Chương 450: Vân Tử đại sư
Có ba nhóc tỳ giúp đỡ cảnh giới, Bạch Kiều Mặc đang ở trên phi chu dứt khoát giao phi chu cho Phong Minh điều khiển, còn hắn thì tranh thủ thời gian tự mình chế tác lại một chiếc trận bàn. Đó chính là loại trận bàn thăm dò mà hắn và Phong Minh từng sử dụng trong Thiên La bí cảnh cũng như sau này.
Trận bàn thăm dò trước kia đã không còn phù hợp để sử dụng vào lúc này nữa, bởi vì đẳng cấp hơi thấp, không thể thăm dò được khí tức của những tồn tại có thực lực quá mạnh.
Chế tác một chiếc trận bàn như vậy đối với Bạch Kiều Mặc mà nói rất dễ dàng. Nửa canh giờ sau, chiếc trận bàn thăm dò mới toanh đã được ra lò từ trong tay Bạch Kiều Mặc.
Thứ này Phong Minh thích nhất, lập tức đón lấy rồi mân mê nghịch ngợm. Thế là trên trận bàn liền hiện ra từng đốm sáng một.
Dung Thu nhìn thấy cũng lấy làm hiếu kỳ. Hình tượng của Bạch Kiều Mặc trong lòng y lúc này phi thường cao lớn, tên lục phẩm trận pháp sư của Trận Pháp Các kia vậy mà lại mắng hắn là phế vật, Dung Thu thật khó mà hiểu nổi.
Hai thứ đồ này mà Bạch Kiều Mặc lấy ra, y trước đây nghe cũng chưa từng nghe qua, đương nhiên trước kia những vật phẩm và tu giả mà y có thể tiếp xúc cũng rất ít.
Phong Minh giới thiệu cho y cách sử dụng cũng như hàm ý của những đốm sáng xuất hiện trên trận bàn: “Nhìn xem, đốm sáng màu đỏ đại biểu cho hải thú và hoang thú, màu xanh lá cây chính là nhân tu. Nhìn kìa, đốm sáng của mấy người chúng ta đều xuất hiện trên trận bàn rồi. Màu sắc càng đậm càng sáng thì đại biểu tu vi càng cao, chỗ mấy đốm sáng này thì của ngươi là yếu nhất đó.”
Dung Thu xấu hổ.
Phong Minh lại ha ha cười an ủi y: “Ngươi như vậy là rất cừ rồi. Nhìn xem, sau khi tới Phượng Vũ đảo, tu vi của ngươi đã từ Tụ Khí cảnh trung kỳ tấn cấp thành Tụ Khí cảnh đỉnh phong rồi, tăng lên hai tiểu giai liền. Nếu không phải trước kia thân thể của ngươi bị hủy hoại, được tu luyện tử tế từ nhỏ thì tu vi của ngươi sẽ không ở dưới chúng ta đâu, tư chất tu luyện của ngươi rõ ràng là rất tốt.”
Tuy rằng có nguyên nhân là vì nguyên khí nơi này vô cùng nồng đậm, sau khi thân thể được chữa trị hoàn toàn thì tiến triển tu vi của Dung Thu có thể nói là tiến triển cực nhanh, nhưng Phong Minh và Bạch Kiều Mặc cũng phát hiện ra tư chất tu luyện của Dung Thu phi thường tốt.
Nếu như không bị trì hoãn thì y cũng sẽ là một nhân vật phong vân trên Anh Tài Bảng rồi, chẳng qua là bị người ta cố ý phá hoại mà thôi.
Dung Thu nhờ những lời này mà lại có thêm chút cổ vũ, quyết tâm phải nỗ lực tu luyện hơn nữa.
Trên trận bàn còn có những đốm sáng màu đỏ dày đặc, Dung Thu chỉ vào những đốm sáng đó nói: “Không ngờ dưới đáy biển lại ẩn giấu nhiều hải thú đến thế.”
Phong Minh nói: “Là vì ban đêm chúng đang ngủ đông rồi nên đều ẩn phục dưới đáy biển cả. Tuy nhiên cũng có một số lượng nhỏ hải thú xuất hiện vào ban đêm, nhìn những đốm sáng này đi.”
Có điều những đốm sáng đại biểu cho hải thú này, thực lực mạnh nhất cũng chỉ là ngũ cấp Nguyên Đan cảnh, tạm thời vẫn chưa phát hiện có hải thú lục cấp nào tiến vào phạm vi thăm dò của trận bàn.
Bay tiếp về phía trước, có lẽ là vì đã cách Phượng Vũ đảo một khoảng rồi nên những đốm sáng hải thú xuất hiện lại mạnh hơn một chút. Cuối cùng Phong Minh cũng phát hiện ra có một con hải thú lục cấp xuất hiện.
Hơn nữa con hải thú này đã phát hiện ra phi chu của bọn họ và đang bơi về hướng này. Tuy nhiên, theo luồng khí tức phóng ra của tiểu xà, con hải thú đó lại nhanh chóng bơi ra xa.
Dung Thu thì có cảm giác vừa trải qua một phen hú vía. Vừa rồi nhìn thấy đốm sáng đại biểu cho hải thú lục cấp xuất hiện, y đến thở mạnh cũng không dám nữa.
Phong Minh và Bạch Kiều Mặc cũng không nói cho y biết, cho dù hải thú lục cấp có xuất hiện thì cũng không đe dọa được bọn họ.
Ban đêm phi chu bay với tốc độ khá chậm, nhóm ba người bay ở tầm thấp hơn hai canh giờ. Nhìn từ phản ứng của huyết duyên kiểm trắc bàn, mục đích chuyến đi này của bọn họ đã không còn xa nữa.
Mây đen trên không trung đã tản bớt đi một chút, có ánh trăng xuyên thấu xuống, chiếu lên làn nước biển trông có vẻ trắng bệch thê lương. Nếu đổi lại là người bình thường, tuyệt đối không dám mở mắt nhìn xung quanh đâu, nhìn kiểu gì cũng thấy khủng khiếp.
Phi chu dừng lại, ngay phía trên mặt biển. Bạch Kiều Mặc điều khiển kiểm trắc bàn một chút, sợi chỉ đỏ liền chỉ về phía một vùng biển trống không trước mặt.
Dung Thu nhìn không quá hiểu, sao sợi chỉ đỏ này lại chỉ vào một vùng trống không thế kia.
Phong Minh thì kinh ngạc nói: “Chẳng lẽ vùng biển này toàn bộ đã bị trận pháp che giấu đi, lại còn dùng cả chướng nhãn pháp, khiến cho tu giả đi ngang qua đều tưởng rằng nơi đây là một vùng biển không có gì khác biệt so với những nơi khác sao?”
Bạch Kiều Mặc gật đầu: “Chắc chắn là vậy rồi. Chúng ta trước tiên hãy ẩn nấp phi chu đi, tạm thời chưa biết trong trận có tu giả lưu thủ hay không. Một mình ta xuống dưới lần mò trận pháp này xem sao. Muốn phá trận e rằng không phải chuyện có thể làm được trong thời gian ngắn, chúng ta ước chừng phải lưu lại đây vài ngày.”
Phong Minh khoát tay: “Không sao, Bạch đại ca huynh cứ việc đi nghiên cứu trận pháp phía trước đi, đệ sẽ thay Bạch đại ca cảnh giới xung quanh.”
“Được.” Việc này giao cho Phong Minh thì Bạch Kiều Mặc vô cùng yên tâm, hắn có thể chuyên tâm nghiên cứu tòa trận pháp được cho là vô hạn tiếp cận bát phẩm ở phía trước.
Hắn rất có hứng thú, đây chính là trận pháp có độ khó lớn nhất mà hắn gặp phải ở kiếp này rồi.
Sau khi khởi động ẩn nấp trận pháp trên phi chu, phi chu liền biến mất không thấy tăm hơi trên bầu trời vùng biển này, bao gồm cả những người trên phi chu.
Sau đó, một mình Bạch Kiều Mặc bay xuống, dừng lại trên mặt biển đối diện với khoảng không hư vô trước mặt mà nghiên cứu cái gì đó.
Dung Thu ngoan ngoãn ở lại trên phi chu, cùng Phong Minh chằm chằm nhìn vào trận bàn thăm dò để đề phòng có bất trắc xảy ra.
Dần dần, trời đã sáng. Khi mặt trời mọc lên từ phía cuối chân trời biển cả, Phong Minh và Dung Thu lại có diễm phúc được chiêm ngưỡng cảnh tượng bình minh trên biển vô bờ bến này.
Dung Thu tuy từ nhỏ đã sống trên đảo nhưng mỹ cảnh như thế này y cũng là lần đầu tiên được thấy, đẹp đến mức khiến người ta có cảm giác muốn rơi lệ. Cuộc sống dường như không bi kịch khổ đau đến thế, con người ở khắp mọi nơi đều tràn đầy hy vọng.
Phong Minh cũng cảm thán: “Đẹp thật đấy, may mà ta còn nhớ dùng lưu ảnh thạch chụp lại. Ơ? Bạch đại ca biến mất rồi, xem ra việc nghiên cứu có tiến triển nha.”
Dung Thu kinh thán nói: “Dư Bạch tiền bối thật lợi hại.”
Y cũng đã nghe hai người bàn luận rồi, trận pháp phía trước chính là tiếp cận bát phẩm đó. Có thể phá giải trận này để tiến vào bên trong thì trình độ trận pháp của Dư Bạch tiền bối phải giỏi giang đến mức nào chứ, đám trận pháp sư của Trận Pháp Các quả nhiên là mắt mù.
Phong Minh đắc ý hất cằm: “Đó là đương nhiên, cũng không nhìn xem là ai, đó chính là Bạch đại ca của ta. Nếu không phải chúng ta không muốn cao điệu thì danh tiếng của ta và Bạch đại ca đã sớm vang dội khắp Thương Huyền đại lục này rồi.”
Đừng nói là Thương Huyền đại lục, nhìn cái U Minh đại lục kia xem, hắn còn chưa từng đặt chân tới mà đại danh Thanh Vân Tử đã truyền khắp toàn bộ U Minh đại lục rồi. Mà trình độ trận pháp của Bạch đại ca hắn cũng cao siêu giống hệt như trình độ luyện dược của hắn vậy.
“Ngươi cứ chờ xem đi, Bạch đại ca của ta sớm muộn gì cũng có một ngày giẫm nát toàn bộ Trận Pháp Các dưới lòng bàn chân.”
Dung Thu càng thêm kính phục: “Cả hai vị Dư tiền bối đều rất lợi hại.”
Phong Minh đắc ý nói: “Coi như ngươi có mắt nhìn.”
Trên phi chu chỉ có Kim Tử và Tiểu Tinh ở lại, có điều Hỏa Hỏa thi thoảng cũng sẽ chạy ra ngoài chơi một chút, còn tiểu xà thì đi theo bên cạnh Bạch Kiều Mặc để giúp chủ nhân cảnh giới.
Phong Minh thỉnh thoảng lại ngứa tay vuốt ve quả trứng Giao Nhân luôn mang theo bên người. Chính là trong tình huống tức giận thế này hắn cũng không quên mỗi ngày truyền sinh cơ vào trong quả trứng Giao Nhân. Lời Phong Minh hắn đã nói ra tuyệt đối sẽ không nuốt lời.
Sau khi trời sáng, trên Phượng Vũ đảo, trong số các tu giả từ Bích Hải thành đến cùng ở biệt viện, đã có người phát hiện ra hai vị tu giả họ Dư đi theo Hải đại thiếu kia biến mất rồi, ngay cả tên tiểu tu giả Tụ Khí cảnh đi theo bên cạnh họ cũng không thấy tăm hơi đâu.
Có người suy đoán: “Chẳng lẽ là vì đắc tội với Trận Pháp Các và Phủ đảo chủ nên đã được Hải đại thiếu lặng lẽ đưa đi trong đêm rồi?”
“Không giống đâu chứ, tình cảnh ngày hôm qua, cử động của hai người đó có lộ ra nửa phần sợ hãi lo lắng nào không?”
“Thế người đi đâu mất rồi?”
Tưởng Tu Tề và những người khác cũng chú ý tới điều này, có người mang chuyện này ra hỏi Tưởng Tu Tề xem có cách nhìn nhận thế nào.
Tưởng Tu Tề lắc đầu nói: “Ta thì có thể có cách nhìn gì chứ, có điều ta lại biết một chuyện.”
“Chuyện gì thế?”
Tưởng Tu Tề cười nói: “Bắt đầu từ đêm ngày hôm qua, trên Phượng Vũ đảo truyền ra một lời đồn. Có vị thiên tài luyện dược sư tuyên bố có thể luyện chế ra Thiên Hồn Cửu Chuyển Đan bản suy giảm, cũng chẳng biết chuyện này là thật hay giả. Có lẽ ngày hôm nay trong Phượng Vũ thành này sẽ có không ít tu giả bàn tán về chuyện này rồi.”
“Quả thực như vậy sao?”
“Thiên Hồn Cửu Chuyển Đan, đó chẳng phải là…”
Mấy vị tu giả có mặt tại đó ngầm hiểu ý nhau, nhưng vì có sự kiêng kị nào đó nên không nói ra miệng.
Chuyện Công Dương đảo chủ tìm kiếm Thiên Hồn Thảo để luyện chế Thiên Hồn Cửu Chuyển Đan đối với một số thế lực lớn mà nói không phải là bí mật, họ cũng rõ ràng lão cầu viên đan dược này là để cứu trị cho ai.
Nhưng tất cả mọi người đều tưởng rằng lão ở trên Thương Huyền đại lục này là không đợi được viên cực phẩm đan dược này rồi, chỉ có đi Đại Thế Giới mới có lối thoát.
Thế nhưng không ngờ sau khi bọn họ tới Phượng Vũ đảo lại có thể nghe được tin tức này, cho dù chỉ là Thiên Hồn Cửu Chuyển Đan bản suy giảm thì khỏi phải nói đối với Công Dương đảo chủ mà nói cũng là một tia hy vọng.
Có thể luyện chế ra Thiên Hồn Cửu Chuyển Đan bản suy giảm thì biết đâu một ngày nào đó trong tương lai có thể luyện chế ra Thiên Hồn Cửu Chuyển Đan chân chính thì sao.
Kỷ Dương Hoằng nói: “Sao lại có thể trùng hợp như thế?”
“Trùng hợp chỗ nào chứ?” Tiêu Kính Hằng dường như thích hát bài phản điệu với hắn.
Kỷ Dương Hoằng cười cười nói: “Có lẽ là ta đa lự rồi. Gần đây những chuyện xuất hiện trên Phượng Vũ đảo khá là dồn dập, vừa có người đắc tội Trận Pháp Các và Phủ đảo chủ, giờ lại truyền ra có Thiên Hồn Cửu Chuyển Đan bản suy giảm rồi. Đương nhiên, ta là hy vọng Công Dương đảo chủ có thể tìm được vị thiên tài luyện dược này, có được Thiên Hồn Cửu Chuyển Đan bản suy giảm, nghĩ lại chắc cũng sẽ có chút công hiệu.”
Hải đại thiếu tủm tỉm cười lắng nghe, trái lại Giang Như Chiêu nghe xong thì chân mày khẽ giật một cái, thầm nghĩ trực giác của Kỷ Dương Hoằng thật nhạy bén.
Có thể không phải là sự trùng hợp do nhân vi sao.
Phong Minh chính là vì muốn trả thù Trận Pháp Các và Phủ đảo chủ nên mới bảo Bách Hiểu Đường tung tin tức này ra ngoài mà.
Nhưng liệu có bao nhiêu người đem hai chuyện này liên hệ lại với nhau đây?
Xem kìa, ngay cả Kỷ Dương Hoằng có suy đoán theo hướng này đi chăng nữa thì gã cũng rất nhanh chóng tự mình phủ định đi.
Hải đại thiếu thì ngày càng đắc ý, hắn rất muốn chuyện này mau chóng có kết quả, để xem khi Công Dương đảo chủ biết được chân tướng thì sẽ có tâm tình thế nào.
Tại Phủ đảo chủ, mặc dù Công Dương đảo chủ đã phái thuộc hạ tung ra không ít nhân lực truy tra nguồn gốc của lời đồn, cũng như tìm kiếm vị thiên tài luyện dược sư có khả năng kia, nhưng cũng biết rõ không thể nào nhanh chóng có kết quả được.
Đúng lúc này, có một vị thuộc hạ từ bên ngoài vội vã chạy về, mang về cho Công Dương đảo chủ một tin tức khác. Công Dương đảo chủ nghe xong lại đột nhiên đứng bật dậy.
“Ngươi nói U Minh đại lục bên kia xuất hiện một vị luyện dược đại sư danh hiệu Thanh Vân Tử, phàm là đan dược xuất ra đều là cực phẩm?!”
Thuộc hạ liên tục gật đầu: “Đúng vậy ạ! Thuộc hạ là vô tình nghe được các tu giả từ U Minh đại lục đến đây lịch luyện bàn tán về chuyện này nên đã đặc biệt dò hỏi bọn họ. Theo lời bọn họ nói, số cực phẩm đan dược mà vị Thanh Vân Tử đại sư này xuất ra đều giao cho thương gia Lưu Dương Các của U Minh đại lục bán đấu giá, và giao cho một người của Liễu gia tên là Liễu Trì Nguyên phụ trách, Thanh Vân Tử đại sư chỉ liên lạc với một mình hắn. Không ít thế lực của U Minh đại lục đang tìm kiếm tung tích của vị đại sư này, tuy nhiên cho đến tận bây giờ vẫn chưa có ai có thể tra rõ được.”
—