← Xuyên việt chi gia hữu chuế tế

Chương 484: Phong Minh lanh lợi

23 min read 29.08.2026

 

Lam Tử sau khi gật đầu xong mới chợt nhận ra điều gì đó, kinh ngạc thốt lên: “Lẽ nào đó chính là Tiểu Thiên Hồn Cửu Chuyển Đan? Dược liệu chính của Tiểu Thiên Hồn Cửu Chuyển Đan hóa ra lại là Lam San Hô sao?”

Phong Minh nói: “Đây là phương thuốc thay thế mà ta nghiên cứu ra sau khi tới Lam Yên Đảo và có được gốc Lam San Hô năm ngàn năm tuổi. Trước đó không phải là vị dược chính này, chẳng qua vị dược chính lúc trước quý hiếm hơn nhiều, dùng hết là không còn nữa.”

Lam Tử cũng không suy nghĩ nhiều, bởi vì tình huống như vậy thực sự là vô cùng bình thường: “Hóa ra là thế.” Nàng lại vui mừng khôn xiết, “Không ngờ Lam San Hô lại có kỳ hiệu lớn đến vậy.”

Phong Minh cười nói: “Cho nên ta mới nói Lam San Hô biến dị là đồ tốt, phải biết trân quý.”

Lam Tử gật đầu lia lịa. Nàng đã nghiên cứu ngần ấy năm trời mà thành quả thu được còn chẳng bằng Phong Minh trong một khoảng thời gian ngắn ngủi. Ánh mắt nàng nhìn Phong Minh càng thêm phần khâm phục, tôn trọng Phong Minh như bậc thầy đi trước.

Nhân lúc Phong Minh tới Lam Yên Các, nàng liền tranh thủ thỉnh giáo hắn vài câu hỏi về phương diện luyện dược. Những lời chỉ điểm tùy miệng của Phong Minh cũng đủ khiến nàng được hưởng lợi rất nhiều. Không hổ danh là đại sư có thể nghiên cứu ra Tiểu Thiên Hồn Cửu Chuyển Đan, Trận Pháp Các vậy mà lại đi đắc tội với một vị đại sư như thế này.

Đúng lúc này, có người gõ cửa bước vào. Thấy đại tiểu thư đang có khách ở đó, người tới cũng không hề né tránh, vội vã báo: “Đại tiểu thư, người của Trận Pháp Các đã phái người tới Lam Yên Đảo rồi, hiện tại đang ở ngay trong đảo chủ phủ.”

Lam Tử nhíu chặt lông mày: “Bọn họ chạy tới đây làm cái gì? Chẳng lẽ còn muốn đảo chủ phủ chúng ta phải tiếp đón bọn họ như quý khách thượng mục hay sao?”

Tên thủ hạ nói: “Bọn họ còn mở miệng đòi phủ chúng ta phải giao ra gốc Lam San Hô năm ngàn năm tuổi kia.”

Lam Tử tức giận đến mức bật cười: “Đúng là khẩu khí thật lớn! Ta đây liền đi về gặp tụi nó một chuyến, da mặt thật dày.”

Sau khi tên thủ hạ rời đi, Lam Tử bất đắc dĩ nói với hai người Phong Minh và Bạch Kiều Mặc: “Để hai vị phải xem trò cười rồi, chỉ là không ngờ người của Trận Pháp Các lại thực sự không biết hai chữ khách khí viết như thế nào.”

Phong Minh nhướng mày: “Bọn họ chẳng phải từ trước đến nay đều thế sao. Đại tiểu thư cứ đi bận việc đi, chúng ta xin phép đi trước. Nếu như có chuyện gì thú vị thì nhớ báo cho chúng ta biết một tiếng nhé.”

Lam Tử mỉm cười, tiễn hai người đi trước rồi mới quay trở lại đảo chủ phủ.

Rời khỏi Lam Yên Các, Phong Minh cười nói: “Trận Pháp Các à nha. Một là vì gốc Lam San Hô năm ngàn năm tuổi kia mà tới, đòi giúp cho vị Trương đại thiếu kia; hai là nhắm thẳng vào chúng ta mà tới đúng không?”

Bạch Kiều Mặc nhìn nhìn Phong Minh, hỏi: “Ngươi lại có ý tưởng gì rồi?”

Phong Minh hắc hắc cười rộ lên: “Ta có xấu xa đến thế đâu chứ.”

Bạch Kiều Mặc cũng bật cười: “Ra tay đối phó với bọn họ thì không gọi là xấu xa, đó gọi là phản kích chính đáng.”

Phong Minh ha ha cười lớn: “Đám người Trận Pháp Các này thực sự quá phiền toái rồi. Hành động lần trước coi như là để đáp lễ Ám Minh, nhưng Trận Pháp Các thì vẫn chưa được đáp lễ đâu nhé. Giờ thì hay rồi, ai bảo bọn chúng tự dâng người tới trước mắt chúng ta làm chi. Ta chỉ tiếc là vị Trương đại thiếu kia không đích thân tới đây.”

Phong Minh ghé tai Bạch Kiều Mặc nói nhỏ một hồi, nói ra ý tưởng của mình. Tất nhiên hắn chỉ chịu trách nhiệm hiến kế, còn việc thực thi cụ thể vẫn phải cậy nhờ Bạch Kiều Mặc làm, hắn chỉ là một kẻ lanh lợi nhỏ bé mà thôi.

Thế là trong những ngày tiếp theo, hai người vừa thu thập tin tức vừa lắng nghe những lời bàn tán trên đảo. Đảo chủ phủ cũng chẳng hề che giấu hành tung của người Trận Pháp Các, thế nên bên ngoài rất nhanh đã rầm rộ bàn tán về sự xuất hiện của các tu sĩ Trận Pháp Các cũng như mục đích chuyến đi của bọn họ.

“Đám người Trận Pháp Các quá đỗi vô sỉ! Lúc Lam Yên Đảo chúng ta gặp nguy cơ thì chẳng thấy bóng dáng một mống nào của Trận Pháp Các đâu, bây giờ nguy cơ qua đi rồi thì bọn chúng lại nghênh ngang tìm đến tận cửa. Vừa mở miệng đã đòi lấy món bảo vật trấn các của Lam Yên Các, cũng là gốc Lam San Hô năm ngàn năm tuổi duy nhất trong đảo chủ phủ.”

“Người của Trận Pháp Các xưa nay chẳng phải đều vô sỉ như vậy sao, nếu không thì bọn họ sao có thể mặt dày phát lệnh phong tỏa Dư Bạch đại sư chứ? Trong Trận Pháp Các có mấy trận pháp sư có thể so bì được với Dư Bạch đại sư? Bọn họ có bản lĩnh thì đi mà đối đầu với Ám Minh kìa.”

“Bọn họ mà thèm đối đầu với Ám Minh chắc? Bọn họ chỉ biết vô sỉ câu kết làm một giuộc với người của Ám Minh thì có.”

“Mấy tên tu sĩ từ nơi khác chạy tới đây cũng vô sỉ không kém, cái gì mà bảo vật của Lam gia chứ. Tổ tiên chúng ta sống trên Lam Yên Đảo bao nhiêu năm nay rồi, sao chưa từng biết Lam gia có món bảo vật gì ghê gớm đâu.”

“Chứ còn gì nữa! Theo ta thấy thì chính là tin tức do Ám Minh cố ý tung ra, kết quả là đám tu sĩ kia chẳng phân biệt phải trái đúng sai, bị Ám Minh xúi giục một chút là đã đâm đầu chạy tới, thật không hiểu nổi lập trường của bọn họ ra sao.”

“Có gì mà không hiểu nổi, lệnh tất sát do Ám Minh ban ra chẳng phải vẫn có rất nhiều tu sĩ tình nguyện chạy vặt cho Ám Minh đó sao. Đáng tiếc thay, có chạy cũng chỉ hoài công, dựa vào bọn họ mà đòi bắt được Dư Bạch đại sư à?”

Các tu sĩ bản địa cứ thế lớn tiếng bàn luận, khiến cho đám tu sĩ ngoại lai nghe thấy mà tức điên người. Bọn họ rất muốn đứng ra lớn tiếng phản bác, song đáng tiếc là lập trường của bản thân quả thực đứng không vững, bọn họ có thể phủ nhận mình không phải vì bảo vật mà tới hay sao?

Sau khi đặt chân đến Lam Yên Đảo, qua nhiều bên dò la tin tức, bọn họ cũng bắt đầu sinh nghi về những lời đồn thổi bên ngoài, bởi vì họ hoàn toàn không thể thám thính được bất kỳ tin tức nào về bảo vật của Lam gia. Lam Yên Đảo suy cho cùng cũng chỉ có hai loại đặc sản là Lam San Hô và Lam Ninh Đan, tuy hai thứ này có chút hiệu quả thật, nhưng cũng chưa đến mức tốt tới mức khiến người ta bắt buộc phải chọn lựa.

Phong Minh ở bên cạnh nghe vậy mà thầm muốn vỗ tay reo hò cổ vũ cho các tu sĩ của Lam Yên Đảo.

Đúng lúc này, vừa vặn có một trận pháp sư của Trận Pháp Các từ bên trong lao ra, giận dữ quát lớn: “Ai? Ai đang nhục mạ Trận Pháp Các chúng ta? To gan lớn mật!”

Ngay lập tức có không ít tu sĩ đứng phắt dậy: “Chính là chúng ta mắng đấy, thì sao nào? Trận Pháp Các không thể mắng hay sao? Nếu các ngươi làm việc đoàng hoàng tử tế thì chúng ta mắng các ngươi là chúng ta sai, nhưng các ngươi có làm việc của con người hay không?”

“Những chuyện vô sỉ đó chẳng phải do chính các ngươi làm ra ư? Trận Pháp Các oai phong lẫm liệt quá nhỉ, nhưng đừng có chạy tới Lam Yên Đảo chúng ta mà khoe khoang cái oai phong đó, Lam Yên Đảo chúng ta không dung nổi những vị đại phật như các ngươi đâu.”

“Ngươi… các ngươi… Trận Pháp Các tuyệt đối sẽ không buông tha cho Lam Yên Đảo các ngươi đâu!”

“Chát chát chát!”

Phong Minh lần này thực sự vỗ tay nhiệt liệt tán thưởng cho các tu sĩ bản địa, đồng thời đứng lên biểu thị sự ủng hộ đối với bọn họ: “Nói rất hay! Mắng rất đúng! Trận Pháp Các các ngươi ngoài việc mở miệng buông lời đe dọa người khác ra thì còn có thể làm được cái gì nữa? Trận Pháp Các các ngươi có tài cán đến thế, sao không đi mà đối phó với Ám Minh đi? Nếu các ngươi có thể lập được chiến tích hiển hách như Dư Bạch đại sư, ta lập tức dập đầu tạ lỗi với các ngươi liền, các ngươi có dám nhận không?”

Tiện tay chỉ trích Trận Pháp Các, hắn còn không quên nâng tầm Bạch đại ca lên một chút, hắn đúng là thông minh quá đi mà.

“Ngươi… ngươi…” Tên trận pháp sư của Trận Pháp Các chỉ thẳng tay vào mặt Phong Minh, tức đến mức nghẹn lời, không thốt nên câu. Hắn ta có dám nói gì không? Vả lại hắn ta cũng không có tư cách thay mặt cho Trận Pháp Các buông ra lời tuyên bố như vậy.

Cuối cùng, tên trận pháp sư này đành buông lời đe dọa độc địa: “Các ngươi cứ đợi đấy, kẻ nào dám sỉ nhục người của Trận Pháp Các thì đều sẽ không có kết cục tốt đẹp đâu.”

“Ồ, mới thế đã buông lời đe dọa chúng ta rồi sao? Ta sợ quá cơ, ta sẽ chống mắt lên chờ xem đám người Trận Pháp Các các ngươi tới dạy dỗ chúng ta như thế nào.” Phong Minh lớn tiếng mỉa mai đáp trả.

Đám tu sĩ ngoại lai nghe xong mà không khỏi toát mồ hôi hột, đưa mắt nhìn nhau. Tu sĩ bản địa của Lam Yên Đảo này ai nấy đều hung hãn dữ dằn như vậy sao? Đúng là không thể đắc tội được. Bọn họ làm sao biết được rằng, Phong Minh chính là một kẻ ngoại lai trà trộn vào, và chính là Dư Phong đại sư mà bao người đang ráo riết tìm kiếm, còn người đang mỉm cười đứng bên cạnh chứng kiến toàn bộ sự việc chính là Dư Bạch đại sư.

Sau khi mắng chửi một trận xối xả vào mặt người của Trận Pháp Các, Phong Minh giống như vừa đánh thắng một trận đại chiến, đắc ý nghênh ngang bước ra khỏi quán trà này, tiếp đó là tiếp tục thực hiện kế hoạch của bọn họ.

“Tin tức của Lam đại tiểu thư gửi tới rồi. Đây là tuyến đường di chuyển của bọn họ do Lam đại tiểu thư thám thính được dọc đường. Ta đã tính toán kỹ rồi, nơi này chính là địa điểm phục kích tốt nhất, chúng ta cứ ở chỗ này ôm cây đợi thỏ chờ bọn chúng, ngươi thấy thế nào?”

Bạch Kiều Mặc nhìn vào tấm bản đồ hải vực chi tiết, gật đầu nói: “Ta cũng thấy địa điểm này rất thích hợp, chúng ta có thể xuất phát sớm hơn để tới đó bày bố một phen.”

“Vậy thì đi thôi.”

Hai người nói đi là đi, trước khi đi còn liên lạc trước với Lam đại tiểu thư một chút, dù sao việc này cũng cần có sự phối hợp của nàng mà.

Lam Tử thu cất liên lạc châu lại, trên mặt lộ ra vẻ kỳ quái, nhưng rất nhanh đã khôi phục lại như thường. Chuyện này cũng không thể trách nàng được, đều là do bản thân Trận Pháp Các tự gieo gió gặt bão mà thôi. Ai nấy đều biết Dư Bạch đại sư đã từng lộ diện ở Lam Yên Đảo rồi, vậy mà bọn chúng còn dám nghênh ngang chạy tới đây. Dư Bạch đại sư đến cả Ám Minh còn dám phản kích, chẳng lẽ lại sợ không dám làm gì Trận Pháp Các hay sao? Lam Tử cảm thấy đám trận pháp sư này của Trận Pháp Các quá đỗi ngây thơ, có lẽ đều là do được các thế lực trên Thương Huyền Đại Lục chiều chuộng quá mức mà sinh ra tính ngây thơ ấy.

Người của Trận Pháp Các vô cùng tức giận. Lần này tới Lam Yên Đảo có cả thân truyền đệ tử của Trương các chủ, một vị Thất phẩm trận pháp đại sư. Với thân phận là đệ tử thân truyền của các chủ, địa vị của hắn ta ở Trận Pháp Các cũng chỉ kém hơn Trương đại thiếu một chút, ra ngoài đi đến đâu cũng được người người tôn kính, nịnh nọt. Kết quả là đám tu sĩ ở một hòn đảo nhỏ như Lam Yên Đảo này lại dám chẳng coi bọn họ ra gì, còn lớn tiếng nhục mạ Trận Pháp Các. Bọn họ thực sự tức nổ phổi. Đã vậy, cái mụ đàn bà Lam đảo chủ kia còn ngó lơ toàn bộ sự việc.

Phải mách tội, phải hướng sư phụ mách tội Lam Yên Đảo một trận ra trò! Chẳng qua chỉ là đảo chủ của một hòn đảo nhỏ bé mà thôi, thật biết tự coi mình là nhân vật máu mặt. Sư phụ từng nói qua, kể từ khi nhánh Lam gia ở Lam Yên Đảo này bị chủ tộc thượng giới ruồng bỏ thì Lam Yên Đảo ngày một suy vi, đối phó với Lam Yên Đảo cũng chẳng cần lo lắng sẽ có cường giả từ Đại Thế Giới xuất hiện làm chỗ dựa cho bọn họ.

Tâm trạng bực bội đầy rẫy, bọn họ liền rời khỏi Lam Yên Đảo, ngự phi chu bay trên không trung hải vực.

“Sư huynh, lần này phải làm sao bây giờ? Đến cả Lam San Hô mà Trương sư huynh muốn cũng không tới tay, mụ đàn bà kia lại dám mở miệng bảo gốc Lam San Hô đó đã bị bọn họ dùng hết rồi, rõ ràng là đang gạt gẫm chúng ta.”

Vị sư huynh bực bội nói: “Hết cách rồi, trở về chỉ có thể nói thật mà thôi. Mụ đàn bà đó dám đắc tội với Trận Pháp Các, Trận Pháp Các nhất định phải khiến cho bọn họ ăn không hết gói đem đi.”

Những người khác cũng phụ họa theo: “Đáng đời bọn họ bị Ám Minh đưa vào tầm ngắm, nghe nói dạo gần đây có không ít kẻ âm thầm rình rập đảo chủ phủ đấy. Mà nói đi cũng phải nói lại, trong tay Lam gia thực sự có món bảo vật ghê gớm gì sao?”

Vị sư huynh nói: “Chuyện này ta cũng không rõ. Nếu bọn họ thực sự có bảo vật lợi hại thì nhánh Lam gia này cũng không đến nỗi sa sút đến mức độ như hiện tại. Hơn nữa, cấp trên của Lam gia vẫn còn có chủ tộc, cho dù có bảo vật thì cũng nằm trong tay chủ tộc, làm gì đến lượt một chi nhánh nhỏ bé bên dưới nắm giữ.”

“Sư huynh nói rất có lý, đáng tiếc là đám tu sĩ ngoài kia đều tin vào lời đồn do Ám Minh tung ra, tưởng Lam gia thực sự có bảo vật, cứ quấy nhiễu không ngừng nghỉ, cũng đủ để khiến mụ đàn bà kia đau đầu nhức óc rồi.”

Tiếp đó, bọn họ lại bắt đầu oán thán việc Lam Yên Đảo không kết nối với truyền tống trận, khiến bọn họ phải tiêu tốn quá nhiều thời gian trên đường đi, bằng không nếu đi qua truyền tống trận thì đã sớm trở về đến Trận Pháp Các rồi.

Trong tay Trận Pháp Các cũng có không ít bảo vật tốt, ví dụ như lúc này trong tay bọn họ đang sở hữu một chiếc la bàn thăm dò, dùng để dò tìm xem dọc đường đi có thứ gì tốt hay không. Tất nhiên những thứ cấp bậc hơi thấp thì bọn họ đều chẳng thèm vừa mắt, nhân tiện cũng để xem có thứ gì tốt có ích cho Trương sư huynh hay không.

Bỗng nhiên, trên la bàn thăm dò xuất hiện một điểm sáng vô cùng rực rỡ: “Khoan đã, sư huynh, trên hòn đảo phía trước có đồ tốt! Nhìn độ sáng này, rất có khả năng là một kiện bát phẩm linh vật, chúng ta mau qua đó xem sao!”

“Thực sự là bát phẩm sao?” Vị sư huynh đón lấy trận bàn để kiểm tra, vừa nhìn một cái cũng lập tức kích động hẳn lên. Bát phẩm linh vật vốn dĩ không dễ dàng bắt gặp, mang được kiện bát phẩm linh vật này về, biết đâu ở chỗ sư phụ có thể lấy công chuộc tội.