Chương 460: Thẩm Vấn Lạc Nhan
Hai ngày sau, Công Dương Kính cuối cùng cũng được đặt chân vào địa bàn Thẩm gia. Tuy nhiên, không phải thả gã vào để gặp Thẩm Ngọc Loan, mà là vì cao tầng của các đại thế lực do Thẩm gia mời đều đã đến đông đủ, họ muốn chính thức thẩm vấn Lạc Nhan.
Trong cặp mẫu nữ Lạc Nhan và Công Dương Hy này, rõ ràng Công Dương Hy cũng bị giấu trong màn trống, không hề hay biết thân thế thực sự của mình, còn Lạc Nhan chắc chắn biết rõ tất hết thảy.
Còn một chuyện nữa mà phu thê Đỗ Quân không hề bỏ qua, đó là bao năm qua Công Dương Hy luôn tỏ thái độ bài xích bài xích với người Thẩm gia.
Giờ nghĩ lại, phu thê hai người nghi ngờ bên cạnh Công Dương Hy có người do Đỗ Ngọc Như hoặc Lạc Nhan gài vào, trải qua năm dài tháng rộng ngầm dẫn dắt mới tạo thành cục diện như ngày hôm nay.
Tham gia buổi thẩm vấn này, ngoài Hải thành chủ, Mộc trưởng lão của Thiên Âm tông, trưởng lão của Linh Tiêu tông, đảo chủ Phượng Vũ đảo, đại biểu của mấy đại thế gia trên Phi Hà đảo, còn có các tu giả Dung Hợp cảnh chạy tới từ các hải đảo chủ yếu khác.
Trong đó có một số thế lực từng chịu họa hại của Ám Minh, căm ghét Ám Minh tận xương tủy. Nay có cơ hội tóm được đuôi của Ám Minh, tu giả các thế lực này đương nhiên không muốn bỏ lỡ.
Thấy Công Dương Kính xuất hiện, nghĩ đến mối quan hệ giữa gã với Đỗ Ngọc Như cùng thân phận của Lạc Nhan bị bắt, có người cười khẩy nói: “Nghe nói vị Bách Hoa cốc cốc chủ bị bắt kia lại là nữ nhi ruột của Công Dương đảo chủ. Lát nữa thẩm vấn ả, Công Dương đảo chủ có thể lòng dạ nào nỡ lòng ra tay không?”
Công Dương đảo chủ sa sầm mặt mày: “Ta chưa từng thừa nhận có một đứa nữ nhi như vậy! Ta và Ngọc Loan chỉ có duy nhất một đứa con trai.”
Lời phản bác của Công Dương đảo chủ cũng chẳng làm ai khó chịu. Trong mắt những người khác, Công Dương đảo chủ lúc này chẳng qua chỉ còn biết mạnh miệng mà thôi, nhìn xem Thẩm Ngọc Loan bây giờ có thèm đoái hoài đến gã không?
Cho dù có mấy phương vừa mới tới nơi cũng đã nhận được tin tức, Công Dương Kính trước đó liên tục bị Thẩm gia từ chối không cho qua cửa đấy thôi.
Chuyện năm xưa nếu không phải Công Dương Kính lòng dạ mềm yếu tạo cơ hội cho ả Đỗ Ngọc Như kia tính kế, Đỗ Ngọc Như làm sao có thể đắc thủ? Thế nên Công Dương Kính cũng chẳng hoàn toàn vô tội.
Hải thành chủ đứng bên cạnh cười híp mắt nhìn tất cả, đối với Công Dương Kính thì không sinh ra nổi một tia đồng cảm nào.
Công Dương Kính ngày trước ngạo mạn biết bao nhiêu! Cái tính ngạo mạn của Công Dương Hy hoàn toàn là học từ gã mà ra. Ngày trước cặp tổ tôn tốt đẹp này coi khinh con trai gã ra mặt, giờ thì xem Công Dương Hy rơi vào tình cảnh gì rồi?
Chẳng qua chỉ là một kẻ đê tiện đánh cắp thân phận của người khác, vậy mà dám coi khinh con trai gã.
Đúng lúc này, Thẩm gia chủ dẫn theo phu thê Thẩm Viêm Nghĩa, Đỗ Quân đi ra, phía sau là Thẩm Ngọc Loan và Thẩm Dung Thu, nối tiếp là các tử đệ Thẩm gia khác, cùng với Phong Minh và Bạch Kiều Mặc đang trà trộn ở giữa đám bọn họ.
Hải thành chủ cười liếc nhìn hai người này một cái. Hai kẻ này bất luận ở nơi nào đều có thể sống vô cùng tự tại. Nhìn xem, chớp mắt một cái đã kết thành một khối với tử đệ Thẩm gia rồi.
Cuối cùng cũng thấy Thẩm Ngọc Loan xuất hiện, Công Dương Kính chẳng màng đôi co với kẻ khác nữa, ánh mắt nóng bỏng lập tức hướng về phía Thẩm Ngọc Loan.
Mà nàng chỉ nhàn nhạt quét mắt qua một cái rồi dời đi nơi khác, nhìn ánh mắt nàng xem, chẳng khác gì nhìn người dưng nước lã qua đường.
Vị tu giả vừa khích bác Công Dương Kính lúc nãy lại cười khẩy một tiếng. Thế nhưng ánh mắt Công Dương Kính vẫn dính chặt trên người Thẩm Ngọc Loan, làm ra bộ dạng của một nam tử si tình.
Phong Minh ở phía sau nhìn mà đưa tay sờ sờ cánh tay mình, cảm giác da gà da vịt sắp nổi hết lên rồi. Cái lão Công Dương Kính tuổi tác đã lớn thế này rồi, cái ánh mắt đó không thấy quá mức dầu mỡ sao.
Phong Minh lẩm bẩm: “Mau chóng bắt đầu đi thôi, bằng không thực sự chịu không nổi.”
Các tử đệ Thẩm gia khác cũng sâu sắc cảm thấy lời Phong Minh nói rất có lý, bọn họ cũng chịu không thấu nổi, cái lão Công Dương Kính này có bệnh rồi.
Thẩm gia chủ nói vài câu khách sáo liền hạ lệnh dẫn Lạc Nhan và Công Dương Hy ra. Còn Bách Hoa cốc trong Thương Hải cảnh hiện tại vẫn đang bị vây khốn, phải đợi kết quả bên phía Lạc Nhan ra sao mới quyết định thái độ xử lý đối với Bách Hoa cốc.
“Rõ, gia chủ.” Người Thẩm gia lập tức đi tới địa lao, áp giải hai người đang bị giam giữ bên trong ra ngoài.
Người bước ra trước là Lạc Nhan. Lạc Nhan của bây giờ làm gì còn dáng vẻ của vị Bách Hoa cốc cốc chủ năm xưa, toàn thân bị trói chặt bởi món linh khí dây thừng có thể khóa chặt nguyên lực, khiến ả không cách nào giãy giụa, chỉ có thể dùng ánh mắt phẫn nộ trừng trừng nhìn người Thẩm gia.
Lạc Nhan dẫu sao cũng chỉ bị phong ấn tu vi chứ không phải bị phế bỏ, thế nên có tu vi chống đỡ, thân hình trông không đến nỗi quá chật vật. Nhưng Công Dương Hy bị áp giải ra phía sau thì lại khác, nàng ta lúc này làm gì còn thấy nửa phần dáng vẻ của vị Phượng Vũ đảo đại tiểu thư năm xưa.
Công Dương Hy vừa ra tới nơi, tử đệ Thẩm gia liền nhỏ to bàn tán. Nếu đổi lại là lúc khác, bọn họ thật sự không dám chắc có thể nhận ra đây là Công Dương Hy hay không.
Thực ra cũng lạ, thế lực Phượng Vũ đảo chưa chắc đã mạnh hơn một Thẩm gia của Phi Hà đảo, thế mà vị Phượng Vũ đảo đại tiểu thư trước kia lại bày ra dáng vẻ cao ngạo hơn bất cứ ai ở Thẩm gia.
Người Thẩm gia thực sự cũng không hiểu nổi, ả ta rốt cuộc lấy đâu ra cái tự tin đó mà đến cả người Thẩm gia cũng cùng khinh miệt theo.
Nghĩ đến cái gọi là Phượng Vũ đảo Anh Tài Cạnh Kỹ Tái – thực chất chính là đại hội kén rể, vừa mới bắt đầu đã phải kết thúc trong ảm đạm, tử đệ Thẩm gia đều không nhịn được mà vui mừng hớn hở.
May mà không tổ chức tiếp được, thân thế của Công Dương Hy cũng bị vạch trần, bằng không vị anh tài nào lọt vào mắt xanh của ả và Công Dương Kính thì đúng là xui xẻo tám đời.
Cặp tổ tôn này tính tình thực ra giống nhau nhất, hướng tới chỉ biết đến ý kiến của mình, suy nghĩ của người khác căn bản không quan trọng, từ trước đến nay luôn lấy cái tôi làm trung tâm.
Lần này giọng nói của Công Dương Hy không bị phong tỏa. Công Dương Hy những ngày qua cũng đã nếm trải đủ mùi đau khổ, không dám ngang ngược chửi bới nữa, nay cuối cùng cũng được thấy ánh mặt trời.
Công Dương Hy vội vàng đảo mắt tìm kiếm, cuối cùng cũng thấy được người mình muốn tìm, trong mắt lóe lên tia hy vọng, kêu lớn: “Tổ phụ, cứu ta! Ta là Hy nhi đây mà, Hy nhi được tổ phụ thương yêu nhất, tổ phụ ngài quên rồi sao?”
Khóe miệng Thẩm Ngọc Loan nhếch lên một độ cong trào phúng.
Thẩm Dung Thu nhàn nhạt nhìn Công Dương Hy một cái. Trước kia quả thực có chút ngưỡng mộ, còn bây giờ hắn đã có tổ mẫu, tằng tổ và tằng tổ mẫu thương yêu, còn có các trưởng bối Thẩm gia khác, hắn sẽ không bao giờ ngưỡng mộ nữa.
Bất luận Công Dương Kính sủng ái ai, đau lòng ai, hết thảy đều chẳng liên quan gì tới hắn.
Nghe thấy tiếng cầu cứu của Công Dương Hy, nhìn bộ dạng chật vật khắp người của ả, Công Dương Kính theo bản năng liền lộ ra vẻ xót thương, sau đó sắc mặt liền cứng đờ, rồi lùi lại hai bước, quay đầu nhìn về phía Thẩm Ngọc Loan để biểu thị quyết tâm của mình.
Gã lạnh lùng nói: “Ngươi đừng kêu la nữa! Ngươi không phải là đứa trẻ do phu thê Cẩn nhi để lại, ngươi là đứa trẻ bị ả đàn bà độc ác Đỗ Ngọc Như tráo đổi sau khi hại chết con trai ta! Những năm qua ta đã thương hại ngươi vô ích rồi, trong lúc ngươi đang tận hưởng cuộc sống của một Phượng Vũ đảo đại tiểu thư thì thân tôn nhi của ta lại đang phải chịu khổ chịu nạn ở nơi khác!”
Công Dương Hy ngây người ra một lúc, rồi không dám tin mà gào lên: “Nhưng ta cũng là tôn nữ của ngài mà! Tổ phụ ngài đã thương yêu ta bao nhiêu năm nay, chẳng lẽ hết thảy đều là giả dối sao? Tình cảm của những năm qua chẳng lẽ đều là giả sao? Tổ phụ, chỉ có tổ phụ mới cứu được ta thôi, sau này Hy nhi nhất định sẽ hầu hạ hiếu kính dưới gối tổ phụ thật tốt!”
Công Dương Kính nhẫn tâm nói: “Ngươi đừng kêu la, cũng đừng cầu xin nữa. Bất luận thế nào ta cũng không thể cứu ngươi. Nếu ngươi biết Đỗ Ngọc Như hay Lạc Nhan có tình huống gì thì hãy thành thật khai ra, như vậy còn bớt phải chịu chút đau khổ.”
Công Dương Hy không dám tin tổ phụ của mình thực sự đã vứt bỏ mình chỉ vì nàng không phải con của Công Dương Cẩn. Nhưng điều đó có quan trọng không?
Những năm qua người ở bên gối tổ phụ, được tổ phụ thương yêu chẳng lẽ không phải là nàng sao? Sự thương yêu của tổ phụ trước kia chẳng lẽ đều là giả sao?
Công Dương Hy trước nay vốn muốn gió được gió muốn mưa được mưa, chưa từng bị Công Dương Kính đối xử như vậy bao giờ. Trong mắt Công Dương Hy lộ ra tia hận thù: “Tổ phụ, ta hận ngài!”
Công Dương Kính siết chặt nắm đấm, dường như đang phải nhẫn nhịn điều gì đó.
Đỗ Quân phất tay một cái lại phong tỏa miệng của Công Dương Hy: “Được rồi, lui sang một bên đi.”
Công Dương Hy một lần nữa không thể phát ra âm thanh, liền phóng ánh mắt oán hận về phía Đỗ Quân. Đều tại con tiện nhân này hại ả ra nông nỗi này!
Sau này ả nhất định phải bắt tất cả bọn họ phải trả giá gấp trăm gấp ngàn lần, ả muốn cả cái Thẩm gia này phải diệt vong để đền bù cho những đau khổ và nhục nhã mà ả đang phải chịu đựng hôm nay.
Chẳng ai thèm để tâm đến sự oán hận trong mắt ả. Phong Minh như có điều suy nghĩ nhìn nàng ta, rồi ghé tai nói nhỏ với Bạch Kiều Mặc: “Thực ra ta phát hiện cái tính cách của con ả Công Dương Hy này rất giống với mụ ngoại tổ mẫu độc ác Đỗ Ngọc Như của ả.”
Bạch Kiều Mặc gật đầu: “Ừm, chỉ nhớ thù chứ không nhớ ơn, điểm này quả thực rất giống.”
Lạc Nhan thì bình tĩnh hơn Công Dương Hy nhiều, ả còn có thể dùng ánh mắt trào phúng nhìn tất cả những điều này, đặc biệt là đối với Công Dương Kính, lộ ra vẻ giễu cợt rõ rệt. Xem ra vị này chẳng hề coi Công Dương Kính là cha ruột của mình mà đối đãi.
Thẩm gia chủ lên tiếng: “Các vị hãy lên kiểm tra tình hình của Lạc Nhan trước đi, sau đó bàn bạc xem nên thẩm vấn ả thế nào.”
Lạc Nhan cười giễu cợt: “Mấy đấng nam nhi đại trượng phu các người, kẻ nào kẻ nấy đều đến bắt nạt một tiểu nữ tử yếu đuối như ta…”
“Chát!” Lạc Nhan còn chưa dứt lời, Đỗ Quân đã vung một bạt tai tới, trực tiếp đánh lệch mặt Lạc Nhan sang một bên.
Đỗ Quân lạnh lùng quát mắng: “Không biết ăn nói thì ngậm miệng lại! Đỗ Ngọc Như bao năm qua chỉ dạy ngươi cái bản lĩnh quyến rũ đàn ông này thôi sao? Xem ra Đỗ Ngọc Như cũng chẳng coi đứa con gái ruột như ngươi ra gì.”
Cái tư thái vừa rồi không phải quyến rũ đàn ông thì là cái gì? Đường đường là Bách Hoa cốc cốc chủ, tu giả Dung Hợp cảnh sơ kỳ mà cũng ngượng mồm tự xưng mình là tiểu nữ tử yếu đuối.
Lạc Nhan cười khẩy một tiếng nói: “Có giỏi thì ra tay với Đỗ Ngọc Như ấy! Ngươi và Thẩm Ngọc Loan chẳng qua đều là bại tướng dưới tay Đỗ Ngọc Như mà thôi.”
Đỗ Quân cười lạnh: “Ngươi tưởng nói vậy là có thể chọc giận ta và Ngọc Loan sao? Quả nhiên ở chỗ Đỗ Ngọc Như chẳng học được bản lĩnh chính tông gì, chỉ học được dăm ba cái trò bàng môn tả đạo.”
Các tu giả khác cũng lộ ra vẻ tán đồng. Thật không biết Đỗ Ngọc Như đã nuôi dạy đứa con gái này thế nào, lại làm sao đưa được con gái mình lên vị trí cốc chủ Bách Hoa cốc nữa.
Một vị tu giả họ Hàn tiến đến, gã có mấy người thân đều chết dưới tay người của Ám Minh, đối với Ám Minh là căm hận nhất. Từ khi Lạc Nhan xuất hiện đến nay, ánh mắt gã chưa từng dao động.
Gã lên tiếng: “Đối phó với người của Ám Minh căn bản không cần phải cho chúng cơ hội làm gì, trực tiếp sưu hồn! Muốn biết cái gì cứ việc sưu thẳng vào, bằng không cái miệng của con mụ này chưa chắc đã thốt ra được lời thật lòng đâu. Sau khi sưu hồn, hồn hải có thể bình thường trở lại hay không thì phải xem vận khí của ả ta rồi, vừa vặn có thể báo thù cho nữ nhi của Đỗ đạo hữu.”
Ánh mắt Đỗ Quân trở nên nghiêm nghị: “Phải! Đỗ mỗ cũng chính có ý này. Có thể chịu đựng được nỗi đau khổ của sưu hồn hay không thì phải xem bản thân ả rồi. Đối với người của Ám Minh, không cần thiết phải nương tay.”
Thẩm Viêm Nghĩa nói: “Ta tán thành.”
Hải thành chủ cũng lên tiếng ủng hộ: “Ta đồng ý.”
Mộc trưởng lão lạnh lùng liếc nhìn Lạc Nhan một cái: “Thiên Âm tông ta cũng đồng ý.”
Đúng như Đỗ Quân đã nói, đối phó với người của Ám Minh thì cần gì phải khách khí?
Khi Ám Minh ra tay với người khác cũng chưa bao giờ nương tay. Lúc Phượng Vũ đảo bị hải thú triều bao vây, ả ta rõ ràng có mặt tại hiện trường, nếu không bị ngăn chặn kịp thời thì đã gây ra thương vong lớn đến nhường nào.
Chớp mắt một cái, số người ủng hộ sưu hồn đã quá bán. Phu thê Thẩm Viêm Nghĩa nhìn sang Công Dương Kính, Công Dương Kính lần này không một chút do dự: “Ta cũng đồng ý.”
Dù biết Lạc Nhan thực sự là con gái ruột của mình, nhưng vì chưa từng nuôi dưỡng ngày nào, lại là do ả đàn bà độc ác Đỗ Ngọc Như sinh ra, Công Dương Kính đối với ả không có một chút tình cảm nào.
Nếu chẳng may hồn hải bị tổn thương thì đó là con trả nợ mẹ, ai bảo năm xưa Đỗ Ngọc Như hại Thẩm Ngọc Loan bị hồn hải bạo động làm chi.
Lạc Nhan vẫn dùng ánh mắt giễu cợt nhìn mọi người xung quanh: “Nhào vô đi! Có thủ đoạn gì cứ việc giở ra xem Lạc Nhan ta có thèm cầu xin tha thứ một câu nào không.”
Bạch Kiều Mặc cụp mi mắt nói: “E là việc sưu hồn sẽ không được thuận lợi cho lắm.”
“Tại sao? Chẳng lẽ trong hồn hải của ả bị hạ cấm chế?” Phong Minh đoán.
Bạch Kiều Mặc gật đầu: “Ta cũng đoán như vậy. Chỉ là không biết do chính tay Đỗ Ngọc Như hạ, hay là do cao tầng cấp cao hơn của Ám Minh làm thôi.”
Phong Minh hít một ngụm khí lạnh. Nếu là do chính tay Đỗ Ngọc Như hạ thì người đàn bà này quả thực quá tàn nhẫn, đến cả con gái ruột của mình cũng không tha, xem ra cũng chỉ là công cụ để lợi dụng mà thôi.
—