Chương 37: Tử tâm đích xuyên thư nam
Bạch Kiều Vũ dạo gần đây tâm tình cực kỳ tồi tệ. Nàng vốn dĩ chướng mắt nhất chính là tên song nhi Phong Minh kia. Trước kia nhờ vào thân phận và thiên phú luyện dược sư của mình, đối diện với Phong Minh nàng luôn có một cảm giác ưu việt tự tôn.
Thế nhưng giờ đây, nơi duy nhất nàng có thể thắng được Phong Minh cũng chẳng còn nữa. Nàng chỉ biết trốn chui trốn nhủi trong nhà, rủa thầm cho Phong Minh nửa sống nửa chết.
Đến khi nghe được tin Phong Minh rời khỏi Khánh Vân thành để đi xa, Bạch Kiều Vũ trái lại mới thở phào một hơi nhẹ nhõm. Tuy không biết ngày về là khi nào, nhưng ít nhất thời gian này nàng ra ngoài không cần phải lo lắng sẽ đụng mặt Phong Minh nữa. Nàng thật sự đã quá sợ hãi cái miệng lưỡi của y rồi.
Bạch Kiều Vũ lúc này mới sực nhớ đến Tô Văn Phàm từng bị nàng vứt bỏ sang một bên. Hiện tại Tô Văn Phàm đối với nàng vẫn có sức hút như cũ, thế là nàng vội vã rời nhà đi thăm hắn.
Thời gian hồi phục của Tô Văn Phàm nhanh hơn Bạch Kiều Vũ nhiều. Theo góc nhìn của hắn, một thời gian sa cơ lỡ vận thì có là gì, chẳng qua chỉ là khảo nghiệm mà ông trời dành cho hắn mà thôi.
Sau một vố này, hắn đã triệt để ghim hận tên song nhi Phong Minh và Bạch Kiều Mặc vào tận xương tủy, thuộc loại thù sâu như biển, bất tử bất hưu. Thế nhưng hắn vẫn chưa từng từ bỏ ý định cướp đoạt bàn tay vàng của Bạch Kiều Mặc.
Việc Phong Minh rời đi, đối với Bạch Kiều Vũ mà nói là một tin tốt, nhưng đối với Tô Văn Phàm lại tồi tệ đến cực điểm. Vừa nhận được tin, hắn liền thu dọn hành lý chuẩn bị lên đường đuổi theo đội ngũ của Phong gia.
Có bài học xương máu từ việc đơn thương độc mã hành động lần trước, hắn dò la được có một chi thương đội chuẩn bị tiến về Cao Dương quận, liền dự định quá giang một chuyến.
Thấy Bạch Kiều Vũ rốt cuộc cũng chịu lộ diện, chút bất mãn trong lòng hắn cũng tan biến. Thể diện của nữ nhi Bạch gia chung quy vẫn là điều quan trọng, bị tên điên Phong Minh kia đối xử như thế, Vũ muội muội trốn tránh không chịu gặp người cũng là lẽ thường tình.
“Vũ muội muội, muội đến thật đúng lúc, ta đang chuẩn bị đi xa một chuyến, Vũ muội muội có muốn đồng hành cùng ta không?”
Bạch Kiều Vũ kinh hãi hỏi: “Tô đại ca định đi đâu?”
“Ta muốn đến Cao Dương quận, có một chi thương đội sắp xuất phát rồi, ta tính đi cùng bọn họ.”
Bạch Kiều Vũ có dự cảm chẳng lành: “Tô đại ca, huynh đến Cao Dương quận có phải có liên quan đến tên Phong Minh kia không?”
Tô Văn Phàm ngừng lại động tác trên tay, nói: “Đúng là có liên quan. Không lấy lại được viên đá đen trong tay Phong Minh, ta sẽ không cam lòng bãi thủ. Vũ muội muội, muội không biết thứ đó đối với ta quan trọng đến nhường nào đâu. Mấy ngày nay ta cũng đã nghĩ thông suốt rồi, Phong Minh không thể nào tùy tay vứt món đồ đó đi được, thứ đó nếu không còn ở trong tay y thì cũng là ở chỗ Bạch Kiều Mặc, ta phải đuổi theo đòi lại bằng được.”
Bạch Kiều Vũ hiện tại có cho mười vạn cái gan cũng không muốn chạm trán với Phong Minh, chứ đừng nói là chủ động đi tìm y.
Đang lúc nghĩ cách từ chối khéo thì Tô Văn Phàm đã tiến lên nắm lấy tay nàng, vẻ mặt thâm tình nói: “Vũ muội muội không muốn cùng Tô đại ca đến Cao Dương quận mở mang tầm mắt sao? Thiên địa bên ngoài rộng lớn vô cùng, rời khỏi Khánh Vân thành, ngoại giới còn có nhiều cơ duyên hơn nữa. Chỉ có đi ra ngoài, Vũ muội muội tương lai mới có thể trở thành một luyện dược sư xuất sắc hơn.
Tô đại ca tin rằng Vũ muội muội nhất định sẽ vượt xa tên Phong Minh kia. Phong Minh chẳng qua chỉ là một song nhi, có tư cách gì mà đòi đặt ngang hàng với Vũ muội muội, y đến xách giày cho Vũ muội muội còn không xứng.”
Bạch Kiều Vũ trong lòng khẽ động: “Rời khỏi Khánh Vân thành, thật sự có thể đạt được cơ duyên tốt hơn sao?”
Tô Văn Phàm vỗ ngực cam đoan: “Tự nhiên rồi, Tô đại ca nhất định sẽ giúp Vũ muội muội tìm được cơ duyên tốt nhất.”
Trong cốt truyện mà hắn thuộc nằm lòng, quả thực có một truyền thừa luyện dược sư cực kỳ tuyệt diệu.
Bạch Kiều Vũ càng thêm lay động, bởi vì khoảng thời gian tiếp xúc với Tô Văn Phàm trước đó, nàng đã được chứng kiến vận khí của hắn tốt đến mức nào. Ở bên ngoài chỉ cần bỏ ra vài linh châu là có thể nhặt hời được món đồ tốt có giá trị lên tới mấy mươi linh tinh. Bạch Kiều Vũ hiện tại nằm mơ cũng muốn đè bẹp Phong Minh xuống.
Có lẽ cơ duyên của nàng thật sự nằm ở bên ngoài, Bạch Kiều Vũ liền không còn do dự nữa: “Được, muội đi cùng Tô đại ca. Muội về thu dọn hành lý ngay đây, Tô đại ca huynh đợi muội nhé.”
“Ta đợi muội.”
Có Bạch Kiều Vũ cùng lên đường, Tô Văn Phàm cũng an tâm hơn. Dù sao Bạch Kiều Vũ cũng là tiểu thư Bạch gia, nàng mà xuất hành thì bên người chắc chắn sẽ có hộ vệ Bạch gia đi theo bảo hộ, tính mạng an toàn càng được bảo đảm hơn.
Khi Tô Văn Phàm và Bạch Kiều Vũ bám theo một chi thương đội, cũng rời khỏi Khánh Vân thành và đi tụt lại phía sau, Phong Minh liền nhận được tin tức truyền đến từ Khánh Vân thành.
Ngồi trong chiếc “xe phòng” rộng rãi thư thái, xem xong mật báo này, đôi mắt Phong Minh híp lại, chia sẻ với Bạch Kiều Mặc đang ngồi đối diện: “Tô Văn Phàm bám đuôi chúng ta ra ngoài rồi.”
Bạch Kiều Mặc vừa chuyển động đầu óc liền hiểu ra ngay: “Minh đệ cố ý để Tô Văn Phàm biết tin chúng ta rời đi, là vì đoán chắc hắn nhất định sẽ đuổi theo?”
Phong Minh đắc ý lắc lư cái đầu: “Nhìn cái tư thế chí tại tất đắc của hắn đối với viên đá đen kia, sao có thể dễ dàng từ bỏ cho được.”
Nực cười, đó chính là bàn tay vàng của nam chính nha, mất đi bàn tay vàng thì tên nam chính xuyên thư này làm sao có thể một đường quật khởi?
Nhìn thấy bộ dạng đắc ý nhỏ nhen này của Phong Minh, trong mắt Bạch Kiều Mặc hiện lên ý cười: “Minh đệ định làm thế nào?”
Phong Minh sờ cằm nói: “Hay là chúng ta chọn thời gian xem một màn kịch hay? Bạch đại ca thì sao? Nếu đệ không ra tay, Bạch đại ca sẽ làm thế nào?”
Lời này chính là đang thăm dò Bạch Kiều Mặc. Bởi vì một khi Tô Văn Phàm phun ra chân tướng, điều đó đồng nghĩa với việc mối dây dưa giữa y và Bạch Kiều Mặc sẽ càng thêm sâu sắc, bí mật lớn nhất của Bạch Kiều Mặc sẽ bại lộ trước mặt y.
Dĩ nhiên, cái gọi là bí mật lớn nhất này chỉ là do tên xuyên thư Tô Văn Phàm tự cho là đúng mà thôi. Tô Văn Phàm đến tận bây giờ vẫn không nhìn ra Bạch Kiều Mặc – nguyên nam chính này – thực chất là kẻ trọng sinh từ tương lai quay về, đây mới là nguyên nhân thực sự khiến bàn tay vàng lướt qua vai hắn.
Phong Minh thực ra vẫn luôn đắn đo có nên làm như vậy hay không, nhưng lại cảm thấy đây không hẳn không phải là một cơ hội tốt để y và Bạch Kiều Mặc có thể thành thật cởi mở với nhau.
Thực ra y cũng có thể lựa chọn khoanh tay đứng nhìn, đợi đến khi đan điền của Bạch Kiều Mặc được phục hồi, huynh ấy nhất định sẽ rời khỏi Phong gia ra ngoài bôn ba, y chỉ cần đợi đến lúc đó là được rồi.
Thế nhưng y cũng có tư tâm của riêng mình. Y và cha y đều là những người không cam chịu bị Phong gia ở Cao Dương quận đè đầu cưỡi cổ, hiện tại chẳng qua là đang ẩn nhẫn náu mình mà thôi. Y hy vọng có một ngày sẽ vượt mặt Phong gia ở Cao Dương quận, để đám người bên đó nếm thử mùi vị bị kẻ khác bài bố xoay vần.
Nếu chỉ dựa vào y và cha y, chẳng biết đến năm nào tháng nào mới có thể thực hiện được, nhưng Bạch Kiều Mặc thì khác.
Nếu Bạch Kiều Mặc đúng như y phán đoán là nam chính, lại còn là nam chính trọng sinh trở về, thế lực phát triển của huynh ấy định sẵn sẽ càng thêm hung mãnh, thần cản sát thần, Phật cản sát Phật.
Ké một chuyến xe thuận phong của nam chính, dính chút khí vận của nam chính, y và cha y cũng có thể phát triển thuận lợi và nhanh chóng hơn, việc vượt qua Phong gia ở Cao Dương quận chỉ là chuyện sớm muộn.
Dĩ nhiên trong đó cũng đi kèm với rủi ro, chính là bên cạnh nam chính luôn đồng nghĩa với rắc rối không ngừng. Nam chính có định luật bất tử, nhưng người bên cạnh thì chưa chắc.
Thế nhưng vừa muốn có chỗ tốt lại vừa không muốn mạo hiểm, trên đời làm gì có chuyện dễ ăn như thế. Phong Minh không muốn trong quá trình phát triển của y và cha y bị Phong gia ở Cao Dương quận chèn ép.
Đối với Phong gia ở Cao Dương quận, lập trường của y, cha y và Bạch Kiều Mặc là hoàn toàn nhất trí. Bạch Kiều Mặc cũng là một quân cờ bị Phong gia ở Cao Dương quận bài bố, Phong Minh không tin trong lòng Bạch Kiều Mặc không có lấy nửa phần oán khí.
Hơn nữa, quãng thời gian chung sống vừa qua, ấn tượng của y về Bạch Kiều Mặc khá tốt. So với nhân vật xuyên thư như Tô Văn Phàm, phẩm tính của vị nam chính Bạch Kiều Mặc này đáng tin cậy hơn nhiều.
Nếu Tô Văn Phàm mới là nam chính duy nhất kia, Phong Minh chẳng những không thèm bấu víu vào, ngược lại còn tìm mọi cách để bóp chết hắn.
—