Chương 355: Người Của Dương Các Tới
Nhìn thấy có người đến đón Lục Phái, các tu giả khác cùng bước ra từ địa lao đều không khỏi hâm mộ.
Lục Phái là tu giả đến từ Đông Mộc hoàng triều. Tình cảm sư huynh đệ này thật sâu đậm, vị sư huynh kia vì tìm người mà lặn lội từ tận Đông Mộc xa xôi sang đây.
Tần Kiên nhìn thấy sư đệ vẫn còn sống sờ sờ, nhảy nhót tưng bừng thì trong lòng vừa mừng vừa sợ. Dọc đường đi, y đã hiểu rõ Hắc Ngục Lĩnh là nơi hung hiểm thế nào, Hắc Giao Bang làm nhiều việc ác ra sao, sư đệ Lục Phái của y suýt chút nữa là đã mất mạng rồi.
“Là sư huynh đến muộn.”
Nước mắt Lục Phái trào ra, nhưng hắn nhanh chóng lau đi, chuyện này đâu thể trách sư huynh được.
Hắn có rất nhiều điều muốn nói với sư huynh, nhưng bên ngoài không phải nơi tiện trò chuyện, bèn vẫy vẫy tay với những người khác: “Sư huynh của ta đến rồi, ta đưa huynh ấy vào trong nói chuyện, có việc gì cứ gọi ta nhé.”
“Đi đi, đi đi.”
Tần Kiên chưa rõ thân phận của hai người Phương Bạch và Phương Phong, thấy sư đệ cứ thế kéo mình vào trong, không khỏi do dự. Y vô cùng cảm kích hai vị tu giả đã cứu Lục sư đệ, hoàn toàn không muốn sư đệ vì chuyện này mà khiến họ phật lòng.
Lục Phái lại nháy mắt với sư huynh, chẳng thèm giải thích nhiều đã kéo y vào trong trận pháp.
Chờ đến khi vào trong trận, người bên ngoài không thể nghe thấy tiếng động nữa, Lục Phái mới nôn nóng nói: “Tần sư huynh, Phương Bạch chính là đại ca Bạch Kiều Mặc, còn Phương Phong chính là luyện dược sư Phong Minh!”
“Là họ sao!”
Tần Kiên vừa mừng vừa rỡ, bất ngờ nhưng ngẫm lại cũng hợp tình hợp lý.
Suốt chặng đường đi, y luôn đoán xem vị tu giả cứu sư đệ mình có thân phận thế nào. Khi tới đây, thấy sư đệ nhận được đãi ngộ đặc biệt, y cũng nhận ra sự ghen tị của các tu giả khác. Nếu không phải có giao tình sâu sắc, làm sao có thể được hưởng thụ những điều này.
Nếu hai vị tu giả họ Phương kia là Bạch Kiều Mặc và Phong Minh, vậy thì mọi chuyện đều có thể giải thích được rồi.
Sở dĩ ban đầu y không dám mạnh dạn đoán là họ, bởi trước đó y nhận được tin tức rằng hai vị này đã rời đi từ truyền tống trận ở Dung Thành thuộc Tây Minh. Ai mà ngờ được họ lại chạy tới tận Bắc Minh, khoảng cách dịch chuyển này quả thực quá lớn.
Tần Kiên nói: “Đưa ta đi tạ ơn hai vị Bạch huynh.”
Lục Phái liên tục gật đầu: “Sư huynh đi theo ta.”
Bước ra khỏi phạm vi bao phủ của đại trận để tiến vào không gian bên trong, Tần Kiên liền nhìn thấy một con ấu cầm mang sắc nửa vàng đang vỗ cánh ra sức bay lên cao, bên cạnh nó còn có một đốm lửa nhỏ đang trôi nổi lập lòe.
Lục Phái chỉ vào hai nhóc tì kia nói: “Sư huynh chắc cũng biết thân phận của chúng nhỉ?”
Tần Kiên gật đầu: “Một con là dị thú hoàng kim từng xuất hiện ở Dung Thành, còn đốm lửa kia là hỏa linh được sinh ra từ trong địa hỏa mạch của Dung Thành.”
Lúc này, một giọng nói mang theo tiếng cười từ bên cạnh vang lên đáp lời: “Để Tần huynh chê cười rồi, Lục Phái ngày nhớ đêm mong cuối cùng cũng đợi được huynh tới.”
Tần Kiên quay đầu nhìn lại, gương mặt và vóc dáng tuy xa lạ nhưng giọng nói này lại vô cùng quen thuộc. Y mỉm cười bước tới: “Lời của Bạch huynh làm Tần Kiên hổ thẹn quá. Người ngoài tuyệt đối không thể ngờ được, Bạch huynh và Phong luyện dược sư lại trốn ở nơi này để tận hưởng thanh nhàn.”
Phong Minh lắc đầu quầy quậy nói: “Chẳng lẽ bên ngoài có rất nhiều người đang tìm ta và Bạch đại ca sao?”
Tần Kiên ha ha cười lớn: “Đương nhiên rồi, họ không vì hỏa linh bị hai người mang đi thì cũng vì truyền tống trận pháp do Bạch huynh chế tạo. Bất luận ta đi đến đâu cũng đều nghe thấy các tu giả bàn tán về đại danh của hai vị.”
Khi nghe thấy những lời bàn tán đó, trong lòng Tần Kiên lại dâng lên một cảm giác tự hào sâu sắc. Đó là những tu giả đi ra từ Đông Mộc hoàng triều của họ, nay danh tiếng đã vang dội khắp cả đại lục.
Năm đó y đã liệu định sẽ có ngày này, chỉ là không ngờ ngày này lại đến sớm như vậy.
Có cố nhân ghé thăm, tâm trạng của Bạch Kiều Mặc và Phong Minh đều rất tốt, thế nên Phong Minh đã mang rượu ngon món lạ ra tiếp đãi Tần Kiên. Bốn người vây quanh bàn ăn uống cười nói vui vẻ.
Phong Minh còn trêu chọc Kỷ Viễn và Thu Dịch, vì phải tránh hiềm nghi nên không thể gia nhập cuộc vui này.
Tần Kiên lúc này mới biết, Đông Mộc thế mà còn có hai vị tu giả đang ở trong Hắc Ngục Lĩnh, hóa ra bốn người ở Dung Thành năm đó chưa từng hoàn toàn tách rời.
Trong lúc họ đang vui vẻ tụ họp, Kỷ Viễn và Thu Dịch cũng đã nhận được tin tức.
“Tần Kiên tới rồi, có thể thấy mối quan hệ giữa bọn Bạch Kiều Mặc và Tần Kiên rất tốt.”
Thu Dịch tỏ vẻ tiếc nuối: “Đáng tiếc là chúng ta không thể lộ diện. Thôi bỏ đi, Kỷ sư huynh, chúng ta tiếp tục nỗ lực tu luyện thôi, tranh thủ sớm ngày tiến vào khu vực trung đoạn.”
“Thu sư đệ nói phải.”
Người bên ngoài thấy lại có thêm một tu giả được tiến vào bên trong trận pháp thì không khỏi ngưỡng mộ, cũng từ đó mà suy đoán về lai lịch của hai vị tu giả họ Phương.
Thân phận của Lục Phái không khó điều tra, hắn đến từ một tông môn tu luyện trong lãnh thổ Đông Mộc hoàng triều. Thân phận sư huynh Tần Kiên của hắn chỉ cần tra một chút là rõ, thậm chí Tần Kiên còn có chút tiếng tăm hơn cả Lục Phái.
Dù sao Tần Kiên cũng từng tham gia vào lần mở cửa Thiên La Bí Cảnh. Phàm là người có thể tiến vào Thiên La Bí Cảnh thì đều là những tu giả thiên tài thuộc thế hệ trẻ trên Phi Hồng đại lục.
“Nói như vậy, hai vị tu giả họ Phương kia chắc chắn đến từ Đông Mộc hoàng triều, chứ không phải tu giả Bắc Minh chúng ta. Từ bao giờ mà tu giả Đông Mộc hoàng triều lại lợi hại như thế?”
Đây hoàn toàn không phải tin tốt đối với tu giả Bắc Minh. Tu giả Bắc Minh vốn luôn tự phụ rằng họ mới là những người có chiến lực mạnh nhất đại lục.
Vậy mà hiện tại, ngay cả Hắc Giao Bang cũng bị tu giả đến từ Đông Mộc diệt sát, kết cục của những kẻ vào khiêu chiến lại càng miễn bàn, chuyện này thật khiến toàn thể tu giả Bắc Minh mất hết mặt mũi.
“Gần đây tu giả Đông Mộc hoạt động năng nổ thật đấy. Trước đó có bốn tu giả chạy tới Dung Thành thuộc Tây Minh, cuỗm mất hỏa linh ngay trước mũi một đám cao thủ, nghe nói ngay cả Thánh Nguyên Tông cũng phải chịu thiệt thòi lớn.”
“Đúng vậy, lúc chuyện này truyền đến Bắc Minh, ta còn chê cười tu giả Tây Minh quá yếu ớt, không ngờ Bắc Minh chúng ta cũng đón nhận hai kẻ lợi hại.”
Lần này chắc chắn đến lượt tu giả Tây Minh cười nhạo ngược lại Bắc Minh bọn họ rồi.
“Muốn lấy lại thể diện cho tu giả Bắc Minh chúng ta, bắt buộc phải phái những tu giả có thực lực mạnh hơn vào khiêu chiến. Phải là kiểu tu giả có thực lực và chiến lực mạnh mẽ thực sự, nếu không phái vào cũng chỉ là dâng tặng nguyên tinh không công cho người ta mà thôi.”
Các tu giả đến Hắc Ngục Trấn tâm trạng đều rất tồi tệ. Bị hai tu giả đến từ Đông Mộc vỗ mặt bôm bốp như vậy, họ làm sao vui cho nổi? Thế là từng người một đua nhau truyền tin ra ngoài, hy vọng có cường giả xuất thế đến xoay chuyển cục diện này.
Trái lại, cư dân bản địa của Hắc Ngục Trấn không quá bận tâm đến việc hai người Phong Minh có thuộc về Bắc Minh hay không.
Họ chỉ biết rằng, chính hai vị này đã diệt trừ Hắc Giao Bang, giúp họ thoát khỏi sự áp bức bóc lột, đó chính là đại ân nhân của bọn họ.
Những tu giả phải lưu lạc đến Hắc Ngục Trấn dưới trướng Hắc Giao Bang để kiếm sống đa phần đều có nỗi khổ bất khả kháng. Họ làm gì có bao nhiêu cảm giác thuộc về Bắc Minh hoàng triều, những ngày tháng khổ cực trước kia có thấy vị tu giả Bắc Minh nào đến giải cứu họ đâu.
Vì vậy, đối với mưu tính của những tu giả từ bên ngoài đến, tu giả bản trấn không hề xen vào, nhưng họ lại âm thầm gửi tin tức này vào trong Hắc Ngục Lĩnh.
Tu giả của một số thế lực có thể nhắm mắt làm ngơ trước sự tồn tại của Hắc Giao Bang, nhưng đối với kẻ làm bẽ mặt Bắc Minh như vậy thì chưa chắc đã dung thứ được, có lẽ phía sau thực sự sẽ phái tu giả có thực lực hung hãn tới đây.
Sau buổi tụ họp, Tần Kiên cũng tạm thời ở lại trong Hắc Ngục Lĩnh để tu luyện, y cũng nghĩ nếu có chỗ cần đến sức mình thì có thể giúp một tay.
Hơn nữa, Hắc Ngục Lĩnh quả thực là một nơi tốt để tôi luyện thân thể và nâng cao thực lực.
Tần Kiên không hề ngạc nhiên khi Phong Minh có thể luyện chế ra Cực phẩm Hắc Tinh Đan. Y cũng đã hiểu rõ công hiệu của Hắc Tinh Đan nên đã bỏ nguyên tinh ra mua từ chỗ Phong Minh.
Trong đó có một phần là dành cho sư đệ Lục Phái, không thể cứ để sư đệ đi theo bên cạnh hai người họ ăn chực uống chực mãi được, làm sư huynh như y cũng thấy ngượng chín mặt.
Thực ra, có thể mua được đan dược cực phẩm của Phong Minh đã là huynh đệ họ chiếm được món hời lớn lắm rồi.
Vừa vặn Phong Minh và Bạch Kiều Mặc đã chuyển sang dùng Hắc Tinh Đan tứ phẩm, loại tam phẩm không còn nhiều tác dụng với họ nữa, thế nên Phong Minh liền ném đống Hắc Tinh Đan tam phẩm không dùng tới cho Tần Kiên với dáng vẻ vô cùng tùy ý.
Lục Phái bây giờ đã trở thành kẻ cuồng Bạch Kiều Mặc và Phong Minh, đặc biệt là sau khi tận mắt chứng kiến bản lĩnh luyện dược của Phong Minh, hắn hoàn toàn biến thành một kẻ tán dương mù quáng.
“Sư huynh huynh không biết trình độ của Phong luyện dược sư cao siêu thế nào đâu, cứ luyện là đầy một lò đan cực phẩm, luyện nữa vẫn là đầy một lò đan cực phẩm. Huynh xem ngay cả con rùa và con chim Kim Tử bên cạnh huynh ấy, đan dược cắn vào miệng toàn là hàng cực phẩm cả đấy.”
Tần Kiên nhìn sang, quả nhiên thấy Huyền Tinh Quy đang nằm sấp bên cạnh Phong Minh, ôm một viên Hắc Tinh Đan cực phẩm tứ phẩm gặm từng chút một; còn Kim Tử – con ấu cầm nửa vàng kia, thì một mỏ đã nuốt chửng cả viên cực phẩm xuống bụng.
Nhận ra ánh mắt của hai người, Kim Tử ném cho họ một cái nhìn khinh bỉ, sau đó lại từ trong không gian cơ thể lấy ra một viên đan cực phẩm nữa, tiếp tục mổ một cái nuốt chửng, đắc ý vỗ vỗ cánh, rồi nghênh ngang quay mông chim về phía hai người.
Lục Phái: “Xem đi xem đi, đệ thường xuyên bị con chim Kim Tử này khinh bỉ đấy, sư huynh, đệ quen luôn rồi.”
Tần Kiên buồn cười, vỗ vỗ vai hắn: “Môi trường tốt như thế này, đệ càng phải nỗ lực tu luyện. Sau này nếu gặp phải chuyện tương tự, bản thân còn có thể phản kháng chứ không phải để mặc người ta xẻ thịt lột da.”
Nhắc đến chủ đề này, Lục Phái im bặt. Cảm giác chờ đợi người khác tới bị người ta đè ra rút máu như con vật đó quá mức khó chịu, hắn không cho phép bản thân lại rơi vào hoàn cảnh tương tự một lần nào nữa.
“Sư huynh, đệ biết rồi.”
Phong Minh và Bạch Kiều Mặc cũng đang nỗ lực tu luyện. Ngoài giờ tu luyện, Phong Minh vẫn có chút tiếc nuối: “Sao liên tiếp mấy ngày nay chẳng thấy ai đến khiêu chiến với Bạch đại ca nữa nhỉ? Chẳng lẽ là sợ rồi sao?”
Hắn vừa tung hứng chiếc nhẫn trữ vật thu được từ kẻ khiêu chiến thứ hai, tổng cộng từ hai chiếc nhẫn trữ vật gom góp được hơn hai ngàn vạn nguyên tinh.
Điều này khiến Phong Minh vô cùng khinh bỉ, hèn chi không nỡ móc ra một ngàn vạn nguyên tinh để khiêu chiến, hóa ra một ngàn vạn nguyên tinh kia đã chiếm tới một nửa gia sản của gã rồi, thật là nghèo rớt mồng tơi.
May mà trong hai chiếc nhẫn trữ vật còn có các vật phẩm khác, giúp tâm trạng của Phong Minh không đến nỗi quá tệ. Linh thảo được giữ lại, phần lớn vật phẩm đều được Phong Minh thu xếp ra, giao cho Lục Phái liên hệ với các thương gia bên ngoài để tẩu tán số tang vật này.
Khi những vật phẩm này đến tay thương gia thì tu giả bị cướp bóc kia còn chưa rời khỏi Hắc Ngục Trấn nữa. Hay tin, tu giả đó tức đến mức hộc ra một búng máu, miệng gào lên “Khinh người quá đáng!”.
Thế nhưng, ngoại trừ những tu giả từ nơi khác đến, người dân bản trấn chẳng có lấy một ai đồng tình với kết cục của gã.
Đó không phải là đáng đời sao, để xem còn ai dám đi vào vết xe đổ của gã nữa.
Lại có một nhóm tu giả nữa tiến vào Hắc Ngục Trấn, quy mô của nhóm này không hề nhỏ, khí thế trông cũng rất hừng hực, nhìn qua là biết không dễ chọc vào, thu hút vô số tu giả trong trấn vây xem.
“Là người của Lưu Dương Các.”
“Lưu Dương Các thế mà cũng phái người vào Hắc Ngục Trấn của chúng ta sao?”
Cảm thấy bị đe dọa nhất chính là những thương gia bản địa trong trấn, thương gia nào mà so bì được với sự giàu nứt đố đổ vách cùng nguồn hàng hóa dồi dào của Lưu Dương Các chứ.
Nếu Lưu Dương Các đóng đô ở Hắc Ngục Trấn, liệu họ còn con đường sống nào không?
Sau khi người của Lưu Dương Các đến liền tìm nơi dàn xếp ổn thỏa, kế đó có một nhóm người lập tức tiến vào bên trong Hắc Ngục Lĩnh.
Có tu giả dò hỏi ý đồ đến đây của Lưu Dương Các, liệu có phải muốn mở phân các trong trấn hay không. Câu trả lời của Lưu Dương Các là họ chỉ dự định lập một cứ điểm trong trấn nhằm thu mua loại Hắc Tinh Đan đặc sản của Hắc Ngục Lĩnh mà thôi.
Điều này khiến các thương gia khác thở phào nhẹ nhõm, không phải đến tranh bầu sữa với họ là tốt rồi.
Bộ phận tu giả tiến vào Hắc Ngục Lĩnh kia đi thẳng tới nơi cư trú của các tu giả thuộc khu vực trung đoạn, gõ vang trận pháp nơi đây.
—