← Xuyên việt chi gia hữu chuế tế

Chương 291: Trúc Mã Và Thiên Giáng

31 min read 28.08.2026

 

Bốn người Phong Minh đều khá có hứng thú với những suối nước nóng này, sau khi hỏi rõ phương vị, cả bốn liền thẳng tiến đến vị trí của Chích Dương ôn tuyền.

Tuyên Xuyên thành nhiều núi, Chích Dương ôn tuyền nằm ở trong một ngọn núi. Lúc họ tới nơi thì phát hiện chỗ này vô cùng náo nhiệt. Phong Minh vốn là kẻ thích nhất việc góp vui xem náo nhiệt.

“Nhiệt độ ở đây cao hơn những nơi khác nhiều thật, cái gọi là Chích Dương ôn tuyền này, không lẽ là dẫn nham thạch nóng chảy từ sâu dưới lòng đất lên đấy chứ?”

“Phía trước có rất nhiều người tụ tập kìa, hình như đang tranh luận chuyện gì đó.”

Lối vào Chích Dương ôn tuyền tập trung hàng trăm tu giả, không ít người cũng giống như Phong Minh, chạy tới để xem náo nhiệt, phía sau vẫn còn các tu giả khác đang lục tục kéo đến.

Phong Minh nhìn thấy ở giữa có hai nhóm tu giả đang tranh cãi kịch liệt, đứng giữa họ còn có một song nhi đang sốt ruột giậm chân. Hắn bèn hỏi một tu giả bên cạnh đang hăng hái xem kịch vui: “Vị huynh đệ này, những người phía trước đang làm gì thế?”

Người được hỏi cũng là một tu giả trẻ tuổi, có vài phần anh tuấn. Thấy người hỏi cũng là một thanh niên trạc tuổi mình, tu giả này liền nhiệt tình giới thiệu cho nhóm Phong Minh:

“Đây là hai bên đang thách đấu nhau đấy, tỷ thí xem ai có thể ngâm mình trong Chích Dương ôn tuyền lâu hơn. Hai nhóm tu giả này đều là khách quen ở đây rồi, loại tỷ thí này cũng chẳng phải lần đầu tiên. Có điều lần nào họ cũng cãi cọ vô cùng hăng hái, không ai nhường ai, mọi người đều coi đây là trò vui để xem.”

“Đúng rồi, các ngươi nhìn bên kia kìa, còn có người mở sòng đặt cược nữa đấy, cá xem lần này ai sẽ thắng một bậc.”

“Hai bên này ấy mà, một bên là công tử ca nổi tiếng trong Tuyên Xuyên thành chúng ta – Trác Tú Dương, bên kia là thiếu gia thế gia của một tòa đại thành khác – Triệu Dung Côn. Ân oán của hai vị thiếu gia này đã có từ lâu rồi, có điều tranh chấp đến tận bây giờ thì mâu thuẫn ban đầu đã chẳng còn là gì nữa.”

Phong Minh nghe vậy liền biết ngay có chuyện bát quái để hóng, vội vàng hỏi: “Mâu thuẫn gì mà khiến hai vị thiếu gia này thường xuyên phải đại náo một trận thế? Ta nghe nói phí vào cửa của Chích Dương ôn tuyền này không hề thấp nha, hai vị đại thiếu quả nhiên là những thiếu gia lắm tiền nhiều của.”

Tu giả kia ha ha cười lớn: “Chứ còn gì nữa! Nếu không phải thế thì sao lại hết lần này tới lần khác lấy Chích Dương ôn tuyền ra để tỷ thí chứ? Nói về mâu thuẫn ban đầu, thực chất là có liên quan đến một song nhi. Chính là vị song nhi đứng ở giữa kia kìa, y là tiểu thiếu gia của Lộ gia trong thành chúng ta.”

“Ban đầu, Lộ thiếu và Trác thiếu là thanh mai trúc mã, ai nấy đều nghĩ sau này họ sẽ thành thân với nhau. Nào ngờ vị Triệu Dung Côn thiếu gia kia đến thành chúng ta du ngoạn, không hiểu sao lại vừa mắt Lộ thiếu, tình cảm hai người nhanh chóng ấm lên.”

“Trác thiếu sao có thể phục khí cho được? Thế là liền đối đầu gay gắt với vị Triệu Dung Côn thiếu gia kia.”

Thu Dịch và Kỷ Viễn đứng bên cạnh nghe mà mắt cũng sáng rực lên. Ba vị đương sự trong miệng tu giả kia rất dễ dàng để họ nhận diện từ đám đông phía trước.

Vị song nhi thanh tú đang cố gắng đứng giữa khuyên ngăn chắc chắn là một trong các đương sự – Lộ gia thiếu gia. Còn trong hai nhóm nhân mã kia, kẻ ăn mặc hiển quý nhất chắc chắn là hai vị thiếu gia đang vì song nhi này mà ghen tuông tranh phong rồi.

Phong Minh bỗng thốt ra một câu kinh người: “Đây gọi là trúc mã không địch lại thiên giáng mà.”

Mọi người tuy là lần đầu tiên nghe thấy cách nói này, nhưng vừa nghe qua liền hiểu ngay ý nghĩa của nó. Dùng cụm từ này để miêu tả ba vị đương sự thì không còn gì thích hợp hơn.

Tu giả bên cạnh lập tức cười ha hả: “Chẳng phải là trúc mã không bằng thiên giáng hay sao! Triệu Dung Côn thiếu gia chính là kẻ từ trên trời rơi xuống kia, còn Trác thiếu – vị trúc mã này thật là đáng thương.”

Bạch Kiều Mặc cong mắt cười, chiêu trò của Minh đệ lại tới nữa rồi.

Phong Minh liên tục gật đầu phụ họa: “Trác thiếu chẳng phải quá đáng thương sao? Khó khăn lắm mới trông chừng trúc mã lớn khôn, chờ đợi kết thành chuyện tốt, ai ngờ giữa đường lại nhảy ra một kẻ nẫng tay trên. Trác thiếu bi phẫn tột cùng, thề không đội trời chung với kẻ thiên giáng kia, từ đó về sau liền đối đầu gay gắt với hắn.”

“Chao ôi, thực ra ta thấy trong mối quan hệ của ba người này, thanh mai hóa ra lại trở thành kẻ thừa thãi rồi. Ngươi nhìn trúc mã và thiên giáng hai người họ xem, rõ ràng là đang tương ái tương sát mà!”

“Phụt!”, “Phụt!”, xung quanh vang lên mấy tiếng phun cười liên tiếp.

Vị tu giả đang giới thiệu tình hình cho nhóm Phong Minh nghe xong thì ngẩn người ra một lúc, sau đó ôm bụng cười ngặt nghẽo, cười đến mức gập cả người lại. Hắn càng nhìn tình cảnh của ba người ở giữa lại càng thấy lời Phong Minh nói thú vị tột cùng.

Xung quanh vốn có những tu giả không mấy bận tâm đến cuộc trò chuyện của nhóm Phong Minh, nhưng vì vô tình nghe thấy đoạn đối thoại này mà cũng bị chọc cười đến phun cả nước miếng. Kẻ thích pha trò này từ đâu ra thế không biết, khiến cho cả chuyện này trở nên thú vị hơn hẳn.

Có kẻ xem náo nhiệt không chê chuyện lớn, lập tức hướng về phía Trác thiếu và Triệu thiếu vẫn đang ầm ĩ ở giữa mà la hét lớn: “Hai người các ngươi đừng tranh giành nữa, dứt khoát tự mình góp thành một đôi đi cho rồi! Có người nói rồi đấy, hai ngươi thế này gọi là tương ái tương sát!”

“Ý gì thế hả?”

Thế là có người đem bộ lý thuyết “trúc mã không bằng thiên giáng”, rồi “thanh mai hóa ra là kẻ thừa thãi”, cùng “trúc mã và thiên giáng tương ái tương sát” của Phong Minh rêu rao ra ngoài. Nhất thời, tiếng cười đùa chế giễu xung quanh càng lúc càng lớn hơn.

Nói thật lòng, ngoại trừ khoảng thời gian ban đầu ra, về sau Trác thiếu và Triệu thiếu nào có phải vì Lộ thiếu mà tranh chấp nữa đâu? Hoàn toàn là hai người tự đối đầu gay gắt với nhau, nguyên nhân đối đầu đã trở thành thứ yếu, tóm lại là cứ hễ gặp mặt là phải đấu đá.

Trác Tú Dương và Triệu Dung Côn vốn đang tranh cãi đến đỏ mặt tía tai, thậm chí còn đang túm lấy cổ áo của nhau. Chờ đến khi nghe thấy những lời này và phản ứng lại xem nó có nghĩa là gì, hai người nhìn nhau một cái, đột nhiên cảm thấy ánh mắt của đối phương nóng bỏng như lửa đốt. Cả hai lập tức kinh hãi nhảy lùi về phía sau, tựa như đang cố ý tị hiềm tránh nghi ngờ vậy.

Trác Tú Dương nhận ra cử động của mình có chút bất thường, tức giận đến giậm chân mắng mỏ: “Ai? Là kẻ nào đang nói bậy bạ đấy? Mắt mù hết rồi hay sao?”

Mọi người dồn dập truy tìm nguồn cơn. Phong Minh vốn chẳng sợ chuyện lớn, gạt những người phía trước ra rồi nghênh ngang bước vào: “Trác thiếu đang gọi ta sao? Nguồn gốc của cách nói đó là ở chỗ ta này.”

Trác Tú Dương tức đến mức muốn lao vào nện Phong Minh một trận: “Ai cho ngươi nói bậy bạ hả? Ta với tên gia hỏa này có thù sâu như biển ngươi có biết không? Mau rút lại lời nói cho ta!”

Lộ gia thiếu gia kia cũng phụ họa theo: “Tú Dương ca và Dung Côn ca đều không phải hạng người như vậy, là ta có lỗi với Tú Dương ca.”

Triệu Dung Côn khoanh tay mím môi đứng một bên không nói lời nào, gắt gao trừng mắt nhìn Phong Minh.

Phía sau, Kỷ Viễn và Thu Dịch thì nhịn cười đến mức đau cả bụng. Ở cùng với Phong Minh thì vĩnh viễn sẽ không bao giờ tẻ nhạt, không có việc gì hắn cũng có thể kiếm ra chuyện được.

Nhưng theo bọn họ thấy, giữa Trác Tú Dương và Triệu Dung Côn này hình như quả thực có chút manh mối không đúng lắm. Không lẽ lời nói bậy bạ của Phong Minh lại nói trúng tim đen của bọn họ rồi sao? Nếu không thì tại sao phản ứng lại lớn đến thế?

Nhìn thế nào cũng thấy vị song nhi Lộ thiếu kia có chút thừa thãi.

Lúc này Phong Minh mới hướng ánh mắt về phía Lộ gia thiếu gia kia, hỏi: “Ngươi cảm thấy ngươi có lỗi với Trác thiếu?”

Lộ thiếu không hiểu ý của Phong Minh, nhưng y vừa mới nói như vậy thật nên liền gật đầu.

Phong Minh vỗ tay một cái bốp, nói: “Thế thì đúng rồi! Đã là ngươi có lỗi với Trác thiếu, vậy thì hãy nhường Triệu thiếu ra, dốc sức tác hợp cho đoạn nhân duyên này của Trác thiếu và Triệu thiếu, chẳng phải là hai bên không ai nợ ai nữa hay sao?”

Lộ thiếu ngây người như phao câu gà.

Trác Tú Dương đỏ mặt tía tai như sắp bốc khói tới nơi. Triệu Dung Côn nhìn thì có vẻ đứng im bất động, nhưng trong miệng đã phát ra tiếng nghiến răng ken két, dường như đang suy tính xem nên ra tay tẩn tên khốn kiếp quấy rối Phong Minh này từ chỗ nào trước.

Lộ thiếu rốt cuộc cũng phản ứng lại, sau đó trưng ra vẻ mặt chực khóc đến nơi, cứ như thể bị Phong Minh bắt nạt ghê gớm lắm. Phong Minh lập tức nhảy lùi về sau: “Ta chưa hề động vào ngươi một ngón tay nào đâu nhé! Mọi người ở đây làm chứng cho ta, ta không hề bắt nạt vị Lộ thiếu này. Ta chẳng qua là có lòng tốt đưa ra một ý kiến cho ngươi thôi, hay là bản thân Lộ thiếu căn bản chưa từng nghĩ xem nên bù đắp cho Trác thiếu thế nào?”

Suy nghĩ của tất cả mọi người tại đây đều bị Phong Minh dắt mũi dẫn đi mất rồi. Nghĩ theo logic này của hắn thì chẳng phải đúng là thế sao? Mấy năm nay bất kể Lộ thiếu khuyên ngăn Trác thiếu và Triệu thiếu thế nào, thì động tĩnh náo loạn giữa hai vị thiếu gia này lại ngày càng lớn hơn.

Hơn nữa, Lộ thiếu dù sao cũng là tu giả Tụ Khí cảnh hậu kỳ rồi, sao lại yếu ớt đến thế, cứ một mực làm ra vẻ đau lòng đến đứng không vững thế kia.

“Ngươi…” Lộ thiếu bị lời của Phong Minh chọc tức đến mức lồng ngực phập phồng liên hồi. Nhận ra đấu khẩu không lại Phong Minh, y chỉ đành tội nghiệp quay đầu nhìn sang Trác Tú Dương, “Tú Dương ca, có phải huynh cũng cảm thấy ta đã làm sai rồi không?”

Phong Minh lại lên tiếng: “Ồ, đây là đang muốn ép Trác thiếu phải thừa nhận ngươi không sai, rồi sau đó ngươi có thể thản nhiên đón nhận tất cả mọi chuyện đúng không?”

Trác Tú Dương vốn dĩ theo bản năng định đáp một câu “y không có lỗi gì cả”, nhưng liền bị lời nói của Phong Minh dắt mũi xoay chuyển suy nghĩ. Hắn không nhịn được tự hỏi bản thân: Thực sự là như vậy sao?

Phản ứng này của hắn khiến Lộ thiếu cuống cuống, vươn tay muốn kéo cánh tay Trác Tú Dương: “Tú Dương ca, huynh nói gì đi chứ.”

Trong đám người vây xem có kẻ cười lên: “Xem ra đúng là muốn ép Trác thiếu thừa nhận y không sai rồi. Khá khen thật, chẳng lẽ bản thân Lộ thiếu từ trước tới nay chưa từng cảm thấy mình sai, chưa từng cảm thấy có lỗi với Trác thiếu sao?”

Nhìn thấy sắp rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan, Triệu Dung Côn rốt cuộc cũng động đậy. Hắn sải bước đi tới, nói: “Đủ rồi! Có còn tỷ thí nữa hay không? Không tỷ thí thì mau giải tán đi, lề mà lề mề làm cái gì? Họ Trác kia, dứt khoát chút đi, có còn là nam nhân nữa hay không?”

Lời này quả thực vô cùng độc địa. Trác Tú Dương quả nhiên bị khích tướng đến nhảy dựng lên: “Khốn kiếp! Ngươi mới không phải là nam nhân ấy! Ai bảo tiểu gia không tỷ thí với ngươi hả? Ta đi vào Chích Dương ôn tuyền ngay bây giờ đây, tất cả nhìn cho kỹ vào, ai là bằng hữu của ta thì đặt cược ta thắng, biết chưa hả?”

Cũng không biết có phải là để thoát khỏi tình cảnh quẫn bách hay không, Trác Tú Dương gào thét một trận xong liền đâm đầu lao thẳng vào trong lối vào.

Lộ thiếu còn chưa kịp giữ người lại, vội quay đầu nhìn sang Triệu Dung Côn, nào ngờ Triệu Dung Côn cũng sải bước đi về phía lối vào.

Lộ thiếu cũng muốn đi theo vào lắm, nhưng thân thể của y căn bản không chịu nổi Chích Dương ôn tuyền.

Thu Dịch nhìn mà chớp chớp mắt, ghé tai nói nhỏ với Kỷ Viễn: “Kỷ sư huynh, sao đệ càng nhìn càng thấy có gì đó sai sai thế nhỉ?”

Kỷ Viễn gật đầu, hắn cũng thấy như vậy.

Các tu giả vây xem khác trên mặt cũng lộ ra vẻ kỳ quái. Toàn bộ chuyện này, kể từ khi Phong Minh nhảy ra quăng ra bộ lý thuyết trúc mã thiên địch tương ái tương sát kia, liền đi theo một hướng vô cùng quỷ dị.

Vị tu giả trước đó giới thiệu tình hình cho nhóm Phong Minh gắng sức chen lấn đến bên cạnh Phong Minh: “Hảo huynh đệ, làm sao ngươi nhìn ra được thế? Chúng ta thế mà lại chưa từng phát hiện ra đấy?”

Phong Minh chớp mắt: “Mọi người đều tin thật đấy à? Ta chỉ tùy tiện nói bừa vậy thôi.”

Xung quanh lập tức vang lên những tiếng xì xào bàn tán xôn xao. Tên gia hỏa này đáng ghét quá đi mất, sau khi dẫn dắt mọi người đi vào một con đường tà đạo thì hắn lại bảo chỉ là tùy tiện nói bừa. Ngặt một nỗi, ai nấy đều cảm thấy bộ lý thuyết trước đó của hắn quá đỗi chí lý, đã không thể quay đầu lại được nữa rồi.

Phong Minh nhìn quanh bốn phía, thấy ánh mắt của một số người như muốn ăn tươi nuốt sống mình đến nơi, bèn lập tức co giò chạy trốn.

Hắn kéo tay Bạch Kiều Mặc chạy vội vào lối vào: “Chúng ta đi tắm suối nước nóng đây, khi nào rảnh lại nói chuyện với mọi người sau nhé!”

Kỷ Viễn và Thu Dịch bật cười, cũng vội vàng chạy theo vào trong.

Bên ngoài lập tức náo loạn cả lên. Một mặt họ chỉ trích Phong Minh – tên gia hỏa từ đâu chui ra nói năng bậy bạ kia, mặt khác lại đánh cược xem bốn người này có thể chịu đựng được bao lâu trong Chích Dương ôn tuyền. Thế là sòng bạc bên ngoài lại được dựng lên một lần nữa.

Còn về phần vị song nhi Lộ thiếu kia, chẳng có lấy một ai thèm đoái hoài tới y cả. Rõ ràng xung quanh có bao nhiêu là người, vậy mà y lại có vẻ lẻ loi trơ trọi đứng ở một bên, làm thế nào cũng không hòa nhập được vào bầu không khí náo nhiệt tại hiện trường.

Lộ thiếu suýt chút nữa thì cắn nát một hàm răng bạc, nhưng y chỉ có thể quật cường đứng nguyên tại chỗ chờ đợi, bởi vì Trác Tú Dương và Triệu Dung Côn cũng không thể ở bên trong quá lâu.

Còn về phần bốn tu giả xa lạ kia, hừ, chắc chắn thời gian chịu đựng sẽ còn ngắn hơn nữa. Những tu giả lần đầu tiên ngâm Chích Dương ôn tuyền này đều không thể nhẫn nhịn được bao lâu cả.

Phong Minh vừa bước vào lối vào liền ha ha cười lớn, hắn thực chất chỉ là muốn xem náo nhiệt rồi quấy phá một chút thôi mà.

Được rồi, hắn quả thực cũng nhìn ra vị song nhi Lộ thiếu kia có chút mùi vị “trà xanh”, cho nên mới ra tay quấy nhiễu một chút. Không ngờ phản ứng của hai vị đại thiếu gia kia lại lớn đến thế, có khi lại bị hắn nói trúng tim đen thật rồi cũng nên.

Hắn cũng không ngờ lại trùng hợp đến thế đâu, thật đấy.

Bạch Kiều Mặc mắt mang ý cười xoa xoa đỉnh tóc Phong Minh. Ban đầu y không thấy thế, nhưng sau khi bị Minh đệ nói bậy bạ một hồi, y cũng thấy Minh đệ có lẽ đã thực sự nói trúng tâm tư của ai đó rồi.

Nghe thấy tiếng cười lớn phía sau, Trác Tú Dương xoay người giận dữ trừng mắt quát: “Các ngươi còn dám đi theo vào đây à?”

Phong Minh nén tiếng cười lại, nhưng ý cười trên mặt thì làm cách nào cũng không giấu nổi: “Chẳng lẽ Chích Dương ôn tuyền này là do nhà ngươi mở hay sao? Cho dù là do nhà ngươi mở đi chăng nữa, thì cũng đâu có đạo lý đuổi khách nhân ra ngoài chứ? Tới đây, tới đây, chúng ta tới nộp phí vào cửa đây.”

Có nhân viên phục vụ bất đắc dĩ liếc nhìn Trác Tú Dương một cái, rồi chạy lại phục vụ bốn người Phong Minh.

Phí vào cửa của Chích Dương ôn tuyền cao ngất ngưởng, hơn nữa còn được tính theo thời gian. Một canh giờ có giá cao tới một trăm vạn nguyên tinh. Những ai ngâm không đủ một canh giờ cũng vẫn tính theo mức giá này. Cho nên người có thể vào suối nước nóng này thực sự là những tu giả không hề thiếu nguyên tinh.

Cũng may nhóm Phong Minh đều không thiếu nguyên tinh, vì vậy vô cùng sảng khoái, mỗi người liền thanh toán một trăm vạn nguyên tinh.

Trác Tú Dương và Triệu Dung Côn đều dùng ánh mắt kỳ quái nhìn bọn họ một cái. Những tu giả hào phóng như thế này, bọn họ thế mà lại chẳng quen biết lấy một người.

Trác Tú Dương nhịn rồi lại nhịn, rốt cuộc vẫn không nhịn được mà đi tới bắt chuyện với Phong Minh: “Các ngươi từ đâu tới thế? Thực sự là lần đầu tiên tới đây sao?”

Phong Minh nhướn mày nhìn hắn: “Vừa nãy còn tức tối muốn đánh người, giờ đã chủ động nói chuyện với ta rồi sao?”

Trác Tú Dương nghiến răng nghiến lợi, rất muốn tức giận bỏ đi.

Phong Minh chỉ là trêu chọc hắn thôi, cảm thấy vị Trác thiếu này thật thú vị: “Được rồi, ta nói đây. Bốn người chúng ta lần đầu tiên tới Tuyên Xuyên thành, trước đó ở trong tửu lâu nghe tiểu nhị giới thiệu nên mới biết đến Chích Dương ôn tuyền đại danh đỉnh đỉnh này, vì thế đặc biệt ghé qua ngâm thử xem hiệu quả lớn đến mức nào.”

Trác Tú Dương không ngờ Phong Minh thực sự giải thích với mình, nhưng vẫn dùng ánh mắt kỳ quái nhìn bốn người bọn họ: “Chỉ nghe nói thôi mà đã đâm đầu vào ngâm rồi? Không sợ số nguyên tinh này ném xuống sông xuống biển sao?”

Phong Minh nói: “Coi thường người khác quá rồi đấy nha! Sao ngươi biết chắc chúng ta không thể kiếm lại được một trăm vạn nguyên tinh này chứ? Chúng ta đều là những cao thủ luyện thể đấy.”

Trác Tú Dương hừ lạnh một tiếng, rõ ràng là không tin lời bọn họ nói. Bốn người này, đặc biệt là Phong Minh và Thu Dịch, nhìn thế nào cũng không giống những kẻ có thân hình tráng kiện cường tráng, làm sao có thể là người luyện thể cho được.

Phong Minh thấy tên gia hỏa này không tin cũng lười phí lời với hắn thêm nữa, kéo tay Bạch Kiều Mặc đi luôn: “Chúng ta đi ngâm suối nước nóng thôi, để xem Chích Dương ôn tuyền này đáng sợ đến mức nào.”

Nhân viên phục vụ mặc đồng phục đặc chế dẫn bọn họ vào một gian phòng có hồ nước lớn. Gian phòng ở đây cũng được xây bằng loại đá đặc biệt để cách ly tối đa hơi nóng của suối nước nóng.

Vừa bước vào nơi này, hơi nóng hừng hực đã phả thẳng vào mặt, dường như muốn thiêu đốt cả con người.

Nhìn xuyên qua làn sương mù mờ ảo để quan sát cái gọi là suối nước nóng kia, Phong Minh kinh ngạc kêu lên: “Đúng thật là một hồ nham thạch nóng chảy mà!”

Bên trong nham thạch nóng chảy không ngừng nổi lên những bọt khí bong bóng, bọt khí vừa vỡ ra là có thêm vô số luồng khí nóng phun ra ngoài, khiến nhiệt độ nơi này lại tăng lên một bậc.

Trác Tú Dương bước vào từ phía sau, nói: “Thiếu kiến thức quá rồi phải không! Đây không phải là nham thạch nóng chảy thông thường đâu, mà là loại đã được pha trộn với năng lượng có thể thúc đẩy quá trình luyện thể đấy.”

Hắn dùng vẻ mặt như đang xem trò hề nhìn Phong Minh: “Mau nhảy xuống đi chứ! Vừa rồi chẳng phải giọng điệu lớn lối lắm sao, cái gì mà cao thủ luyện thể cơ mà.”

Triệu Dung Côn cũng đi vào theo, vẫn không nói lời nào, chỉ lẳng lặng quan sát, ánh mắt khẽ lóe lên.

Tu vi trên người Phong Minh rõ ràng là Nguyên Đan cảnh. Một tu giả Nguyên Đan cảnh trẻ tuổi như thế này, không biết là do đại thế lực nào bồi dưỡng ra, lời hắn nói e rằng chưa chắc đã là giả.