Chương 324: Có mối làm ăn tới cửa
Ngũ Thành Liên Minh mỗi đợt cho phép năm mươi người tiến vào, đợt đầu tiên đi vào có một nửa là Nguyên Đan cảnh, một nửa là Nguyên Dịch cảnh, mang giá trị tham khảo rất lớn cho những tu giả đang xếp hàng chờ đợi phía sau.
Lối vào địa hỏa mạch có các tầng trận pháp bảo vệ, lại có các vị lão tổ đích thân trấn giữ tại đây, đó đều là các cao thủ Nguyên Đan cảnh đỉnh phong, cho dù cường giả Khai Hồn cảnh có tới muốn công phá phòng tuyến này cũng không phải chuyện dễ dàng.
Cũng chính vì vậy, các tu giả tụ tập chờ đợi bên ngoài đều không dám tùy tiện xông vào, vả lại chẳng qua chỉ là tốn chút thời gian chờ đợi, mắc gì phải làm cái việc đắc tội với người ta như thế.
Còn như nói chậm một bước liệu có bị tu giả đi trước cướp mất hỏa linh hay không?
Tuy cũng có tu giả lo lắng điều này, nhưng nhìn vào danh sách mà Ngũ Thành Liên Minh đưa ra, cái đầu nóng lại bình tĩnh trở xuống.
Nếu hỏa linh dễ kiếm như vậy thì Ngũ Thành Liên Minh đã chẳng đi đến bước đường ngày hôm nay, hỏa linh sớm đã bị chính họ lấy đi rồi.
Tu giả tiến vào bên trong cũng có giới hạn thời gian, bằng không những tu giả chờ đợi phía sau sẽ oán hận ngút trời mất, không thể để tu giả đi trước vô hạn định ở bên trong bắt hỏa linh, bắt không được thì cứ lì lợm không ra chứ.
Ngũ Thành Liên Minh cũng đã nói rõ, nán lại nơi đó trong thời gian dài, ngoại trừ người có thể chất đặc biệt, bằng không đối với tu giả chẳng những không có lợi ích gì mà còn mang đến tác hại, đó chính là sự xâm nhập của hỏa độc, hỏa độc ở nơi sâu nhất của địa hỏa mạch càng thêm lợi hại.
Nhóm Phong Minh cũng kiên nhẫn chờ đợi ở bên ngoài, Phong Minh còn có chút khiêu khích hả hê nói: “Người của Thánh Nguyên Tông mặt mũi quả thực lớn thật đấy, muốn đi vào trước thì tới sớm mà xếp hàng đi chứ, đến muộn rồi mà còn muốn chen ngang, phải hỏi xem mọi người có đồng ý hay không đã.”
Đây là một chút hỗn loạn nhỏ xảy ra khi đợt tu giả đầu tiên tiến vào, người của Thánh Nguyên Tông còn tới sau cả nhóm Phong Minh, số thẻ nhận được dĩ nhiên cũng nằm ở phía sau rồi.
Thế nhưng họ cậy vào thân phận của mình, ngay đợt đầu tiên đã muốn đi vào, đương nhiên là gặp phải sự ngăn trở.
Đối với tu giả bình thường mà nói, họ ghét nhất là loại người không tuân thủ quy củ này.
Muốn vênh váo thân phận đệ tử Thánh Nguyên Tông thì về địa bàn Thánh Nguyên Tông mà vênh váo, chạy tới lãnh địa của người khác mà không biết thu liễm, tưởng cả đại lục này đều là địa bàn của Thánh Nguyên Tông chắc?
Phong Minh lại bổ sung: “Có lẽ là do đệ tử Thánh Nguyên Tông bị xã hội vùi dập còn quá ít chăng.”
Bạch Kiều Mặc và những người khác nghe xong đều bật cười, bên cạnh còn có tu giả phụ họa theo lời Phong Minh, xem ra ấn tượng của mọi người đối với đệ tử Thánh Nguyên Tông đều chẳng ra gì.
Mọi người đều đang chờ đợi để tiến vào địa hỏa mạch, thời gian chờ đợi không có việc gì làm có phần tẻ nhạt, thế là ngày càng có nhiều người tụ tập lại một chỗ bàn tán về chủ đề này.
Những tu giả này có người bản địa Dung Thành, lại có người đến từ khắp nơi, nhờ vậy đã mang đến những nội dung vô cùng phong phú và đa dạng cho chủ đề bàn luận.
Ban đầu Phong Minh thuần túy là muốn giết thời gian, nhưng không ngờ lại thật sự nghe được nhiều chuyện đến thế, hóa ra đệ tử Thánh Nguyên Tông ở bên ngoài làm không ít chuyện cậy thế hiếp người.
Chạy đến địa bàn của người khác mà chẳng xem tu giả vùng khác ra gì, lúc nào cũng mang bộ dạng cao cao tại thượng, cho nên khi bàn về chủ đề này mới có nhiều chuyện để nói như vậy.
Phong Minh nghe ra được rồi, đây là oán hận chất chứa đã lâu, mà lần này, cuối cùng cũng gặp phải thế lực không nể mặt Thánh Nguyên Tông, mọi người ai nấy đều vỗ tay reo hò.
Tiếng bàn tán ở đây càng lúc càng lớn, người của Thánh Nguyên Tông lại đứng cách đó không quá xa, làm sao có thể không nghe thấy, chẳng những nghe thấy mà còn nghe vô cùng rõ ràng, sắc mặt họ tức khắc xanh mét, biểu cảm dữ tợn.
Cũng phải, ở trên địa bàn của Thánh Nguyên Tông, làm gì có tu giả nào dám càn rỡ chỉ trích Thánh Nguyên Tông như vậy, thế chẳng phải là chán sống rồi sao?
Đệ tử Thánh Nguyên Tông đã quen với địa vị cao cao tại thượng như vậy, cho nên nghe xong liền nổi trận lôi đình, hận không thể gọi ngay đội chấp pháp của Thánh Nguyên Tông tới bắt sạch đám tu giả này lại.
Đáng tiếc là từng luồng khí tức Nguyên Đan cảnh đỉnh phong hiện hữu lại nhắc nhở họ rằng đây không phải là địa bàn của Thánh Nguyên Tông, ngoài việc nhẫn nhịn ra thì cũng chỉ có thể nhẫn nhịn mà thôi.
Một số tu giả chính là cố ý, ừm, Phong Minh cũng là cố ý.
Tuy nói liên minh cho thời gian là một canh giờ, thế nhưng mới trôi qua nửa canh giờ đã có tu giả mặt mày xám xịt từ bên trong lăn trở ra, có tu giả toàn thân bốc khói, trông như thể vừa bị nướng chín vậy.
Có tu giả quen biết hỏi người vừa ra: “Tình hình bên trong thế nào rồi? Có nhìn thấy hỏa linh không?”
Tu giả kia đang điên cuồng bổ sung nước, tranh thủ lúc rảnh đáp lời: “Nói ra thì dài dòng lắm, đó không phải là nơi dành cho con người ở đâu, so với bên trong thì bên ngoài mát mẻ hơn nhiều, có điều hỏa linh quả thực có ló đầu ra ngoài. Có một vị tiền bối mang theo một quả Hỏa Sí Quả đã thu hút được hỏa linh ra ngoài, tuy nhiên quả Hỏa Sí Quả đó bị hỏa linh nuốt mất rồi, nhưng nó lại không chịu khuất phục, còn thao túng địa hỏa tấn công chúng ta, bằng không vẫn có thể nán lại bên trong thêm một lúc nữa.”
Lời này vừa nói ra, hiện trường liền trở nên náo nhiệt hẳn lên, mọi người bàn tán xôn xao, tranh nhau hỏi han đủ thứ chuyện với những người vừa trở ra.
Điều này cũng chứng thực Ngũ Thành Liên Minh không hề nói dối, hỏa linh thực sự chưa bị bắt đi, vẫn còn ở sâu trong địa hỏa mạch, hơn nữa thực lực của đóa hỏa linh kia quả thực rất ghê gớm, ngay cả cao thủ Nguyên Đan cảnh cũng chịu không thấu.
Bởi vì biến cố này mà đợt tu giả tiến vào đầu tiên rút ra rất nhanh, sau người đầu tiên trở ra thì những người phía sau cũng lục tục nối gót theo sau.
Chỉ trong vòng mười lăm phút ngắn ngủi, đợt người đầu tiên đã toàn bộ rút lui ra ngoài, bao gồm cả vị cao thủ Nguyên Đan cảnh hậu kỳ mang theo Hỏa Sí Quả kia.
Người này chẳng những phải rút ra mà còn là người có dáng vẻ chật vật nhất, bởi vì hắn đã bị đóa hỏa linh kia nhắm vào tấn công.
Trên đường trở ra hắn còn phải thay một bộ y phục khác, bằng không đã phải chạy rông trần truồng rồi.
“Gớm thật, đóa hỏa linh kia hung hãn quá đi mất, vị tiền bối kia chẳng phải là mất cả chì lẫn chài sao? Tốn mất mười vạn nguyên tinh không nói, lại còn bồi thêm một quả Hỏa Sí Quả vào đó, giá của quả Hỏa Sí Quả này đáng giá bằng mười mấy tấm vé vào cửa rồi còn gì.”
“Xem ra chúng ta thực sự đã hiểu lầm Ngũ Thành Liên Minh rồi, hèn chi lại phải vạch ra một ranh giới, tu giả dưới Nguyên Dịch cảnh không được vào trong, nhìn cao thủ Nguyên Đan cảnh còn bị hành cho mặt mày xám xịt thế kia, tu giả Tụ Khí cảnh mà vào thì đúng là có đi không về, bị thiêu cho sạch sành sanh luôn.”
Người đi trước càng không thuận lợi thì người của Thánh Nguyên Tông trái lại càng thêm vui mừng.
Họ không giống như các tu giả khác, Thánh Nguyên Tông lần này là có chuẩn bị mà đến, mang theo đầy đủ công cụ để bắt giữ hỏa linh.
Ngũ Thành Liên Minh đã quen đối phó với đóa hỏa linh này rồi, cho nên đã dùng một số biện pháp để bình định sự bạo động của địa hỏa ở nơi sâu nhất trong địa hỏa mạch xuống, sau đó mới cho đợt người thứ hai tiến vào.
Đợt tu giả thứ hai nhờ có kinh nghiệm và bài học xương máu do đợt đầu tiên cung cấp nên khi tiến vào đã cẩn trọng hơn nhiều.
Chỉ là Phong Minh và Thu Dịch không ngờ tới rằng, lúc họ đang đứng nhiều chuyện tán gẫu với các tu giả khác thì lại có người tìm đến tận nơi, mục đích chính là vì muốn có được Hàn Nguyên Đan do họ luyện chế.
Người tìm đến chính là tu giả nằm trong đợt đầu tiên tiến vào, đặc biệt là vị tu giả đã cống hiến quả Hỏa Sí Quả kia, người bị luồng nhiệt của địa hỏa va đập thảm hại nhất.
Hiện tại trong cơ thể hắn vẫn còn không ngừng phun ra hỏa khí, vô cùng cấp bách cần một viên Hàn Nguyên Đan để tiêu trừ lượng hỏa khí dư thừa trong người.
Phong Minh và Thu Dịch nhìn nhau, họ còn chưa được kiến thức hỏa linh mà đã có thể kiếm được nguyên tinh trước rồi sao?
Có mối làm ăn tới cửa dĩ nhiên là không thể từ chối rồi, họ bèn thuê một chiếc lều bạt từ Ngũ Thành Liên Minh rồi chui tọt vào trong lều luyện đan, trên người họ hiện tại không có sẵn Hàn Nguyên Đan.
Lưu Dương Các cũng tới góp vui, Liễu Đan Tự thầm nghĩ đang lo không có cơ hội tiếp cận mấy người này một cách đường đường chính chính, giờ thì cơ hội chẳng phải tự tới rồi sao.
Lưu Dương Các đứng ra cung cấp nguyên liệu luyện chế Hàn Nguyên Đan cho họ, trước đó các nguyên liệu này ở Dung Thành sớm đã bị những người cầu đan càn quét gần hết rồi.
Các thế lực bản địa trong thành có Hàn Nguyên Đan trong tay cũng không bằng lòng nhường Hàn Nguyên Đan ra ngoài, dù sao thì mấy vị này trông không giống như sẽ ở lại lâu dài tại Dung Thành, đợi sau khi họ rời đi thì Hàn Nguyên Đan trong tay các thế lực này sẽ càng thêm đáng giá.
Khi lò Hàn Nguyên Đan đầu tiên được luyện chế xong và mang lại hiệu quả tức thì cho tu giả uống vào, liền có thêm nhiều tu giả lục tục kéo đến cầu đan.
Thế là nhóm Phong Minh còn chưa tới lượt tiến vào sâu trong địa hỏa mạch đã kiếm lại được tiền vé vào cửa từ trước rồi.
Ngồi ở trong lều bạt cách biệt với tầm mắt bên ngoài, Phong Minh tặc lưỡi cảm thán: “Không ngờ còn có thể kiếm được một khoản tài lộc ngoài ý muốn như thế này, quả nhiên là có một nghề trong tay thì đi khắp thiên hạ chẳng sợ gì.”
Phen này ngoại trừ Ngũ Thành Liên Minh được nở mày nở mặt, hai vị luyện dược sư Phong Minh và Thu Dịch cũng được dịp tiếng tăm vang xa một chút, khiến đám đệ tử Thánh Nguyên Tông nhìn vào mà tức tối vô cùng.
“Chẳng qua cũng chỉ là hai tên tam phẩm luyện dược sư, ta còn tưởng ghê gớm lắm chứ, đừng nói là ngũ phẩm, ngay cả tứ phẩm còn chẳng đạt nổi thì có gì đáng để tâng bốc cơ chứ.”
Họ chính là nhìn không thuận mắt việc hai tên tam phẩm luyện dược sư này lại nổi bật hơn cả họ, được người ta coi trọng hơn cả đệ tử Thánh Nguyên Tông họ.
Ở trong phạm vi của Thánh Nguyên Tông, tam phẩm luyện dược sư thực sự chẳng là cái thá gì, chỉ có tứ phẩm thậm chí là ngũ phẩm luyện dược sư mới trở thành tâm điểm chú ý.
Do đó dưới góc nhìn của họ, người ở nơi nhỏ bé quả nhiên tầm nhìn quá hạn hẹp, hóa ra không phải vì họ không xuất sắc mà là do bối cảnh của những người này quá nhỏ bé mà thôi.
Lúc này họ đã quên mất rằng chính các luyện khí sư ở nơi nhỏ bé này đã đánh bại đệ tử Thánh Nguyên Tông của họ đấy thôi.
Thực ra tại hiện trường cũng không chỉ có mỗi hai vị luyện dược sư Phong Minh và Thu Dịch, đại hội luyện khí càng tổ chức càng náo nhiệt, cũng có những luyện dược sư ưa thích náo nhiệt không ngại môi trường của Dung Thành mà chạy đến xem giải đấu, thấy có người cầu đan thì họ cũng tới góp vui một chút.
Thế nhưng sự thật đã chứng minh, Hàn Nguyên Đan do các luyện dược sư khác luyện chế ra có hiệu quả không tốt bằng của Phong Minh và Thu Dịch.
Hàn Nguyên Đan do hai người sau luyện chế, một viên nuốt xuống là lập tức có thể giải quyết được mọi vấn đề, điều này khiến các luyện dược sư khác cũng phải tâm phục khẩu phục, không có ai đến tìm phiền phức với họ cả.
Vị thiếu các chủ Liễu Đan Tự này còn đích thân chui vào trong lều bạt để “kết giao” với hai vị luyện dược sư, cảnh tượng này rơi vào mắt các tu giả khác thì lại vô cùng bình thường, bởi vì có giá trị lôi kéo cho nên thiếu các chủ mới đích thân ra mặt mà thôi.
Nhìn thấy tên này đi vào, Phong Minh khoanh tay nhìn hắn: “Liễu thiếu các chủ quang lâm đại giá, chúng ta quả thực là được sủng ái mà đập đầu vào tường.”
Liễu Đan Tự phì cười một tiếng: “Người khác thì còn có khả năng, chứ mấy vị đây thì chỉ có làm cho người khác phải thụ sủng nhược kinh thôi.”
Phong Minh nhe răng cười: “Không hổ danh là người có thể làm thiếu các chủ, thật khéo ăn khéo nói.”
Thu Dịch và Kỷ Viễn cũng phải thừa nhận lời này nghe lọt tai vô cùng, vị Liễu thiếu các chủ này lại là người từ bên ngoài tới mà có thể làm được đến mức này cũng khiến họ phải nhìn bằng con mắt khác.
Liễu Đan Tự ha ha cười lớn, lúc hắn đi vào thì bốn người Phong Minh đang ngồi quây quần bên nhau uống trà, hắn cũng không khách khí mà trực tiếp ngồi xuống cùng: “Nói lời gì thì đương nhiên cũng phải xem là đối với ai rồi, nếu mấy vị để lộ thân phận thật sự của mình thì các ngươi sẽ còn được thấy nhiều người biết ăn nói hơn nữa cơ, mà còn nói hay hơn, lọt tai hơn ta nhiều.”
Phong Minh không chấp nhặt với hắn nữa, rót một chén trà đưa qua rồi bắt chuyện với hắn, ai bảo Lưu Dương Các là nơi thông tin nhạy bén nhất chứ: “Nghe nói bên ngoài còn đang đánh cược xem lần này hỏa linh có bị bắt giữ thu phục hay không, ai có khả năng thành công cao nhất, Liễu thiếu gia thấy thế nào?”
—