← Xuyên việt chi gia hữu chuế tế

Chương 344: Sư đệ của Kiên

22 min read 29.08.2026

 

Nhìn thấy ánh mắt của Phong Minh hướng về phía mình, Bạch Kiều Mặc khẳng định:

“Không sai, chính là sư đệ của Tần Kiên — Lục Phái.”

Phong Minh bừng tỉnh:

“Hóa ra ngươi tên là Lục Phái à, ngại quá nha, vừa rồi nhất thời không nhớ ra ngươi tên gì.”

Sự thật là, hồi đó có biết bao nhiêu thí sinh tham gia liên tái, cậu có thể nhớ được một Tần Kiên của Liệt Phong Tông đã là tốt lắm rồi, làm sao nhớ nổi sư đệ của Tần Kiên tên gì chứ, sớm đã quăng người này ra sau đầu rồi.

Nhưng thật là một chuyện kỳ lạ, người này so với lúc tham gia liên tái năm xưa thì bị tra tấn đến mức hoàn toàn biến thành một người khác. Không chỉ toàn thân thảm hại, mà cả người cũng gầy rộc đi, chỉ còn một rúm xương tàn. Thế mà Phong Minh lại có thể liếc mắt một cái là nhận ra ngay hắn chính là vị sư đệ cùng tham gia liên tái với Tần Kiên.

Ánh mắt của Lục Phái rốt cuộc mới có chút chấn động. Hắn xác định người đi vào không phải là Hắc Hổ, Hạ Huyết Đao, cũng không phải là cùng một giuộc với bọn chúng. Nơi Bắc Minh xa xôi này, thế mà lại có người nhận ra thân phận lai lịch của hắn.

“Các ngươi…” Lục Phái vừa mở miệng, giọng nói đã khàn đặc như bị lửa thiêu: “Các ngươi là ai? Hắc Hổ và Hạ Huyết Đao đâu rồi? Các ngươi vừa nãy bảo ai chết quá nhẹ nhàng?”

Hắn liệu có thể ôm một chút hy vọng chăng? Thậm chí cho dù có phải chết, nếu biết được hai tên khốn kiếp táng tận lương tâm kia đã bị người ta xử tử, hắn cũng có thể chết một cách hả dạ hơn.

Phong Minh ngồi xổm xuống nhìn hắn:

“Chúng ta là ai ngươi không cần quản, chúng ta từng gặp ngươi và sư huynh Tần Kiên của ngươi tại Đông Mộc liên tái. Đúng vậy, hai tên khốn mà ngươi nói đều đã bị Phương Bạch đại ca của ta đánh chết rồi, xác thì bị ta thiêu thành tro. Chỉ tiếc là thiêu chết chúng rồi mới biết chúng còn làm ra loại chuyện này, bằng không đã không để chúng chết thanh thản như vậy, thật là quá hời cho chúng.”

Đôi mắt vốn đã như tro tàn nay có chút dao động của Lục Phái, sau khi nghe chính miệng Phong Minh thừa nhận, rốt cuộc cũng lóe lên tia sáng rực rỡ. Trong cổ họng hắn phát ra tiếng “hộc hộc”:

“Thật sự chết rồi sao? Tốt quá, ta hận không thể uống máu của lão, gặm thịt của lão! Chết tốt lắm!”

Những tu giả ở các chiếc lồng khác gần đó cũng bắt đầu có động tĩnh, có người hét lên:

“Hắc Hổ và Hạ Huyết Đao thực sự chết rồi sao? Ta không tin!”

Lại có người đập rầm rầm vào lồng sắt, muốn những người đi vào lên tiếng phản hồi.

Phong Minh liếc nhìn ra phía sau một cái:

“Chết thì cũng chết rồi, lát nữa thả các ngươi ra ngoài, các ngươi tự đi lên trên mà hỏi người khác, xem có đúng là chúng chết dưới tay Phương Bạch đại ca của ta không. Cái loại như hai tên đó mà cũng xứng làm đối thủ của Phương Bạch đại ca ta sao?”

Giọng điệu tràn đầy vẻ mất kiên nhẫn này ngược lại lại khiến các tu giả đang la hét tin phục. Có người phát ra tiếng cười không ra cười, khóc không ra khóc quái dị:

“Chết rồi, thực sự chết rồi, tốt quá! Đợi ta ra ngoài, người của Hắc Giao Bang một tên ta cũng không tha!”

Lại có tu giả “hu hu” gục xuống lồng sắt mà khóc thành tiếng.

Phong Minh ném hai lọ đan dược cho Lục Phái, Bạch Kiều Mặc giải thích:

“Ngươi uống đan dược trước đi, chúng ta mở lồng cho ngươi rồi sẽ đi cứu những người khác. Yên tâm, Hắc Giao Bang sẽ trở thành lịch sử của Hắc Ngục Lĩnh, các ngươi rời khỏi đây sẽ không có ai dám cản đường đâu.”

Nói xong, hai người liền đứng dậy đi về phía các lồng sắt khác. Những tu giả bị nhốt bên trong hết thảy đều bị tra tấn đến mức không còn ra hình người, phần lớn đều đã mất đi sự tự chủ.

Hai người vừa đi qua vừa mở lồng sắt, đồng thời ném đan dược vào trong.

Ngoại trừ đan dược chỗ Lục Phái là do chính tay Phong Minh luyện chế, đan dược của những người khác đều là lấy từ đồ cướp được của Hắc Hổ và Hạ Huyết Đao. Tuy chỉ là mấy viên đan dược hạ phẩm và trung phẩm, nhưng cũng đủ để điều chỉnh trạng thái của các tu giả này một chút, ít nhất có thể đảm bảo họ tự mình bước ra khỏi đây.

Hai người cứ thế đi sâu vào trong, Phong Minh phát hiện các tu giả bị giam giữ ở đây là dựa theo tu vi, tu vi càng cao thì bị nhốt càng sâu bên trong. Phía ngoài cùng như Lục Phái là Nguyên Dịch cảnh, mà phía sau này đến cả Nguyên Đan cảnh cũng xuất hiện rồi.

“Quả nhiên là táng tận lương tâm, đến tu giả Nguyên Đan cảnh cũng dám bắt nhốt vào đây.”

Một vị tu giả Nguyên Đan cảnh nãy giờ vẫn im hơi lặng tiếng, khi Phong Minh bước tới mở lồng sắt và ném đan dược vào, hắn mới ngẩng đầu lên, chắp tay nói:

“Đa tạ ơn cứu mạng của hai vị. Tại hạ là Vu Đường, mạn phép xin hỏi đại danh của ân nhân, có cơ hội Vu Đường nhất định sẽ báo đáp.”

Phong Minh chỉ chỉ vào mình:

“Phương Phong.” Rồi lại chỉ vào Bạch Kiều Mặc: “Phương Bạch.”

Vu Đường:

“Hóa ra là hai vị Phương huynh đệ, đa tạ.”

Sau đó người này rất bình tĩnh ngồi xếp bằng lại, bắt đầu uống đan dược để điều chỉnh trạng thái của mình, biết rõ làm thế nào là tốt nhất cho bản thân.

“Triệu Dã.” Từ sau khi Vu Đường mở đầu, những tu giả phía sau cũng bắt chước làm theo: “Đa tạ.”

“Khương Tửu, đa tạ.”

Vị tu giả cuối cùng thế mà lại bị giam ở nơi sâu nhất, cách biệt hẳn mấy chiếc lồng trống. Trên người kẻ này còn bị xích sắt khóa chặt, tứ chi dang rộng nằm trên mặt đất.

Khi Phong Minh và Bạch Kiều Mặc bước tới, xích sắt trên người hắn loảng xoảng lay động vang lên, hắn quay đầu nhìn qua, ánh mắt vô cùng sắc bén:

“Hắc Hổ cũng chết dưới tay các ngươi?”

Phong Minh kinh ngạc nhìn nhìn:

“Nguyên Đan cảnh đỉnh phong? Đến cả tu giả Nguyên Đan cảnh đỉnh phong mà cũng sa vào tay chúng sao?”

Thật là kinh khủng, với thực lực này, cho dù tạm thời không thể giải quyết được Hắc Hổ thì muốn rời đi chắc cũng không thành vấn đề chứ, vậy mà lại rơi vào kết cục bị giam cầm ở đây và bị rút tinh huyết. Trong mắt Phong Minh đều lộ ra vẻ đồng cảm.

Ánh mắt này khiến đối phương có chút bẽ bàng, lại rung xích sắt mắng lớn:

“Mẹ kiếp, lão tử nếu không phải trúng gian kế của chúng thì làm sao bị chúng bắt được? Cái thằng khốn kiếp đó cũng chỉ có thể khóa lão tử ở đây thôi, chứ thả lão tử ra ngoài đấu với hắn thêm ba trăm hiệp nữa xem xem mèo nào cắn mỉu nào!”

Ồ, khí thế còn sung mãn gớm nhỉ. Phong Minh bĩu môi một cái rồi nói:

“Nhưng hiện thực chính là ngươi đã bị Hắc Hổ bắt, còn bị lão rút máu để nâng cao thực lực của chính mình. Nhưng xem trạng thái này của ngươi có vẻ vẫn tốt, đan dược chắc có thể tiết kiệm được rồi nhỉ. Ta mở lồng cho ngươi, ngươi tự mình đi ra ngoài đi.”

Cái tên này, gào thét với bọn cậu làm cái gì chứ, có phải bọn cậu bắt hắn đâu, qua cứu hắn mà đến một tiếng cảm ơn cũng không có. Cho hắn đan dược để hắn hồi phục xong, ai biết được hắn có quay sang ra tay với bọn cậu hay không, cho nên cứ tạm thời giữ cái trạng thái suy nhược này đi, tốt cho tất cả mọi người. Có đan dược cũng không cho hắn uống.

Vừa nghe Phong Minh nói thế, vị tu giả kia liền trừng to đôi mắt hổ đầy giận dữ. Phong Minh liền trừng mắt lườm ngược lại:

“Trừng cái gì mà trừng, cứu người còn có lỗi chắc? Có bản lĩnh thì nhào lên trước bọn ta mà chém Hắc Hổ đi!”

“A a a!!!” Xích sắt kêu lên loảng xoảng kịch liệt, vị tu giả kia sắp tức điên lên rồi.

Các tu giả Nguyên Đan cảnh khác suýt chút nữa thì bị lời nói của Phong Minh làm cho buồn cười, nhưng lời của cậu quả thực có lý.

Bạch Kiều Mặc cũng chẳng thèm đếm xỉa đến vị tu giả này. Các tu giả ở đây có người hắn quen, có người hắn không quen. Những người không quen có lẽ kiếp trước khi hắn tới thì đã chết rồi, kiếp trước hắn đâu có đến sớm như vậy, Lục Phái cũng không thể đợi được sư huynh của hắn, hoặc giả là những người bị bắt vào sau này.

Vị tu giả Nguyên Đan cảnh đỉnh phong trước mắt này thì sống sót đến cuối cùng, chính là do hắn và Tần Kiên cùng nhau cứu ra. Lúc đó khí thế của gã cũng không được sung mãn như bây giờ, có điều thái độ thì cũng chẳng tốt lành gì cho cam. Lần này Bạch Kiều Mặc càng lười quan tâm đến gã.

Bạch Kiều Mặc kéo Phong Minh lại:

“Đi thôi, lồng đều đã mở rồi, đợi họ điều tức xong có thể tự mình bước ra ngoài.”

Phong Minh gật đầu:

“Huynh nói phải, vậy chúng ta đi thôi.”

Vị tu giả kia có chút ngớ người, bởi vì nhìn thấy hai người này thật sự phủi mông bỏ đi như vậy, đến cả cái tên của hắn cũng không buồn hỏi một câu. Hắn là tu giả Nguyên Đan cảnh đỉnh phong chứ đâu phải tu giả tầm thường, lẽ nào hai người này thực sự không đòi hắn chút thù lao nào sao?

Nếu Phong Minh biết được trong lòng hắn đang nghĩ cái gì, chắc chắn sẽ bảo có cho thì nhận, không cho thì coi như chưa từng gặp người này, chẳng lẽ không biết thân phận của hắn thì bọn cậu không vào cứu người chắc? Cứu người là một chuyện, đó là giữa đường thấy chuyện bất bình chẳng tha. Còn sau khi cứu xong thái độ ra sao, lại là một chuyện khác.

Trở lại chỗ Lục Phái, hắn vừa nuốt xuống hai viên bổ huyết đan để bổ sung lượng máu lớn bị thiếu hụt trong cơ thể. Hắn kinh ngạc phát hiện đan dược trong tay mình toàn bộ đều là cực phẩm đan, trong lòng liền có suy đoán về thân phận của hai người cứu mình.

Khi lại nhìn thấy hai người, Lục Phái mang bộ dạng muốn nói lại thôi. Bạch Kiều Mặc liền truyền âm cho hắn:

“Nơi này không tiện bại lộ thân phận, có chuyện gì ra ngoài rồi nói.”

Lục Phái liên tục gật đầu, điều này tương đương với việc thừa nhận suy đoán của hắn về thân phận của họ, khiến trong lòng hắn kích động hẳn lên. Vạn vạn lần không ngờ được sẽ ở nơi này gặp lại cố nhân của Đông Mộc, hơn nữa lại còn là những người mà hắn và sư huynh đều vô cùng kính trọng: Bạch Kiều Mặc và Phong Minh. Ngoại trừ Phong Minh ra, hắn không tin còn có luyện dược sư nào có thể tùy tiện lấy ra đan dược toàn là cực phẩm như vậy. Có cực phẩm đan này điều dưỡng, trạng thái của hắn sẽ nhanh chóng khôi phục lại thôi.

Lục Phái bám vào lồng sắt đứng lên:

“Ta có thể đi rồi.”

Bạch Kiều Mặc gật đầu:

“Vậy thì đi theo.”

Lục Phái bước đi vô cùng gian nan, nhưng hai người thà đứng đợi chứ cũng không có ý định dìu hắn đi, cứ như vậy cùng hắn chậm rãi bước đi từng bước một.

Vị tu giả ở tận cùng bên trong không thể tin nổi, hai người này thật sự cứ thế mà rời khỏi lòng đất, một cái ngoảnh đầu cũng không có. Hắn quay sang hỏi một vị tu giả quen biết ở lồng bên cạnh:

“Hai người kia rốt cuộc có lai lịch thế nào? Kẻ có thể trảm được Hắc Hổ tuyệt đối không thể là tu giả tầm thường.”

“Không biết, ta cũng chưa từng nghe nói qua, ra ngoài rồi sẽ biết rõ.”

Tên kia “hừ hừ” hai tiếng, oán trách:

“Các ngươi đều có đan dược, lão tử lại một viên cũng không có, hai tên keo kiệt.”

Các tu giả Nguyên Đan cảnh khác suýt nữa thì bật cười thành tiếng. Tại sao lại keo kiệt với gã, chính gã lẽ nào lại không tự biết sao? Thái độ đối với ân nhân cứu mạng cũng chẳng ra làm sao, còn trông mong người ta phải cung phụng mình chắc? Không một ai thèm chia cho gã lấy hai viên đan dược của mình, tất cả đều xem như không nghe thấy tiếng oán thán của gã.

Tên kia chỉ đành tự mình nghiến răng một hồi, rồi kéo theo xiềng xích từng bước một lết ra ngoài.

Khi đã lên tới mặt đất bên trên, Lục Phái rốt cuộc không nhịn được nữa, nhỏ giọng hỏi:

“Bạch đạo hữu, Phong đạo hữu?”

Phong Minh liếc hắn một cái:

“Trí nhớ tốt đấy, không nhớ sai tên.”

Lục Phái suýt chút nữa bị chọc cười, làm sao có thể có ai nhớ sai tên của hai vị này được chứ. Ngay sau đó, mắt hắn bỗng đỏ hoe, nước mắt “lộp bộp lộp bộp” rơi xuống.

Một đấng nam nhi đại trượng phu nói khóc là khóc ngay được, Phong Minh ngược lại cuống quýt không biết làm sao, nhảy tót ra sau lưng Bạch Kiều Mặc:

“Ta không có bắt nạt ngươi đâu nha, gặp sư huynh ngươi thì cấm có mách lẻo lung tung đấy.”

Lục Phái vừa mới khóc xong, lập tức lại bị chọc cười. Hắn hoàn toàn xác định không chút nghi ngờ nữa rồi, người này chính là Phong Minh Phong luyện dược sư, tính tình vẫn y hệt như lúc gặp ở giải liên tái.

Lục Phái vội vàng lau nước mắt, nghẹn ngào nói:

“Ta cũng đâu muốn khóc, nước mắt cứ tự nhiên rơi xuống thôi. Ta thật sự đã nghĩ mình sẽ phải chết rũ ở trong đó, đến cuối cùng cũng chẳng có ai biết ta chết như thế nào, sư huynh cũng vĩnh viễn không tìm thấy ta nữa. Nơi này thật sự quá đáng sợ rồi.”

Bạch Kiều Mặc nói:

“Yên tâm, sẽ gặp được sư huynh của ngươi thôi.”

Lục Phái gật đầu:

“Vâng, bây giờ thì khác rồi, ta nhất định có thể sống sót để gặp sư huynh.”

Lục Phái không muốn kể khổ, thực ra cũng chẳng cần kể, nhìn bộ dạng thê thảm này của hắn là biết chuỗi ngày qua đã phải sống khổ sở đến nhường nào.

Hắn chuyển sang chuyện khác:

“Hai người có biết vị tu giả ở tận cùng bên trong là ai không? Thân phận của vị đó không hề đơn giản đâu.”