Chương 342: Diệt Hắc Hổ
Ánh mắt Phong Minh khẽ lướt qua gương mặt của Kỷ Viễn và Thu Dịch đang đứng ở phía sau đám đông, suýt chút nữa đã bật cười thành tiếng vì hắn nhận ra sự chật vật và chưa thích nghi nổi của hai người này, tất nhiên lúc này hắn chưa có ý định nhận nhau.
Hắn nhìn tu giả Nguyên Đan cảnh trông hung thần ác sát nhất ở phía trước, nói giọng âm dương quái khí: “Chậc chậc, lại có thêm một kẻ đến dâng tiền tài cho chúng ta rồi. Quả không hổ danh là thế lực bang phái lớn nhất bản địa, tài sản của Hạ lão nhị đã không hề nhỏ, xem ra kẻ này còn giàu có hơn nữa nhỉ, Phương Bạch ca thấy có đúng không?”
Các tu giả nghe thấy ở phía sau không biết nên hâm mộ hay ghen tị nữa, họ nghe ra rồi, sau khi Hạ Huyết Đao chết trong tay hai người này, chiếc nhẫn trữ vật trên người hắn cũng đã bị họ vét sạch. Tài sản của Hạ Huyết Đao sao có thể thấp cho được?
Phong Minh và Bạch Kiều Mặc thực ra cũng chỉ mới liếc qua một cái chứ chưa cụ thể kiểm kê lại xem rốt cuộc đã thu hoạch được bao nhiêu của cải. Nhưng vừa nhìn thấy từng đống Nguyên Tinh chất như núi cùng các tài nguyên tu luyện khác trong nhẫn trữ vật, họ liền biết mình đã trúng đậm rồi. Hạ Huyết Đao chẳng qua cũng chỉ là lão nhị của Hắc Trùng Bang, phía trên còn có một lão đại, tài sản của lão đại chắc chắn sẽ còn phong phú hơn nhiều. Do đó, vừa nhìn thấy kẻ mới đến, Phong Minh giống như nhìn thấy một kho báu di động, suýt chút nữa đã kích động hét lên bảo Bạch đại ca mau lên đi.
Kỷ Viễn và Thu Dịch vội vàng cúi đầu xuống, sợ người khác nhìn thấy họ đang phải nhịn cười đến nội thương. Nơi nào có Phong Minh thì tuyệt đối không bao giờ cô đơn buồn tẻ cả.
Còn Hắc Hổ thì tức đến mức trên đầu sắp bốc khói tới nơi rồi. Khi nghe thuộc hạ về báo tin lão nhị bị người ta chém bay đầu ở trong Hắc Ngục Lĩnh, hắn làm sao dám tin, còn tưởng có kẻ dưới trướng to gan lớn mật dám đùa giỡn với mình. Kết quả sau khi nhìn thấy hình ảnh từ Lưu Ảnh thạch mà thuộc hạ đưa ra, hắn mới biết Hạ lão nhị thật sự đã ngã một cú đau đớn, còn tự chôn vùi luôn tính mạng của mình ở trong Hắc Ngục Lĩnh.
Hắc Hổ không nói hai lời, lập tức dẫn người xông vào đây. Mối thù này nếu không báo thì sau này Hắc Giao Bang làm gì còn không gian để tồn tại ở Hắc Ngục Lĩnh nữa. Đặc biệt là lại có kẻ dám khiêu khích Hắc Giao Bang của hắn, kẻ đó định sẵn chỉ có một con đường chết mà thôi.
“To gan lắm! Đợi sau khi bắt được các ngươi, ta sẽ đem các ngươi treo ở lối vào Hắc Ngục Lĩnh để điểm thiên đăng (*), không đốt đủ một trăm ngày thì tuyệt đối không để các ngươi tắt thở!” (Một hình phạt tàn khốc thời xưa, dùng dầu đốt người như đốt ngọn đèn hướng lên trời)
“Ôi chao, đáng sợ quá đi mất, Phương Bạch ca, trông cậy cả vào huynh đấy.” Phong Minh cuối cùng cũng nói ra câu này, đồng thời nhanh chóng lùi lại trốn ở phía sau.
Một số tu giả từng chứng kiến cảnh tượng họ giao chiến với Hạ Huyết Đao lúc trước, giờ thấy lại màn kịch quen thuộc này thì khóe miệng không khỏi giật giật. Nếu không phải đã từng tận mắt chứng kiến thì thật sự sẽ bị cái vẻ bề ngoài này của hắn lừa gạt mất thôi.
Bạch Kiều Mặc đưa tay ra, một thanh trọng kiếm liền xuất hiện trong tay hắn. Ở cái nơi này, các loại vũ khí khác cầm trong tay đều có cảm giác nhẹ bẫng, duy chỉ có thanh trọng kiếm này mới đem lại cảm giác chắc chắn. Vũ khí yêu thích và sở trường nhất của Bạch Kiều Mặc vốn là trường thương, nhưng điều đó không có nghĩa là hắn không biết sử dụng các loại vũ khí khác, khi võ nghệ đã đạt đến một cảnh giới nhất định thì đạo lý của các loại binh khí thường sẽ tự thông suốt với nhau.
Hắc Hổ tuy nhìn bề ngoài có vẻ nóng nảy và hung bạo, thế nhưng lúc này ánh mắt hắn dán chặt vào Bạch Kiều Mặc lại nghiêm túc hơn hẳn mọi khi. Thực lực của Hạ lão nhị hắn hiểu rất rõ, các tu giả Nguyên Đan cảnh thông thường ở trong Hắc Ngục Lĩnh căn bản không thể là đối thủ của Hạ lão nhị. Cho dù Hạ lão nhị nhất thời không đối phó được thì cũng có khả năng tận dụng môi trường đặc thù của Hắc Ngục Lĩnh để bảo toàn tính mạng của mình.
Vậy mà chỉ trong một khoảng thời gian ngắn ngủi, Hạ lão nhị ngay cả mạng cũng không giữ nổi, có thể thấy kẻ địch tìm đến gây phiền phức cho họ lần này khá là gai góc. Hai kẻ này chắc chắn là cố tình nhắm vào Hắc Giao Bang của họ mà đến, nếu không thì sao vừa mới vào trấn đã gọi thẳng được danh hiệu của Triệu lão tam, lại còn cố tình dùng ba chữ Hắc Trùng Bang để sỉ nhục và kích động bọn họ.
Dù biết rõ đối phương cố tình, nhưng Hắc Hổ vẫn bị chọc giận. Hắn vung tay lên triệu hồi ra thứ vũ khí mình vẫn thường dùng, một đôi trọng chùy. Hắn muốn dùng đôi trọng chùy này đập nát toàn bộ xương cốt trên người hai tên khốn kiếp này, sau đó phế bỏ đan điền của họ rồi đem treo ở lối vào Hắc Ngục Lĩnh. Bất cứ tu giả nào tiến vào nơi này cũng đều sẽ nhìn thấy cảnh tượng họ bị điểm thiên đăng, hắn muốn từ nay về sau không còn một tu giả nào dám mạo phạm Hắc Giao Bang nữa.
Hắc Hổ gầm lên một tiếng giận dữ, vung đôi trọng chùy lao thẳng về phía Bạch Kiều Mặc.
Phong Minh lại một lần nữa lấy Lưu Ảnh thạch ra để lưu lại những thước phim quý giá. Nhìn thấy thế công mãnh liệt này của Hắc Hổ, hắn có thể phán đoán được rằng Hắc Hổ dù là về sức mạnh hay tốc độ thì đều vượt trội hơn Hạ lão nhị không ít, quả không hổ là nhân vật số một của Hắc Trùng Bang.
Trọng chùy vung qua, đến cả không khí cũng bị đập cho nổ tung, ngay cả Kỷ Viễn và Thu Dịch đứng xem cũng phải đổ mồ hôi hột thay cho Bạch Kiều Mặc. Nếu là Kỷ Viễn đối đầu với nhân vật cỡ này, ước chừng hắn sẽ tận dụng trận pháp để mượn lực đả lực chứ không chọn cách trực diện đối địch, nếu không hắn sẽ chịu thiệt thòi lớn. Tên Hắc Hổ này quả thực có khả năng khiêu chiến vượt cấp, điều mấu chốt là nơi này — Hắc Ngục Lĩnh — lại là sân nhà của hắn.
Tuy nhiên nghĩ lại thì những yếu tố này chắc chắn đều đã được Bạch Kiều Mặc cân nhắc qua rồi, vậy mà hắn vẫn chọn cách đối kháng trực diện, điều đó chứng tỏ hắn có sự tự tin có thể chiến thắng Hắc Hổ.
Ngay khi mọi người cứ ngỡ Bạch Kiều Mặc sẽ đọ sức mạnh với Hắc Hổ, thì nào ngờ hắn lại xoay người một cái, dùng thanh trọng kiếm làm điểm tựa để leo thẳng lên vách đá bên cạnh. Mặc dù Nguyên Đan cảnh đã có thể bay lượn trên không trung, nhưng nơi này là Hắc Ngục Lĩnh, đặc biệt là ở khu vực trung đoạn này, áp lực trọng lực gần ba mươi lần khiến người ta rất khó bay lên, chứ đừng nói là dừng lại ở trên không trung được bao lâu.
Bạch Kiều Mặc vừa bám vào vách đá lao lên phía trên thì trọng chùy phía sau đã ập tới, một chùy nện xuống khiến cho đá vụn màu đen bắn tung tóe. Đá ở nơi này cũng bị trọng lực và năng lượng đặc thù tôi luyện lâu ngày nên trở nên vô cùng kiên cố, muốn đập vỡ cũng không phải chuyện dễ dàng, vậy mà Hắc Hổ một chùy nện xuống liền làm vỡ vụn một mảng đá lớn. Hắn liên tiếp nện thêm vài chùy, đuổi theo bước chân của Bạch Kiều Mặc mà nện lên phía trên, đá vụn văng ra càng nhiều hơn.
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, bóng dáng của Bạch Kiều Mặc bỗng biến mất ở phía trên không trung, Hắc Hổ cũng đột ngột quay người lại, Bạch Kiều Mặc vừa vặn từ trên vách đá phi thân lao xuống, đối diện trực tiếp với Hắc Hổ. Trên mặt Hắc Hổ thoáng hiện lên một nụ cười khát máu, tưởng rằng trò vặt này có thể lừa được hắn sao? Đôi trọng chùy hung hãn nện thẳng về phía Bạch Kiều Mặc.
Nhiều tu giả nghĩ rằng, trong chớp mắt tiếp theo Bạch Kiều Mặc sẽ bị trọng chùy nện trúng, nếu không bị đập thành thịt vụn thì xương cốt cũng phải gãy lìa không ít. Người của Hắc Giao Bang xem mà vô cùng hả dạ, còn số ít những tu giả hy vọng có người đứng lên lật đổ Hắc Giao Bang thì lại có phần thất vọng, Hắc Hổ một ngày chưa trừ thì họ sẽ vĩnh viễn không thể thoát khỏi sự áp bức của Hắc Giao Bang.
Bàn tay cầm Lưu Ảnh thạch của Phong Minh đến một cái run cũng không có, làm sao có thể không tin tưởng Bạch đại ca được chứ. Kiếp trước Bạch đại ca chắc chắn đã từng giao thủ với Hạ lão nhị kia và cả Hắc Hổ trước mắt này, kiếp trước họ còn chẳng thể giữ nổi Bạch đại ca, thì kiếp này làm sao có thể chứ? Căn bản là không có khả năng.
Trọng chùy của Hắc Hổ nhanh, nhưng tốc độ tiếp đất của Bạch Kiều Mặc còn nhanh hơn nhờ vào áp lực trọng lực gần ba mươi lần, đồng thời cả người hắn hạ thấp xuống, trọng kiếm quét ngang về phía đôi chân của Hắc Hổ.
Từ khi bắt đầu trận chiến cho đến nay cũng chỉ mới qua vài hơi thở ngắn ngủi, thế nhưng diễn biến của trận đấu lại khiến cho mọi người xem đến mức quên mất cả thời gian, không biết là trọng kiếm sẽ quét trúng đôi chân của Hắc Hổ trước, hay là trọng chùy sẽ nện lên người Bạch Kiều Mặc trước. Nhưng rõ ràng là vế trước nhanh hơn một chút, đây đâu giống như tu giả lần đầu tiên bước vào Hắc Ngục Lĩnh, rõ ràng là vô cùng quen thuộc với môi trường nơi này và còn tận dụng được nó nữa.
Mọi diễn biến diễn ra nhanh đến mức không thể tin nổi, Hắc Hổ bị ép tới mức hai chân phải “lạch cạch” lùi lại phía sau, trên mặt đất để lại mấy cái hố sâu do giẫm đạp mà thành, trọng chùy lại ngay sau đó bổ tới. Ngay lúc này, thân ảnh của Bạch Kiều Mặc lại lướt qua một bên, dáng vẻ linh hoạt đó hoàn toàn không giống như đang ở trong môi trường trọng lực gấp gần ba mươi lần.
Trong nháy mắt hai người đã qua lại mười mấy chiêu, có điều đôi trọng chùy của Hắc Hổ vậy mà lại không một lần nào chạm được vào thân thể đối phương, ngược lại vách đá bên cạnh và mặt đất dưới chân họ đã bị trọng chùy phá hủy đến mức có phần hoang tàn.
Không ít tu giả xem đến mức há hốc mồm kinh ngạc, không ai có thể ngờ được rằng lại có tu giả có thể chiến đấu với Hắc Hổ đến mức độ này trong môi trường như Hắc Ngục Lĩnh. Kỷ Viễn và Thu Dịch nhìn mà trân trối cả mắt, đồng thời lộ ra vẻ mặt vô cùng khâm phục. Họ biết chiến lực của Bạch Kiều Mặc rất lợi hại, dù sao thì hắn cũng đã giành được chức quán quân trong phần thi võ thí của giải đấu liên tái, nhưng rõ ràng chiến đấu lực của Bạch Kiều Mặc còn mạnh hơn nhiều so với những gì họ từng nghĩ trước đây. Hai người hiểu rõ, Bạch Kiều Mặc còn chưa thèm rút trường thương ra kìa, cũng chưa hề động dụng đến lôi thuộc tính nguyên lực của hắn, nếu không thì ước chừng đã giải quyết xong Hắc Hổ rồi. Sở dĩ không động dụng chẳng qua là vì không muốn dễ dàng bại lộ thân phận mà thôi. Thân phận của Phong Minh và Bạch Kiều Mặc đã bị bại lộ ở Dung Thành rồi, bây giờ tu giả khắp đại lục đều đang lùng sục tìm kiếm bọn họ, làm sao có thể không đào bới tận gốc rễ thông tin của họ cho được. Trận chiến trên đài đấu ở Đông Mộc Hoàng Thành năm xưa chắc chắn là tư liệu hàng đầu mà nhiều tu giả đã nắm giữ trong tay.
Phong Minh thì xem mà chậc chậc cảm thán, may mà hắn đã bảo Bạch đại ca bố trí trận pháp trước, nếu không thì cứ dựa vào sức tàn phá siêu mạnh này của Hắc Hổ, đám Hắc Tinh thảo kia chắc chắn sẽ bị đập cho nát bét hết, hủy hoại đi thì tiếc lắm.
Hắc Hổ càng đánh càng thêm giận dữ, tên khốn kiếp đáng chết này cứ như con chuột nhắt trốn chui trốn lủi khắp nơi. Trong mắt Hắc Hổ lộ ra vẻ âm hiểm độc ác, hắn không để lại dấu vết gì mà kéo gần khoảng cách với một người khác, chính là Phong Minh đang đứng ở bên cạnh cầm Lưu Ảnh thạch để quay phim kia, định ra tay với đồng bọn của con chuột nhắt này trước.
Phong Minh giống như hoàn toàn không phát giác ra điều gì, lại còn rất ngứa miệng mà bình phẩm trận đấu của hai người, so với Bạch đại ca của hắn thì Hắc Hổ chỉ dựa vào một luồng man lực mà thôi, kỹ năng chiến đấu tệ hại đến cực điểm. Kỷ Viễn và Thu Dịch nghe xong chỉ biết đỡ trán, cái tên này không thể yên ổn một chút được sao?
“Cẩn thận!” Phát hiện Hắc Hổ tiếp cận Phong Minh và đột nhiên quay đầu lại, một chiếc trọng chùy rời tay bay thẳng về phía Phong Minh, Thu Dịch theo bản năng hét lên cảnh báo.
Phong Minh chỉ kịp kêu lên một tiếng “gian trá”, trọng chùy đã từ trên trời giáng xuống, mắt thấy sắp nện trúng đầu hắn đến nơi. Đột nhiên từ trên người hắn, không, phải nói là từ chiếc ngọc bội trước ngực hắn bay ra một thanh kiếm, nghênh tiếp chiếc trọng chùy kia.
Một tiếng “ầm” vang lên, kiếm vỡ tan tành, trọng chùy bị bật ngược bay trở lại.
Phong Minh bày ra vẻ mặt sợ hãi khôn nguôi, vỗ vỗ trước ngực nói: “Hù chết người ta rồi, may mà ta đã có sự đề phòng từ trước, ngươi không đánh lén được ta đâu. Quả nhiên danh hiệu đặt không sai chút nào mà, Hắc Trùng Bang đúng là Hắc Trùng Bang, lại còn đi đánh lén người khác.”
Ngọc bội hộ thân! Các tu giả khác đứng xem càng thêm đỏ mắt ghen tị, quả nhiên đây là công tử thế gia nào đó ra ngoài rèn luyện rồi, trên người có ngọc bội phòng thân do trưởng bối ban tặng. Thanh kiếm vừa xuất hiện lúc nãy không phải là thực thể, mà là thủ đoạn công kích được cao thủ phong ấn ở trong ngọc bội.
Bạch Kiều Mặc tuy trong mắt lóe lên một tia nghiêm nghị, nhưng không vì thế mà bị làm rối loạn nhịp độ chiến đấu, ngược lại còn chớp lấy thời cơ dồn dập tấn công. Ngay khi Hắc Hổ còn đang kinh ngạc bởi thanh kiếm bay ra từ trên người Phong Minh, Bạch Kiều Mặc đã một hơi vung ra hàng chục đạo kiếm quang, những đạo kiếm quang này tụ hội lại một chỗ, được trọng kiếm dẫn dắt cùng nhau đánh về phía Hắc Hổ.
Khi bên này kiếm vỡ chùy bay ngược trở lại, thì bên kia Hắc Hổ liền rên rỉ một tiếng, bị một kiếm của Bạch Kiều Mặc chém bị thương.
Thừa cơ hắn bệnh đòi mạng hắn, ngay khi Hắc Hổ muốn gọi chiếc trọng chùy còn lại của mình quay về, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc liền đồng thời sử dụng đòn công kích hồn lực mà họ đã từng tu luyện qua, hai đạo dằm hồn lực trước sau lao thẳng vào đầu Hắc Hổ, cùng lúc đó thanh trọng kiếm trong tay Bạch Kiều Mặc cũng một lần nữa chém tới.
Trong khoảnh khắc đó, Hắc Hổ cảm nhận được một mối nguy hiểm chí mạng, vội vàng vung chiếc trọng chùy duy nhất còn lại lên để chống đỡ, thế nhưng không biết vì lý do gì, động tác của hắn bỗng trở nên chậm chạp vô cùng.
Trong mắt mọi người, Hắc Hổ giống như đang trương mắt ếch ra nhìn chiếc trọng chùy không kịp đỡ lấy thanh trọng kiếm, và thanh trọng kiếm đó cứ thế quét ngang qua cổ của hắn.
Ánh mắt Hắc Hổ cuồng loạn rồi dại ra, mang theo nỗi uất hận tột cùng ngã ngửa về phía sau, từ nơi cổ phun ra một vệt máu dài.
—