← Xuyên việt chi gia hữu chuế tế

Chương 454: Thẩm gia đăng tràng

38 min read 29.08.2026

 

Phu phụ Thẩm gia đưa Thẩm Ngọc Loan và Dung Thu lên phi chu, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc dĩ nhiên cũng đi theo, bọn họ ở lại hòn đảo cô độc này làm cái gì chứ.

Phong Minh còn cố ý giở trò xấu, bảo Bạch Kiều Mặc lấy ra một cái trận bàn xấp xỉ với cái trận bàn đã nộp khi tới Đảo chủ phủ ứng tuyển năm xưa để lại trên đảo, xem như minh chứng cho việc bọn họ đã tới nơi này một chuyến, làm cho người của Trận Pháp các tức chết là tốt nhất.

Đại trận phòng hộ mà bọn họ luôn tự hào lại bị chính kẻ phế vật mà bọn họ muốn phong sát phá giải một cách dễ dàng.

“Hai vị này là?” Thẩm Viêm Nghĩa và Đỗ Quân vừa rồi chỉ lo trùng phùng với nữ nhi và hỏi han chuyện của Dung Thu, lúc này mới có tâm trí chú ý tới hai vị tu giả xa lạ, dường như chính là bọn họ đã cứu nữ nhi của mình?

Thẩm Ngọc Loan trước khi người Thẩm gia đến đã hiểu rõ ân oán giữa hai người Phong Minh với Trận Pháp các cùng Công Dương đảo chủ, nàng cũng cảm thấy thật là bất khả tư nghị.

Một bên thì đem trận pháp đại sư có khả năng phá giải đại trận tiếp cận bát phẩm xem như phế vật để phong sát, một bên lại giương mắt nhìn người trên đảo đuổi tuyệt đỉnh thiên tài về luyện dược ra khỏi khách điếm.

Những người khác của Thẩm gia cũng vây quanh mấy người Thẩm Ngọc Loan mồm năm miệng mười, lên tiếng phẫn nộ phê phán Công Dương Kính.

Sau khi biết được thân phận của Phong Minh hai người, người của Thẩm gia đều kinh hãi.

Đỗ Quân kinh ngạc nói: “Dư Bạch đại sư chính là vị trận pháp sư mà Trận Pháp các truyền tin ra ngoài đòi phong sát sao?”

Dù sao chuyện này ở Phi Hà Đảo cũng đã truyền mở ra rồi.

Thẩm Viêm Nghĩa thì kinh hãi nói: “Tiểu Thiên Hồn Cửu Chuyển Đan sao? Các hạ quả là có luyện dược thuật cao siêu! Tên hồ đồ Công Dương Kính kia lại có thể trơ mắt nhìn thủ hạ của mình khinh nhục một vị đại sư như vậy?”

Thiên Hồn Cửu Chuyển Đan há lại dễ luyện như thế sao? Những năm qua tuy bọn họ không được gặp nữ nhi, nhưng phu phụ hai người cùng người Thẩm gia cũng luôn lưu tâm xem có vị luyện dược sư nào có khả năng luyện chế đan dược này hay không.

Trước đó tại Phong Lăng Thành xuất hiện một vị Củng Khiên đại sư, Thẩm gia cũng có người tiến về Phong Lăng Thành, tặng cho Củng đại sư một phần hậu lễ.

Tuy nói Củng đại sư khi đó mới bước vào thất phẩm luyện dược đại sư, nhưng dựa vào thiên tư của vị ấy, tương lai có hy vọng đi trước các vị luyện dược đại sư khác. Chỉ cần có cơ hội, người Thẩm gia đều sẽ dốc sức tranh thủ.

Chính vì họ luôn quan tâm đến giới luyện dược của thương huyền đại lục nên mới biết được việc có thể cứu tỉnh nữ nhi và ổn định tình trạng hồn hải là điều không dễ dàng đến mức nào.

Họ suốt mấy chục năm qua đều không thể tìm được một vị luyện dược sư như vậy, thế mà lại bị một tên hồ đồ để cho thủ hạ khinh nhục.

Vị luyện dược sư này tên là Dư Phong, nhưng họ quan tâm đến giới luyện dược bao nhiêu năm qua cũng chưa từng nghe nói có một vị luyện dược sư như thế này.

Dĩ nhiên cũng có khả năng Dư Phong đại sư trước đó chưa từng hành tẩu bên ngoài nên danh tiếng của vị ấy mới không truyền ra ngoài mà thôi.

Người Thẩm gia tự tìm lý do hợp lý cho trường hợp của Dư Phong, mặc dù trước đó họ chưa từng nghe nói đến loại đan dược Tiểu Thiên Hồn Cửu Chuyển Đan này.

Nhưng không sao cả, Thẩm Ngọc Loan có thể đứng sống sờ sờ trước mặt bọn họ chính là minh chứng tốt nhất cho công hiệu của đan dược này rồi.

Ngay lập tức, người Thẩm gia cảm thấy vị Dư Phong đại sư này chính là một ngôi sao luyện dược sư vô cùng chói lọi tiếp theo sau Củng đại sư.

Thẩm Viêm Nghĩa và Đỗ Quân biết Dung Thu là do bọn họ tìm được và chữa trị tận gốc độc tố tích tụ năm xưa trên người, lại chính là họ đưa Dung Thu tìm đến vị trí của nữ nhi và cứu chữa cho nàng. Đối với phu phụ bọn họ mà nói thì đây là ân đức lớn lao đến nhường nào, hai vợ chồng hướng về phía Phong Minh và Bạch Kiều Mặc thật sâu bái lạy xuống.

Hai vị này đều là cường giả Dung Hợp cảnh, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc vội vàng né tránh, cuối cùng chỉ nhận nửa lễ.

Bạch Kiều Mặc nói: “Hai vị tiền bối không cần khách khí, chúng ta cũng có tư tâm của chúng ta.”

Thẩm Viêm Nghĩa tính tình tuy không tốt nhưng đồng thời lại là người có tính cách hào sảng, ông xua tay nói: “Hai vị đại sư không thể phủ nhận Thẩm gia chúng ta là người được lợi lớn nhất. Nếu không có sự xuất hiện của hai vị, Thẩm gia chúng ta có lẽ từ đầu đến cuối đều bị những tên khốn kiếp kia che mắt, cũng sẽ luôn để Dung Thu lưu lạc bên ngoài chịu khổ, Ngọc Loan cũng chẳng biết phải trầm luân giấc điệp trên đảo bao lâu mới có thể tỉnh lại. Đối với phu phụ chúng ta mà nói, hai vị ân trọng như sơn.”

“Phải rồi, nói đến Thu nhi, cái gia đình nhận nuôi rồi giày vò Thu nhi chắc chắn đều có vấn đề lớn. Người đâu!”

Thẩm Viêm Nghĩa lập tức gọi tới vài người Thẩm gia, bảo bọn họ lập tức chạy tới hòn đảo nơi Dung Thu sinh sống từ nhỏ, trước khi bị người ta phát giác phải nhanh chóng khống chế cả gia đình đó lại, bắt bọn họ phải khai ra sự thật rốt cuộc là kẻ nào đã giao Dung Thu cho bọn họ.

Phong Minh thấy mình chưa kịp nhắc nhở mà người Thẩm gia đã nghĩ tới và lập tức hành động rồi, trong lòng khẽ gật đầu, xem ra những người thân này của Dung Thu cũng không tệ.

Hắn lấy ra một khối lưu ảnh thạch nói: “Tiền bối có biết Bách Hoa cốc và Lạc cốc chủ của Bách Hoa cốc không? Thẩm gia và các tiền bối với vị Lạc cốc chủ này có ân oán gì chăng?”

Thẩm Ngọc Loan và phu phụ Thẩm gia ngạc nhiên hỏi: “Bách Hoa cốc sao? Thẩm gia chúng ta và Bách Hoa cốc vốn không có ân oán gì, thế nhưng hai vị đại sư đã phát hiện ra điều gì sao?”

Phong Minh gật đầu: “Đúng vậy, lúc chúng ta phá trận, Lạc cốc chủ của Bách Hoa cốc có dẫn theo đồ đệ tới một chuyến. Khi đó chúng ta đã tránh đi và dùng lưu ảnh thạch ghi lại tình cảnh lúc ấy.”

Phu phụ Thẩm gia nhìn nhau một cái, trong mắt Thẩm Ngọc Loan cũng hiện lên vẻ suy tư. Thẩm Viêm Nghĩa liền phóng hình ảnh trong lưu ảnh thạch ra ngoài.

Mọi người có mặt đều nhìn thấy cảnh tượng thầy trò Lạc cốc chủ xuất hiện, cũng như ánh mắt vô tình và đầy hận ý của Lạc cốc chủ khi đó.

Sắc mặt phu phụ Thẩm gia trở nên ngưng trọng. Họ chưa từng biết đến việc lại có một Bách Hoa cốc thù hằn Thẩm gia bọn họ, hay nói đúng hơn là thù hằn nữ nhi Thẩm Ngọc Loan của họ.

Thẩm Ngọc Loan nhìn gương mặt Lạc cốc chủ trong bức hình, nói: “Phụ thân, mẫu thân, liệu có khả năng vị Lạc cốc chủ này có quan hệ với nữ nhân Đỗ Ngọc Như kia không?”

Sắc mặt Đỗ Quân lạnh lùng nói: “Ý con là Lạc cốc chủ này có khả năng chính là nghiệt chủng do Đỗ Ngọc Như sinh ra năm đó sao?”

Thẩm Ngọc Loan đề nghị: “Vậy thì đến Phượng Vũ Đảo tra xem Công Dương Hy rốt cuộc là huyết mạch của ai đi. Hai vị đại sư chính là thông qua Dung Thu để tìm được vị trí của con, trong tay đại sư có một cái huyết duyên kiểm trắc bàn dùng rất tốt. Con cũng muốn biết Công Dương Hy rốt cuộc có phải hài tử do vợ chồng Cẩn nhi để lại hay không.”

Sắc mặt Thẩm Viêm Nghĩa cũng lạnh xuống: “Được, cứ theo lời Ngọc Loan mà làm. Dư Bạch đại sư, lại phải làm phiền ngươi rồi.”

Bạch Kiều Mặc sảng khoái giao kiểm trắc bàn ra: “Vậy cứ để tiền bối thao tác đi, cách sử dụng rất đơn giản.”

Hắn vừa nói thế, liền có người Thẩm gia nhớ tới chuyện xảy ra ở Phong Lăng Thành, kinh ngạc nói: “Kia chẳng phải chính là kiện kiểm trắc linh khí mà Bách Hiểu đường ở Phong Lăng Thành đưa ra sao?”

“Đúng vậy, kiện kiểm trắc khí của Bách Hiểu đường cũng là từ tay tại hạ mà ra.” Bạch Kiều Mặc thừa nhận.

Thẩm Viêm Nghĩa vỗ vỗ vai Bạch Kiều Mặc, ông nghĩ mình đã xem nhẹ hai vị đại sư này rồi, họ trước khi đến Phượng Vũ Đảo vốn không phải kẻ vô danh, chẳng phải đều đã có giao thiệp với Bách Hiểu đường rồi đó sao.

Tuy nhiên nguyên do phía sau là gì Thẩm gia bọn họ không cần thiết phải truy cứu, thế nào đi nữa thì Thẩm gia vẫn là người được lợi.

Nếu không có sự xuất hiện và xông vào của bọn họ, tất cả chân tướng này biết đến bao giờ mới được hé lộ. Năm đó có ai ngờ được ngay cả hài tử cũng bị tráo đổi, cũng không ai nghĩ Công Dương Kính có thể đến mức làm sai lệch cả hài tử của vợ chồng Cẩn nhi.

Tất cả những điều “không ngờ tới” cùng sự sơ hở của bọn họ đã khiến đứa nhỏ Dung Thu này phải chịu khổ suốt ngần ấy năm qua.

Phu phụ Thẩm gia càng nghĩ càng xót xa cho những gì Dung Thu phải gánh chịu, quyết định sau này phải bù đắp thật tốt cho đứa trẻ này.

Phi chu của Thẩm gia đùng đùng khí thế tiến về phía Phượng Vũ Đảo, mà lúc này, Anh Tài Cạnh Kỷ Tái của Phượng Vũ Đảo cũng sắp sửa bắt đầu.

Đảo chủ phủ vì thịnh hội lần này đã đặc biệt xây dựng một khu bãi vô cùng rộng lớn, nơi này ẩn giấu không ít tòa lôi đài, chỉ chờ đến khi cuộc thi chính thức bắt đầu là đưa vào sử dụng.

Chỉ riêng công tác chuẩn bị này thôi Đảo chủ phủ đã đổ vào không ít nhân lực và tài lực, chưa kể Phượng Vũ Đảo vì muốn mời gọi anh tài các phương còn phải nợ không ít ân tình.

Cuối cùng, phần thưởng do Phượng Vũ Đảo công bố ra ngoài cũng là một chiêu trò thu hút anh tài các phương, một số tu giả chính là vì phần thưởng mà đến.

Đó là thiên tài địa bảo có thể giúp tiến giai Dung Hợp cảnh, thậm chí trong giải thưởng còn có hai viên Hỗn Nguyên Đan.

Vừa có thể giao lưu cọ xát với các anh tài đồng lứa các phương, vừa có cơ hội đạt được bảo vật tiến giai Dung Hợp cảnh, thế nên anh tài các phương đều bằng lòng đến Phượng Vũ Đảo một chuyến, còn có những anh tài đặc biệt chạy tới từ Thương Đông cảnh và Thương Tây cảnh.

Do đó Phượng Vũ Đảo lúc này thực sự vô cùng náo nhiệt. Mọi người đều đang bàn tán về các anh tài các phương đang tụ hội tại Phượng Vũ Thành, xem anh tài của tam cảnh và các hòn đảo khác ai sẽ là người vượt trội hơn.

Chẳng mấy ai còn nhớ tới vị trận pháp sư từng bị Trận Pháp các phong sát cũng như bị đuổi ra khỏi khách điếm trước đó nữa.

Đó đều là chuyện nhỏ không đáng nhắc tới, có quan trọng bằng các lối anh tài đang hội tụ về đây lúc này không?

Chẳng qua cũng chỉ là một vị trận pháp sư danh tiếng không ai biết tới mà thôi, lại còn đắc tội với Trận Pháp các, sau này có cơ hội nghe thấy tên của hắn nữa hay không còn khó nói.

Dĩ nhiên cũng có người đang nhớ đến hai người Phong Minh và Bạch Kiều Mặc, đó chính là Hải đại thiếu, Giang Như Chiêu cùng với Thượng tiên sinh.

Hải đại thiếu nhờ vào quan hệ của cha mình nên cùng Giang Như Chiêu ngồi ở hàng ghế khán giả có tầm nhìn khá tốt, mấy con hải điểu đủ màu sắc đang bay lượn trên không trung chẳng thể nào thu hút nổi ánh nhìn của hắn.

Hắn chốc chốc lại ngó nghiêng tả hữu, rồi nói nhỏ vào tai Giang sư muội: “Hai tên kia không lẽ cứ thế đi một mạch không trở lại chứ.”

Giang Như Chiêu lắc đầu: “Chắc là không đâu, có lẽ là có việc gì đó chậm trễ rồi.”

Thượng tiên sinh so với Hải đại thiếu thì trầm ổn hơn nhiều, song cũng không thể nghĩ ra nổi dựa vào hai người kia thì có thể làm nên động tĩnh lớn cỡ nào.

Các lối anh tài tề tụ một đường, trong lúc giao lưu qua lại cũng có người nhắc tới lời đồn đại xuất hiện gần đây trên Phượng Vũ Đảo, bởi vì trong số anh tài này cũng có thiên tài luyện dược sư, làm sao có thể không quan tâm đến Tiểu Thiên Hồn Cửu Chuyển Đan trong lời đồn được chứ?

“Nghe nói Công Dương đảo chủ cũng đang truy tìm vị thiên tài luyện dược sư này, nhưng dường như chỉ như hoa quỳnh thoáng hiện, chỉ nghe danh chứ không thấy người. Thực sự có người này, và thực sự có Tiểu Thiên Hồn Cửu Chuyển Đan sao?”

“Có lẽ chỉ là cố tình tỏ vẻ huyền bí mà thôi. Nếu thật sự có thể luyện chế Tiểu Thiên Hồn Cửu Chuyển Đan, đan này lại có kỳ hiệu, tại sao không để Công Dương đảo chủ tìm được? Đã không muốn để Công Dương đảo chủ tìm được thì việc gì phải tung ra lời đồn như vậy?”

Trong mắt một số người, kẻ đứng sau tung tin đồn chính là để cầu danh, bởi vì đã có quá nhiều tiền lệ rồi, gần đây nhất chẳng phải là Củng Khiên đại sư trỗi dậy từ Phong Lăng Thành đó sao.

Nghĩ đến Củng Khiên, liền có luyện dược sư không phục nói: “Củng Khiên đại sư không đến sao? Ta cứ ngỡ Củng đại sư cũng sẽ tới Phượng Vũ Đảo để muốn cùng vị ấy giao lưu cọ xát một hai chứ.”

“Nghe nói Công Dương đảo chủ muốn mời Củng đại sư nên cũng đã cho người tung tin phong thanh ra ngoài, nhưng không nhận được hồi đáp. Củng Khiên từ sau khi rời khỏi Phong Lăng Thành thì không rõ tung tích, từ đó về sau cũng chưa từng lộ diện lần nào nữa.”

“Đúng vậy, ta nghe nói bên cạnh hắn còn đi theo một đầu hoang thú đã tu thành hình người, một đầu Huyết Lang thuộc Dung Hợp cảnh. Không hổ danh là độc sư, ngay cả Huyết Lang thuộc Dung Hợp cảnh cũng có thể thu phục.”

Trong lúc trò chuyện, Công Dương đảo chủ cùng một đám đại lão đã đăng tràng.

Thịnh hội lớn như thế này của Phượng Vũ Đảo, Công Dương đảo chủ dĩ nhiên đã mời tất cả tu giả thuộc các thế lực lớn chủ chốt ở lân cận tới, bằng không nếu chỉ dựa vào một mình hắn thì sao gánh nổi cái sân khấu lớn thế này.

Hắn dĩ nhiên muốn tổ chức hoạt động lần này thật tận thiện tận mỹ cho tôn nữ của mình, không để lại một chút đáng tiếc nào.

Do đó, người đi song hành cùng Công Dương đảo chủ có Hải thành chủ của Bích Hải Thành, Thuật trưởng lão của Thiên Âm tông, Linh Tiêu tông dĩ nhiên cũng phái trưởng lão tiền lai tham gia, còn có Đào phó các chủ của Trận Pháp các, Lạc cốc chủ của Bách Hoa cốc vân vân.

Sự đích thân tới của các vị đại lão này làm cho bầu không khí tại hiện trường càng thêm phần nhiệt liệt.

Hải đại thiếu ở phía dưới lẩm bẩm một câu: “Cha ta đến từ lúc nào thế nhỉ, vậy mà chẳng nói với ta một tiếng.”

Giang Như Chiêu cười nói: “Có lẽ vừa mới tới không lâu, chưa kịp tìm sư huynh đấy thôi.”

Công Dương đảo chủ nhìn thấy bầu không khí tại hiện trường không hề thua kém gì Hải Thần Tiết của Bích Hải Thành thì vô cùng vui mừng, hắn bước lên đài phát biểu một hồi.

Tuy không nhấn mạnh làm nổi bật tôn nữ của mình, nhưng tất cả mọi người đều có thể nghe ra được tình yêu thương tha thiết của hắn dành cho đứa tôn nữ duy nhất này.

Ai mà không biết Công Dương đảo chủ đối với tôn nữ Công Dương Hy của hắn quả thực là nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa mà nuôi lớn, ai lại không nói lên một tiếng ngưỡng mộ chứ.

Các thế gia đại tộc khác, tử đệ trong tộc đông đúc nhiều phần tranh chấp, vì tài nguyên tu luyện thì bắt buộc phải tranh, bằng không lùi một bước là bước bước tụt lại phía sau người ta. Nhưng có ai được như Công Dương Hy, đó là toàn bộ tài nguyên của Phượng Vũ Đảo đều tùy ý cho ả lựa chọn.

Hơn nữa một số người còn biết đến mối quan hệ giữa vị đại tiểu thư này với Thẩm gia ở Phi Hà Đảo, không ít lần nghe nói Thẩm gia mỗi năm cũng đều gửi tài nguyên tu luyện tới cho vị vãn bối mang trong mình dòng máu Thẩm gia này, thế nên đại tiểu thư Phượng Vũ Đảo thực sự là tập vạn thiên sủng ái tại nhất thân.

Sau một hồi phát biểu của Công Dương đảo chủ, ông liền tuyên bố sẽ do tôn nữ của mình dẫn dắt hiến vũ điệu Bách Điểu Triều Phượng. Ông làm vậy chính là muốn tạo thế cho tôn nữ của mình, để ả trở thành nữ tu giả được chú mục nhất trên thương huyền đại lục.

Công Dương Hy ăn vận lộng lẫy không thua kém gì phượng điểu tọa kỵ của mình, liền cưỡi trên lưng phượng điểu tỏa sáng đăng tràng.

Phía sau đi theo hàng ngàn hàng vạn con hải điểu đủ màu sắc, thế nhưng vẫn chỉ có thể làm nền cho ả và con phượng điểu dưới thân mà thôi.

Phượng điểu cất lên một tiếng gáy lảnh lót trong trẻo, thu hút toàn bộ tâm thần của các tu giả có mặt tại hiện trường hướng về phía đó. Bầu trời lúc này được điểm xuyết bởi các loài hải điểu đủ màu sắc trở nên vô cùng lộng lẫy.

Ngay vào lúc này, một con phi chu cỡ lớn tuy bề ngoài trông giản dị nhưng không một ai có thể ngó lơ khí thế của nó, từ trên không trung lao nhanh tới. Có phi chu chấp pháp của Phượng Vũ Đảo muốn tiến lên ngăn chặn, thế nhưng sau khi phi chu treo lên kỳ hiệu của Thẩm gia, đội chấp pháp liền lẳng lặng lui bước.

Trong suy nghĩ của bọn họ, chắc chắn là Thẩm gia biết chuyện của đại tiểu thư nên đặc biệt chạy tới để trợ trận cho đại tiểu thư rồi.

Người của Thẩm gia làm sao có thể không đau lòng quan tâm đến đại tiểu thư Phượng Vũ Đảo của bọn họ cho được, bởi vì đại tiểu thư là huyết mạch duy nhất mà Công Dương phu nhân để lại rồi.

Công Dương đảo chủ vừa nhìn thấy con phi chu này liền kinh hãi. Hắn tuy cũng đã gửi thiệp mời tới Thẩm gia, nhưng cũng giống như thường lệ, Thẩm gia cự tuyệt không tiếp nhận.

Công Dương đảo chủ cũng đã quen với việc đó rồi, nhưng không ngờ người Thẩm gia chẳng những đến mà còn phái ra loại phi chu cỡ lớn đại biểu cho thân phận của Thẩm gia như thế này.

Con phi chu này đại biểu cho thành tựu tinh hoa về luyện khí thuật của luyện khí thế gia Thẩm gia, công thủ hợp nhất, lực công kích của nó cao đến mức khiến nhiều thế lực phải kiêng dè.

Đặc biệt là khi nhìn thấy một đôi phu phụ trung niên đang đứng ở phía trước phi chu, Công Dương đảo chủ càng thêm kinh hãi, vội vã từ trên bình đài bay lên đón tiếp, đây chính là nhạc phụ nhạc mẫu của hắn.

Từ sau khi trở mặt, nhạc phụ nhạc mẫu chưa từng đặt chân lên Phượng Vũ Đảo lần nào nữa, lần này thế mà lại tới.

Các tu giả phía dưới cũng bàn tán xôn xao. Có thể nói các lối anh tài và tu giả của các phương thế lực kéo đến nơi này hiếm có ai là không biết đến Thẩm gia ở Phi Hà Đảo, mặc dù hiện tại người Thẩm gia rất ít khi lộ diện bên ngoài.

Mọi người đang nghĩ là không ngờ thịnh hội của Phượng Vũ Đảo lại có thể thu hút cả người của Thẩm gia Phi Hà Đảo chạy tới đây, lại còn rầm rộ phái ra phi chu cỡ lớn như vậy, thật sự không phải tới để chống lưng cho đại tiểu thư Phượng Vũ Đảo đó sao?

Hải đại thiếu và Giang Như Chiêu, cùng với Thượng tiên sinh của Bách Hiểu đường thì kinh ngạc phát hiện trên phi chu còn có hai bóng hình quen thuộc, đó chẳng phải chính là hai tu giả Dư Phong, Dư Bạch đã biến mất tăm mất tích trên Phượng Vũ Đảo đó sao.

Hải đại thiếu không thể nghĩ thông nổi hai tên này sau khi rời khỏi Phượng Vũ Đảo ngay trong đêm làm sao lại có thể lăn lộn ở cùng một chỗ với người Thẩm gia được chứ? Bọn họ thực sự là tu giả từ bên ngoài đến chứ không phải nhân sĩ bản thổ sao?

Thượng tiên sinh cũng có chút không hiểu vì sao hai người này lại cùng xuất hiện với người Thẩm gia, thế nhưng khi ánh mắt ông dịch chuyển sang hai người bên cạnh thì Thượng tiên sinh lộ ra ánh mắt còn chấn kinh hơn nữa.

Thẩm Ngọc Loan! Ông không nhìn lầm, vị nữ tu bên cạnh thực sự là Thẩm Ngọc Loan!

Thẩm Ngọc Loan lại đang nói chuyện vô cùng thân thiết với vị tu giả nhỏ tuổi thuộc Tụ Khí cảnh đi cùng hai người Phong Minh khi rời đi kia.

Thượng tiên sinh cảm thấy lần đầu tiên bị làm cho khó xử rồi, ở giữa chuyện này rốt cuộc có mối liên hệ thế nào đây?

Ông có một loại trực giác, dường như vị tu giả nhỏ tuổi bị tất cả mọi người ngó lơ này có khi mới là nhân vật mấu chốt.

Nhưng vẫn thật khó hiểu a. Trước đó ông cũng đã sơ hở bỏ qua mất, lại không cho người tra xét lai lịch của vị tu giả nhỏ tuổi này, bằng không tại sao Phong Minh và Bạch Kiều Mặc bất luận đi đến đâu cũng đều mang theo bên người như vậy.

Ánh mắt Hải thành chủ cũng quét qua người hai vị Phong Minh và Bạch Kiều Mặc, ông dĩ nhiên biết hai vị này chính là Phong Minh và Bạch Kiều Mặc đã biến mất trong Hải Thần cung rồi, không khỏi cảm thấy buồn cười, đồng thời cũng có chút coi thường Công Dương Kính.

Ông nhìn biểu cảm của những người Thẩm gia kéo đến này, mang theo chút tâm thái vui trên nỗi đau của người khác mà châm chọc nói với những người xung quanh: “Người của Thẩm gia xem ra có chút lai giả bất thiện nha, đến cả nhạc phụ nhạc mẫu của hắn cũng tới rồi, Công Dương đảo chủ có vẻ hơi hoảng.”

Đào phó các chủ của Trận Pháp các nói: “Dù sao cũng là người một nhà, những năm gần đây quan hệ tuy có chút xa cách nhưng rốt cuộc vẫn có đại tiểu thư Phượng Vũ Đảo làm sợi dây ràng buộc lẫn nhau.”

“Thẩm Ngọc Loan!” Lúc này lại có tiếng kinh hô vang lên, lập tức thu hút sự quan tâm của rất nhiều tu giả.

Thẩm Ngọc Loan là ai chứ?

Các tu giả cùng thế hệ với Công Dương đảo chủ dĩ nhiên biết Thẩm Ngọc Loan là ai, nhưng nàng chẳng phải phải gánh chịu trọng thương chỉ có thể trầm luân giấc điệp đó sao? Sao nàng lại có thể xuất hiện ở đây chứ?

Công Dương Kính cũng bị trấn trụ, ánh mắt dán chặt vào gương mặt kia của Thẩm Ngọc Loan, hồi lâu không nói nên lời.

Ngọc Loan sao lại có thể ở chỗ này chứ? Hay là kẻ thế thân có diện mạo giống hệt do nhạc phụ nhạc mẫu tìm tới?

Đúng vậy, Công Dương Kính tự tin không một ai có thể tìm được hòn đảo kia, tìm được cũng không có khả năng mở ra trận pháp nơi đó, chưa kể nếu không có Thiên Hồn Cửu Chuyển Đan thì làm sao có thể cứu tỉnh Thẩm Ngọc Loan được. Cho nên người này chắc chắn là giả!

Nghĩ như vậy, trong lòng Công Dương Kính dâng lên cơn giận dữ.

“Nhạc phụ nhạc mẫu……” Công Dương Kính nén giận muốn hướng về phía phu phụ Thẩm gia đòi một câu trả lời hợp lý, không còn thấy vẻ hoảng loạn như lúc trước nữa.

“Cút sang một bên đợi đấy, lát nữa sẽ tìm ngươi tính sổ sau.” Thẩm Viêm Nghĩa vung tay áo một cái liền đem kẻ cản đường Công Dương Kính hất văng sang một bên, các tu giả phía dưới một phen xôn xao dậy đất.

Ánh mắt của Thẩm Viêm Nghĩa và Đỗ Quân đều dán chặt vào Công Dương Hy đang ngồi trên lưng phượng điểu. Thực ra Công Dương Hy lúc nhỏ bọn họ cũng đã từng gặp qua, nhưng chính là không cách nào tìm thấy được cái loại cảm giác gần gũi huyết mạch tương liên như trên người Cẩn nhi.

Thẩm Viêm Nghĩa đưa tay một cái liền hướng về phía ả chộp tới, tóm gọn cả ả cùng con phượng điểu tọa kỵ lại. Công Dương Hy kinh hãi hét lên thất thanh, bọn họ muốn làm cái gì vậy?

Thế nhưng ả đến cả âm thanh cũng không truyền ra nổi. Thẩm Viêm Nghĩa lúc này đang hoài nghi thân thế của ả, thậm chí đứng sau lưng ả có khi chính là hung thủ hại nữ nhi và tôn nhi của mình, làm sao có thể khách khí với ả được, ngay sau đó liền ném ra kiện huyết duyên kiểm trắc khí lấy từ chỗ Bạch Kiều Mặc.

Vừa nhìn thấy kiện kiểm trắc khí quen thuộc này, trên mặt Thượng tiên sinh lập tức lộ ra vẻ hoảng nhiên đại ngộ, ông nghĩ, có lẽ ông đã đoán ra được chân tướng rồi.

Ông đột ngột nhìn về phía vị tu giả nhỏ tuổi Dung Thu kia, chẳng lẽ vị này mới là hậu nhân huyết mạch thực sự của Thẩm Ngọc Loan sao?

Nếu quả thực là như vậy thì vị Công Dương đảo chủ này rốt cuộc là loại hồ đồ đến mức nào chứ, thảo nào phu phụ Thẩm gia lại không khách khí với hắn như vậy.

Khắc tiếp theo, từ trong huyết duyên kiểm trắc linh khí bỗng vút ra vài sợi hồng tuyến, trong đó có một sợi hồng tuyến đậm nhất chỉ thẳng về phía một người đang có mặt tại hiện trường. Mọi người nhanh chóng nhìn theo hướng chỉ của sợi hồng tuyến, bất ngờ thay lại chính là Lạc cốc chủ của Bách Hoa cốc!