Chương 330: Huynh đệ hỏa linh
Không chỉ người của Thánh Nguyên Tông đang bàn tán xem đạo kim quang cứu hỏa linh đi rốt cuộc là vật gì, mà các vị lão tổ của Ngũ Thành Liên Minh cũng đã thảo luận về chuyện này.
Tiếng kinh hô của Luyện khí Trưởng lão Thánh Nguyên Tông lúc đó đã có mấy chục vị tu giả nghe thấy, sau khi ra ngoài khó tránh khỏi sẽ tiết lộ ra.
Các vị lão tổ của Ngũ Thành Liên Minh vô cùng chấn kinh. Bọn họ canh giữ nơi này bao nhiêu năm rồi, sao chưa từng biết nơi sâu trong địa hỏa mạch, ngoài đóa hỏa linh được dựng dục ra thì còn có sự tồn tại khác?
Lại còn biết cứu hỏa linh đi, xem ra quan hệ với hỏa linh khá là tốt, chẳng lẽ trước kia là hỏa linh đã luôn che giấu sự tồn tại của nó sao?
Sự tồn tại này thực lực còn rất không yếu, các vị lão tổ cũng có chút khánh hạnh vì có sự hiện diện của nó, bằng không hỏa linh có lẽ đã rơi vào tay Thánh Nguyên Tông rồi.
Nhưng nhìn bộ dạng Thánh Nguyên Tông chí tại tất đắc đối với hỏa linh, lần này đoán chừng ngay cả sự tồn tại kia cũng bị nhắm vào cùng một lúc rồi.
Tin tức này cũng theo đó mà rò rỉ ra ngoài, chúng tu giả nghị luận xôn xao, suy đoán xem kim quang là cái gì.
Ngay cả Liễu Đan Tự cũng hiếu kỳ vô cùng, chẳng lẽ thực sự là cùng được địa hỏa mạch dựng dục ra với hỏa linh sao?
Thế nhưng hắn chưa từng nghe nói qua địa hỏa mạch có thể dựng dục ra dị thú màu vàng kim, chẳng lẽ là do tu giả bên ngoài mang vào?
Lúc này hắn chưa hề liên hệ con thú này với nhóm người Phong Minh, bởi vì bên cạnh bọn họ có sủng thú gì Liễu Đan Tự đều biết rõ, không có một con nào màu vàng kim cả, hơn nữa thực lực cũng không đạt tới mức độ đó.
Phong Minh có chút lo lắng, tu giả bàn luận về tiểu hoàng kê ngày một nhiều hơn, còn có tu giả muốn lập đội ngũ tiến vào sâu trong địa hỏa mạch một lần nữa để đào bới ra bộ mặt thật của dị thú màu vàng kim kia.
Không chỉ có vậy, hắn còn phát hiện ánh mắt của vị Luyện khí Trưởng lão Thánh Nguyên Tông kia dừng lại trên người hắn thời gian ngày càng dài, sắp sửa không kiềm chế nổi nữa rồi.
Hỏa linh càng không lộ diện, Thánh Nguyên Tông càng mất đi kiên nhẫn.
Ngày hôm nay, Liễu Đan Tự dẫn theo hộ vệ đi tới lều bạt của Phong Minh bọn họ, đưa một chiếc nhẫn trữ vật đến trước mặt Phong Minh: “Mời kiểm tra.”
Phong Minh kinh hỷ: “Nhanh như vậy đã đưa tới rồi sao?”
Lúc này đưa tới chỉ có thể là linh thảo lục phẩm mà hắn cần rồi. Liễu Đan Tự không thể nào tùy thân mang theo được, nếu không thì đã sớm rơi vào tay hắn rồi, chỉ có thể là vừa mới điều vận tới, tốc độ này đủ nhanh đấy.
Phong Minh thọc hồn lực vào nhìn một cái, bên trong vậy mà có đến bốn loại nguyên liệu của lục phẩm đan, hơn nữa còn đính kèm theo cả đan phương. Tuy rằng trong tay hắn cũng có, nhưng Lưu Dương Các làm việc quả thực chu đáo, tất cả nguyên liệu cộng lại có đến mười phần.
Phong Minh vui vẻ nói: “Lưu Dương Các làm việc quả nhiên đủ sảng khoái, tạ ơn nha.”
Liễu Đan Tự cũng rất vui mừng, giải thích nói: “Thực ra là vì số lượng linh thảo lục phẩm bên tay chúng ta cũng có hạn, dù sao luyện dược sư có thể luyện chế lục phẩm đan cũng không nhiều, cho nên không có thu thập quá nhiều, lần này thời gian không đủ, lần sau sẽ có nhiều hơn.”
Phong Minh nghe đã hiểu, ý tứ này là muốn nói Lưu Dương Các lần sau có thể từ bên ngoài Phi Hồng đại lục điều tới nhiều linh thảo lục phẩm hơn.
Chuyện này thực sự là quá tốt rồi, dù sao số lượng linh thảo lục phẩm của Phi Hồng đại lục quá mức có hạn.
Phong Minh nói: “Yên tâm đi, đan dược luyện chế ra, ngoại trừ phần chúng ta tự mình cần dùng, số còn lại đều sẽ giao cho Lưu Dương Các xử lý.”
Liễu Đan Tự nghe thấy lời này cũng vui mừng, lại lấy ra một khối lệnh bài: “Đây là lệnh bài Khách khanh đặc biệt của Lưu Dương Các, các ngươi mang theo, có thể thuận tiện liên lạc với phân các các nơi, cũng có thể điều dụng tài nguyên linh thảo của Lưu Dương Các, nhưng đối với các ngươi lại không có bất kỳ sự ràng buộc nào.
Ngoài ra, các ngươi muốn thu thập tin tức gì, cũng có thể sử dụng khối lệnh bài này.”
Phong Minh đón lấy lệnh bài tung tung một cái, nói: “Thứ này không tồi, chúng ta nhận.”
Nói xong những chuyện chính sự này, Liễu Đan Tự lại nhắc nhở: “Người của Thánh Nguyên Tông đã nhắm vào năng lực thu hút hỏa linh của Văn luyện dược sư rồi, ta thấy bọn họ sắp sửa động thủ, mấy vị có cần Lưu Dương Các tương trợ không?”
Lúc này lông mày Phong Minh động động, nói: “Nếu như có nhu cầu, chúng ta sẽ không khách khí đâu.”
“Được, chúc các ngươi thuận lợi.”
Mục đích đã đạt được, Liễu Đan Tự không trì hoãn thêm nữa, cáo từ rời đi.
Lời nhắc nhở vừa rồi cũng là thiện ý mà Lưu Dương Các đưa ra, huống hồ Phong Minh đã tiếp nhận vị trí khách khanh, khi có nhu cầu, Lưu Dương Các đương nhiên phải cung cấp sự che chở.
Nhưng hắn cũng nhìn ra được, nhóm người Phong Minh đối với tin tức hắn cung cấp không hề có một chút sắc mặt kinh ngạc nào, có thể thấy được là đã sớm liệu tới rồi, không thể nào không có sự đề phòng và chuẩn bị.
Hơn nữa chỉ bằng mấy người của Thánh Nguyên Tông đi qua kia, chưa chắc đã có thể đòi được chỗ tốt từ trên tay bốn người này.
Sau khi Liễu Đan Tự đi, Triệu Dung Côn và Kim Lân cũng trước sau đi qua một chuyến, nói rõ nỗi lo lắng của bọn họ.
Bọn họ đều biết rõ thân phận của nhóm người Phong Minh, đặc biệt là Phong Minh còn có đại ân đối với Kim gia, sao có thể giương mắt nhìn bọn họ rơi vào tay Thánh Nguyên Tông được.
Khi tiễn bọn họ đi, Phong Minh thuận tiện đem đan dược bọn họ cầu cũng giao ra ngoài.
Hai người nhìn đan dược trong tay, tim đều đập thình thịch một cái, đợi đến khi ra khỏi lều bạt liền ra vẻ như không có chuyện gì xảy ra.
Tuy nhiên qua ánh mắt giao lưu với nhau, trong lòng hai người đều hiểu được, có lẽ cơ hội bọn họ có thể gặp mặt bốn người Phong Minh không còn nhiều nữa.
Đều tại cái tông môn Thánh Nguyên Tông đáng chết kia, nếu không phải bọn họ bức bách, bốn người Phong Minh hoàn toàn có thể tiếp tục lưu lại Dung Thành thong dong góp vui.
Sau khi hai người đi khỏi, Phong Minh lập tức khởi động trận pháp, nói: “Tiểu hoàng kê tấn cấp rồi.”
Bọn họ nhẫn nại canh giữ ở chỗ này, cái đợi chính là thời khắc này.
Kỷ Viễn lập tức nói: “Chúng ta liền đi nộp phí vào cửa rồi tiến vào một chuyến nữa sao? Không, e là không ổn, người của Thánh Nguyên Tông chắc chắn đang chằm chằm nhìn chúng ta, chúng ta hễ có động tác là bọn họ sẽ lập tức bám theo ngay, đến tận địa để trái lại càng thêm rắc rối, sợ là sự tồn tại của Tiểu Hoàng cũng sẽ bị bại lộ.”
Bạch Kiều Mặc nhìn về phía Phong Minh: “Tiểu Hoàng có tiết lộ tin tức gì không?”
Vừa rồi lúc Liễu Đan Tự ở đây, Phong Minh đã nhận được tín hiệu truyền tới từ tiểu hoàng kê, sau đó hắn duy trì sự câu thông với tiểu hoàng kê, chính là để giải quyết vấn đề rời đi.
Phong Minh khẳng định gật đầu: “Ta bảo nó hỏi hỏa linh rồi, địa để có lối đi khác cho tiểu hoàng kê rời đi hay không, đã hỏi ra được rồi, chúng ta rời khỏi nơi này sau đó liền đi thuê một gian luyện khí phòng.”
Ba người Bạch Kiều Mặc lập tức nghe đã hiểu, đối với kết quả này cũng không có gì quá kinh ngạc.
Bởi vì toàn bộ địa hỏa mạch ở dưới lòng đất đều thông nhau, cho dù nơi nào có sự ngăn trở, dựa vào năng lực thao túng địa hỏa của hỏa linh thì cũng có cách đem sự ngăn trở này thiêu xuyên đục thông.
Bạch Kiều Mặc nói: “Vậy chuyện còn lại cứ giao cho ta và Kỷ Viễn.”
Phong Minh thu hồi đan lô trước mặt: “Chúng ta vẫn phải đi mua vé vào cửa, mua xong vé vào cửa rồi mới đi thuê phòng địa hỏa, hừ hừ, bắt chúng ta tiêu thêm bốn mươi vạn, món nợ này phải tính lên đầu Thánh Nguyên Tông.”
Thu Dịch vừa rồi còn đang căng thẳng theo, vừa nghe thấy lời này suýt chút nữa cười thành tiếng.
Thời điểm nào rồi mà còn so đo chút nguyên tinh này, bọn họ thời gian qua kiếm được đâu có ít.
Thu Dịch nói: “Trước đó là ngươi mời, lần này để ta mời đi.”
Phong Minh ha ha cười: “Được thôi, ngươi mời thì ngươi mời, đi, chúng ta ra ngoài.”
Động tĩnh của bốn người Phong Minh hiện tại khá được người ta chú ý, ngoài thân phận luyện dược sư của họ ra, không ít thế lực tu giả kéo đến đều hiểu rõ mười mươi thái độ của Thánh Nguyên Tông.
Thậm chí còn có thế lực cũng đánh chung một ý định, ai bảo hỏa linh cứ bất động mãi, Phong Minh với tư cách là tu giả thân cận nhất với hỏa linh, rất đáng để thử một lần.
Thế nên bọn họ vừa lộ diện, các loại ánh mắt liền phóng tới, đệ tử Thánh Nguyên Tông thậm chí dịch chuyển bước chân muốn đi qua, lại thấy hai tên luyện dược sư trong đó đi về phía nơi thu phí lối vào.
Tu giả bốn phía lập tức oanh oanh bàn tán lên.
“Bọn họ chắc không phải lại muốn tiến vào sâu trong địa hỏa mạch rồi chứ?”
“Có khả năng đấy, biết đâu lại muốn vớt thêm chút địa hỏa tinh thì sao.”
“Mau đi thôi, còn đợi cái gì nữa, đi theo bọn họ cùng tiến vào đi, mua cái vé cùng đợt với bọn họ ấy.”
Thu Dịch vừa đem nguyên tinh giao ra lĩnh lấy số bài, hắn và Phong Minh liền bị các tu giả lao tới chen lấn xô đẩy ra ngoài, có chút ngây ngốc, bọn họ vậy mà đắt hàng như thế sao?
Phong Minh nhún vai, kéo Thu Dịch nói: “Đi, chúng ta đi thuê phòng địa hỏa, chuẩn bị chút đồ tốt mang vào.”
Thu Dịch gật đầu, đi theo Phong Minh cùng đi ra ngoài, từng cử chỉ hành động của bọn họ đều bị người ta chú ý, lời bọn họ nói cũng bị người ta nghe thấy, cứ thế nhìn bọn họ hội họp với Bạch Kiều Mặc, Kỷ Viễn rồi chạy đi thuê phòng địa hỏa cách nơi này không xa.
Kim lão tổ cũng luôn quan tâm chú ý, nghĩ thầm nếu có nhu cầu lão sẽ ra tay giúp đỡ, nhưng hiện tại cũng có chút không sờ thấu được đầu đuôi.
Bốn vị này có vẻ khá là tự tại, còn có tâm trí đi luyện chế cái thứ gì đó.
Liễu Đan Tự nhướng mày, lại đang suy đoán dụng ý hành động này của bốn người, cảm thấy chuyện không hề đơn giản như vậy.
Hai vị trưởng lão của Thánh Nguyên Tông cau mày nhìn theo, vị Luyện khí Trưởng lão kia nói: “Bọn họ rốt cuộc đang làm cái gì vậy? Có cần ngăn lại không?”
Vị trưởng lão còn lại nói: “Chẳng qua chỉ là phòng địa hỏa thôi, canh chừng phòng địa hỏa là được, tổng không thể từ trong phòng địa hỏa bốc hơi biến mất vô ảnh vô hình chứ.”
Luyện khí Trưởng lão cảm thấy cũng đúng, nơi động thủ tốt nhất vẫn là sâu trong địa hỏa mạch, bằng không nếu động thủ ở bên ngoài thì rất dễ dẫn tới sự phẫn nộ của đám đông.
Trạm Sinh cũng nhìn đến thẳng cau mày, ý định hắn đánh ra cũng giống như các thế lực khác, chính là bám theo vào trong địa hỏa mạch, đến lúc đó mới tìm cơ hội động thủ, thế nhưng bốn người này không tránh khỏi có chút quá mức khí định thần nhàn rồi.
Hắn tổng cảm thấy bốn người này có điểm gì đó cổ quái, nhưng lại không nói ra được cổ quái ở chỗ nào.
Hai người kia thực sự chỉ là luyện dược sư tam phẩm thôi sao? Lần đầu tiên hắn nảy sinh nghi ngờ đối với thân phận của Thu Dịch và Phong Minh.
Nhưng nếu không phải luyện dược sư tam phẩm thì sẽ là cái gì được chứ?
Bốn người chỉ thuê phòng địa hỏa trong hai canh giờ, tiến vào phòng địa hỏa liền đem trận pháp mở ra, sau đó Bạch Kiều Mặc và Kỷ Viễn nhanh chóng bận rộn lên, lấy ra một đống nguyên liệu bày trận để bố trí trận pháp ngay tại chỗ.
“Tới rồi, tới rồi, tiểu hoàng kê đang đi về hướng này, hỏa linh quả nhiên lợi hại nha.”
Phong Minh cảm nhận được tiểu hoàng kê đang di chuyển rồi, hơn nữa khoảng cách với hắn đang dần dần rút ngắn lại.
Chỉ trong vòng vài phút ngắn ngủi, tiểu hoàng kê liền từ miệng phun địa hỏa nhảy tót ra ngoài, nhiệt độ bên trong phòng địa hỏa lập tức tăng cao.
Tiểu hoàng kê xuất hiện một lần nữa, hẳn là nên đổi tên thành tiểu kim kê rồi, ban đầu vốn dĩ chỉ có vài sợi lông tơ màu vàng kim xen lẫn bên trong lông vũ, hiện tại vậy mà đã có một phần năm số lông vũ biến thành màu vàng kim, phân bố đều khắp toàn thân, nhìn qua chẳng phải là kim quang xán lạn rồi sao.
“Chà, cái này hoàn toàn phù hợp với thẩm mỹ của Kim gia rồi đấy, người Kim gia mà nhìn thấy ngươi chắc chắn sẽ thích cực kỳ cho xem.” Phong Minh còn có tâm trí trêu chọc tiểu hoàng kê.
Không chỉ màu sắc thay đổi rất nhiều, tầm vóc của tiểu hoàng kê cũng lớn hơn không ít, điều quan trọng hơn chính là thực lực của nó, hiện tại đã là hoang thú ngũ phẩm rồi.
Tốc độ thăng tiến thực lực này khiến cho vị chủ nhân như Phong Minh cũng phải đố kỵ lên, hắn tấn cấp Nguyên Đan cảnh cũng chưa được bao nhiêu thời gian đâu, nếu như không phải nhờ hấp thu Tinh Viêm Hỏa giúp thực lực tăng lên một tiểu giai, hiện tại chẳng phải đã bị tiểu hoàng kê đuổi kịp rồi sao.
Tiểu hoàng kê kiêu ngạo đắc chí đi đi lại lại trước mặt Phong Minh, đôi cánh vỗ vỗ, khoe khoang bộ lông vũ màu vàng kim của nó đẹp đẽ chói mắt biết bao.
Phong Minh nhìn nhìn cái miệng phun lửa kia, hỏi: “Người anh em tốt hỏa linh của ngươi đâu?”
Tiểu hoàng kê nói cho hắn biết, là hỏa linh đã đưa nó tới đây, nếu không tiểu hoàng kê làm sao biết đường đi dưới lòng đất này như thế nào.
Tiểu hoàng kê vỗ vỗ cánh, “chiu chiu” hai tiếng, một ngọn lửa liền từ trong cơ thể nó bay vọt ra ngoài, dừng lại trước mặt Phong Minh và Thu Dịch, khẽ đung đưa một cái, hai người nhìn đến mức đều ngây dại.
Phong Minh chỉ chỉ tiểu hoàng kê, lại chỉ chỉ đóa ngọn lửa trước mặt này: “Thế này là có ý gì? Hỏa linh sao lại chạy vào trong cơ thể ngươi rồi?”
Tiểu hoàng kê càng thêm đắc ý, nó đương nhiên biết đám lưỡng cước thú ở bên ngoài kia đều đang liều mạng muốn có được hỏa linh cơ đấy.
—