Chương 322: Sự Trả Thù Của Dung Thành
Người Kim gia vui mừng rồi, sắc mặt người Ngô gia có thể nói là không được bình thường cho lắm.
Cho dù Ngô gia mời đến viện binh bên ngoài của Thánh Nguyên Tông, tuy nhiên trừ phi đệ tử của Thánh Nguyên Tông có thể đúc ra linh khí ngũ phẩm trung giai, nếu không cũng không cách nào áp đảo được Kim Lân.
Nhưng chuyện này có khả năng sao? Bản thân người Ngô gia cũng biết điều đó là không thực tế.
Phong gia chủ ngữ khí chua ngoa: “Kim gia đúng là thời tới cản không kịp rồi, những chuyện tốt này sao không xảy ra với Phong gia chúng ta chứ.”
Phong gia tự cho mình là biết bảo vệ bản thân sáng suốt nhất, thế nhưng hiện tại lại trố mắt nhìn Kim gia sải bước tiến về phía trước.
Kim Lân ngay tại trận đấu luyện chế ra linh khí ngũ phẩm, điều này có nghĩa là Kim Lân đã từ tứ phẩm luyện khí sư bước chân vào ngưỡng cửa của ngũ phẩm luyện khí sư, vậy mà tử đệ Phong gia cùng lứa lại không có lấy một người đạt tới trình độ này.
Vừa mới chua chát xong, Phong gia chủ quay đầu liền nhìn thấy sắc mặt càng thêm tồi tệ của Ngô gia chủ, tâm trạng Phong gia chủ lập tức tốt hơn rất nhiều.
Dù không thể so sánh với Kim gia, nhưng so với Ngô gia, tình cảnh Phong gia xem ra vẫn còn tốt chán.
Cho dù Ngô gia có kéo đến viện binh bên ngoài thì đã sao, chẳng phải vẫn không thể đè đầu được Kim gia sao, Kim gia hiện tại lại bắt nhịp được với quan hệ của Lưu Dương Các, đà đi lên không thể ngăn cản.
Phong gia vẫn có thể ở lại Dung Thành, nhưng Ngô gia có giữ nổi vị trí của mình ở Dung Thành hay không còn chưa biết được, có Ngô gia làm đối chiếu, tâm trạng Phong gia chủ lại vui vẻ trở lên.
Những người Phong gia khác tâm trạng cũng tương tự, niềm vui của họ được xây dựng trên cơ sở đối chiếu thê thảm của Ngô gia.
Có người tình hình còn tồi tệ hơn bọn họ, liền làm nổi bật lên thế sự của họ vẫn được coi là tốt rồi.
Hạnh phúc chính là nhờ so sánh mà ra.
Sau khi có Kim Lân làm khởi đầu, liên tục có các luyện khí sư kết thúc lần luyện khí của mình, nộp lên tác phẩm, do ngũ phẩm luyện khí sư tiến hành giám định ngay tại chỗ, tuyên bố kết quả.
Ai cũng không ngờ tới, đệ tử của Thánh Nguyên Tông là người thứ ba mới hoàn thành nhiệm vụ luyện khí của mình, thế mà lại không phải là người nhanh nhất.
Nếu như tác phẩm hắn nộp lên xuất sắc nhất, vậy thì thời gian này cũng sẽ bị mọi người ngó lơ đi, thậm chí có thể giải thích là làm chậm mới ra hàng tinh phẩm, tuy nhiên thanh linh đao tương tự mà hắn luyện chế ra cũng chỉ là tứ phẩm đỉnh phong mà thôi.
Đúng vậy, tất cả khán giả vây xem đại hội trong lòng đều dùng hai chữ “mà thôi”, dù sao đã có ngọc quý ở phía trước rồi, không phải là tác phẩm xuất sắc nhất thì hứng thú của mọi người cũng không cao đến thế nữa.
Đặc biệt là lúc đại hội luyện khí bắt đầu, vị ngoại viện luyện khí sư đến từ Thánh Nguyên Tông này thần tình kiêu ngạo vô cùng, giống như các luyện khí sư khác trên đài đều là gà nhà chó đất, hắn chẳng cần tốn hết toàn lực cũng có thể đè bẹp một đám người ở phía dưới.
Thái độ này cũng thể hiện rõ trong lần luyện khí của hắn, những người khác như Kim Lân đều nhịn một cục tức, muốn đem vị ngoại viện này so bì xuống dưới, do đó toàn tâm toàn ý vùi đầu vào luyện khí, có mười phần sức lực cũng phải dùng ra mười hai phần.
Nhưng đệ tử Thánh Nguyên Tông này lại vì tự cao tự đại, mười phần sức lực cũng chỉ dùng ra chín phần mà thôi, không bằng các luyện khí sư khác toàn tâm toàn ý vùi đầu vào đó, đây là kết quả do tâm thái của hắn tạo thành.
Đúc ra linh đao tứ phẩm đỉnh phong, hắn dường như còn khá hài lòng, không hề phát hiện dưới đài luyện khí trưởng lão của Thánh Nguyên Tông mặt mũi đã đen kịt, người Ngô gia nhìn hắn ánh mắt cũng không còn là sùng bái kính trọng nữa.
“Phong gia Phong Huyễn, đúc ra linh kiếm là tứ phẩm đỉnh phong.”
Nghe thấy kết quả này, Phong gia chủ vô cùng an ủi, biết tử đệ nhà mình cũng đã phát huy vượt mức bình thường.
Tuy nhiên lúc này lại có tiếng hét lên: “Không thể nào!”
Vị ngũ phẩm luyện khí sư tuyên bố kết quả này nhìn về phía luyện khí trưởng lão của Thánh Nguyên Tông, vị trưởng lão này cảm thấy mặt mũi đều bị mất sạch, tức giận quát lớn với tên đệ tử không có tiền đồ trên đài: “Còn không mau cút xuống đây? Đồ bôi tro trát trấu!”
Thua thì đã thua rồi, lại còn không chịu thừa nhận hiện thực, chuyện này càng thêm mất mặt.
Không so được với Kim Lân thì thôi đi, ngay cả linh khí tứ phẩm đỉnh phong đúc ra cũng không phải là món duy nhất.
Tiếp đó ngũ phẩm luyện khí sư lại tuyên bố: “Vũ Thạch thành Thạch Trăn, đúc ra linh đao tứ phẩm đỉnh phong.”
Toàn trường chấn động, các luyện khí sư có mặt quan khán đặc biệt kích động, đệ tử Thánh Nguyên Tông cái gì chứ, cũng chẳng xuất sắc hơn bao nhiêu so với luyện khí sư của Tây Minh bọn họ, mọi người cũng càng thêm coi thường Ngô gia.
Bước chân xuống đài của đệ tử Thánh Nguyên Tông khựng lại, biểu cảm càng thêm không dám tin, có một người cùng cấp với mình là đủ rồi, thế mà lại lòi ra thêm một người nữa.
Hắn vốn dĩ luôn coi thường những luyện khí sư có cái gọi là danh hiệu thiên tài ở Tây Minh này, không cho rằng họ có thể đứng chung hàng ngũ với đệ tử cốt lõi của Thánh Nguyên Tông như mình.
Thế nhưng hiện tại có một người không tính, lại lòi ra thêm một người ngang hàng với mình.
Tên đệ tử này thật sự muốn quay người trở lại trên đài, lấy linh khí họ đúc ra để kiểm tra cẩn thận một phen, liệu có phải những luyện khí sư Tây Minh này thiên vị người nhà mình hay không.
Cho đến khi đi xuống dưới đài, luyện khí trưởng lão nghiến răng nghiến lợi nói cho hắn biết, Kim Lân của Kim gia ở trước hắn đã đúc ra một thanh linh đao ngũ phẩm sơ giai, tên đệ tử này lại lần nữa chất vấn: “Chuyện này không thể nào!”
“Hừ, ngươi nói không thể nào là không thể nào sao? Đồ mất mặt xấu hổ.” Bản thân mất mặt thì thôi đi, còn liên lụy đến Thánh Nguyên Tông mất mặt theo.
Trận đấu trên đài vẫn chưa kết thúc, một lát sau, lại xuất hiện thêm một món linh khí phẩm cấp đạt tới tứ phẩm đỉnh phong, toàn trường lại lần nữa hoan hô.
Luyện khí trưởng lão của Thánh Nguyên Tông nhìn ra được rồi, trận đấu này thành toàn chính là cho các luyện khí sư của Tây Minh.
Những luyện khí sư này do đồng lòng nhất trí, liều mạng một phen dốc hết ra, kết quả mấy người phát huy vượt mức bình thường, kéo theo cả luyện khí thuật đều có chút tăng tiến, điển hình nhất chính là Kim Lân rồi.
Cho nên Thánh Nguyên Tông rốt cuộc đạt được cái gì?
Đệ tử Thánh Nguyên Tông không giành được vị trí đầu bảng, vậy chính là thua rồi.
Những luyện khí sư như Phong Huyễn và Thạch Trăn khi trở về hàng ghế của mình, được thông báo về thành tích của Kim Lân, bọn họ không những không thất vọng, ngược lại đều vui mừng lên.
Lúc này lòng bọn họ đều chung một hướng, chỉ cần có người có thể đè đệ tử Thánh Nguyên Tông xuống dưới, luyện khí sư Tây Minh bọn họ chính là thắng rồi.
Còn về phần mình lần này thua Kim Lân, không sao cả, lần sau tranh thủ thắng lại là được.
Dưới đài, đám người Phong Minh cũng là trên nỗi đau của người khác mà vui sướng, Triệu Dung Côn cũng mừng thay cho hảo hữu Kim Lân của mình.
Ngữ khí của Phong Minh đặc biệt là muốn ăn đòn, đương nhiên đây là nhắm vào Thánh Nguyên Tông: “Chỉ thế này thôi sao? Chỉ thế này sao? Đệ tử Thánh Nguyên Tông chỉ có trình độ thế này thôi à?”
Kỷ Viễn cũng chê cười Thánh Nguyên Tông: “Đệ tử của Thánh Nguyên Tông trước đây bị tâng bốc quá cao rồi, nhưng hiện tại, luyện khí thuật thua Tây Minh Kim Lân, luyện dược thuật không nói nữa, trên trận pháp thuật cũng thắng không nổi, Thánh Nguyên Tông chỉ còn lại chế phù thuật là còn có thể đánh được thôi sao?”
Nói thật, trong thế hệ trẻ của luyện dược sư, đệ tử Thánh Nguyên Tông ngay cả Thu Dịch cũng thắng không nổi, càng đừng nói tới Phong Minh, một mình Phong Minh đã bỏ xa các luyện dược sư của Thánh Nguyên Tông một khoảng dài rồi.
Về trận pháp thuật, Kỷ Viễn tự cho là mình vẫn có thể đọ sức một phen với các trận pháp sư của Thánh Nguyên Tông, còn về Bạch Kiều Mặc, những trận pháp sư của Thánh Nguyên Tông kia tốt nhất đừng ra ngoài bôi tro trát trấu nữa.
So sánh như vậy, Kỷ Viễn cảm thấy Thánh Nguyên Tông so với trước đây sa sút đi không ít.
Nếu như Thánh Nguyên Tông biết Phong Minh đã tiên phong bước chân vào hàng ngũ lục phẩm luyện dược đại sư, chỉ sợ sẽ lập tức phái người tới giải quyết Phong Minh, dùng phương thức này để cứu vãn thể diện của Thánh Nguyên Tông.
Sau khi vị luyện khí sư cuối cùng trên đài nộp lên tác phẩm của mình, toàn bộ đại hội luyện khí liền kết thúc, khán giả dưới đài vui mừng hớn hở, giống như tất cả mọi người vừa đánh một trận đại thắng vậy.
Những người này không nể mặt mũi như thế, người Ngô gia và người của Thánh Nguyên Tông trong lòng bực bội vô cùng, đổi lại là lúc khác, người của Thánh Nguyên Tông sớm đã phất tay áo rời đi rồi.
Thế nhưng hiện tại bọn họ còn chưa thể đi, cho dù đệ tử Thánh Nguyên Tông không giành được vị trí đầu bảng, nhưng cũng có thể cùng ba người khác xếp hàng thứ hai, đã giành được tư cách tiến vào sâu trong địa hỏa mạch, hưởng quyền bắt giữ hỏa linh.
Hiện tại rời đi, liền tương đương tự động từ bỏ tư cách này rồi.
Đã đánh mất thể diện, càng không thể để mất đóa hỏa linh này, chỉ cần đạt được hỏa linh, thể diện đánh mất hiện tại cũng có thể cứu vãn lại rồi.
Thánh Nguyên Tông đối với đóa hỏa linh này chí tại tất đắc.
Do đó đệ tử và luyện khí trưởng lão của Thánh Nguyên Tông đều gồng mình ngồi ở vị trí cũ, chờ đợi khí điện tổng điện trưởng tuyên bố kết quả cuối cùng.
Lúc này tổng điện trưởng bước lên đài, hai tay ép xuống dưới, tiếng cười vui lập tức giảm đi không ít.
Tổng điện trưởng và các vị ngũ phẩm luyện khí sư khác trao đổi ánh mắt, Ngô gia lão tổ là bị gạt ra bên ngoài.
Lão nhìn thấy cảnh tượng này, không hiểu sao, trong lòng sinh ra một cảm giác vô cùng bất tường.
Tổng điện trưởng hắng giọng một tiếng, mở miệng nói chuyện: “Các vị luyện khí sư, các vị tu giả, đầu tiên xin cho phép ta thay mặt khí điện và Tây Minh, hướng tới các vị luyện khí sư tham gia thi đấu xuất sắc biểu thị chúc mừng, chúc mừng bọn họ trong trận đấu đạt được thành tích tốt, đột phá bản thân, làm rạng danh luyện khí thuật của Tây Minh.”
“Thứ hai, với tư cách là tổng điện trưởng khí điện, ta ở đây thay mặt Dung Thành tuyên bố một chuyện.”
Luyện khí trưởng lão Thánh Nguyên Tông và Ngô lão tổ tim đột nhiên nảy mạnh một cái, theo bản năng muốn ngăn cản bài phát biểu tiếp theo của tổng điện trưởng, tuy nhiên chuyện này là không thực tế.
Tổng điện trưởng tiếp tục nói: “Qua sự quyết định nhất trí của chúng ta, hiện tại đem tin tức sâu trong địa hỏa mạch của Dung Thành hoài thai ra một đóa hỏa linh, công khai cho toàn thiên hạ biết. Từ ngày hôm nay trở đi, Dung Thành quyết định mở cửa địa hỏa mạch ra bên ngoài, hoan nghênh các vị tu giả xuất sắc tiến vào bên trong, dụ bắt hỏa linh.”
“Chúng ta nhất trí quyết định, mỗi vị tu giả tiến vào địa hỏa mạch cần phải nộp mười vạn nguyên tinh, nếu như có thể bắt được hỏa linh, Dung Thành tuyệt đối không ngăn cản, do tu giả mang theo hỏa linh tự mình rời đi.”
Lời của tổng điện trưởng vừa dứt, toàn trường nổ tung rồi.
Ngô lão tổ kinh hãi đến mức tròng mắt suýt rớt ra ngoài, tức giận đứng bật dậy lớn tiếng chất vấn cái gì đó, tuy nhiên giọng của lão hoàn toàn bị âm thanh của các tu giả bốn phía nuốt chửng xuống dưới.
Luyện khí trưởng lão của Thánh Nguyên Tông sắc mặt xanh mét, chết trân nhìn chằm chằm vị tổng điện trưởng kia, nếu như đổi một trường hợp khác, hắn có tâm tư đánh chết tổng điện trưởng ngay tại chỗ luôn rồi.
Đáng chết, hắn biết rồi, đây chính là sự trả thù của các luyện khí sư Dung Thành và Tây Minh đối với động thái của Thánh Nguyên Tông, không ngờ bọn họ lại có thể làm đến mức độ này, dứt khoát đem sự tồn tại của hỏa linh công khai cho toàn thiên hạ biết, không thèm che che giấu giấu nữa.
Ngô lão tổ lớn tiếng hét lên, lão căn bản không hề đồng ý, tại sao Ngô gia với tư cách là một trong ba đại thế gia của Dung Thành, quyết định này lại không thông qua sự đồng ý của Ngô gia?
Nhưng ý kiến của lão, lúc này còn quan trọng sao?
Trước tiên là Ngô gia vứt bỏ các thế gia khác của Dung Thành, cùng các luyện khí sư của Dung Thành, vậy thì hiện tại các thế gia và luyện khí sư của Dung Thành vứt bỏ lão, chẳng phải chính là gieo nhân nào gặt quả nấy sao.
Mấy người Phong Minh cũng nghe đến ngây người, trước đó bọn họ còn suy đoán Dung Thành và Tây Minh khí điện sẽ dùng phương thức gì để phản đòn Thánh Nguyên Tông.
Rất nhanh cảm xúc của bọn họ cũng bị kéo theo lên, Phong Minh phấn khích nói: “Thế này thì tốt quá rồi, chúng ta cũng có thể tiến vào mở mang tầm mắt một chút rồi, lúc trước còn tưởng là không có cơ hội nữa chứ, số nguyên tinh này, ta nộp thay cho mọi người luôn.”
Chẳng phải là một người mười vạn nguyên tinh sao, chuyện nhỏ, hắn đã có khối tài sản mấy ức rồi, còn để tâm chút tiền lẻ này sao?
—