Chương 327: Linh hỏa biết điều
Phong Minh ném sạch toàn bộ số Hỏa Dung Đan trên người mới chịu dừng lại. Hắn phải khoa chân múa tay một hồi lâu, đóa Linh hỏa đang lơ lửng, dập dờn trên không trung mới hiểu ý. Trông vẻ mặt của nó dường như vô cùng thất vọng.
Lúc này, Thu Dịch liền tiến lên tiếp ứng. Có điều, số Hỏa Dung Đan phẩm cấp thượng phẩm của y cũng chẳng thể làm cho đóa Linh hỏa bớt thất vọng là bao, thậm chí màn nhảy múa biểu diễn của nó còn có phần đối phó, qua loa, không còn ra sức như lúc đầu nữa.
Khi ném tới viên Hỏa Dung Đan cuối cùng, Thu Dịch nhún vai, xòe hai bàn tay ra nói: “Ta cũng hết sạch rồi.”
Hai người bọn họ dù sao cũng chỉ là luyện dược sư “tam phẩm”, sao có thể tùy tiện lấy ra đan dược tứ phẩm được chứ. Hơn nữa, dùng đan dược tứ phẩm để nuôi một đóa Linh hỏa vốn không thuộc về mình thì thật sự là quá mức xa xỉ.
Trừ phi đóa Linh hỏa này tình nguyện đi theo bọn họ, bằng không thì chuyện đó hoàn toàn không cần phải cân nhắc.
Tuy nhiên, dưới bao ánh mắt nhìn chằm chằm của đám đông xung quanh, cả Thu Dịch và Phong Minh đều không hề nảy sinh ý định đó. Nếu không, bọn họ khó lòng mà bước chân ra khỏi Dung Thành này được.
Phong Minh khẽ ngoắc ngoắc ngón tay với đóa Linh hỏa: “Ngươi đi theo bọn ta đi, sau này sẽ có đan dược ăn hoài không hết, thấy thế nào?”
Các tu sĩ khác đều trợn tròn mắt nhìn, xem thử liệu Phong Minh có thực sự dùng đan dược để dụ dỗ, dắt mũi được đóa Linh hỏa này đi hay không.
Linh hỏa lắc lư qua lại giữa không trung, dường như đang cân nhắc lời đề nghị của Phong Minh. Mặc dù nó rất nể mặt hắn, nhưng từ trên người lưỡng cước dương này, nó lại cảm nhận được một mối nguy hiểm vô cùng mãnh liệt.
Chính vì trực giác mách bảo có nguy hiểm, Linh hỏa mới phải ra sức biểu diễn đến vậy. Nó cảm thấy nếu mình không làm thế, có khi sẽ bị ăn đòn tơi tả mất.
Dập dờn suy nghĩ một lát, Linh hỏa bỗng “vút” một tiếng, thu mình lặn sâu trở lại vào trong biển lửa. Các tu sĩ khác thấy vậy thì vô cùng thất vọng, nhao nhao gào lên: “Sao lại bỏ đi rồi? Đóa Linh hỏa này đúng là loại bạch nhãn lang vô ơn mà, chỉ muốn vơ vét chỗ tốt chứ chẳng chịu bỏ ra chút công sức nào.”
“Phải đó, tính ra nãy giờ cũng ném cho nó mấy chục viên đan dược rồi, giá trị còn vượt xa cả quả Hỏa Sí Quả kia nữa, vậy mà Linh hỏa vẫn không chịu đi theo kìa.”
“Thế là tốt lắm rồi, dù sao Linh hỏa cũng rất nể mặt mà biểu diễn một trận rõ lâu, lại còn vô cùng ra sức. Chúng ta đâu có tốn giọt mồ hôi nào mà vẫn được thưởng thức một màn biểu diễn Linh hỏa đặc sắc đấy thôi.”
“Nói cũng đúng, chỉ có điều hai vị luyện dược sư này bị tổn thất không nhỏ.”
Do ở lại đây khá lâu nên mọi người cũng không còn cảm thấy môi trường dưới lòng đất này quá khó khăn để chịu đựng nữa. Việc cố gắng cầm cự qua hai canh giờ xem ra không phải là vấn đề gì lớn.
Thế nhưng họ đâu có biết rằng, khẩu vị của hỏa chủng đang ngày một lớn hơn, lượng hỏa khí mà nó nuốt chửng cũng ngày một nhiều, đến mức làm ảnh hưởng đến cả nhiệt độ của toàn bộ vùng đất dưới lòng đất này.
Nhóm người Phong Minh lại tiếp tục đi vòng quanh biển lửa. Trong đầu Phong Minh lúc này vẫn đang suy tính xem liệu có thể tranh thủ vớt vát được chút Địa Hỏa Tinh nào không, nhằm bù đắp lại số đan dược đã mất.
Một lát sau, cả ba người Bạch Kiều Mặc, Thu Dịch và Kỷ Viễn đều nhận được truyền âm từ Phong Minh: “Phải làm sao bây giờ? Tiểu hoàng kê đòi ra ngoài, nó muốn lao vào trong biển lửa.”
Kỷ Viễn và Thu Dịch không khỏi kinh ngạc, hai người họ đã hoàn toàn quên bẵng sự hiện diện của tiểu hoàng kê. Bây giờ nghe Phong Minh nhắc tới mới sực nhớ ra, tiểu hoàng kê chẳng phải chính là một con hoang thú thuộc tính hỏa sao, hơn nữa huyết mạch của nó có lẽ vô cùng đặc biệt.
Bạch Kiều Mặc liền truyền âm đáp lại: “Tìm một nơi hẻo lánh khuất tầm mắt một chút, thả Tiểu Hoàng vào đó xem thử thế nào. Nhớ dặn nó đừng để lộ hành tung trước mặt người ngoài.”
Tiểu hoàng kê vốn mang trong mình huyết mạch Kim Ô. Kim Ô là loài có thể nuốt chửng cả Thái Dương Chân Hỏa — thứ ngọn lửa chí cương chí dương có thể thiêu rụi vạn vật, loại địa hỏa này hoàn toàn không thể sánh bằng.
Mặc dù hiện tại huyết mạch của nó còn quá thưa thớt, lại chưa được kích hoạt hoàn toàn, nhưng việc nuốt chửng một ít địa hỏa chắc chắn sẽ không gặp vấn đề gì, ngược lại còn rất có ích cho quá trình phát triển của nó.
Nghe Bạch Kiều Mặc nói vậy, Thu Dịch và Kỷ Viễn liền cùng nhau đứng che chắn, làm bình phong ngụy trang.
Cũng may là cả bốn người bọn họ cứ đi vòng quanh liên tục nên các tu sĩ khác không mấy chú ý đến. Ánh mắt của đám đông lúc này đều đổ dồn vào nơi Linh hỏa vừa biến mất, thầm nghĩ không biết nó có còn chui ra nữa hay không.
Khi đi vòng qua phía sau một cột đá bị thiêu rụi đến mức đỏ rực và trong suốt, Phong Minh nhanh tay ném tiểu hoàng kê vào trong biển lửa.
Ban đầu hắn thực sự lo lắng con tiểu hoàng kê này sẽ biến thành gà quay trong nháy mắt. Thế nhưng ngay sau đó, hắn liền phát hiện ra tiểu hoàng kê sau khi vào biển lửa không những không bị thiêu cháy, mà bộ lông trên người nó còn ngày càng trở nên óng ả, mượt mà hơn. Nó tự tại bơi lội tung tăng trong biển lửa, chớp mắt một cái đã mất hút tăm hơi.
Nhờ có mối liên kết từ khế ước, Phong Minh có thể cảm nhận được trạng thái của tiểu hoàng kê lúc này đang cực kỳ tốt, đồng thời nó còn truyền về một luồng cảm xúc vô cùng vui vẻ và phấn khích.
“Thực sự là không sao cả.” Phong Minh hoàn toàn trút bỏ được gánh nặng trong lòng.
Hắn len lén hỏi Bạch Kiều Mặc: “Huynh nói xem liệu tiểu hoàng kê có đụng độ đóa Linh hỏa kia không? Hai đứa nó mà gặp nhau thì có đánh nhau không nhỉ?”
Bạch Kiều Mặc tưởng tượng ra cảnh tượng đó thì chỉ biết câm nín một hồi, rồi đáp: “Tốt nhất là đừng nên đánh nhau.”
Nếu không, nơi này chắc chắn sẽ bị lật tung lên mất. Chẳng may làm sụp đổ cả vùng không gian này thì tội nghiệt sẽ lớn lắm.
Phong Minh vội vàng truyền đạt ý tứ này cho tiểu hoàng kê, bảo nó ngàn vạn lần đừng gây ra động tĩnh gì lớn.
Lại qua một lúc nữa, biển lửa bỗng nhiên có sự biến đổi. Phong Minh còn đang lo sốt vó không biết có phải do tiểu hoàng kê gây ra hay không, thì liền thấy một cột lửa đang lao thẳng về phía bọn họ.
Các tu sĩ khác sợ hãi hét lên kinh hô, cho rằng có biến cố chẳng lành. Tuy nhiên, bốn người nhóm Phong Minh lại đứng im bất động, bởi vì họ đã sớm cảm ứng được bên trong cột lửa kia ẩn chứa thứ gì.
Cột lửa bay đến ngay trước mặt bọn họ rồi lập tức tiêu tán, một đống đồ vật rơi rụng xuống đất vang lên những tiếng “loảng xoảng”.
Ngay sau đó, đóa Linh hỏa kia lại ngoi lên khỏi biển lửa. Nó giữ một khoảng cách nhất định với họ, cứ thế im lặng quan sát.
“Oa, thứ gì thế kia?”
“Ngốc thế, đó là hỏa tinh đấy! Là Địa Hỏa Tinh sinh ra từ trong địa hỏa mạch, hơn nữa phẩm cấp của chỗ Địa Hỏa Tinh này còn cực kỳ cao.”
“Khá khen cho con Linh hỏa này, đây là thù lao nó trả cho mấy viên Hỏa Dung Đan lúc nãy đấy à?”
Bốn người nhóm Phong Minh cũng mừng rỡ ra mặt, nghĩ bụng đây chắc chắn là quà đáp lễ của Linh hỏa rồi.
Phong Minh vẫn thử tìm cách giao lưu với Linh hỏa: “Tất cả chỗ này đều cho bọn ta sao? Là ngươi tặng cho bọn ta à? Thật sự cảm ơn ngươi nhiều nhé, ngươi đúng là một đóa Linh hỏa tốt bụng.”
Phong Minh cúi xuống nhặt vài viên hỏa tinh lên, đóa Linh hỏa kia chỉ lắc lư nhẹ một cái chứ không hề ra tay tấn công bọn họ.
Phong Minh càng thêm hớn hở: “Mau, nhặt hỏa tinh thôi, không được phụ tấm lòng tốt của Linh hỏa đâu đó.”
Các tu sĩ khác nhìn thấy cảnh này mà ghen tị đến đỏ cả mắt, bọn họ cũng thèm khát vô cùng nhưng không một ai dám nhảy ra tranh đoạt. Nhìn bộ dạng đó của Linh hỏa là biết ngay nó chẳng phải dạng vừa rồi.
Bốn người vừa mới nhặt sạch đống hỏa tinh này xong thì Linh hỏa lại điều khiển địa hỏa, đưa lên thêm một đợt hỏa tinh nữa. Phong Minh nhặt đồ mà cười đến mức không khép nổi miệng.
Đóa Linh hỏa này đúng là hào phóng quá mức, làm hắn cũng thấy hơi ngại khi đã lừa gạt nó, thậm chí còn từng nảy sinh ý định dụ dỗ đem đi.
Sau khi nhặt xong đống thứ hai này, Phong Minh xua xua tay nói: “Đủ rồi, được rồi, Linh hỏa ngươi không cần phải bận rộn nữa đâu.”
Linh hỏa khẽ dập dờn một cái, quả nhiên sau đó không còn viên hỏa tinh nào được đưa lên nữa.
Mọi người chứng kiến cảnh tượng này đều không khỏi kinh ngạc. Đóa Linh hỏa này thông minh quá thể, lời tu sĩ nói ra mà nó đều có thể hiểu hết được.
Một đóa Linh hỏa có linh trí cao đến nhường này, bảo sao nó lại không chịu để cho tu sĩ thuần phục. Thế nhưng, nếu có thể tạo dựng mối quan hệ tốt đẹp với nó thì quả thực sẽ mang lại lợi ích vô cùng to lớn.
Bởi lẽ, nơi sâu nhất của biển lửa kia có tu sĩ nào dám bén mảng vào đâu? Chỉ có mỗi mình Linh hỏa là có thể tự do đi lại như chốn không người mà thôi.
Linh hỏa không biến mất nữa, bốn người nhóm Phong Minh cứ thế đứng “trò chuyện” với nó. Bốn người nói câu gì, Linh hỏa cũng sẽ đưa ra một vài phản ứng đáp lại, chẳng hạn như lắc lư một chút hoặc biến đổi hình dạng một tẹo, trông có vẻ vô cùng ăn ý và hòa hợp, hoàn toàn không có chút gì gọi là hung bạo, dữ dằn.
Thời gian sắp hết, bốn người nhóm Phong Minh đành phải luyến tiếc nói lời từ biệt với Linh hỏa.
Trước khi đi, Phong Minh không quên dùng hồn lực truyền âm cho Linh hỏa, nhắc nhở nó sau này đừng dễ dàng tin tưởng tu sĩ như vậy nữa. Cho dù đối phương có mang ra đồ ăn ngon đến mấy thì cũng đừng tùy tiện lộ diện.
Phong Minh cũng không biết Linh hỏa có hiểu được hết ý của mình hay không. Hắn quyết không dám coi thường thủ đoạn của Thánh Nguyên Tông và Trạm Sinh, chỉ sợ đóa Linh hỏa này sẽ bị mắc bẫy lừa gạt. Hắn hoàn toàn không muốn Linh hỏa lọt vào tay của hai bên phe phái đó chút nào.
“Ồ phải rồi,” Phong Minh cuối cùng còn bổ sung thêm một câu, “Một con sủng thú của ta đã vào trong biển lửa rồi, Linh hỏa ngươi giúp ta để mắt chăm sóc nó một chút nhé, đừng để cho các tu sĩ khác phát hiện ra.”
Thực ra Phong Minh cũng muốn gọi tiểu hoàng kê trở về, thế nhưng hắn nhận ra lúc này tiểu hoàng kê không tiện rời đi. Sau khi nuốt chửng một lượng lớn địa hỏa, trên người nó đang có dấu hiệu sắp đột phá tấn cấp, không nên đột ngột ngắt quãng. Vì vậy, Phong Minh chỉ đành gửi gắm, nhờ vả Linh hỏa trông nom giúp.
Còn về việc sau này làm sao để đón tiểu hoàng kê trở về, Phong Minh thầm nghĩ cùng lắm thì lần sau mình lại tốn thêm một lần tiền vé vào cửa, đi vào đón nó là xong chứ gì.
Thực ra Linh hỏa đã phát hiện ra tiểu hoàng kê ngay từ lúc nó mới đặt chân vào biển lửa. Nếu con tiểu hoàng kê này không có mối liên hệ với Phong Minh — người đã cho nó ăn đan dược, và trên người không mang theo hơi thở của hắn, thì ngay từ giây đầu tiên, nó đã điều khiển biển lửa trục xuất con gà này ra ngoài rồi.
Mặc dù các tu sĩ khác cảm thấy vô cùng tiếc nuối khi thấy Linh hỏa không đi theo Phong Minh rời khỏi, nhưng khi bước ra ngoài, sắc mặt của ai nấy đều vô cùng phấn khích, trạng thái khác một trời một vực so với mấy tốp tu sĩ bước ra trước đó.
Mấy tốp trước có không ít tu sĩ tự biến mình thành bộ dạng mặt mũi nhem nhuốc, xám xịt như tro, ít nhiều gì cũng bị bỏng nhẹ, hoặc giả là bị nướng đến mức đỏ gay cả mặt, cơ thể mất nước nghiêm trọng.
Thế nhưng, năm mươi người bước ra lần này ai nấy đều tinh thần phơi phới, trên người không hề có lấy một chút dấu vết chật vật nào, lại còn vừa đi vừa cười nói vui vẻ.
Chính vì trạng thái của họ quá tốt nên vừa mới bước ra ngoài một cái đã lập tức bị đám đông vây quanh xem như xem hội.
“Các người bị làm sao thế? Chẳng lẽ vào trong đó mà không gặp được Linh hỏa à?”
Lập tức có tu sĩ lớn tiếng phản bác: “Ai bảo là không gặp chứ? Chúng ta còn nhìn thấy rõ lâu ấy chứ, Linh hỏa còn biểu diễn cho chúng ta xem nữa cơ mà.”
“Ha ha, không gặp được thì cứ bảo là không gặp được, việc gì phải vì cái hư vinh hão huyền đó mà nói dối để lừa gạt chúng ta làm gì.”
“Gạt các người thì có ích lợi gì chứ? Biết ngay là các người sẽ không tin mà, cho nên tất cả chúng ta đều đã dùng Lưu Ảnh Thạch ghi hình lại rồi. Lát nữa cứ giương to mắt ra mà nhìn cho kỹ nhé.”
“Thật hay giả vậy?”
Ngay cả mấy vị lão tổ của Ngũ Thành Liên Minh cũng kinh ngạc không thôi, vội vàng thúc giục đám tu sĩ này mau chóng mở Lưu Ảnh Thạch ra cho mọi người cùng xem.
Những tu sĩ vừa bước ra đều được dịp nở mày nở mặt, đắc ý vô cùng. Xem đi, trước khi ra ngoài bọn họ đã đoán trước được tình cảnh này rồi mà.
Lập tức có tu sĩ tiến lên phát lại đoạn hình ảnh vừa ghi lại được ngay tại chỗ. Kế đó, khắp hiện trường liên tục vang lên những tiếng kinh hô đầy kinh ngạc và không thể tin nổi. Hóa ra tất cả đều là sự thật!
Sau khi xem xong một đoạn phim ngắn, xoẹt xoẹt, vô số ánh mắt đồng loạt phóng về phía bốn người nhóm Phong Minh.
“Hóa ra có thể dùng đan dược để dụ Linh hỏa ra ngoài, sao ta lại không nghĩ tới chuyện này sớm hơn nhỉ!” Đây là tiếng kêu đầy hối hận của một tu sĩ đã vào trong từ trước.
“Mau nhìn xem, Linh hỏa còn tặng hỏa tinh cho vị Văn luyện dược sư kia kìa, nhiều Địa Hỏa Tinh phẩm cấp cao quá.”
Đây là tiếng trầm trồ khen ngợi xen lẫn ghen tị của những tu sĩ khi nhìn thấy cảnh tượng tặng hỏa tinh.
Lần này, ngay cả các vị lão tổ của Ngũ Thành Liên Minh cũng phải sinh lòng đố kỵ. Bọn họ bình thường đã dâng cúng cho Linh hỏa không biết bao nhiêu là đồ tốt, thế nhưng Linh hỏa từ trước đến nay đều lười chẳng thèm ngó ngàng tới bọn họ, chứ đừng nói đến chuyện tặng hỏa tinh này nọ.
Đúng là người so với người, chỉ có nước tức chết mà thôi.
Bầu không khí tại hiện trường náo nhiệt, sục sôi hẳn lên.
Kim lão tổ nhìn chăm chăm vào hình ảnh đang được phát lại, ánh mắt khẽ lóe lên. Thực sự là Hỏa Dung Đan thượng phẩm sao? E là chưa chắc đâu. Nếu như đó là cực phẩm đan dược thì việc thu hút được Linh hỏa xuất hiện cũng là điều hoàn toàn có thể xảy ra.
Liễu Đan Tự đứng ở bên ngoài thấy vậy thì không khỏi bật cười. Một mặt, y sai người đi thu mua lại số Lưu Ảnh Thạch trong tay đám tu sĩ này; mặt khác, trong lòng thầm nghĩ, mấy cái đứa này đúng là đi đến đâu cũng không chịu yên ổn, lúc nào cũng phải gây ra chút chuyện động trời mới chịu được.
Có điều, chút động tĩnh này y thấy vẫn còn chưa ăn thua gì, nhìn xem, ngay cả Linh hỏa mà chúng còn chẳng thèm bắt đi cơ mà.
Nếu như thực lòng muốn dụ đi, chưa biết chừng là có thể thành công đấy chứ. Bởi vì bây giờ thứ họ ném ra mới chỉ là đan dược tam phẩm, nếu đổi lại là tứ phẩm thì sao? Ngũ phẩm thì sao? Linh hỏa liệu có thực sự không rung động chút nào chăng?
—