Chương 44: Phong gia chủ Cao Dương
Phong gia chủ nhàn nhạt nói: “Sao nào, Phong gia ta định học theo Vạn gia, bất cứ ai tới Cao Dương Quận này cũng phải được Phong gia cho phép mới xong à?”
Giọng điệu bình thản vô cùng, nhưng Phong Kim Thái lập tức căng thẳng đáp lời: “Phụ thân, nhi tử tuyệt đối không có ý đó, chỉ là lo lắng cứ tiếp tục náo loạn như thế này sẽ làm tổn hại đến thanh danh của Phong gia chúng ta.”
Phong Tùng Hải trái lại không lấy làm lạ chút nào, màn đối thoại ở quán trà ngày hôm qua, gia chủ hôm nay đã nắm rõ trong lòng bàn tay rồi.
Điều này đồng nghĩa với việc chuyến đi này của ông kỳ thực là vô ích. Bên ngoài xảy ra chuyện gì, gia chủ đều biết rõ mồn một, chẳng có gì qua nổi tai mắt của ngài.
Nó cũng có nghĩa là gia chủ căn bản không có ý định ngăn cản, hành động này của cháu trai Kim Thái chỉ là tự làm ra vẻ thông minh mà thôi.
Cũng phải, Kim Lâm dù sao cũng là đệ đệ ruột của hắn, huống hồ cách đây không lâu còn vừa mới chùi mông cho ái nữ của hắn xong. Kim Thái không những không ghi nhớ ân tình, lại còn bày ra bộ dạng lục thân bất nhận, khó tránh khỏi quá mức bạc tình.
Tất nhiên, trong cái nhà này, nói về khoản bạc tình thì chẳng ai sánh bằng chính bản thân gia chủ.
Phong gia chủ nhàn nhạt nói: “Bất kể là thanh danh của Phong gia, hay là thể diện của vị gia chủ như ta, đều không phải dựa vào việc phủ nhận cốt nhục của chính mình để cứu vãn. Ngươi có thể không nhận đứa đệ đệ này, nhưng ta thì không bao giờ từ bỏ đứa con của mình.”
Sắc mặt Phong Kim Thái trắng bệch, hắn há miệng muốn giải thích, nhưng dưới ánh mắt lạnh thấu xương của Phong gia chủ, hắn nửa lời cũng không thốt ra nổi.
Phong Tùng Hải cúi gằm mặt xuống, hận không thể biến thành kẻ điếc người mù ngay tại chỗ.
Phong gia chủ nâng chén trà lên nói: “Ngươi lui xuống trước đi, ta có vài lời muốn nói với Lục thúc của ngươi.”
“Vâng, nhi tử xin cáo lui.”
Phong Kim Thái chỉ hận không thể rời đi ngay lập tức, đối mặt với phụ thân của mình ngày hôm nay áp lực thực sự quá lớn.
Cháu trai vừa đi, Phong Tùng Hải lập tức cung kính nói: “Gia chủ có điều gì cần sai bảo đệ đệ ạ?”
Phong gia chủ khẽ hừ một tiếng: “Nó chẳng phải đã nhờ ngươi nhắn lại rằng từ đây hai bên xóa bỏ hết ân oán rồi sao, giờ lại để cho vị song nhi kia tung ra những lời này là có ý gì?”
Phong Tùng Hải lau mồ hôi hột, ông làm sao biết được cơ chứ.
Phong gia chủ cũng chẳng cần Phong Tùng Hải phải trả lời, ông nói tiếp: “Phong Kim Lâm hiện tại đang ở Nguyên Dịch cảnh hậu kỳ đúng không. Theo ta được biết, Kim Nguyên đấu giá hành vừa mới nhập về một phần Thanh Sương Kỳ Tuyền Thủy, chẳng lẽ nó đến đây là vì thứ này? Mới chỉ là hậu kỳ mà đã bắt đầu mưu cầu đột phá Nguyên Đan cảnh rồi sao?”
Phong Tùng Hải nghe mà ngẩn người: “Kim Nguyên Đường có được Thanh Sương Kỳ Tuyền Thủy rồi sao?”
Đến cả tin tức ông còn chưa biết, Phong Kim Lâm ở tận Khánh Vân Thành xa xôi làm sao biết được chứ? “Kim Lâm điệt nhi sao có thể biết được chuyện này?”
Phong gia chủ lắc đầu: “Ta cũng vừa mới nhận được tin tức xong. Ngoài lý do này ra, bổn gia chủ không nghĩ ra được mục đích nào khác khiến nó lặn lội tới Cao Dương Quận.”
Nếu bảo Phong Kim Lâm quay về Phong gia để thăm nom người cha ruột là ông đây, thì cho dù có chính miệng Phong Kim Lâm nói ra, ông cũng chẳng đời nào tin.
Phong Tùng Hải ướm lời hỏi: “Vậy có cần đệ đệ đi hỏi thử ý tứ của Kim Lâm không ạ? Kỳ thực trong phủ chúng ta vẫn còn tích trữ hai phần Thanh Sương Kỳ Tuyền Thủy.”
Phong gia dù sao cũng là gia đại nghiệp đại, vật phẩm giúp đột phá Nguyên Đan cảnh ngoài Thanh Sương Kỳ Tuyền Thủy ra vẫn còn những thứ khác, không đến mức cực kỳ khan hiếm.
Có điều tử đệ Phong gia muốn có được những tài nguyên này thì phải lập được đại công cho gia tộc, không phải cứ muốn là lấy được một cách dễ dàng.
Tất nhiên, nếu gia chủ đã mở lời, với uy nghiêm tối cao của ngài tại Phong gia, cho dù có kẻ trong lòng phản đối thì ngoài miệng cũng tuyệt đối không dám ho he nửa lời.
Phong gia chủ hiển nhiên rất thấu hiểu tính khí của Phong Kim Lâm: “Ngươi có đem đến tận tay nó, chưa chắc nó đã thèm nhận, việc gì phải đem mặt nóng đi dán vào mông lạnh của nó.”
Vậy rốt cuộc ý của gia chủ là thế nào? Phong Tùng Hải lộ ra vẻ khó xử.
Phong gia chủ cũng không làm khó Phong Tùng Hải quá mức, cuối cùng dặn dò một câu: “Nếu có người hỏi đến, cứ bảo đứa nghịch tử kia có thành kiến rất lớn với người cha già này, thà đi ngang qua cửa nhà chứ quyết không chịu bước chân vào.”
Có lời dặn dò là tốt rồi, Phong Tùng Hải vội vàng vâng dạ, cung kính hành lễ rồi lui xuống.
Trong sảnh, Phong gia chủ đặt chén trà xuống, bắt đầu xử lý các công việc của gia tộc đang bày ra trước mặt. Gương mặt ông lại trở về vẻ không cảm xúc như thường lệ, hiển nhiên sự xuất hiện của hai cha con Phong Kim Lâm không hề mảy may làm ông bận lòng, dường như chẳng có bất kỳ ai hay vật gì có thể tác động đến ông.
Đừng nói là đám con cháu hậu bối, ngay cả người đệ đệ ruột như Phong Tùng Hải, tự phụ là sống cùng nhau bao năm qua cũng chưa từng nhìn thấu được tâm tư của người huynh trưởng này.
Nhưng có một điều ai cũng phải khắc cốt ghi tâm, đó là bất luận lúc nào cũng tuyệt đối không được đối đầu hay đứng ở phía đối lập với vị huynh trưởng này, bằng không đến chết thế nào cũng chẳng rõ.
Có lời đích thân gia chủ dặn dò, khi lại có người tới Phong gia thăm dò tin tức, những lời kia của Phong gia chủ liền thông qua miệng Phong Tùng Hải mà truyền ra ngoài.
Chưa nói đến bên ngoài, ngay cả nội bộ Phong gia cũng một phen chấn động dữ dội. Bọn họ vạn vạn lần không ngờ tới, cái người tên Phong Kim Lâm kia lại thật sự là con trai ruột của gia chủ.
Thậm chí có kẻ còn chạy tới tận mặt Phong Kim Thái để cầu chứng. Nói như vậy, Phong Kim Lâm chính là đệ đệ ruột của hắn, làm ca ca lý nào lại hoàn toàn không hay biết gì.
Nếu là đứa trẻ do phòng ngoài sinh ra rồi lưu lạc bên ngoài, thì đến tộc phổ cũng chẳng được ghi tên vào, càng không thể lấy chữ “Kim” làm chữ lót để đặt tên.
Phong Kim Thái kỳ thực chẳng muốn thừa nhận mình có một đứa đệ đệ như vậy, ngặt nỗi có lời dặn của phụ thân ở phía trước, hắn có cho mười cái gan cũng không dám làm trái ý cha, đành phải hậm hực thừa nhận:
“Phải, hắn là đệ đệ của ta. Tuy nhiên vì không cùng một mẫu thân sinh ra nên ngày thường ít khi tiếp xúc. Từ trước khi trưởng thành hắn đã rời nhà ra ngoài bôn ba, từ đó một đi không trở lại, hiện tại đang tự lập môn hộ ở Khánh Vân Thành.”
Chính miệng Phong Kim Thái đã thừa nhận, giờ thì càng không một ai dám nghi ngờ thân phận của hai cha con Phong Kim Lâm nữa.
Cung Ngọc Minh chạy tới Phong gia hóng được một quả dưa siêu to khổng lồ, hóng đến mức hắn muốn nghẹn họng luôn rồi.
Hắn lấy làm lạ hỏi: “Ngươi vậy mà chưa từng biết mình có một người thân thích như thế sao? Chẳng lẽ Phong Kim Lâm này ở Phong gia lại mờ nhạt đến mức không có tiếng tăm gì như vậy à?”
Phong Cảnh Hoài – kẻ bị hắn bám theo gặng hỏi – vô cùng cạn lời: “Ngươi không nghe Thiếu gia chủ đã nói rồi sao, người nọ chưa trưởng thành đã rời nhà đi rồi. Lúc đó ta đang ở xó xỉnh nào chứ? Chưa từng gặp mặt bao giờ, trong tộc cũng chẳng ai thèm nhắc tới, thì làm sao mà biết có người như vậy tồn tại?”
“Nhưng ta thấy tổ phụ của ngươi dường như biết chuyện đó nha. Mà không đúng, trước đây chẳng phải chính tổ phụ ngươi là người dẫn đội tới Khánh Vân Thành đó sao.”
Phong Cảnh Hoài bất lực đẩy hắn một cái: “Ngươi rốt cuộc đến đây để làm cái gì thế? Chuyên môn đến để xem trò cười của ta đấy à?”
Để được hóng hớt, tính khí của Cung Ngọc Minh tốt đến lạ lùng: “Đừng thế chứ, sao lại bảo là xem trò cười của ngươi. Nói đi cũng phải nói lại, vị song nhi kia tính ra là đường đệ của ngươi đó nha. Làm đường ca như ngươi lý nào lại không đi tiếp đãi vị đường đệ từ phương xa tới này một chút? Đây có phải là đứa tôn nhi được chính miệng Gia chủ Phong gia các ngươi thừa nhận đâu.”
Tính ra thì cái thân phận này còn cao hơn Phong Cảnh Hoài một bậc đấy chứ. Cung Ngọc Minh tò mò về vị song nhi này vô cùng, ngặt nỗi danh không chính ngôn không thuận nên chẳng có lý do gì để đi gặp mặt đối phương. Chẳng phải bây giờ đã có Phong Cảnh Hoài ở đây sao, đường ca đi tìm đường đệ, lý do không thể chính đáng hơn!
Phong Cảnh Hoài trợn trắng mắt: “Liên quan gì đến ta, hắn còn có những đường huynh đệ khác có quan hệ huyết thống gần gũi hơn nhiều, sao lại đến lượt ta chứ? Ta quyết không đi đâu.”
Hắn quá hiểu rõ Cung Ngọc Minh là loại người nào rồi: “Ngươi muốn gặp người ta thì tự mình đi mà nghĩ cách, tóm lại đừng có lôi ta vào cuộc.”
“Đừng tuyệt tình thế chứ, cùng lắm thì thanh kiếm ngươi đang tăm tia kia, ta nhường lại cho ngươi là được chứ gì?” Cung Ngọc Minh đâu phải hạng người dễ dàng bỏ cuộc như vậy.
“Để ta xem xét đã.”
Cung Ngọc Minh lại phải đem ra thêm không ít lợi lộc, cuối cùng mới khiến Phong Cảnh Hoài chịu nới lỏng cái miệng. Thế là Cung Ngọc Minh hớn hở kéo Phong Cảnh Hoài bước ra khỏi đại môn Phong gia. Khoảng thời gian qua đã quá đủ để thuộc hạ của Cung Ngọc Minh tra ra nơi đặt chân của cha con Phong Kim Lâm rồi.
Lúc này, không ít con em hậu bối của Phong gia đang tụ tập lại một chỗ, đề tài bàn tán đương nhiên không nằm ngoài hai cha con Phong Kim Lâm.
Trước đó, từng đứa một đều đầy bụng căm phẫn, cho rằng kẻ nào mà vô liêm sỉ dám mạo danh tử đệ Phong gia, lại còn dám mạo danh là thành viên dòng chính, thật sự tưởng cứ mang họ Phong thì nghiễm nhiên là người của Phong gia Cao Dương Quận chắc?
Lại thêm có kẻ dụng tâm hiểm ác đứng sau châm ngòi thổi gió, đám hậu bối trẻ tuổi này suýt chút nữa đã rủ nhau đi lùng sục cha con Phong Kim Lâm ra bằng được rồi tống cổ bọn họ khỏi Cao Dương quận thành.
Thậm chí đã có kẻ bắt tay vào truy tìm tung tích của hai cha con. Ngay trước thềm chuẩn bị hành động, vị Gia chủ anh minh thần võ của bọn họ đột nhiên lại truyền ra lời khẳng định kia, bảo rằng Phong Kim Lâm chính là con trai ruột của ngài, dọa cho không ít kẻ hậu bối sợ tới mức toát mồ hôi hột.
Lúc này bọn họ mới thầm thấy may mắn, may mà chưa kịp động thủ, bằng không nếu dám tống cổ con trai ruột của Gia chủ ra ngoài, Gia chủ sẽ nghĩ thế nào về bọn họ? Liệu bọn họ còn có cửa để tiếp tục ở lại Phong gia nữa hay không?
“Không ngờ người này thật sự là thành viên dòng chính của Phong gia chúng ta, nhưng ông ta đã về tới Cao Dương Quận rồi, cớ sao lại không dọn vào trong phủ Phong gia mà ở?”
“Các ngươi đừng nói nữa, ta đã lén đi xem tộc phổ rồi, quả thực có cái tên Phong Kim Lâm này. Ông ta là thứ tử của Gia chủ, sinh mẫu thì mất từ sớm rồi. Ta còn nhờ người nghe ngóng được rằng, hồi Phong Kim Lâm chưa rời khỏi Phong gia, lúc ông ta còn ở bên cạnh sinh mẫu cũng chẳng có tiếng tăm gì, hoàn toàn là sự tồn tại bị người ta ngó lơ.”
“Nhưng dù có nói thế nào đi chăng nữa, ông ta vẫn là con trai ruột của Gia chủ. Các ngươi xem, rời nhà bao nhiêu năm trời như vậy rồi mà Gia chủ vẫn còn nhớ đến đứa con trai này đấy thôi.”
“Có nhớ thì cũng là đứa không được Gia chủ yêu thích. Các ngươi quên chuyện của Lâm Lang tỷ và Bạch Kiều Mặc rồi sao? Bây giờ kẻ thành thân với Bạch Kiều Mặc chính là song nhi của Phong Kim Lâm, mà lại còn là gả theo kiểu ở rể nữa chứ. Nghe đồn vị song nhi này hầu như không thể tu luyện, sinh ra đã là một phế vật rồi, tính ra thì đúng là môn đăng hộ đối với Bạch Kiều Mặc đấy.”
Có kẻ lại tìm thấy chút cảm giác ưu việt: “Có là con trai ruột hay cháu ruột của Gia chủ đi chăng nữa, thì ở Phong gia này cũng chẳng thể nào đặt lên bàn cân so sánh với Thiếu gia chủ và Lâm Lang tỷ được. Lâm Lang tỷ là kiêu nữ của Phong gia chúng ta, vị song nhi kia đến xách giày còn không xứng, chẳng qua là hiện tại Lâm Lang tỷ không có mặt ở quận thành mà thôi, bằng không thì, hừ hừ.”
“Cái tên Bạch Kiều Mặc này da mặt cũng thật dày, thế mà còn dám vác mặt tới Cao Dương Quận của chúng ta. Ngày trước cũng được coi là một nhân vật lẫy lừng, giờ đây lại phải trốn chui trốn lủi sau lưng một song nhi, thật là nực cười.”
Cựu kiêu tử của Côn Nguyên Tông – Bạch Kiều Mặc, ngày trước không chỉ tạo áp lực lớn cho đám tử đệ chi thứ Vạn gia như Vạn Bách Vinh, mà đối với con em của ba gia tộc còn lại cũng tạo nên một bóng ma tâm lý không hề nhỏ.
Một mai sa cơ lỡ vận biến thành phế nhân, lén lút sau lưng không biết có bao nhiêu kẻ đang vỗ tay reo hò hả dạ.
Khi biết tin hắn ở rể cho một song nhi, thậm chí có vài tử đệ trẻ tuổi còn muốn lập nhóm kéo nhau tới Khánh Vân Thành để vây xem trò vui.
Có điều, một là vì đường xá xa xôi, chê bai Khánh Vân Thành hẻo lánh lạc hậu; hai là bị những nhân sĩ có cái đầu lạnh ngăn cản, thanh danh thế gia lý nào lại đem ra làm trò đùa, thành ra chuyến đi đó mới không thể thực hiện được.
Nào ngờ vị song nhi mà Bạch Kiều Mặc ở rể lại có cái lai lịch lớn lao đến nhường này, cũng may vị song nhi này là một phế vật, khiến trong lòng bọn họ ít nhiều cũng tìm được chút an ủi.
Có điều nếu bảo bọn họ nghênh ngang đi sỉ nhục người ta một trận thì không ai dám nữa rồi, quay sang nhìn tên Vạn Bách Vinh kia mà không khỏi cười thầm trên nỗi đau của gã, thầm nghĩ cũng may có gã ngu ngốc xung phong lao lên tuyến đầu trước.
Tâm trạng của Vạn Bách Vinh lúc này đương nhiên là tồi tệ đến cực điểm. Gã hí hửng đợi xem kịch hay, nào ngờ tin tức truyền ra từ Phong gia lại khẳng định thân phận của hai cha con kia là thật.
“Có thật là đích thân Phong gia chủ chính miệng thừa nhận không?”
“Chính xác, đây là lời do Lục trưởng lão của Phong gia truyền ra ngoài, hơn nữa Thiếu gia chủ Phong gia cũng không hề phủ nhận, cho nên nam tử tên Phong Kim Lâm kia đúng là con trai ruột của Phong gia chủ, vị song nhi kia gọi Phong gia chủ một tiếng tổ phụ là hoàn toàn không sai.”
“Đáng chết!” Vạn Bách Vinh tức đến đỏ cả mắt, đồng thời trong lòng lại vô cùng đố kỵ, đối phương vậy mà lại sở hữu cái thân phận dòng chính mà gã hằng khao khát có được.
Đúng lúc này, bên ngoài có tiếng vọng vào: “Vạn Bách Vinh đâu rồi?”
“Thiếu gia, là Hải thiếu gia tới ạ.”
Vạn Bách Vinh vội vàng vỗ vỗ mặt, cố nặn ra một nụ cười, tất tả chạy ra ngoài nghênh đón: “Hải thiếu sao lại hạ cố tới đây thế này? Truy Phong đối với con Ô Lân Mãng kia có vừa ý không ạ?”
Vạn Bách Vinh bỏ ra số tiền lớn để mua đứt Ô Lân Mãng, chính là để làm thức ăn cho thú cưng biết bay bên cạnh Vạn Tây Hải – một con Bạch Bằng Ưng tên là Truy Phong. Nghe đồn con Bạch Bằng Ưng này trong người sở hữu một tia huyết mạch của Kim Xích Đại Bằng, cực kỳ ưa thích ăn các loài rắn rết và mãng xà hoang thú, đối với việc thức tỉnh huyết mạch của nó có lợi ích vô cùng to lớn.
Vạn Tây Hải thuộc dòng chính, Vạn Bách Vinh thuộc chi thứ, để nịnh bợ Vạn Tây Hải, Vạn Bách Vinh mới phải nghiến răng nghiến lợi chi ra một khoản tiền của lớn như thế.
Vạn Tây Hải sa sầm mặt mày nói: “Chuyện của Truy Phong tính sau đi, ngươi dạo này tốt nhất nên an phận thủ thường cho bổn thiếu gia một chút, đừng có đụng vào hai cha con nhà kia, đừng tưởng bổn thiếu không biết cái tâm tư quỷ quái của ngươi.”
Vạn Bách Vinh bị nghẹn họng, không ngờ Vạn Tây Hải đặc biệt đến tìm gã là để răn đe chuyện này.
Vạn Bách Vinh cảm thấy tủi thân vô cùng, nhưng lại phải ngoan ngoãn vâng lời: “Ta biết rồi, tuyệt đối sẽ không đi tìm phiền phức với hai cha con họ nữa.”
Vạn Tây Hải chắp tay sau lưng nói: “Ta biết trong lòng ngươi không phục, bổn thiếu trong lòng cũng không phục. Vị song nhi kia dám giẫm lên danh tiếng Vạn gia chúng ta mà làm càn, có điều ai bảo hai cha con họ số tốt có được sự thừa nhận của Phong gia chủ. Nhưng mối quan hệ giữa Phong gia chủ và hai cha con họ vốn không hòa thuận, tưởng chừng hai cha con họ cũng chẳng ở lại Cao Dương Quận được bao lâu đâu. Chỉ cần bọn họ rời đi rồi, bất luận xảy ra chuyện gì cũng sẽ không đổ lên đầu Vạn gia chúng ta được, ngươi đã hiểu chưa?”
Vạn Bách Vinh mừng rỡ ra mặt, gật đầu lia lịa: “Hiểu rồi, ta hiểu rồi, Hải thiếu quả là anh minh thần võ.”
“Được rồi, ta đi đây.”
Vạn Bách Vinh không còn chút vẻ ủ rũ nào nữa. Dưới góc nhìn của gã, bất kể là hai cha con vị song nhi kia hay là Bạch Kiều Mặc, sinh mạng của bọn họ đều đã bước vào giai đoạn đếm ngược rồi.
Ai bảo bọn họ ngông cuồng như thế, dám không coi Vạn gia ra gì, thật sự tưởng Vạn gia là quả hồng mềm ai muốn nắn thì nắn chắc?
—
Tuy rằng ngày đầu tiên có xảy ra chút chuyện không vui, nhưng điều đó chẳng hề ảnh hưởng đến hứng thú muốn ra ngoài dạo chơi của Phong Minh. Có điều cha cậu – Phong Kim Lâm không thể lúc nào cũng kè kè bên cạnh bọn họ, thành ra ngày thứ hai chỉ có Phong Minh và Bạch Kiều Mặc hai người, dắt theo hộ vệ bước ra khỏi cửa.
Dạo qua vài cửa tiệm, ngắm nghía linh thảo, xem có đan phương nào đáng mua không, lại đi săn lùng bảo vật một hồi, đến giữa trưa thì hai người ghé vào một tửu lâu để dùng bữa.
Chẳng cần nghĩ cũng biết, những lời Phong Minh thốt ra ngày hôm qua, sau một ngày trời tích tụ làm sao có thể không lên men cho được, cái Cao Dương quận thành này chẳng biết có bao nhiêu cặp mắt đang đổ dồn sự chú ý vào cậu.
Lúc ăn cơm, Phong Minh nháy mắt ra hiệu với Bạch Kiều Mặc: “Huynh đoán xem ai sẽ là người đầu tiên tìm tới cửa gặp chúng ta?”
Biểu cảm của Phong Minh khiến Bạch Kiều Mặc nhịn không được cười, Phong Minh lại nói tiếp: “Cái Cao Dương Quận này rốt cuộc có bao nhiêu người nhìn Bạch đại ca không thuận mắt thế hả?”
Hai câu hỏi này, câu nào cũng thật khó trả lời. Câu trước thì hắn biết đoán thế nào đây? Câu sau ấy à, ngay cả chính bản thân hắn cũng chịu chết.
Trước khi gặp chuyện, hắn chỉ biết cắm đầu vào tu luyện, một lòng tiến bước, không có thời gian để tâm đến những chuyện vặt vãnh khác.
Cũng phải đến sau khi bị phế, hắn mới biết hóa ra có nhiều người nhìn mình không thuận mắt đến thế, thậm chí còn hận đến mức muốn dồn hắn vào chỗ chết.
Kiếp này hắn trái lại được hưởng sái hào quang của Phong Minh, nghênh ngang đi lại giữa Cao Dương quận thành, nhờ vào những lời kinh thiên động địa của Phong Minh ngày hôm qua mà cho đến tận bây giờ vẫn chưa có ai dám đến tìm phiền phức với bọn họ.
Bạch Kiều Mặc bất lực nói: “Ta cũng không rõ nữa.”
Phong Minh tỏ ra thấu hiểu: “Huynh ngày trước chắc chắn là hai tai không nghe chuyện ngoài cửa sổ, một lòng chỉ biết có tu luyện chứ gì. Thậm chí huynh chẳng cần đi trêu chọc ai, nhưng chính vì hào quang của huynh quá mức chói lòa, đối với một số kẻ mà nói thì sự tồn tại của huynh đã là một cái sai rồi.”
Bạch Kiều Mặc thở dài một tiếng, e rằng đúng là như thế thật.
Phong Minh ra dáng hảo huynh đệ vỗ vỗ vai hắn: “Huynh không cần phải đau lòng, kẻ không bị người ta đố kỵ thì chỉ là hạng bất tài, tuyệt đối không thể là thiên tài được. Ví như ta đây này, Khánh Vân Thành biết bao nhiêu kẻ đố kỵ với ta, nhưng bọn họ đành chịu chết chứ chẳng làm gì nổi ta cả.”
Bạch Kiều Mặc bật cười, ở cạnh Phong Minh, cho dù tâm trạng có tồi tệ đến đâu cũng có thể trở nên vui vẻ.
“Ủa? Ngươi mà cũng là thiên tài á?”
Bên cạnh đột nhiên vang lên một giọng nói, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc đồng loạt quay sang nhìn, liền bắt gặp một thiếu niên mặt tròn đang dùng ánh mắt hiếu kỳ nhìn chằm chằm vào bọn họ, còn kẻ đi bên cạnh hắn thì quay phắt đầu đi, bày ra bộ dạng cực kỳ không muốn thừa nhận bọn họ là người đi cùng đường.
Bạch Kiều Mặc ngẫm nghĩ một lát rồi lên tiếng: “Cung gia chủ đích tôn Cung Ngọc Minh – Minh thiếu? Phong gia lục trưởng lão đích tôn Phong Cảnh Hoài – Hoài thiếu?”
“Chính xác, chính xác luôn!” Thiếu niên mặt tròn bước tới gần, “Không ngờ Bạch thiếu vậy mà lại nhớ kỹ hai chúng ta, ta cứ tưởng ngày trước huynh chẳng thèm để mắt tới bọn ta cơ chứ. Vừa vặn hai chúng ta cũng chưa dùng ngọ thiện, có thể ngồi chung bàn được không?”
Dù là lời hỏi thăm, nhưng hắn đã lôi tuột Phong Cảnh Hoài cùng bước tới ngồi xuống.
Phong Cảnh Hoài tỏ vẻ uốn éo từ chối một hai câu, nhưng phản kháng cũng không quá mãnh liệt, ánh mắt không kìm được mà cứ đảo qua đảo lại trên người Phong Minh, tính ra thì bọn họ chính là quan hệ đường huynh đệ đấy chứ.
Bạch Kiều Mặc mỉm cười nhạt nói: “Sao có thể chứ? Bốn đại gia tộc ở Cao Dương Quận đối với Kiều Mặc mà nói chính là những quái vật khổng lồ, tử đệ của bốn đại gia tộc, Kiều Mặc lấy tư cách gì mà dám không để vào mắt. Hai vị nếu không chê bai thì cứ tự nhiên ngồi cùng đi.”
Nói đoạn, hắn quay sang giới thiệu với Phong Minh: “Minh đệ, vị này là đích tôn của Cung gia chủ – Cung Ngọc Minh thiếu gia, còn vị này là… ta nhớ Hoài thiếu chính là đích tôn của Lục trưởng lão Phong gia đúng không.”
Phong Cảnh Hoài hướng về phía Bạch Kiều Mặc chắp tay hành một lễ: “Chính xác, gia tổ chính là Lục trưởng lão Phong gia. Lần đầu tiên gặp mặt đường đệ, đường ca ở đây xin bái kiến.”
Đôi mắt Phong Minh đảo quanh liên tục, lời thốt ra suýt chút nữa khiến người ta sặc nước miếng: “Nói như vậy là thân phận của cha ta đã được chứng thực rồi sao? Hiện tại cái Cao Dương Quận này những kẻ cần biết đều đã biết hết rồi à? Đúng rồi, ngươi là người từ Phong gia bước ra, vậy ngươi có biết Phong gia chủ có phản ứng gì không?”
Phong Minh hiếu kỳ đến cực điểm, cậu suýt chút nữa đã chụp lên đầu Phong gia chủ một cái nón xanh, vị Phong gia chủ này vậy mà vẫn có thể dửng dưng vô động như không có chuyện gì xảy ra sao?
Cung Ngọc Minh vừa mới tọa hạ, nghe được những câu hỏi dồn dập này liền không nhịn được mà haha cười rộ lên.
Phong Cảnh Hoài đang định chuẩn bị ngồi xuống, nghe xong suýt chút nữa chân nọ đá chân kia tự làm mình vấp ngã, suýt ếch vồ hoa vồ quả xuống đất.
Phong Cảnh Hoài lau lau mồ hôi hột, nghĩ đến cảnh tượng xung đột giữa Phong Minh vị song nhi này và Vạn Bách Vinh ngày hôm qua, đối chiếu với câu hỏi trước mắt, hắn có một cảm giác mãnh liệt rằng, đây là một vị đường đệ song nhi vô cùng bưu hãn và dữ dằn.
Cung Ngọc Minh đập đùi cười lớn một hồi, bấy giờ mới đứng ra thỏa mãn lòng hiếu kỳ của Phong Minh: “Minh thiếu cứ việc yên tâm, Phong gia chủ đã chính miệng thừa nhận thân phận của hai cha con ngươi rồi. Bá phụ chính là con trai ruột của Phong gia chủ, lời này chính là do tổ phụ của Cảnh Hoài được sự cho phép của Phong gia chủ truyền ra ngoài đó. Tính đến thời điểm hiện tại, trong bốn đại thế gia ước chừng chẳng có mấy ai là không biết đến chuyện này đâu. Còn về phần Phong gia chủ có phản ứng ra sao, cái này thì phải đi hỏi tổ phụ Lục trưởng lão của Cảnh Hoài mới rõ được.”
Cung Ngọc Minh cũng mang một bụng hiếu kỳ giống hệt cậu, điểm này xem ra rất có tiếng nói chung với Phong Minh. Hắn hoàn toàn không tỏ ra khách sáo chút nào mà hỏi gặng: “Đã là Minh thiếu hiếu kỳ đến như vậy, cớ sao không tự mình tới Phong gia xem thử một chuyến?”
Phong Minh nắm chặt nắm đấm, hùng hồn nói: “Đó đương nhiên là vì ta và cha ta không muốn làm lũ phá gia chi tử rồi, chúng ta phải dựa vào bản lĩnh của chính mình để tự gầy dựng nên một khoảng tiền đồ tươi sáng mới được!”
Bạch Kiều Mặc khẽ giật giật khóe miệng. Theo những gì Phong Minh vừa nói, bản thân Phong Minh chẳng phải chính là vị phá gia chi tử lớn nhất ở Khánh Vân Thành kia sao? Phong Minh đây rõ ràng là đang mở mắt nói lời bịa chuyện rồi.
—