← Xuyên việt chi gia hữu chuế tế

Chương 458: Kẻ Vong Ơn Bội Nghĩa

26 min read 29.08.2026

 

(Đính chính từ chương trước: Thẩm Ngọc Loan và Dung Thu thực chất là quan hệ tổ tôn (bà cháu), không phải mẫu tử (mẹ con), chương trước viết nhầm.)

Đoàn người Thẩm gia lúc rời khỏi Phi Hà Đảo động tĩnh đã không nhỏ, khi trở về Phi Hà Đảo động tĩnh lại càng rầm rộ hơn.

Giữa Phi Hà Đảo và Phượng Vũ Đảo vốn dĩ có tin tức qua lại thường xuyên, cộng thêm lúc Phượng Vũ Đảo xảy ra nạn hải thú bạo động, Phi Hà Đảo cũng có tu giả tiến đến chi viện.

Thế nên các loại tin tức của Phượng Vũ Đảo đều đã truyền khắp toàn bộ Phi Hà Đảo từ trước cả khi phu thê Thẩm Viêm Nghĩa và Đỗ Quân trở về. Cư dân trên Phi Hà Đảo cũng cảm thấy mọi chuyện xảy ra thật quá đỗi khó tin.

Có lẽ ngay cả mấy ông lão kể chuyện trong quán trà dẫu có vắt óc bịa đặt cũng chẳng thể biên ra nổi một câu chuyện ly kỳ khúc khuỷu đến nhường này.

Nhưng hiện tại, đã có tiên sinh kể chuyện mang mối ân oán tình thù rối rắm giữa Công Dương đảo chủ và hai người đàn bà kể thẳng vào trong quán trà rồi. Mỗi lần nói đến câu chuyện giữa bọn họ, khách khứa trong quán trà đều đông nghịt đến mức chật như nêm cối.

Chính trong hoàn cảnh như vậy, phu thê Thẩm Viêm Nghĩa mang theo Thẩm Ngọc Loan cùng một vị song nhi trở về Phi Hà Đảo, nhận được sự quan tâm vô cùng cao độ từ các phía.

“Không ngờ lại thực sự có luyện dược sư cứu sống được Thẩm Ngọc Loan đấy.”

“Nghe nói đó chỉ là trị phần ngọn thôi, muốn trị tận gốc thì còn cần phải có Thiên Hồn Cửu Chuyển Đan thực sự cơ.”

“Thế thì cũng đã vô cùng không đơn giản rồi. Trước đó mấy chục năm trời, lượng luyện dược sư mà Thẩm gia và Công Dương đảo chủ tìm kiếm có ít ỏi gì đâu? Vậy mà chẳng có lấy một ai có khả năng làm được điều đó.”

Các tu giả trẻ tuổi vốn không mấy quen thuộc với nhân vật mang tên Đỗ Ngọc Như này, họ chỉ có thể biết được mụ ta chính là biểu muội của Thẩm Ngọc Loan thông qua những lời buôn chuyện và từ miệng của tiên sinh kể chuyện mà thôi.

Nghĩ đến việc mụ ta mang họ Đỗ, chắc hẳn phải là họ hàng bên phía Đỗ Quân, nên bọn họ đối với những chuyện quá khứ kia tràn đầy lòng hiếu kỳ.

Lúc này, những tu giả cùng thế hệ với Thẩm Ngọc Loan hoặc phu thê Thẩm Viêm Nghĩa liền có trọng lượng lên tiếng hơn cả.

“Cái mụ Đỗ Ngọc Như đó hả, có thể nói chính là một con bạch nhãn lang, loại người chỉ biết ghi thù chứ không biết ghi ơn. Mụ ta quả thực là họ hàng bên phía Đỗ Quân phu nhân. Đỗ Quân phu nhân vốn xuất thân bình thường, nhưng bản thân sở hữu thiên phú tu luyện cực cao, sau khi cùng Thẩm Viêm Nghĩa của Thẩm gia đôi bên vừa mắt nhau thì đã kết thành bạn lữ, phu thê ân ái vô cùng.

Đỗ gia khi ấy sinh sống trên một hòn đảo nhỏ khác, sau đó hòn đảo nhỏ đó gặp phải nạn hải thú bạo động, người dân trên đảo mười phần chết chín, người Đỗ gia hầu như đều bỏ mạng trong trận tai ương đó, duy chỉ có ca ca và tẩu tẩu của Đỗ Quân phu nhân là để lại được một đứa con nhỏ, đó chính là Đỗ Ngọc Như rồi.

Thế nên Đỗ Quân phu nhân mới đón Đỗ Ngọc Như vào Thẩm gia để chăm sóc, nuôi dưỡng. Các tu giả thời bấy giờ ai mà chẳng biết Thẩm gia có một cặp tỷ muội hoa, chính là Thẩm Ngọc Loan và Đỗ Ngọc Như. Khi đó có biết bao nhiêu kẻ ái mộ muốn tới cầu cưới cặp tỷ muội hoa này đấy.”

Những tu giả trẻ tuổi lần đầu tiên được nghe kể về đoạn quá khứ này đều không khỏi kinh hãi. Nói Đỗ Ngọc Như là một con bạch nhãn lang xem ra vẫn còn là nhẹ nhàng chán rồi, Đỗ Quân phu nhân đón mụ ta vào Thẩm gia chăm sóc tử tế, kết cục mụ ta lại báo đáp Thẩm gia như thế này đây?

“Cái mụ Đỗ Ngọc Như này quá mức đáng sợ rồi, không chỉ cướp đàn ông của biểu tỷ mình, mà còn hại biểu tỷ phải chịu cảnh băng phong suốt mấy chục năm trời để áp chế thương thế trong hồn hải, cuối cùng còn hại chết con trai và con dâu của biểu tỷ, đến cả đứa cháu nội tội nghiệp cũng bị đem tặng cho người khác để chịu đày đọa, tâm địa của loại đàn bà này còn độc hơn cả rắn rết.”

“Chứ còn gì nữa, Đỗ Quân phu nhân đúng là xui xẻo tám đời mới gặp phải đứa cháu gái như thế này. Biết trước có ngày hôm nay thì ngày đó Đỗ Quân phu nhân cứ mặc xác mụ ta không thèm hỏi han tới, để xem sau này mụ ta có thể trưởng thành thành cái loại tu giả gì.

Bọn trẻ tuổi các ngươi có chỗ không biết, năm xưa Thẩm gia đối đãi với mụ ta thực sự chẳng có điểm nào chê trách được cả. Về mặt cung cấp tài nguyên tu luyện, đối với Thẩm Ngọc Loan và Đỗ Ngọc Như từ trước đến nay đều đặn một mực đối xử bình đẳng như nhau, nếu không thì Đỗ Ngọc Như ngày nay làm sao có được thực lực Dung Hợp Cảnh chứ? Mụ ta thì hay rồi, lấy oán báo ơn, đúng là không bằng cầm thú.”

Phong Minh và Bạch Kiều Mặc chẳng qua chỉ là từ Thẩm gia đi ra ngoài đi dạo loanh quanh một chút, không ngờ lại nghe được một đoạn quá khứ như thế này, cái mụ Đỗ Ngọc Như đó mụ ta còn là người nữa không vậy? Nói thật đến loài cầm thú còn biết thế nào là cảm ơn hơn mụ ta.

Phong Minh tặc lưỡi: “Loại người này, có lẽ sinh ra cái tâm vốn dĩ đã là màu đen rồi, chỉ biết ghi thù chứ không bao giờ biết ghi ơn. Chỉ cần có một chút chuyện nhỏ không vừa ý mụ ta thôi, ước chừng là đã bị mụ ta găm hận vào lòng rồi. Chẳng trách tiền bối Đỗ Quân đối với hai người Công Dương Hy và Lạc Nhan kia, nói ra tay là ra tay ngay lập tức, không hề lưu lại một chút tình nghĩa nào.”

Công Dương Hy và Lạc Nhan dầu gì cũng có chút quan hệ huyết thống với Đỗ Quân cơ mà, nhưng Phong Minh và Bạch Kiều Mặc đều có thể nhìn ra được, Đỗ Quân đối với cặp mẫu nữ này chỉ có duy nhất lòng căm hận.

Tình cảm sâu đậm đến mấy dành cho đứa cháu gái Đỗ Ngọc Như kia cũng đã bị mài mòn sạch sẽ qua từng lần mụ ta gây tổn thương cho người thân của bà, giờ đây chỉ còn lại một bụng đầy oán hận mà thôi.

Bạch Kiều Mặc khẽ vỗ nhẹ lên đỉnh đầu của Phong Minh, mỉm cười nói: “Đi thôi, chúng ta trở về Thẩm gia.”

“Được rồi.”

Nghe xong đoạn quá khứ này, Phong Minh cũng đã thỏa mãn lòng hiếu kỳ, liền cùng Bạch Kiều Mặc quay trở về Thẩm gia.

Nhận được lời mời khẩn thiết của phu thê Thẩm Viêm Nghĩa, trong suốt thời gian ở lại Phi Hà Đảo, hai người bọn họ đều lưu trú tại Thẩm gia. Như vậy đối với Phong Minh và Bạch Kiều Mặc mà nói, vừa đỡ phải bận tâm lại vừa vô cùng an toàn.

Bọn họ đã tát vào mặt Trận Pháp Các một cú đau đớn như thế, Trận Pháp Các – đặc biệt là vị Đào phó các chủ kia, liệu có thể dễ dàng nuốt trôi cục tức này sao?

Hơn nữa chắc chắn sẽ có không ít tu giả nảy sinh hứng thú với Tiểu Thiên Hồn Cửu Chuyển Đan, vậy nên Phong Minh cảm thấy dạo gần đây bản thân tốt nhất cứ nên an phận thủ thường một chút thì hơn.

Hai người bước ra khỏi quán trà rồi thong thả tản bộ đi về. Phi Hà Đảo lớn hơn Phượng Vũ Đảo rất nhiều, có thể nói đây chính là một mảnh lục địa có diện tích không hề nhỏ.

Thế nên Phi Hà Đảo không hề có chức vị đảo chủ nào cả, nhưng lại có mấy thế gia thế lực có thực lực vô cùng cường hãn ngự trị, chẳng hạn như Thẩm gia chính là một phương bá chủ trên Phi Hà Đảo này.

Hiện tại, từ trên xuống dưới Thẩm gia đối với hai người Phong Minh đều vô cùng khách khí và nhiệt tình. Không chỉ bởi vì họ là ân nhân cứu mạng của Thẩm Ngọc Loan và Dung Thu, mà chỉ riêng việc nhìn vào trình độ trận pháp và luyện dược của hai người bọn họ, người Thẩm gia cũng đã tự khắc xem họ như thượng khách mà đối đãi.

Gia chủ của Thẩm gia là trưởng huynh của Thẩm Viêm Nghĩa. Thẩm Viêm Nghĩa và Đỗ Quân vì thường xuyên phải bôn ba lo liệu chuyện của con gái nên đối với tộc vụ trong gia tộc có phần lực bất tòng tâm, tuy nhiên bầu không khí chung trong nội bộ Thẩm tộc vẫn mang lại cho người ta cảm giác khá là đoàn kết.

Chẳng thế mà vừa mới nhận được tin tức của Thẩm Ngọc Loan, Thẩm Viêm Nghĩa liền lập tức dẫn theo một toán tử đệ Thẩm gia cấp tốc chạy đến ngay từ thời gian đầu tiên.

Dung Thu sau khi trở về Thẩm gia, hiện tại đã đổi tên thành Thẩm Dung Thu rồi. Bản thân Dung Thu cũng vô cùng yêu thích cái tên này, họ Thẩm khiến cho y cảm thấy mình có cảm giác thuộc về Thẩm gia nhiều hơn.

Thẩm Dung Thu vui vẻ đón chào từ bên trong chạy ra: “Hai người đã về rồi đấy à. tằng tổ phụ bảo ta nhắn lại với hai người rằng, hai loại linh thảo mà hai người đang nghe ngóng dò la đã có tin tức rồi đấy.”

Phong Minh và Bạch Kiều Mặc nhìn nhau một cái, trong mắt đôi bên đều hiện lên vẻ vui mừng. Phong Minh hồ hởi nói: “Tuyệt quá, ta biết ngay chuyện này giao cho Thẩm gia xử lý thì sẽ tốt hơn nhiều so với việc hai chúng ta cứ đi tìm kiếm một cách mù quáng vô định mà. Đa tạ tằng tổ phụ của ngươi đã phải lao tâm khổ tứ vì chuyện này rồi.”

Dung Thu vội xua tay, chuyện nhỏ nhặt này đâu có đáng để nhận một chữ tạ chứ. Có thể làm được chút việc cho Phong Minh và Bạch Kiều Mặc, cả nhà y đều vô cùng sẵn lòng.

“Phải rồi, còn có người chủ động tìm đến cửa để cầu đan nữa cơ, nhưng đều bị tằng tổ phụ sai người chặn lại hết rồi.”

Phong Minh xoa xoa cằm nói: “Cái bọn họ cầu chắc là Tiểu Thiên Hồn Cửu Chuyển Đan đúng không? Loại đan dược này quả thực không có cách nào tùy tiện đưa ra ngoài được đâu. Một vị chủ dược trong số đó là do ta tình cờ có được, vô cùng quý hiếm, dùng hết rồi muốn tìm lại lần nữa là chuyện chẳng hề dễ dàng đâu.”

Phong Minh cảm thấy, bản thân cần phải nghiên cứu thử xem xem có thể dùng loại linh thảo nào để thay thế cho phần nước cốt của Dưỡng Hồn Mộc hay không, nếu không thì Dưỡng Hồn Mộc trồng trong hồn hải của cậu cũng chẳng đủ cho cậu chiết xuất nước cốt mất thôi.

Dung Thu cùng hai người Phong Minh và Bạch Kiều Mặc quay trở về cái viện tử nơi họ đang cư trú. Dung Thu để lại một cái trữ vật giới chỉ, đây cũng là thứ mà tằng tổ phụ và tằng tổ mẫu dặn dò y chuyển giao tận tay cho hai người Phong Minh.

Phong Minh ngẫm nghĩ một lát rồi không từ chối, bằng không ngược lại sẽ khiến cho người Thẩm gia cảm thấy bất an trong lòng.

Sau khi Dung Thu rời đi, Phong Minh kiểm tra đồ đạc bên trong trữ vật giới chỉ, cái nhìn này khiến Phong Minh cảm thấy người Thẩm gia quả thực vô cùng biết cách làm người.

“Tặng không ít linh thảo đâu nha, ta thấy trong đó có rất nhiều loại linh thảo đặc sản do Thương Hải Cảnh sản sinh ra đấy, còn có rất nhiều nguyên liệu luyện trận nữa chứ, xem ra là đặc biệt chuẩn bị riêng cho hai chúng ta rồi. Ngươi nhìn cái này xem.”

Phong Minh vừa nói vừa từ trong trữ vật giới chỉ lấy ra một cái hộp nhỏ, mở hộp ra, bên trong đặt một cây linh thảo có màu vàng nhạt.

Chính vì cái màu sắc này mà Kim Tử – con quạ trắng đang nô đùa trong viện cũng tò mò ghé đầu sát lại nhìn ngó, bộ dạng vô cùng muốn một miếng mổ nuốt chửng lấy nó, cây linh thảo này cực kỳ phù hợp với gu thẩm mỹ của nó.

Phong Minh nhanh tay bóp chặt lấy cái mỏ của con quạ trắng: “Cái này không phải để cho ngươi ăn bậy ăn bạ đâu nhé, có biết đây là loại linh thảo gì không hả?”

Con quạ trắng truyền âm: “Thất phẩm linh thảo.”

“Đúng vậy, là Thiên Hồn Thảo cận bát phẩm đấy, có thể để cho ngươi ăn bừa được sao?”

Bạch Kiều Mặc cũng tò mò ngắm nghía cây Thiên Hồn Thảo này. Ở kiếp trước anh dẫu chưa từng được tận mắt nhìn thấy Thiên Hồn Thảo bao giờ, nhưng cũng từng được nghe qua đại danh đỉnh đỉnh của nó: “Thẩm gia vậy mà lại đưa Thiên Hồn Thảo tới sớm như thế này sao? Tiền bối Thẩm và tiền bối Đỗ chắc hẳn đã phải tốn rất nhiều công sức vì cây Thiên Hồn Thảo này rồi.”

Phong Minh gật đầu: “Trong trữ vật giới chỉ tổng cộng có ba cây tất cả, xem ra Thẩm gia đã mang toàn bộ số Thiên Hồn Thảo thu thập được gửi hết tới đây rồi, bọn họ cũng thật chẳng sợ cược thua.”

Thiên Hồn Thảo thu thập vô cùng gian nan, Thẩm gia đây là đặt hết thảy hy vọng lên trên người của Phong Minh rồi, cũng chẳng sợ Phong Minh cuối cùng không thể thành công.

Ước chừng là trong suốt mấy chục năm Thẩm Ngọc Loan bị băng phong chìm vào giấc ngủ sâu kia, phu thê Thẩm gia đều đang nghĩ đủ mọi cách để tìm kiếm Thiên Hồn Thảo, cũng như tìm kiếm vị luyện dược sư có khả năng luyện chế ra Thiên Hồn Cửu Chuyển Đan.

Vế trước bọn họ đã làm được, nhưng vế sau thì mãi luôn không có kết quả, mãi cho đến tận khi Phong Minh xuất hiện. Phong Minh nghĩ đến đây trong lòng liền vui râm ran, cậu quả thực là giỏi giang quá đi mà.

Có lẽ người ngoài nhìn vào sẽ cảm thấy phu thê Thẩm gia đem toàn bộ tiền cược đặt cược hết lên người của Phong Minh là có phần quá mức kích động, nhưng Phong Minh lại cảm thấy hành động này của phu thê Thẩm gia vô cùng anh minh và sáng suốt.

Phong Minh nói: “Còn có các loại linh thảo khác có tác dụng tẩm bổ, nuôi dưỡng hồn hải nữa đây này, tặng tới thật đúng lúc.”

Cậu đang rất cần loại linh thảo này dùng để nghiên cứu thử nghiệm.

Thẩm gia đã giúp Phong Minh và Bạch Kiều Mặc ngăn cản rất nhiều rắc rối phiền hà từ thế giới bên ngoài đưa tới, hai người bọn họ cứ thế lưu lại trong viện tử trải qua những ngày tháng vô cùng thanh tịnh, nghiên cứu đan dược và trận pháp, thi thoảng Thẩm Ngọc Loan, Đỗ Quân và Dung Thu sẽ ghé qua trò chuyện tán gẫu với bọn họ.

Phong Minh còn khá là thích trò chuyện với tiền bối Đỗ Quân, bởi vì tiền bối Đỗ Quân kiến thức vô cùng rộng rãi, những điều bà biết không chỉ gói gọn trong những chuyện của đại lục Thương Huyền.

Bởi vì phải tìm kiếm Thiên Hồn Thảo cũng như người có khả năng cứu chữa cho con gái mình, bà và Thẩm Viêm Nghĩa trong mấy chục năm qua đã đặt chân đến rất nhiều nơi, từng đi qua rất nhiều thế giới khác nhau.

Hôm nay việc nghiên cứu của Phong Minh đã có một chút manh mối, Đỗ Quân lại chủ động tìm tới cửa, mang theo tin tức xác thực về Địa Tâm Hàn Yên Thảo và Bát Diệp Băng Tâm Quả.

Nhìn thần sắc trên khuôn mặt của Đỗ Quân, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc suy đoán hỏi: “Có phải là có chút phiền phức gì không ạ? Vị tu giả sở hữu hai loại linh thảo này có phải đã đưa ra yêu cầu gì rồi không?”

Đỗ Quân mỉm cười nói: “Hai vị thật là tinh tường, quả thực là như vậy. Vị này là một người bạn mà ta và Viêm Nghĩa quen biết ở bên ngoài, ông ấy sau khi biết được Dư Phong đại sư cứu chữa cho con gái ta, thì cũng muốn tới để cầu xin một viên Tiểu Thiên Hồn Cửu Chuyển Đan.”

Phong Minh mừng rỡ nói: “Chỉ cần một viên Tiểu Thiên Hồn Cửu Chuyển Đan thôi là được rồi sao?”

Nhiều thì không có, nhưng một hai viên thì vẫn có thể đáp ứng được, bởi vì cậu và Bạch Kiều Mặc cũng đâu có bắt buộc phải dùng tới loại đan dược này, huống chi một viên cực phẩm đan dược khác hiện vẫn đang nằm trong tay của Bạch Kiều Mặc.

Cậu lại chủ động bổ sung thêm một câu: “Không phải phẩm cấp cực phẩm có được không ạ?”

Đỗ Quân nghe vậy thì càng thêm khẳng định chắc chắn cho những suy đoán trước đó của mình. Bà và con gái đều suy đoán rằng, viên đan dược mà Phong Minh mang ra cứu chữa cho con gái bà trước đó chính là cực phẩm Tiểu Thiên Hồn Cửu Chuyển Đan, bằng không hiệu quả trị liệu tuyệt đối không thể tốt đến nhường ấy được.

Đỗ Quân lập tức gật đầu lia lịa: “Tự nhiên là được rồi, đối phương cũng không hề đưa ra yêu cầu khắt khe như vậy.”

Phong Minh từ trong trữ vật giới chỉ lấy ra một viên đan dược phẩm cấp thượng phẩm: “Vậy thì đành phải trăm sự nhờ cậy vào tiền bối Đỗ rồi.”

Đỗ Quân gật đầu, nhận lấy viên đan dược rồi quay người rời đi.

Lúc này phu quân của bà đang ở phía trước tiếp đãi vị bằng hữu này, ông ấy cũng là vì vãn bối nhà mình mà tiến đến cầu đan.

Thực ra số lượng tu giả gặp phải vấn đề ở hồn hải là không hề ít, đặc biệt là ở nội trong Thương Hải Cảnh. Bởi vì họ thường xuyên phải chiến đấu sinh tử với hải thú, lại còn phải đối mặt với môi trường vô cùng ác liệt thi thoảng lại xuất hiện ở Thương Hải Cảnh, nên số tu giả có hồn hải gặp trục trặc luôn nhiều hơn hẳn so với bốn cảnh còn lại.