dẫn theo Thủy Khiêm Minh xuất phát hướng về phía vùng đại mạc kia.
Mới chỉ cách một thời gian ngắn trôi qua, khi đặt chân trở lại vùng đại mạc này, Thủy Khiêm Minh liền phát hiện môi trường nơi đây đã xảy ra thay đổi không hề nhỏ, không còn khắc nghiệt dữ dội như trước nữa. Độ khó khi lịch luyện ở đây đã giảm xuống rất nhiều, ngay cả số lượng sa trùng và sa thú cũng thưa thớt đi trông thấy.
“Tổ phụ, nơi này dường như có chút khác biệt rồi.”
“Đúng vậy, hy vọng đám tu giả từ bên ngoài đến kia đừng phá hủy đi vùng đất lịch luyện thuộc dị độ không gian này.”
Minh Văn Kính là người đi ra từ U Minh đại lục, ông đối với U Minh đại lục và cả vùng dị độ không gian này đều có tình cảm rất sâu đậm. Ông không muốn vùng đất lịch luyện này bị bàn tay con người hủy hoại, khiến cho tu giả của U Minh đại lục, đặc biệt là hai vực Thiên Tâm và Cửu Lê bị mất đi một nơi rèn luyện lý tưởng.
Thế nhưng khi tiến sâu vào trong đại mạc, nếu như lúc trước phải khó khăn lắm mới có thể bắt gặp được các tu giả khác, thì giờ đây nhìn ra xung quanh bốn phương tám hướng, đâu đâu cũng thấy bóng người qua lại, tiếng bàn tán xôn xao không ngớt lọt vào tai. Qua lời nói của bọn họ, có thể nghe ra được ít nhất có một nửa số người là đến từ ngoại giới, thậm chí là đến từ các đại thế giới.
Có năm sáu vị tu giả đang ngự không phi hành ở tầm thấp phía trước, mỗi người đều dùng ánh mắt soi mói, ghét bỏ để nhìn ngó môi trường xung quanh cùng đám tu giả bản địa nơi này.
Minh Văn Kính đã chủ động áp chế tu vi của mình xuống mức Dung Hợp cảnh, che chở cho tôn nhi đi chầm chậm ở phía sau, đem toàn bộ biểu hiện của nhóm người phía trước thu vào tầm mắt. Không cần tổ phụ phải nói rõ, Thủy Khiêm Minh cũng có thể nhìn ra được nhóm tu giả phía trước kia chính là người đến từ đại thế giới. Cách bọn họ nhìn nhận môi trường và tu giả của trung thế giới cũng y hệt như cái cách mà tu giả trung thế giới bọn họ nhìn xuống tiểu thế giới vậy.
Thủy Khiêm Minh thầm nghĩ, hắn đại khái đã hiểu được nguyên nhân vì sao Lâm Kỳ tiền bối lại lựa chọn một tu giả đến từ tiểu thế giới làm truyền nhân của mình rồi. Bởi vì bất luận là tu giả của trung thế giới hay đại thế giới, họ đều không cách nào thực sự thấu hiểu và thực thi một cách triệt để chí hướng cùng lý niệm của Lâm Kỳ tiền bối, bởi lẽ họ chưa từng phải nếm trải những nỗi đau thương mà tiền bối từng gánh chịu.
Hãy nhìn xem đám tu giả đến từ đại thế giới kia, bọn họ cao cao tại thượng, khinh miệt tu giả của trung thế giới ra mặt. Trong tâm khảm của bọn họ, tu giả trung thế giới vĩnh viễn không thể có được địa vị ngang hàng với họ, sinh ra đã định sẵn là phải thấp hơn họ một bậc. Điều này cũng giống như việc một số tu giả ở trung thế giới xem tu giả tiểu thế giới như hạng người hạ đẳng, không xứng đáng ngồi chung mâm với mình vậy.
Một tên tu giả đi phía trước mở miệng oán thán: “Cái nơi quỷ quái gì thế này, chẳng những nguyên khí loãng đến tội nghiệp, hoàn toàn không thể so sánh được với đại thế giới của chúng ta, mà ngay cả số nguyên khí này hình như cũng có vấn đề. Lâm Kỳ tiền bối rốt cuộc là nghĩ cái gì mà lại đem truyền thừa của mình đặt ở một nơi rách nát như vậy chứ?”
“Sư huynh, có khi nào nơi này chỉ là một trò đùa dai của Lâm Kỳ tiền bối hay không? Thứ xuất thế chưa chắc đã là truyền thừa thực sự của ngài ấy đâu. Lâm Kỳ tiền bối năm xưa đâu phải chưa từng làm qua những trò quái đản như vậy.”
Đi ở phía sau, Thủy Khiêm Minh nghe vậy thì không khỏi líu lưỡi. Lâm Kỳ tiền bối ngày trước còn từng làm qua chuyện như vậy sao? Nhưng nghĩ lại việc Lâm Kỳ tiền bối vừa tìm được người kế thừa truyền thừa, lại vừa lập tức công bố tin tức truyền thừa xuất thế cho toàn thiên hạ biết, Thủy Khiêm Minh liền cảm thấy mình thật sự không biết phải nói đỡ cho tiền bối thế nào nữa. Có lẽ trong xương tủy của vị tiền bối này quả thật có chứa một chút huyết mạch thích gây chuyện như vậy.
Vị tu giả đi tiên phong ở phía trước, một tay chắp sau lưng, lạnh lùng nói: “Là truyền thừa đích thực hay chỉ là một trò đùa dai, chúng ta cứ tới tận nơi xem thử là sẽ rõ. Bất luận thế nào, Lâm Kỳ tiền bối vẫn là một vị tiền bối đáng để người ta kính trọng, ngài ấy dù sao cũng là một vị phi thăng chi sĩ.”
Ngày nay, việc phi thăng ngày một trở nên khó khăn muôn vàn, chính vì thế, những phi thăng chi sĩ như Lâm Kỳ lại càng được người đời suy tôn, sùng bái. Vì trò đùa dai của Lâm Kỳ mà tức giận đến mức muốn chửi bới ngài ấy? Có hề gì đâu chứ, người ta đã phi thăng rồi đó, ngươi có bản lĩnh thì cũng tự mình phi thăng một lần cho thiên hạ xem xem? Không phục thì cũng phải tự mà nén giận vào trong lòng thôi.
Chính vì vậy, hiện tại các phương thế lực ở đại thế giới ngày càng coi trọng món truyền thừa mà Lâm Kỳ để lại. Họ thậm chí còn tin rằng, nếu tìm được truyền thừa của Lâm Kỳ thì biết đâu sẽ tìm ra được bí quyết để phi thăng thượng giới, dù sao thì Lâm Kỳ cũng đã phi thăng thành công rồi mà. Cho dù thuở sinh thời khi Lâm Kỳ còn ở tu hành giới, số người và thế lực hận ngài ấy thấu xương nhiều không đếm xuể, nhưng khi ngài ấy vừa phi thăng, bọn họ lại trăm phương ngàn kế muốn tìm kiếm truyền thừa của ngài ấy để lại.
Một tên tu giả đi phía sau đầy ngạo nghễ nói: “Sư huynh, nếu đây đúng là truyền thừa thực sự, vậy thì nó nhất định phải thuộc về Tiêu Dao Viện của chúng ta!”
Vị sư huynh đi phía trước trầm giọng căn dặn: “Chớ có khinh suất. Lần này ngoài Tiêu Dao Viện chúng ta ra, cả Cực Ý Lâu, Hư Không Điện và Thiên Vũ Tông đều đã phái đệ tử hạ giới rồi. Đối thủ cạnh tranh thực sự của chúng ta không phải là đám tu giả bản địa rách nát kia, mà là những kẻ cũng từ đại thế giới hạ giới xuống giống như chúng ta.”
Nghe đến đó, Thủy Khiêm Minh khẽ liếc nhìn tổ phụ của mình một cái. Tên của những thế lực này lọt vào tai khiến hắn không khỏi khiếp sợ, bởi vì hắn từng nhìn thấy những ghi chép về các thế lực này trong điển tịch của Thủy gia, đó toàn bộ đều là những thế lực đỉnh tiêm thống trị đại thế giới. Trong các thế lực đó đều có các vị đại năng ở đỉnh phong Tạo Hóa cảnh tọa trấn, đó là những tồn tại đã vô cùng tiếp cận với cảnh giới phi thăng chi sĩ.
Minh Văn Kính hiển nhiên cũng có chút kinh ngạc. Truyền thừa của Lâm Kỳ tiền bối vậy mà lại có thể thu hút cả đệ tử của bốn đại thế lực lớn này hạ giới, hơn nữa nghe giọng điệu của bọn họ, xem ra đối với món truyền thừa của Lâm Kỳ tiền bối là nhất quyết phải giành cho bằng được.
Minh Văn Kính lập tức dùng bí thuật truyền âm cho tôn nhi: “Không ngờ mấy kẻ đi phía trước lại là đệ tử của Tiêu Dao Viện. Minh nhi, tuyệt đối đừng lại gần người của bốn đại thế lực này, có thể cách xa bao nhiêu thì hãy lùi xa bấy nhiêu.”
Minh Văn Kính hoàn toàn không muốn tôn nhi của mình có bất kỳ mối quan hệ dính dáng gì với đệ tử của các đại thế lực này. Ông là người từ đại thế giới trở về, thời điểm còn ở đại thế giới ông đã từng nghe danh đệ tử của bốn đại thế lực này ngạo mạn đến mức nào. Muốn trèo cao kết thân với bọn họ, e rằng chỉ có nước là chê mạng mình quá dài, bằng không cũng sẽ bị bọn họ đem ra làm bia đỡ đạn, kết cục cũng chỉ có con đường chết sớm mà thôi.
Thủy Khiêm Minh khẽ gật đầu: “Tổ phụ, tôn nhi hiểu rõ.”
Hắn rất có tự biết minh, đệ tử của những đại thế lực như vậy đâu phải là hạng nhân vật nhỏ bé như hắn có thể với tới được. Hắn cũng không hề ngây thơ cho rằng tổ phụ mình là cường giả Niết Bàn cảnh thì có thể muốn làm gì thì làm ở nơi này. Ở đại thế giới, cường giả Niết Bàn cảnh nhiều như lông trâu, kẻ thực sự nắm giữ quyền phát ngôn phải là các vị đại năng thuộc Tạo Hóa cảnh. Mà ngay cả giữa các đại năng Tạo Hóa cảnh với nhau cũng có sự chênh lệch mạnh yếu rõ rệt. Bốn đại thế lực này, theo như những gì hắn được biết, đều là những nơi có đại năng đỉnh phong Tạo Hóa cảnh tọa trấn, đó mới là những tuyệt đỉnh cường giả thực sự lăng giá lên trên toàn bộ tu hành giới.
Trong lòng Thủy Khiêm Minh có chút lo lắng cho hai vị ân nhân của mình. Giả sử như để cho bốn đại thế lực này biết được chính bọn họ đã đạt được truyền thừa, Thủy Khiêm Minh thật sự không dám tưởng tượng bốn đại thế lực kia sẽ dùng thủ đoạn tàn độc gì để đối đãi với hai người bọn họ nữa.
—