← Xuyên việt chi gia hữu chuế tế

Chương 272: Phong Minh tham lam không đáy

21 min read 28.08.2026

 

Bốn người Phong Minh cộng thêm ba thú cùng Hiết Vương và một bầy bọ cạp đã tốn ròng rã ba ngày thời gian, dùng chân của mình từng tấc từng tấc một đi khắp mọi nơi trong Long cung.

Trong thời gian này nhặt nhạnh được mấy trăm quả Long Lân Quả, mười mấy miếng long lân, một khối Tinh Vẫn Thiết, vài khối Trọng Thạch, trong mười tám cái long động liền không còn thu hoạch nào khác nữa.

Đi hết tất cả long động, nhóm người Phong Minh mới biết được, hóa ra con rồng từng sống ở cái long động đầu tiên mới là hào phóng nhất. Có lẽ là do nó thuận tay vứt xuống hạt giống Long Lân Quả, qua không biết bao nhiêu năm tháng đã sinh sôi ra một khoảng dây leo lớn, kết ra mấy trăm quả Long Lân Quả. Còn những con rồng khác đều chung một đức tính: nhỏ mọn lại keo kiệt.

May mà nguyên khí trong Long cung này vô cùng nồng đậm, trên nền đất bên ngoài long động, những hạt giống được rồng thuận tay ném ra đến nay vẫn ngoan cường sinh trưởng ra một số linh thảo, đây lại trở thành thu hoạch lớn nhất của nhóm Phong Minh ngoài Hóa Long Thảo ra. Mất cái này được cái khác.

Ba ngày sau, bọn họ chỉ còn lại một nơi duy nhất là chưa tiến vào. Nơi này được trận pháp bảo vệ, hơn nữa trận pháp này lại kết nối liền với chỉnh thể đại trận của Long cung. Do đó khiến Bạch Kiều Mặc và Kỷ Viễn tốn không ít thời gian, dưới tình huống không làm ảnh hưởng đến chỉnh thể đại trận mà phải mở ra một cái khe hở trên trận pháp này để xem bên trong có thứ gì.

Thực ra bọn họ cũng có chút không ôm kỳ vọng nữa rồi, bao gồm cả Kỷ Viễn và Thu Dịch, nhưng đã vào tới đây rồi, không vào xem một cái thì sẽ không cam tâm cho lắm.

Phong Minh và Thu Dịch ở bên cạnh luyện chế Long Lân Đan. Hóa Long Đan thì phức tạp hơn một chút, hơn nữa còn thiếu vài loại linh thảo cần phải ra ngoài bổ sung. Còn Long Lân Đan ngoại trừ vị thuốc chính là Long Lân Quả ra, các nguyên liệu khác trong long động cũng có sinh trưởng.

Lò Long Lân Đan đầu tiên do Phong Minh luyện chế ra liền bị mấy con thú tranh giành chia nhau ăn sạch, ai cũng biết đây là đồ tốt. Mẻ do Thu Dịch luyện ra cũng bị Hiết Vương và bầy bọ cạp giành ăn.

Luyện đến lò thứ hai, Phong Minh đi trước một bước giật lấy một viên Long Lân Đan cực phẩm ném vào trong miệng. Viên đan dược này luyện chế ra cũng có màu đỏ, sau khi đi vào cơ thể lập tức hóa thành một dòng ấm áp tuôn trào về các nơi trong thân thể.

Phong Minh vội vàng nhắm mắt lại luyện hóa dược lực của Long Lân Đan. Sau khi luyện hóa xong, Phong Minh cảm giác bản thân đều vã ra một tầng mồ hôi.

Thu Dịch đứng đợi kết quả, vừa thấy Phong Minh mở mắt ra liền vội vàng hỏi: “Hiệu quả thế nào?”

Phong Minh nói: “Hiệu quả thối thể rất tốt, đối với nhục thân đúng là có hiệu quả tăng cường, ta cảm giác cơ thể lại bài xuất ra một phần tạp chất.”

Thu Dịch vui mừng nói: “Vậy thì tốt quá, có được một loại thu hoạch này thì không uổng công chuyến đi này rồi.”

Phong Minh nói: “Đó là do yêu cầu của ngươi quá thấp rồi. Ngươi nghĩ xem, đây là Long cung đó nha, sao có thể đặt yêu cầu quá thấp đối với Long cung được chứ, thấp quá thì không phù hợp với thân phận của rồng.”

Thu Dịch cười ngất, cái lý lẽ cùn này của Phong Minh nghe qua lại thấy khá có lý. Ngay cả hắn khi mới vào đây cũng ôm kỳ vọng rất lớn đối với Long cung, dù sao đây cũng là Long cung cơ mà.

Khi Phong Minh luyện xong lò thứ năm thì phía Bạch Kiều Mặc và Kỷ Viễn đã có thành quả rồi.

“Thu sư đệ, mau qua đây, bên trong có đồ tốt.”

Bạch Kiều Mặc còn chưa bắt đầu gọi, vừa nghe thấy lời này của Kỷ Viễn, tốc độ của Phong Minh còn nhanh hơn cả Thu Dịch, xoẹt một cái liền loáng đến bên cạnh Bạch Kiều Mặc: “Có đồ tốt gì thế?”

Kỷ Viễn vẫn khá kích động: “Bên trong này dường như là nơi nuôi dưỡng ấu long, nguyên khí càng thêm nồng đậm, vào xem thì biết ngay.”

Thu Dịch cũng có chút tiểu kích động rồi, rốt cuộc vẫn mang theo một chút mong đợi.

Bốn người đi vào từ cái lỗ mở ra trên trận pháp, sau đó liền nhìn thấy một cái ao xây bằng ngọc thạch. Trong ao đầy ắp chất lỏng màu trắng sữa, nguyên khí chứa đựng trong đó nồng đậm tới cực điểm, đã tạo thành sương mù lượn lờ ngay phía trên ao. Chỉ cảm thấy hít vào một hơi, nguyên lực khắp người đều sẽ cuộn trào lên.

Cả bốn người đều bị nước ao này thu hút, Tiểu Xà lại càng không cần nghĩ ngợi gì mà muốn nhảy thẳng vào trong nước ao, bị Phong Minh một tay túm lại: “Đừng vội, trước tiên phân tích xem chất lỏng trong ao này là cái gì đã, để lâu như vậy liệu có bị biến chất hay không.”

Biến chất? Trong đầu Kỷ Viễn và Thu Dịch đều nảy ra một câu hỏi, đây là kiểu nói gì vậy?

Kỷ Viễn nói: “Ta cho rằng đây là nơi tắm rửa cho ấu long, có trợ giúp cho sự trưởng thành của ấu long, có thể nâng cao cường độ nhục thân, tăng tiến thực lực.”

Thu Dịch phân tích: “Bên trong ngoại trừ việc là nước nguyên tuyền sung túc nguyên khí ra thì còn thêm vào không ít thiên tài địa bảo, không hề vì thời gian trôi qua mà dược tính bị giảm mạnh.”

Phong Minh cũng cẩn thận nghiên cứu một chút: “Không sai, dược lực cũng tương đối ôn hòa, hơn nữa dường như còn thêm vào một loại vật chất vô cùng có hoạt tính, do đó vũng chất lỏng này vẫn có công hiệu rất mạnh.”

Bạch Kiều Mặc nói: “Vậy còn đợi gì nữa, vào ngâm một chút là được.”

Lời Bạch Kiều Mặc vừa dứt, mấy người mấy thú liền cùng nhau nhảy tõm vào trong ao. May mà ao đủ lớn, dù sao cũng là nơi tắm rửa cho rồng mà. Cho dù là ấu long thì kích thước kia cũng không thể quá nhỏ được, bọn họ đều có thể bơi lội trong ao luôn rồi.

Tiểu Hoàng Kê cũng không ngoại lệ, nhìn qua thì có vẻ rất khinh thường sinh linh như Long tộc, tuy nhiên cái ao này nó cũng nhảy vào luôn, vui vẻ vỗ cánh khua nước trong ao, cảm giác vô cùng dễ chịu.

Bốn người Phong Minh đều không rảnh để giao lưu, bởi vì vừa vào nước ao liền cảm giác dược lực trong nước ao không ngừng thẩm thấu vào trong cơ thể bọn họ, kích thích nhục thân của họ. Mọi người vội vàng đều nhắm mắt lại, dẫn dắt và hấp thụ tiêu hóa những dược lực này.

Mấy con thú cũng dần dần bình tĩnh trở lại, không phải chìm vào trong nước ao thì là trôi nổi trên mặt nước, cũng lũ lượt tiến vào trong nhập định.

Phong Minh và Bạch Kiều Mặc, ngay cả Mê U Điệp cũng thả vào đây rồi, tuyệt đối không thể chịu thiệt được, hấp thụ được bao nhiêu dược lực thì tính là tạo hóa của mỗi người vậy.

Nửa ngày sau, Phong Minh là người đầu tiên đột phá, từ Nguyên Dịch cảnh hậu kỳ tấn cấp lên Nguyên Dịch cảnh đỉnh phong. Năng lượng xông vào trong cơ thể một phần dùng để tôi luyện nâng cao cường độ nhục thân, một phần liền xông vào trong đan điền, hóa thành tu vi của bản thân. Do đó cho dù Phong Minh có khống chế thế nào đi nữa thì vẫn chọc thủng tầng bình chướng vốn đã không dày kia, tiến lên một tiểu giai.

Sau khi tấn cấp, việc tu luyện của hắn vẫn không hề dừng lại, ngay cả Thiên La Luyện Hồn Quyết cũng được vận hành tu luyện theo, có thể nói là nhất tâm tam dụng, ba mũi giáp công.

Những người khác cũng không cam lòng tụt lại phía sau, mặc dù không có hiện tượng tấn cấp nhưng khí tức trên người đều đang trong quá trình đi lên.

Hai ngày sau, Kỷ Viễn và Thu Dịch đều dừng tu luyện, tu vi của cả hai đều ở Nguyên Đan cảnh trung kỳ. Đây không phải là tiến bộ quan trọng nhất, sự nâng cao về cường độ nhục thân mới là điều khiến bọn họ vui mừng nhất. Trong thời gian này bọn họ còn uống không ít Long Lân Đan, đều cảm thấy cơ thể của mình phi thường tráng kiện.

Việc tu luyện của hai người họ nếu so với Bạch Kiều Mặc và Phong Minh thì ở khoản tôi luyện nhục thân vốn bị tụt lại khá xa, bình thường không cảm thấy gì nhưng khi đối địch tác chiến liền dễ dàng lộ ra sơ hở. Nhưng nhục thân lại không dễ tôi luyện đến thế, không ngờ lần này ở trong Long cung lại có thể đạt được cơ duyên như vậy.

Phong Minh và Bạch Kiều Mặc vẫn ở trong ao chưa ra ngoài, Kỷ Viễn nghĩ tới lời của Phong Minh, không khỏi buồn cười nói: “Bây giờ mới cảm thấy Long cung có chút danh xứng với thực rồi, không uổng công vất vả mở ra phong ấn tiến vào trong này.”

Thu Dịch thì nói: “Ta đến bây giờ cũng chưa hoàn toàn phân tích ra được chất lỏng này rốt cuộc do những thiên tài địa bảo nào cấu thành, đối với chúng ta đều có lợi ích lớn như vậy thì đối với Giao Long hiệu quả chắc chắn càng lớn hơn. Huynh nói xem bên trong này có phải có thứ giúp rồng trưởng thành không? Ví dụ như thứ đến từ trên người rồng ấy?”

Kỷ Viễn cảm thấy thực sự có khả năng này, dù sao cả cái ao chất lỏng này đều là tinh hoa. Thấy hắn và Thu Dịch đều đã ra ngoài, bởi vì có ở lại tiếp thì cũng không hấp thụ được dược lực nữa nên đành phải lên bờ, nhưng mấy con thú thì vẫn đều ở lại trong ao ngủ khò khò, có thể thấy dược lực này hợp với thú hơn.

Còn về phần tại sao hai tên Bạch Kiều Mặc và Phong Minh kia cũng chưa ra ngoài, Kỷ Viễn và Thu Dịch chẳng thấy lạ chút nào, bởi vì hai tên này vốn dĩ cũng không được bình thường cho lắm.

Lại qua một ngày, hai người trong ao cùng mấy con thú ngoại trừ Tiểu Xà ra cũng đều mở mắt.

Phong Minh còn khá là tiếc nuối nói: “Ta còn chưa tấn cấp Nguyên Đan nữa mà, chỉ còn thiếu có một sợi tóc thôi, sao không để cho ta tiếp tục hấp thụ nữa đi chứ?”

Kỷ Viễn giật giật khóe miệng, đánh giá một câu: “Tham lam không đáy.”

Bạch Kiều Mặc kéo Phong Minh cùng nhau ra khỏi ao, đồng thời dùng nguyên lực sấy khô quần áo trên người họ, khoảnh khắc ra khỏi ao liền trở nên khô ráo sạch sẽ. Kỷ Viễn thấy vậy bĩu môi một cái, cái tên Bạch Kiều Mặc này trong những chuyện liên quan đến Phong Minh, tâm nhãn chẳng lớn hơn lỗ kim là bao.

Bạch Kiều Mặc cũng ở Nguyên Đan cảnh trung kỳ, tu vi vô cùng vững chắc, khí tức thâm hậu. Phong Minh cảm thấy, khoảng cách giữa mình và Bạch Kiều Mặc không hề được kéo gần lại bao nhiêu.

Khí tức trên người mấy con thú cũng đậm nét hơn không ít, thay đổi lớn nhất lại không phải con nào khác, mà chính là cái con nhóc tỳ Tiểu Hoàng Kê này. Ngoài việc ngày càng nặng trịch ra, trong bộ lông màu vàng của nó vậy mà lại đan xen vài sợi màu kim sắc, hơn nữa trong một ngụm khí phun ra, đốm lửa ban đầu giờ đây vậy mà lại biến thành ngọn lửa to bằng hạt đậu nành.

Sự thay đổi này của nó khiến mấy người đều không rảnh để tâm đến con Giao Long còn ở lại trong ao nữa, đều vây quanh bên cạnh Tiểu Hoàng Kê hiếu kỳ nghiên cứu chủng thuộc của nó.

“Tiểu Hoàng rốt cuộc là chủng loại loài chim gì vậy?”

Ánh mắt Bạch Kiều Mặc nhìn về phía Tiểu Hoàng Kê cũng mang theo vài phần hoài nghi. Phong Minh thì nhớ tới truyền thuyết kiếp trước liền nói: “Mọi người nói xem trong người Tiểu Hoàng Kê có phải có huyết mạch của Kim Ô hay không?”

Bạch Kiều Mặc nói: “Minh đệ cũng nghĩ như vậy sao?”

Kỷ Viễn và Thu Dịch kinh hãi, lẽ nào thực sự là vậy? Đây là sự tồn tại như thần điểu trong truyền thuyết đó nha, còn thần kỳ hơn cả rồng nhiều.

Phong Minh ngạc nhiên nói: “Lẽ nào ta đoán đúng thật rồi sao? Bạch đại ca cũng cho rằng Tiểu Hoàng Kê có huyết mạch Kim Ô à?”

Kỷ Viễn và Thu Dịch bật cười, hóa ra Phong Minh chỉ là đoán mò một câu thôi à?

Bạch Kiều Mặc bật cười nói: “Đúng, ta cũng nghĩ như vậy, ngoài Kim Ô ra thì không tìm thấy loài chim nào khác tương tự như Tiểu Hoàng cả.”

Tiểu Hoàng Kê đang đắc ý đung đưa khoe bộ lông trở nên đẹp đẽ hơn của mình, Phong Minh sờ cằm nói: “Nói như vậy lai lịch của Tiểu Hoàng Kê có vấn đề lớn rồi. Ban đầu quả trứng thú này không phải là được mang ra từ Thiên La bí cảnh đấy chứ?”

Bạch Kiều Mặc gật đầu: “Rất có thể, có điều không ai có thể ấp nở được nó nên luôn bị giữ lại, cho đến lần này làm phần thưởng rơi vào tay Minh đệ đệ.”

Bạch Kiều Mặc cảm thấy, sở dĩ quả trứng thú này ấp nở được trong tay Phong Minh là có liên quan đến hồn lực đặc biệt của Phong Minh. Ban đầu quả trứng thú có hoạt tính không đủ, chính là Phong Minh đã giúp đỡ bổ sung khiếm khuyết thì mới có sự ra đời của Tiểu Hoàng Kê.

Kỷ Viễn và Thu Dịch cũng cảm thấy có khả năng này, đây là loài chim sở hữu huyết mạch Kim Ô đó, nếu bị hoàng thất biết được thì không biết sẽ hối hận đến mức nào nữa. Tất nhiên ngay cả Thu Dịch cũng chẳng nghĩ tới việc đi nhắc nhở hoàng thất một tiếng, bản thân hắn vốn cảm thấy việc tráo đổi quả trứng thú để lại cho mình thành một quả khác ban đầu đã làm không được tử tế cho lắm rồi.