Chương 440: Một đôi mắt giống nhau
Phong Minh và Bạch Kiều Mặc tuy người không có mặt ở Bích Hải thành nhưng cũng có thể tưởng tượng được nơi đó sẽ là cảnh tượng thế nào.
Vào lúc nhìn thấy bóng dáng hòn đảo, họ liền đổi sang đi bằng phi chu. Đây là một món linh khí phi chu lục phẩm mới mua sau này, cũng đã qua tay Bạch Kiều Mặc cải tạo, tốc độ thuộc hàng nhất lưu.
Tất nhiên hiện tại hai người họ không theo đuổi tốc độ, cứ để phi chu chầm chậm bay về phía hòn đảo trước mặt.
Quả trứng Giao Nhân được Phong Minh tìm một miếng da thú có chất liệu cực tốt bọc lại rồi treo ngay bên hông, đồng thời thi triển thêm thuật che mắt để người khác vô thức ngó lơ sự tồn tại của quả trứng này.
Bởi vì Giao Nhân Chi Tâm, Phong Minh cũng không thể thật sự ngó lơ quả trứng này được, đành quyết định thử một phen xem có thể ấp nở được quả trứng Giao Nhân này ra hay không.
Mỗi ngày hắn đều truyền vào trong trứng nguồn năng lượng sinh cơ nằm trong hồn lực của mình, những sinh cơ này đều được quả trứng hấp thụ sạch sẽ. Dù rằng trong thời gian ngắn vẫn chưa nhìn ra biến hóa gì nhưng hắn cũng không vì thế mà dừng lại.
Dù sao thì thù lao cũng đã nhận rồi, không thể không làm việc được, Phong Minh tự thấy bản thân khá có uy tín.
Phương hướng trên biển là khó nhận biết nhất, họ chỉ có thể thông qua đám hải thú cấp bậc không cao lắm gặp dọc đường để phán đoán đại khái rằng vị trí hiện tại của mình không phải là nơi sâu nhất của Thương Hải cảnh.
Kim Tử đứng ở mũi chu, đắc ý khoe khoang đôi cánh vàng rực rỡ lóa mắt của mình, Hỏa Hỏa ở một bên reo hò cổ vũ cho nó, Tiểu Tinh thì ngái ngủ, cái đầu lắc qua lắc lại suýt chút nữa là thiếp đi, rồi vô tình liếc thấy tình cảnh phía dưới.
Tiểu Tinh lập tức tỉnh táo hẳn, liền cất tiếng gọi chủ nhân của nó: “Chủ nhân, bên dưới có người.”
Bên dưới có người? Cả Phong Minh lẫn Bạch Kiều Mặc đều thò đầu nhìn xuống phía dưới. Cái nhìn này khiến hai người cũng phải kinh ngạc, bởi họ nhìn thấy một cái bóng lưng đang ngâm mình trong nước biển, trôi nổi dật dờ theo sóng.
Phong Minh nói: “Hạ xuống xem thử đi, nơi này cách đảo rất gần rồi, tổng không đến mức có tu giả bị chết đuối ở đây chứ.”
Tu giả mà muốn bị chết đuối thì cũng hơi khó khăn, trừ phi không thể điều động tu vi, hoặc giả tu vi quá thấp.
Bạch Kiều Mặc điều khiển phi chu hạ xuống, càng lúc càng tiếp cận mặt biển. Hai người lúc này phát hiện vị tu giả kia thật sự là gặp chuyện rồi, bởi vì khí tức toát ra từ trên người gã vô cùng yếu ớt, giống như ngọn nến trước gió vậy, cứ tiếp tục ngâm nước thế này thì dù có là tu giả cũng phải mất mạng.
Hồn lực của hai người quét qua vị tu giả này, ngay sau đó Phong Minh liền vung ra một đạo nguyên lực, cuốn lấy vị tu giả này đưa lên phi chu.
Kết quả kiểm tra bằng hồn lực vừa rồi cho thấy, vị tu giả này không những chẳng có chút nguy hiểm nào mà tình trạng còn vô cùng tồi tệ.
Khi cứu lên phi chu, cả ba nhóc tỳ đều hiếu kỳ vây quanh lại xem, vừa nhìn một cái liền đồng thanh kêu lên.
Vị tu giả đang nằm ngửa mặt lên kia, trên mặt gần như không có lấy một miếng da nào lành lặn, rách nát loang lổ, đột ngột nhìn vào có thể khiến thú nuôi giật mình khiếp vía.
Tình hình trong cơ thể người này cũng nát đến thê thảm, kết quả Phong Minh sơ bộ quét qua là không chỉ trúng phải độc tố mà tu vi còn phi thường thấp.
Ở một nơi nguyên khí nồng đậm như Thương Hải cảnh thế này mà lại chỉ có tu vi Tụ Khí cảnh. Phải biết rằng ở trung thế giới như thế này, có những đứa trẻ mới sinh ra đã sở hữu thực lực Tụ Khí cảnh rồi.
Lần kiểm tra vừa rồi đã phát hiện ra, không phải người này không muốn nỗ lực tu luyện, mà là do tình trạng thân thể quá tệ hại, không chỉ trúng phải độc chất mà kinh mạch trong người cũng đứt đoạn nhiều chỗ, trên thân còn có ngoại thương nội thương chưa hề lành lại.
Phong Minh muốn giải quyết vấn đề trên thân thể người này thì không mấy khó khăn, nhưng hắn nói: “Ta có dự cảm là chúng ta vừa rước về một cái phiền phức rồi. Người này thuần túy là bị người ta hành hạ thành ra nông nỗi này, vừa không cho tu luyện tử tế, lại vừa hủy hoại cả khuôn mặt, có thể thấy kẻ kia hận gã đến mức độ nào rồi, sao không dứt khoát tự tay kết liễu luôn cho xong?”
Hắn lại “ái chà” lên một tiếng: “Huynh bảo người này không phải là tự mình nhảy biển tự tử đấy chứ, lâm vào đường cùng thực sự không muốn sống tiếp nữa, đành dứt khoát nhảy xuống biển để một chết cho xong chuyện.”
Bạch Kiều Mặc cũng cảm thấy cứu người này sẽ có phiền phức không nhỏ, bèn nói: “Chúng ta lên đảo trước đã, tìm một nơi không có người rồi cứu gã tỉnh lại hỏi rõ tình hình, sau đó hãy quyết định tiếp.”
“Được.”
Hai người khi quyết định lên đảo đã thay đổi sang một bộ dung mạo khác, biến bản thân trở nên tương đối phổ thông, đây chính là linh cảm đến từ Thượng tiên sinh của Bách Hiểu Đường.
Lớp ngụy trang mới khoác lên lần này lần lượt tên là Dư Phong và Dư Bạch. Đúng vậy, lần này họ đã dùng tới họ của sư phụ Phong Minh.
Phong Minh bảo, lần tới sẽ đổi sang dùng họ của sư phụ Bạch Kiều Mặc, Bùi Phong và Bùi Bạch chính là để dành sẵn cho lần sau đấy.
Bạch Kiều Mặc điều khiển phi chu tiến vào trong đảo, nhìn thấy một cánh rừng liền đâm sầm vào trong đó.
Hòn đảo này diện tích tính ra không nhỏ nhưng cũng chẳng tính là quá lớn. Hướng họ lên đảo lại cách xa cảng khẩu bến tàu, thành thử tu giả tiến vào nơi này không nhiều, đây là do họ cố ý lựa chọn.
Theo phán đoán của hai người, đặc biệt là Bạch Kiều Mặc, hòn đảo này ở Thương Hải cảnh không phải là hòn đảo chủ yếu gì, rất có khả năng là phụ thuộc vào hòn đảo lớn khác mà tồn tại.
Muốn làm rõ tình hình của hòn đảo này cũng như vị trí cụ thể ở Thương Hải cảnh, trước mắt vị tu giả mà họ cứu được này hẳn là có thể cung cấp cho họ không ít thông tin, xem như thù lao cho một mạng cứu gã vậy. Nhìn y phục trên người kẻ này cũng có thể thấy được điều kiện thật sự rách nát tồi tàn.
Vào đến trong rừng, Bạch Kiều Mặc bố trí trận pháp để che giấu tung tích của họ, Phong Minh tiến thêm một bước kiểm tra tình trạng của vị tu giả được cứu về.
“Độc tố trúng trong cơ thể người này không chỉ có một loại đâu, mà là mười mấy loại cơ, thời gian hạ độc cũng không giống nhau. Sớm nhất là từ hai ba mươi năm trước rồi, muộn nhất thì cũng mới một năm trước thôi. Muốn giải quyết hoàn toàn thì hơi có chút phiền phức, phải xác định xem mười mấy loại độc này gồm những gì đã, có điều cứu người tỉnh lại trước thì rất dễ dàng.”
Bạch Kiều Mặc nói: “Cứ cứu người tỉnh lại trước đã, hỏi xem tình hình thế nào.”
Phong Minh gật đầu, liền lấy ra một viên đan dược trị thương, cạy miệng người nọ ra rồi nhét vào. Đan dược quá tốt thì không thể cho được, bởi vì cái gã này mới có Tụ Khí cảnh mà thôi.
Tuy nhiên dù có không tốt đi chăng nữa thì đó cũng là cực phẩm trị thương đan, thành ra chẳng mấy chốc họ đã nhận thấy khí tức của người này có sự dao động rồi.
Ba nhóc tỳ đều vây quanh bên người gã, rồi Kim Tử liền cất tiếng gọi chủ nhân: “Mí mắt người này động đậy rồi, sắp tỉnh lại rồi kìa.”
Bên tai Dung Thu nghe thấy tiếng chim biển kêu vang, trong cơ thể cũng có từng luồng hơi ấm lưu chuyển, cảm nhận được một sự thư thái chưa từng có từ trước đến nay. Gã đây là đã chết rồi sao? Bằng không sao lại có thể nảy sinh cảm giác thế này?
Ngay lúc này, có tiếng bước chân nhẹ nhàng tiếp cận lại gần gã, một giọng nói êm tai vang lên bên tai gã: “Tỉnh chưa? Chắc là tỉnh rồi chứ, chất lượng đan dược của ta không thể kém cỏi như vậy được.”
Dung Thu nghe vậy thì giật mình kinh hãi. Gã là được người ta cứu chứ không phải đã chết ư? Đôi mắt lập tức mở to ra. Phong Minh vừa vặn đang đứng ngược sáng, Dung Thu phảng phất như nhìn thấy một tinh linh toàn thân bao phủ trong vầng hào quang, chân thực đến mức không tưởng.
Phong Minh nhìn ánh mắt đờ đẫn của gã, ngồi bên giường giơ tay quơ quơ trước mắt gã: “Tỉnh chưa? Tỉnh táo chưa đấy? Không phải bị ngốc luôn rồi chứ? Bạch đại ca, chúng ta không phải cứu về một kẻ ngốc đấy chứ, thế này thì đòi thù lao kiểu gì?”
Bạch Kiều Mặc từ phía sau bước lên, vỗ vỗ đỉnh đầu Phong Minh, hắn lại chẳng biết Phong Minh đây là đang trêu chọc người ta chơi sao.
Thù lao? Từ ngữ này khiến Dung Thu hoang mang hoảng sợ hẳn lên. Toàn thân gã từ trên xuống dưới nào có thứ gì đáng giá để đem làm thù lao cho người ta chứ, đặc biệt là khuôn mặt này của gã, không nhìn thấy hai vị tiền bối trước mặt lộ ra vẻ chán ghét thì đã là vô cùng may mắn rồi.
Sát na tiếp theo, Dung Thu vội vàng muốn che giấu khuôn mặt của mình, liên thanh tạ ơn: “Xin lỗi, xin lỗi, vãn bối sẽ nghĩ cách báo đáp hai vị tiền bối.”
Phong Minh bật cười: “Xem ra còn được, chưa ngốc đến mức quá phận, vẫn nghe hiểu được lời bọn ta nói. Được rồi, thù lao của bọn ta không cao đâu. Bọn ta bị lạc đường trên biển, vô ý gặp phải ngươi đang ngâm mình trong nước biển nên thuận tay cứu lên thôi, ngươi cứ đem tình hình cụ thể và thông tin vị trí của hòn đảo này nói cho bọn ta biết là được rồi.”
Dứt lời, Phong Minh lại lấy ra một chiếc bào y ném cho thương bệnh binh kia: “Khoác chiếc bào y này vào đi, rồi ra ngoài nói chuyện với bọn ta.”
Hai người bọn họ đem động phủ của mình ra dùng tạm làm nơi nghỉ chân, bằng không thì biết an trí vị thương bệnh binh này thế nào.
Bỏ lại chiếc bào y xong, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc liền rảo bước đi ra ngoài, đồng thời cũng gọi luôn ba nhóc tỳ đang vây quanh người nọ đi theo.
Sau khi người đi rồi, Dung Thu mới bớt đi phần nào hoảng hốt, cũng có thể suy nghĩ về câu hỏi vừa rồi của người kia. Thù lao chỉ đơn giản như vậy thôi sao?
Gã biết rõ thân hình mình nhếch nhác vô cùng, không muốn làm chướng mắt ân nhân, đành phải mặc chiếc bào y mà ân nhân ban cho vào.
Đoạn gã phát hiện chiếc bào y này còn có một cái mũ trùm, mũ trùm sụp xuống vừa vặn có thể che khuất khuôn mặt của gã, lập tức hiểu được dụng ý của người kia khi bỏ lại chiếc bào y này. Đôi mắt lành lặn duy nhất của Dung Thu không kìm được có chút ửng đỏ.
Phong Minh đang truyền âm cảm thán với Bạch Kiều Mặc: “Khuôn mặt đó tồi tệ quá, nhưng không ngờ lại sinh được một đôi mắt đẹp, huynh có nhìn thấy đôi mắt của gã không? Không hiểu sao ta cứ thấy đôi mắt ấy có chút quen mắt, hình như đã từng nhìn thấy ở đâu rồi ấy.”
Bạch Kiều Mặc đạo: “Khéo thật, ta cũng có cảm giác như vậy.”
Lúc này Kim Tử ở bên cạnh đã nhao nhao lên: “Ta biết, Kim Tử ta biết giống ai rồi.”
Cả Phong Minh lẫn Bạch Kiều Mặc đồng thời kinh ngạc, Kim Tử thế mà lại biết. Phong Minh tóm lấy ả: “Mau nói xem, giống ai?”
Kim Tử đắc ý ngẩng cao đầu: “Trí nhớ hai người thật là kém cỏi, đôi mắt này chẳng phải giống hệt chủ nhân của con phượng điểu kia sao, còn có cả đảo chủ của Phượng Vũ đảo nữa.”
Phong Minh và Bạch Kiều Mặc tức thì đưa mắt nhìn nhau. Vừa được Kim Tử nhắc nhở, họ lập tức hiểu ra ngay tại sao lại thấy quen mắt rồi, chẳng phải chính là vô cùng giống với hai ông cháu nhà Công Dương ở Phượng Vũ đảo đó sao.
Tuy nhiên vì hai người họ đối với hai vị kia không mấy để tâm lưu ý, chỉ tùy tiện nhìn lướt qua một cái mà thôi, thành thử làm sao có được ấn tượng đặc biệt sâu sắc cho được.
Thế nhưng Kim Tử thì khác, ngày đó lúc hiến tặng tài nghệ, Công Dương Hi ngồi trên lưng con phượng điểu kia xuất hiện đã gây ra động tĩnh không nhỏ tại hiện trường, biết bao tu giả đều hâm mộ đố kỵ với việc Công Dương Hi có thể thu phục được một con phượng điểu như vậy.
Những lời ca tụng dành cho con phượng điểu kia lọt vào tai Kim Tử liền khiến nó tức tối, rõ ràng nó mới là loài chim xinh đẹp nhất, con phượng điểu kia tính là cái thá gì chứ.
Chính vì lẽ đó, Kim Tử đã ghi nhớ kỹ cả con phượng điểu lẫn chủ nhân của nó, quyết định hễ có cơ hội sẽ bảo Hỏa Hỏa thiêu trụi sạch lông con phượng điểu kia đi mới hả dạ.
Có điều Kim Tử còn chưa kịp ra tay thì bọn họ đã phải lưu lạc bên ngoài rồi, cũng không ngờ tới việc lại còn được nhìn thấy một đôi mắt giống với chủ nhân của phượng điểu đến vậy.
Phong Minh phần nào đoán được nguyên nhân trong đó, đối với việc Kim Tử thù dai con phượng điểu kia thì dở khóc dở cười.
Đôi mắt ấy giống ai không giống, lại đi giống hai ông cháu nhà Công Dương. Vì hai người đối với hai ông cháu này không mấy quen thuộc, tạm thời cứ gạt cái cảm giác quen thuộc này sang một bên cái đã, sau này có cơ hội đến Phượng Vũ đảo thì nghe ngóng chuyện bát quái của hai ông cháu đó sau vậy.
Dung Thu mặc chỉnh tề bào y, cẩn thận từng li từng tí từ trong phòng bước ra ngoài, liền nhìn thấy hai vị ân nhân đang ngồi ở trong viện tử bên ngoài. Bên người họ có một con quạ đen, một con rùa nhỏ, một con rắn nhỏ, sự kết hợp này nhìn qua quả thực có chút quái dị.
—