← Xuyên việt chi gia hữu chuế tế

Chương 503: Món quà nhỏ

24 min read 29.08.2026

 

Vào khắc cuối cùng của đường hầm không gian, từ trên xuyên thoa hạm bắn ra một đạo hào quang, trực tiếp chém mở ra một lối thoát khác, phi thuyền đâm đầu lao thẳng vào trong.

Ngay tại sát na đi vào lối rẽ kia, Phong Minh từ trên phi thuyền ném ra một vật, hướng thẳng về phía lối ra bình thường kia.

Cùng lúc đó, những tu giả Dung Hợp cảnh canh giữ ở lối ra của U Minh đại lục, ngay từ thời khắc đầu tiên đã phát giác ra có không gian dao động.

“Đến rồi, bên trong đường hầm không gian có động tĩnh rồi, người chúng ta chờ đã đến.”

Các tu giả có mặt tại đây, người thì mong đợi, kẻ thì khinh thường, chẳng cho rằng hai tu giả tiểu bối ở hạ giới lại đáng để họ bày ra trận thế lớn như thế này, làm vậy là quá nể mặt chúng rồi.

Cũng có người lo lắng, chẳng hạn như Lê Triều Uyên. Ngón tay lão khẽ động, vạn nhất hai thằng nhóc kia thật sự đâm đầu lao vào, lão phải tạo ra hỗn loạn lớn cỡ nào mới có thể giúp được chúng đây?

Bất kể mang thái độ gì, lúc này, ánh mắt của toàn bộ tu giả có mặt tại hiện trường đều nhìn chừng chừng vào lối ra đang bị khốn trận bao phủ.

Chớp mắt, không gian dao động nơi đó càng thêm kịch liệt, cuối cùng, “phốc” một tiếng, đường hầm không gian nhổ ra một hắc ảnh bắn mạnh ra ngoài, ngay sau đó lại nghe “bành” một tiếng đập vào vách khốn trận, hắc ảnh bị bật ngược trở lại.

“Đó là vật gì?”

“Cẩn thận có bẫy.”

“Không tính Lê tiền bối thì ở đây có năm vị tiền bối Dung Hợp cảnh, cho dù có bẫy cũng chẳng phát huy được chút tác dụng nào.”

Động tĩnh bên trong khốn trận nhanh chóng bình tức xuống, hiện trường lập tức rơi vào yên ắng, sau đó liền nhìn thấy một vật hình dáng như một chiếc hộp đen nằm trên mặt đất.

Chỉ thế thôi sao? Chỉ một cái hộp đen thế này mà khiến tất cả mọi người phải huy động đại chúng thế kia à?

Người đâu? Sao chẳng thấy người đâu, mà chỉ có cái hộp đen này bay ra từ đường hầm không gian?

Lê Triều Uyên trước đó còn căng thẳng lo lắng, vừa nhìn thấy cái hộp đen này liền bỏ được tảng đá trong lòng xuống, khóe miệng khẽ nhếch lên.

Lão đã bảo mà, đứa nhỏ song nhi lanh lợi như thế, sao có thể tự chui đầu vào lưới được, đây là lại đem năm đại thế lực ra trêu đùa một vố rồi.

Trong lúc mấy vị cường giả Dung Hợp cảnh đang cân nhắc xem có nên lấy cái hộp đen từ trong khốn trận ra hay không, thì lại nghe thấy một tiếng “phốc” nữa vang lên, hộp đen tự động bật mở, một viên Lưu Ảnh thạch đập vào tầm mắt của mọi người.

Đám người Kỳ Mục Ngôn thầm hô không ổn. Những kẻ từng giao thủ với Phong Minh và Bạch Kiều Mặc như bọn họ là hiểu rõ nhất sự khó nhằn của hai người này, biện pháp tốt nhất lúc này chính là trực tiếp hủy đi hộp đen và Lưu Ảnh thạch.

Ngặt nỗi những người khác lại vô cùng thận trọng, mấy người bọn họ cũng không thể tự ý làm chủ.

Lại một luồng năng lượng dao động xuất hiện, rồi mọi người trố mắt nhìn trân trân viên Lưu Ảnh thạch trong hộp bắt đầu tự động phóng chiếu hình ảnh bên trong, phát ra trước mặt tất cả mọi người.

Hết thảy đều là trình tự đã được thiết lập sẵn từ trước.

Bức màn ánh sáng phóng chiếu giữa không trung xuất hiện hai người, đám người Kỳ Mục Ngôn lập tức kêu lên: “Là họ, chính là hai người Phong Minh và Bạch Kiều Mặc.”

“Đúng, chính là hai đứa chúng, tụi nó định làm gì thế?”

Hình ảnh bắt đầu chuyển động, hai người trong màn ảnh giống như biết rõ có vô số con mắt đang nhìn chằm chằm vào mình, Phong Minh còn cười híp mắt vẫy tay chào mọi người.

“Đều đang đợi chúng ta đấy à? Ngại quá nha, để mọi người đợi lâu rồi, ta chính là Phong Minh mà các ngươi đang đợi đây, còn đây là Bạch đại ca của ta – Bạch Kiều Mặc.”

Còn về phần sư phụ thì không cần lộ mặt trong Lưu Ảnh thạch làm gì, không thể để lộ hết bài tẩy được.

Phong Minh tiếp tục nói: “Ha ha, mọi người thực sự là quá nhiệt tình rồi, cho nên ta nghĩ không thể để mọi người đợi không công được, bèn dùng viên Lưu Ảnh thạch này báo tin cho các vị một tiếng, bọn ta chuyển đường đi rồi. Còn về việc sẽ rơi xuống nơi nào, ha ha, bọn ta cũng không biết đâu nha.”

“Các ngươi có phải đang rất tức giận, rất phẫn nộ không? Tức thì chịu thôi, biết rõ là cái hố thì bọn ta việc gì phải nhảy vào? Con người ta ai mà chẳng hướng cát tránh hung chứ.”

“Các vị, đừng có nhớ nhung bọn ta quá nha, bọn ta đi đây, bái bái nha.”

Mà Bạch Kiều Mặc đứng sóng vai bên cạnh hắn thì lại mang một bộ dáng cao cao tại thượng nhìn xuống chúng sinh, phảng phất như đang muốn nói: Chính là cái lũ gà nhà chó chợ các ngươi sao?

Ba chữ cuối cùng vừa dứt, Lưu Ảnh thạch liền “bành” một tiếng tự nổ tung, kéo theo cả chiếc hộp đen cũng bị nổ nát vụn.

Hiện trường chìm vào một mảnh im lặng như tờ, sau sự im lặng chết chóc ấy, có tiếng nghiến răng nghiến lợi mơ hồ vang lên, còn có mấy tiếng thở dốc ồ ồ nặng nề.

Kiêu căng? Ngông cuồng?

Dường như đều không đủ để miêu tả tư thái mà hai người này thể hiện ra.

Hai tu giả từ hạ giới chạy lên, sao có thể còn ngông cuồng hơn cả tu giả thượng giới bọn họ chứ, đây là đem năm đại tông môn giẫm dưới lòng bàn chân, lại còn hung hăng dậm dậm mấy cái nữa.

Thẩm Tinh Hành lẳng lặng dời ánh mắt khỏi người mấy vị tiền bối Dung Hợp cảnh, rủ mi mắt xuống, khóe miệng giật giật điên cuồng.

Nhiều năm không gặp, cái công lực chọc tức người ta này không những không giảm mà còn tăng tiến vượt bậc.

Đúng là chuyện mà hai kẻ đó có thể làm ra được.

Y đã bảo mà, hai người này sao có thể làm ra cái chuyện tự chui đầu vào lưới chứ.

Nếu nói kẻ mất mặt nhất thì chính là Huyền Diễn tông rồi, chiếc xuyên thoa hạm mà hai người này ngồi kia chính là cướp từ Thánh Nguyên tông về.

Cuối cùng, đệ tử Dung Hợp cảnh của Huyền Diễn tông, cũng là một vị thất phẩm trận pháp đại sư không kìm nén được nữa mà bùng nổ: “Hai đứa khốn kiếp đáng chết! Huyền Diễn tông ta thề không đội trời chung với chúng, toàn bộ đệ tử Huyền Diễn tông mau chóng tỏa ra bốn phía xung quanh tìm kiếm tung tích của tụi nó!”

Tất cả đệ tử Huyền Diễn tông đều không thể chịu đựng nổi sự sỉ nhục thế này, trước đó còn cao cao tại thượng khinh miệt hết thảy, hình ảnh mà Lưu Ảnh thạch vừa phát ra chẳng khác nào tát một cái thật kêu vào mặt bọn họ.

Vị trận pháp đại sư kia phẫn nộ gào rú một trận xong liền quay đầu nhìn về phía Lê Triều Uyên, phất tay một cái liền triệt để tấn công tới: “Lão già họ Lê kia, đây chính là đứa cháu ngoan của ngươi đấy!”

Lê Triều Uyên nãy giờ vẫn đang liều mạng nhịn cười, màn kịch này thật sự quá nằm ngoài dự liệu của lão rồi.

Chạy thì cứ chạy đi, còn làm ra cái quả bom thế này, chọc cho tất cả mọi người tức nổ cả phổi.

Cái tính khí này quả thực đủ kiệt ngạo bất tuần, tre già măng mọc, trò giỏi hơn thầy.

Lão vẫn luôn đề phòng vị trận pháp sư này của Huyền Diễn tông, quả nhiên gã liền lao đến trút giận lên đầu lão.

Lê Triều Uyên vừa đón đỡ đòn đánh vừa cất lời: “Tôn đạo hữu, ta đây cũng muốn nhận đứa cháu này lắm, đáng tiếc đứa nhỏ song nhi này căn bản chẳng thèm ngó ngàng tới, lại còn dụ dỗ cả con trai ta chạy mất tăm, đến nay vẫn chưa chịu vào Thất Tinh tông, đây là sự thật ai ai cũng biết.”

Các đệ tử Thất Tinh tông khác nhìn nhau, không biết nên phản ứng thế nào, rốt cuộc bọn họ nên kiêu hãnh hay là nên tức giận như đệ tử các tông môn khác đây?

Nói đi cũng phải nói lại, đứa nhỏ song nhi tên Phong Minh kia và Thất Tinh tông bọn họ vẫn có nguồn cội sâu xa, không tính là hoàn toàn đối lập đi.

Nếu đứng ở góc độ người nhà mình mà nói thì phải công nhận một câu, lần này làm đẹp mặt lắm.

Chỉ bằng cái sự tức tối này thôi cũng đủ làm người ta tức nổ tung rồi.

Có tu giả Khai Hồn cảnh nào làm được đến mức độ này không?

Phải nói đây cũng là một loại bản sự.

Một đệ tử Dung Hợp cảnh khác của Thất Tinh tông tiến lên khuyên ngăn: “Các người đừng đánh nữa, Tôn huynh, Lê sư đệ cũng đâu muốn xuất hiện cục diện thế này, đứa nhỏ song nhi đó đến nay vẫn không chịu nhận tổ quy tông mà.”

“A a a a!!!” Vị thất phẩm trận pháp đại sư nghe xong những lời này, cơn giận không những không tiêu tan mà ngược lại càng thêm bừng bừng bốc lửa, “Ta phải giết chúng! Giết chết chúng!”

Lê Triều Uyên thầm nghĩ, ngươi có bản sự thì đi mà giết, bây giờ ở đây buông lời hung ác chỉ là biểu hiện của sự bất tài vô dụng mà thôi.

Đáng tiếc lời này không thể nói ra miệng, bằng không có khi lại chọc cho vị Tôn đạo hữu này tẩu hỏa nhập ma thật, kết cái oán này sẽ lớn chuyện lắm.

Trận đánh nhau này cũng chẳng phân định được thắng thua, dưới sự khuyên can của các tu giả Dung Hợp cảnh khác, chỉ đành phải thôi.

Nhưng vị trận pháp sư họ Tôn này từ đây đã ghi hận Lê Triều Uyên vào lòng, phàm là đụng mặt nhau thì nhất định phải châm chọc đối đầu.

Thất phẩm khốn trận bố trí ở lối ra cũng không tháo dỡ, vẫn cứ lưu lại đó, có lẽ trong lòng họ còn ôm ý nghĩ cầu may, biết đâu chừng hai người kia lại xuất hiện ở đây thì sao, khốn trận đó vẫn có thể phát huy tác dụng.

Tin tức nơi đây truyền về tông môn, đệ tử tại hiện trường cũng đều tản ra bốn phía, lùng sục vùng lân cận xem có tung tích của hai người kia hay không.

Theo như lời trong Lưu Ảnh thạch nói, bọn họ chắc là đã cưỡng ép mở ra một đường hầm khác, thông thường mà nói, lối ra của đường hầm như vậy cách lối ra bình thường sẽ không quá xa.

Chỉ là, cuộc truy tìm của bọn họ định sẵn là không có kết quả, đem một dải phụ cận lật tung cả lên lên xuống xuống, nhưng chính là không tìm thấy một chút manh mối tơ tóc nào của hai người kia, bao gồm cả chiếc xuyên thoa hạm kia nữa.

Năm đại tông môn muốn phong tỏa tin tức này với bên ngoài, nhưng liệu có thật sự phong tỏa nổi không?

Năm đại tông môn tuy không thuộc về thế lực đỉnh tiêm của U Minh đại lục, nhưng năm đại tông môn xưa nay đều cùng tiến cùng lùi, sức ảnh hưởng ở U Minh đại lục cũng không hề nhỏ.

Lần này năm đại tông môn phái đệ tử cùng nhau hành động, sớm đã có không ít thế lực âm thầm để mắt tới, và lặng lẽ bám theo sau.

Bọn họ hoặc sáng hoặc tối đi theo phía sau, khi Lưu Ảnh thạch tự động phát ra hình ảnh, bọn họ xem tới mức há hốc mồm trợn ngược mắt.

Hai tu giả trong hình ảnh hình như là đi từ hạ giới lên, thật không thể tin nổi, bọn họ lại dám khiêu khích năm đại tông môn đến mức ấy.

Trong các thế lực này có tổ chức chuyên mua bán tin tức, thế là chẳng bao lâu sau, tin tức về việc năm đại thế lực ngã một cú đau đớn trong tay hai tu giả hạ giới đã truyền bá rộng rãi khắp U Minh đại lục.

Hơn nữa lại còn có cả chứng cứ đàng hoàng. Phải, tổ chức chuyên bán tin tức kia còn đem hình ảnh chiếu từ Lưu Ảnh thạch dùng Lưu Ảnh thạch của chính mình sao chép lại.

Tuy hình ảnh không được rõ nét như bản gốc, nhưng cũng đủ để người ta hiểu được lượng thông tin phong phú bên trong đó.

Phàm là tu giả đã xem qua đều một phen xôn xao kinh ngạc.

Tại một tửu lâu nọ, có tu giả hưng phấn nói: “Các ngươi nghe nói gì chưa, có hai tu giả từ hạ giới lên đã đem năm đại tông môn như Huyền Diễn tông ra hố một vố đau đớn, làm cho năm đại tông môn tức nổ cả ruột gan kìa.”

“Ta biết ta biết, Huyền Diễn tông là bên đầu tiên phát ra lệnh truy nã ban thưởng ra bên ngoài, muốn bắt giữ hai tu giả tên Phong Minh và Bạch Kiều Mặc, phàm là ai cung cấp tin tức đều được trọng thưởng, chứ đừng nói là có thể bắt sống được chính chủ.”

“Hai người này rốt cuộc có lai lịch thế nào mà có thể chọc cho năm đại tông môn tức thành thế này?”

“Chuyện này ấy à, nói ra thì dài dòng lắm.”

“Thế thì nói ngắn gọn thôi.”

“Được, được, ta nói. Các ngươi cũng biết đấy, năm đại tông môn trong tay có chưởng quản một tiểu thế giới, hai tu giả kia chính là đi ra từ tiểu thế giới này. Trước khi ra ngoài, đầu tiên là dọn sạch kho báu của phân tông Huyền Diễn tông ở bên dưới, lại cướp luôn cả xuyên thoa hạm của phân tông đó. Tin tức truyền lên trên này, năm đại tông môn chẳng phải định bắt tay nhau chơi trò bắt ba ba trong rọ sao?
Đáng tiếc thay ai mà ngờ được, hai tu giả hạ giới này lái xuyên thoa hạm đi từ đường hầm không gian tới, lúc sắp đến nơi lại không thèm ra từ lối ra bình thường bên này, tóm lại là người cùng phi thuyền đều biến mất tăm mất tích, ngược lại gửi một viên Lưu Ảnh thạch lên, hai người ở trong Lưu Ảnh thạch nhục nhã cười nhạo năm đại tông môn một trận ra trò.”

“Khá khen cho hai tu giả hạ giới, lá gan lớn đến vậy cơ à?”

“Ai biết được chứ, lại còn có một tin tức nội bộ nữa nè. Nghe nói nha, đứa nhỏ song nhi trong hai tu giả đó lại chính là cháu ruột ở hạ giới của Lê Triều Uyên đạo hữu thuộc Thất Tinh tông đấy. Mấy năm trước Lê Triều Uyên còn phái đệ tử của mình đi xuống, muốn đem cả con trai lẫn cháu trai cùng đón lên, kết quả người ta không chịu, tự mình bỏ trốn, lần này còn làm ra động tĩnh lớn như vậy.”

U Minh đại lục còn có không ít tu giả nhìn thấy cơ hội phát tài trong chuyện này, chỉ cần bắt được hai người này, không chỉ có thể nhận được phần thưởng truy nã của năm đại tông môn, mà hơn nữa trên người hai kẻ này còn có cả kho tàng của tông môn hạ giới, và lại có thêm một chiếc xuyên thoa hạm.

Đừng nói xuyên thoa hạm là của Huyền Diễn tông, chỉ cần lọt vào tay mình rồi thì còn lo không tìm được chỗ tẩu tán của phi pháp sao? Sang tay bán một cái là có thể thu về một khoản kếch xù.

Cho nên không ít tu giả đã gia nhập vào hàng ngũ tìm kiếm hai người này, viên Lưu Ảnh thạch trong tay thế lực bán tin tức kia thoáng chốc trở thành món hàng bán chạy nhất.

Muốn tìm người thì trước tiên phải biết chính chủ trông tròn méo ra sao chứ. Đừng nói chi, xem xong hình ảnh trong Lưu Ảnh thạch, bọn họ cũng thấy hai tu giả tiểu bối hạ giới này quá đỗi kiêu căng.

Cùng với sự lan truyền của viên Lưu Ảnh thạch này, không ít tu giả còn dùng theo một từ ngữ mới mẻ, chính là ba chữ cuối cùng trong màn ảnh kia: Bái bái nha.

Tuy là từ ngữ mới mẻ, nhưng liên hệ với ngữ cảnh thì đều có thể đoán ra là ý gì, chẳng phải là tạm biệt sao.

Nhưng từ “bái bái nha” dùng ở chỗ này thì lại có vẻ đặc biệt sướng tai, ý vị khiêu khích vô cùng đậm đặc.

Thế là tại một số nơi trên U Minh đại lục, sẽ nghe thấy một số tu giả khi từ biệt nhau liền dùng đến từ mới “bái bái nha” này, hơn nữa tốc độ lưu truyền còn đặc biệt nhanh chóng.

Liễu Trì Nguyên khi biết được tất cả những chuyện này: “…”

Người chưa tới mà tiếng đã vang xa, nói chính là Phong Minh và Bạch Kiều Mặc chứ đâu.

Cái phong cách này quả thực vô cùng chuẩn vị Phong Minh.