← Xuyên việt chi gia hữu chuế tế

Chương 400: Kết Cục Của Luyện Dược Sư

22 min read 29.08.2026

 

Phong Minh một lòng nâng cao luyện dược thuật của mình, từ sau khi trở thành lục phẩm luyện dược đại sư, đây vẫn là lần đầu tiên sảng khoái luyện chế đan dược lục phẩm như vậy, không cần lo nghĩ sau khi dùng hết những linh thảo lục phẩm này thì lại phải đi đâu kiếm về. Hiện tại ấy à, dùng hết rồi thì lại mua là được, muốn mua bao nhiêu là có thể mua được bấy nhiêu.

Từng lò đan dược hình thành trong tay Phong Minh, bình ngọc đựng đan dược bên cạnh cũng xếp thành một hàng, tỷ lệ xuất hiện cực phẩm đan ngày càng cao, cho đến khi luyện chế xong toàn bộ đan dược lục phẩm có thể luyện, Phong Minh mới dừng tay.

Bạch Kiều Mặc cũng ở bên cạnh nâng cao trình độ trận pháp của mình, điều y nghĩ tới là không thể để một mình Minh đệ tiến bước dài như vậy được.

Phong Minh làu bàu một câu: “Cũng không biết tình hình bên ngoài thế nào rồi, vị Hải thiếu kia đã rời đi chưa nhỉ. Đợi ta điều tức hồi phục rồi, chúng ta đi ra ngoài chia đan dược thôi.”

Toàn là đan dược lục phẩm, một tu giả chưa tấn cấp Khai Hồn cảnh như cậu thế mà một viên cũng không dùng được, có đáng buồn không cơ chứ, cũng chỉ có Bạch Kiều Mặc và Lê Cẩm Xuyên là dùng được thôi.

Bạch Kiều Mặc mỉm cười nói: “Được.”

Sau khi điều tức xong xuôi, hai người liền ra khỏi phòng tu luyện, theo như lời Phong Minh nói mà chia đan dược. Lê Cẩm Xuyên là cha ruột của cậu, lại không đến Thất Tinh Tông mà cùng bọn họ tới đại lục Thương Huyền, Phong Minh không thể thật sự bỏ mặc ông được. Cho nên cậu chia cho Lê Cẩm Xuyên một số đan dược lục phẩm ông có thể dùng được, lại đưa cho Bạch Kiều Mặc một phần, số còn lại phải xử lý thế nào đây?

Phong Minh là chọn những viên có phẩm chất tốt nhất đưa cho hai người, số còn lại đều là hàng thượng phẩm trung phẩm.

“Tiếc là cha con Liễu thiếu không đến đại lục Thương Huyền, bằng không số đan dược này đều có thể ném cho hai cha con họ xử lý rồi, chúng ta chỉ việc ngồi chờ thu tiền thôi.” Phong Minh sâu sắc cảm thấy, hai vị này chính là hậu cần tốt nhất a.

Phong Kim Lâm và Lê Cẩm Xuyên lúc này lại cười lên, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc đều phát hiện ra điểm bất thường, Phong Minh lập tức hỏi thành tiếng: “Chẳng lẽ Lâm Tang Thành mấy ngày nay đã xảy ra biến cố gì sao?”

Phong Kim Lâm mỉm cười gật đầu nói: “Chính xác, điệt tôn của vị Úc đại sư kia, cũng chính là Úc luyện dược sư ấy, không biết vì chuyện gì mà ra ngoài, sau khi rời Lâm Tang Thành được một ngày thì trên đường đột nhiên gặp phục kích. Tuy nói bên người có mang theo hộ vệ, nhưng lúc hộ vệ liều mạng giải cứu gã đưa về Lâm Tang Thành thì lại phát hiện gã trọng thương trên người, ngay cả hồn hải cũng chịu đòn nghiêm trọng.”

Phong Minh và Bạch Kiều Mặc đều kinh ngạc, hai người nhìn nhau một cái, Phong Minh thốt lên: “Không phải là người do Giang thành chủ phái đi hạ thủ đấy chứ, hồn hải đều bị tổn thương, người này xem như là bị hủy rồi.”

Tổn thương mà hồn hải phải chịu đựng, cái đó so với trọng thương trên thân thể còn khó trị chữa hơn nhiều. Khả năng kẻ tập kích bọn họ chính là nhắm thẳng vào hồn hải của Úc Hoa Điền mà đi, đảm bảo gã không còn khả năng khôi phục nữa. Sau này Úc Hoa Điền này đừng nói là luyện dược, ngay cả tu vi cũng sẽ tụt dốc không phanh, tiền đồ triệt để chôn vùi rồi.

Phong Kim Lâm và Lê Cẩm Xuyên đều gật gật đầu, có phải là bị hủy rồi không cơ chứ, hai người đối với tao ngộ của vị này không có một tí ti lòng đồng cảm nào, chỉ vì hai tổ tôn nhà họ hành sự bá đạo, Phong Minh suýt chút nữa đều không mua nổi linh thảo lục phẩm, không thể nâng cao luyện dược thuật.

Phong Kim Lâm nói: “Ta cũng nghi ngờ là người do Giang thành chủ phái đi động thủ, có điều cái tên họ Úc này cũng ngu xuẩn, biết rõ tình thế của hai tổ tôn bọn họ không ổn rồi, thế mà lại lựa chọn thời điểm này rời khỏi Lâm Tang Thành, chẳng phải là đưa cơ hội tới trước mặt Giang thành chủ sao.”

Phong Kim Lâm là biết rõ, sự tranh đấu giữa các thành trì với nhau, bên bại trận nếu không kịp trốn chạy thì tính mạng rất có thể sẽ mất đi, hiện thực chính là tàn khốc như vậy. Giang thành chủ và Úc Phúc giữa họ đã là sinh tử đại cừu rồi, cái lão Úc Phúc này còn ngây thơ như vậy, tưởng rằng Giang thành chủ sẽ không động thủ với hai tổ tôn bọn họ sao? Có trách thì trách bọn họ trước đây làm việc quá mức cực đoan, không chừa cho người ta một tí cơ hội nào, thế thì khi có cơ hội phản kích rồi, mắc gì không động thủ. Đổi lại là Phong Kim Lâm thì cũng sẽ không chừa đường lui.

Bạch Kiều Mặc cười nói: “Có lẽ bọn họ tự tin Bách Thảo Đường có thể cung cấp cho họ sự che chở đầy đủ, khiến Giang thành chủ không dám động thủ. Ta đoán, có lẽ Giang thành chủ đã biết được tin tức gì đó nên mới hạ thủ độc như vậy.”

“Thực ra vì sự tồn tại của Bách Thảo Đường, và nguyên nhân ban đầu khi thành lập, địa vị của luyện dược sư trên đại lục Thương Huyền vẫn khá là cao. Trừ phi là sinh tử đại cừu, tu giả các phương rất ít khi ở ngoài sáng làm ra chuyện quá mức quá đáng đối với luyện dược sư.”

“Khả năng chính là vị Úc luyện dược sư này quá mức tự tin rồi, căn bản không ngờ tới Giang thành chủ không những dám động thủ, mà còn dám hủy hoại gã. Gã hiện tại ước chừng sống không bằng chết.”

Phong Minh kinh hỷ: “Luyện dược sư còn có cái lợi như vậy sao? Thế thì chẳng phải ta cũng được hưởng ké rồi à?”

Bạch Kiều Mặc gật đầu: “Phải, ít nhất là không dám động thủ ngoài sáng. Giang thành chủ lần này động thủ, nghĩ ngợi chắc là không để lại bất kỳ chứng cứ nào cho Úc Phúc chỉ chứng đâu.”

Phong Kim Lâm gật đầu: “Kiều Mặc nói đúng rồi, cho dù là những hộ vệ kia hay là đích thân Úc Phúc xuất mã thì đều không thể tìm được manh mối có liên hệ với Giang thành chủ. Cho nên ngay cả khi Úc Phúc biết là Giang thành chủ động thủ, là sự báo thù đối với lão, thì cũng không làm gì được Giang thành chủ.”

“Ta và Xuyên ca đã phân tích qua hành tung của Úc Hoa Điền này, phát hiện gã là đi tới một tòa thành trì khác, nghĩ bụng là Úc Phúc bảo gã liên lạc người để chuẩn bị phản kích Giang thành chủ đấy, đáng tiếc Giang thành chủ làm sao có thể cho bọn họ cơ hội nữa.”

Lê Cẩm Xuyên cũng bổ sung: “Đãi ngộ Úc Phúc nhận được ở phủ thành chủ tụt dốc thảm hại. Nghe nói lão trước đây muốn tài nguyên tu luyện gì, chỉ cần đến phủ thành chủ là cơ bản có thể lấy được, nhưng hiện tại lão ngay cả một tí tài nguyên cũng không lấy được vào tay. Phủ thành chủ còn truyền ra lời nói, muốn tài nguyên, được thôi, chỉ cần bổ sung đầy đủ nhiệm vụ đan dược còn nợ là được.”

Phong Minh nghe mà tặc lưỡi nói: “Cứ như vậy thì cho dù là các luyện dược sư khác cũng không có cách nào chỉ trích cách làm của phủ thành chủ là sai rồi. Cái lão họ Úc kia quá coi mình là nhân vật lớn rồi, chỉ biết đòi hỏi, không muốn bỏ ra.”

“Chứ còn gì nữa, hiện tại tu giả phổ thông trong thành, đánh giá đối với Úc đại sư bọn họ đều không tốt lắm, không hề cho rằng cách làm của phủ thành chủ có gì không đúng.”

Phong Minh cảm khái: “Mất lòng dân nha.”

Phong Kim Lâm nói: “Đến tận bây giờ, chưa nghe nói phủ thành chủ mời được vị lục phẩm luyện dược đại sư nào tới cả, nhưng mâu thuẫn giữa Giang thành chủ và Úc Phúc khẳng định không cách nào điều hòa rồi. Cho nên Minh nhi không cần lo lắng số đan dược lục phẩm này không dễ ra tay, tin chắc là lúc này có một lô đan dược lục phẩm muốn bán, Giang thành chủ chỉ có nước vui mừng.”

Phong Minh kinh ngạc: “Giang thành chủ đều không mời nổi lục phẩm luyện dược đại sư sao? Chẳng phải có thế của Bích Hải Thành có thể mượn sao?”

Bạch Kiều Mặc suy đoán nói: “Một mặt có thể là các lục phẩm luyện dược đại sư khác không biết mối quan hệ thực sự giữa Úc Phúc và Bách Thảo Đường, không muốn làm chuyện bất lợi cho Bách Thảo Đường. Mặt khác cũng có thể là những luyện dược đại sư kia nhân cơ hội này sư tử ngoạm mồm.”

Phong Minh nói: “Ồ, hiểu rồi, ham tiền phát chết chứ gì.”

Phong Kim Lâm và Lê Cẩm Xuyên bật cười, sự tổng kết này tuy rất thẳng thắn nhưng vô cùng chuẩn xác.

Lê Cẩm Xuyên chủ động ôm lấy chuyện này: “Cứ giao cho ta làm đi, khẳng định bán được giá tốt cho Minh nhi ngươi, đến lúc đó Minh nhi ngươi muốn nguyên tinh hay là tài nguyên?”

Phong Minh sờ sờ cằm nói: “Một nửa và một nửa đi.”

“Được, không vấn đề.”

Chia xong đan dược nghe xong bát quái, Phong Minh liền muốn kéo theo Bạch Kiều Mặc ra ngoài ăn một bữa ngon để tự thưởng cho mình. Trước khi đi, Phong Kim Lâm đột nhiên nhớ ra một chuyện: “Đúng rồi, vị Hải thiếu kia, vào ngày thứ hai các ngươi bế quan liền đến tìm các ngươi rồi, đòi thi đấu tốc độ với các ngươi, người của hắn vẫn ở Lâm Tang Thành chưa rời đi đâu.”

Phong Minh lập tức xị mặt xuống: “Cái tên này có tật gì thế không biết, thua không nổi như vậy sao.”

Phong Kim Lâm bật cười, phẩy phẩy tay bảo hai người Phong Minh ra ngoài chơi đi.

Phong Minh thèm khát gì cái chuyện Hải Triệu Lăng nhớ nhung cậu và Bạch đại ca thế nào, chỉ việc đi ra ngoài tìm tửu lâu ăn mỹ thực.

Hai người đang ăn nhã nhặn các món giai hào ngon lành thì Hải Triệu Lăng – kẻ nhận được tin tức Phong Minh xuất quan – liền đi huỳnh huỵch xuất hiện trước mặt hai người họ.

Phong Minh ngẩng đầu nhìn thấy người này, vẻ kinh ngạc trong mắt căn bản là che giấu không nổi. Đã qua bao nhiêu ngày rồi, vị đại thiếu gia này không có việc gì làm sao? Bằng không làm sao cứ canh cánh trong lòng đòi tìm bọn họ cho bằng được.

Bạch Kiều Mặc cũng khá là cạn lời, kiếp trước đã từng nghe nói qua Hải thành chủ cưng chiều đứa con trai duy nhất đến tột cùng, nuông chiều hắn đến mức có chút ngây thơ, rơi vào miệng người khác chính là một tên đại ngốc. Sở dĩ Hải thành chủ thất bại cũng có liên quan đến việc đứa con trai này ở phía sau kéo chân sau. Bây giờ nhìn một cái, quả nhiên đúng là như vậy.

Bạch Kiều Mặc khách khí chào hỏi hắn: “Nghe nói Hải thiếu từng đi tìm chúng ta, không khéo chúng ta bế quan rồi, vừa mới xuất quan thả lỏng một chút.”

Phong Minh bĩu môi, khách khí với cái tên này làm gì chứ.

Hải Triệu Lăng nhìn nhìn Phong Minh: “Xem tu vi của ngươi cũng chẳng tăng trưởng chút nào cả, bế quan cũng là bế quan công cốc, không phải là tìm cớ trốn tránh bản thiếu đấy chứ.”

Bạch Kiều Mặc nghe mà dở khóc dở cười.

Phong Minh đại nộ, thế mà lại bảo cậu bế quan công cốc, hơn nữa còn quá coi trọng bản thân rồi đấy, cậu có cần thiết phải né tránh cái vị bản thiếu gia này không? Thuần túy trốn tránh thì trực tiếp rời khỏi Lâm Tang Thành không phải tốt hơn sao?

Phong Minh lập tức phản kích: “Hải đại thiếu thật là rảnh rỗi nha, đã nhàn nhã như vậy thì sao không đi giúp đỡ nhạc phụ tương lai của ngươi đi, giúp nhạc phụ tương lai của ngươi mời một vị lục phẩm luyện dược đại sư về tọa trấn?”

Hải Triệu Lăng nghe mà ngẩn ra: “Lục phẩm luyện dược đại sư khó mời lắm sao? Còn cần bản thiếu xuất mã?”

Bạch Kiều Mặc càng thêm cạn lời rồi, thuộc hạ đi cùng Hải thiếu thì muốn quay người che mặt lại.

Phong Minh trực tiếp đáp lại bằng tiếng cười giễu: “Đi mà hỏi Giang đại tiểu thư xem có phải rất dễ mời không.”

Hải Triệu Lăng nghĩ ngợi một hồi, phẩy phẩy tay với Phong Minh, liền quay người lại chạy huỳnh huỵch đi mất, xem bộ dạng kia là thực sự đi tìm Giang đại tiểu thư cầu chứng chuyện này rồi.

Phong Minh thèm khát gì quản, chỉ cần đánh tan cái niệm tưởng đua tốc độ của cái tên này với bọn họ là được rồi.

Phong Minh đắc ý cười một tiếng: “Cuối cùng cũng thanh tịnh rồi.”

Hai người nhìn nhau cười một tiếng, bên cạnh Kim Tử và Tiểu Xà cũng đi theo ăn uống ngấu nghiến nhồm nhoàm thỏa thích, lại nghe thêm bát quái của khách khứa trong tửu lâu, Phong Minh vô cùng mãn nguyện.

Trong tửu lâu còn có người bàn luận chuyện của Úc Hoa Điền, ôm giữ sự đồng cảm vô cùng to lớn đối với gã. Nghĩ mà xem, một luyện dược sư có tiền đồ to lớn như vậy, thế mà hồn hải lại bị người ta hủy hoại rồi, khả năng muốn sửa chữa là quá nhỏ, đổi lại là bất kỳ một tu giả nào cũng khó lòng thừa nhận đả kích lớn như vậy.

Có người nói Úc Hoa Điền tự mình xui xẻo, vì có thân phận của Úc đại sư nên mới nhường nhịn gã, chứ cứ nhìn vào tác phong hành sự kiêu ngạo thường ngày của gã trong thành thì tu giả không thích gã thực ra rất nhiều. Phong Minh đều có thể nghe ra được ngữ khí của một số tu giả khi bàn luận chuyện này là vui sướng trên nỗi đau của người khác.

Cũng có người nói Úc Hoa Điền là bị người ta tìm tới báo thù, còn về phần người động thủ là ai, Phong Minh có thể nghe ra được, tuy không trực tiếp nói ra là Giang thành chủ, nhưng trên thực tế trong lòng bọn họ đều tự hiểu lấy, chỉ suýt chút nữa là trực tiếp nói toạc tên Giang thành chủ ra thôi.

Hơn nữa Úc Hoa Điền vừa mới được khiêng về, Úc Phúc liền lao đến phủ thành chủ chất vấn Giang thành chủ, chuyện này được không ít tu giả nhìn thấy, không cho rằng Úc Phúc là vô căn cứ mà nói bừa.