← Xuyên việt chi gia hữu chuế tế

Chương 269: Nhạc Phụ Tốt Nhất Trên Đời

29 min read 28.08.2026

 

Những biến động tiếp theo của hai nhà Trần, Hà diễn ra vô cùng nhanh chóng. Đám người Phong Minh đang ở trong khách sạn cũng nghe được tin tức. Trạm Sinh vì muốn bù đắp cho Hà gia, đã tự mình dẫn theo thủ hạ khiêng không ít tài bảo tới Hà phủ, thay mặt người nữ nhân của hắn là Trần Linh Vũ để thoái hôn với Hà gia.

Tần Liên Giang đặc biệt chạy tới để chia sẻ tin bát quái này với đám người Phong Minh.

“Các ngươi không biết đâu, Hà gia gia chủ vậy mà lại tự mình mở rộng cửa phủ, tươi cười rạng rỡ nghênh đón Trạm Sinh và người của Trần gia vào trong. Còn về gã Hà Văn Diệu kia, vừa vào thành đã bị người của Hà gia nhận được tin tức nửa đường bắt trở về, sau đó không còn tin tức gì truyền ra nữa, ước chừng là bị người Hà gia nhốt ở trong nhà, không cho ra ngoài nữa rồi.”

“Hà gia chủ cũng thật không dễ dàng gì, Trần gia tát vào mặt Hà gia bôm bốp như thế, Trạm Sinh lại đích thân tới cửa, ông ta vẫn phải tươi cười tiếp đón, phỏng chừng trong lòng đã nghẹn đến mức nội thương rồi, thật sự là quá khó khăn.”

“Đáng tiếc thật đó, Hà gia chủ cư nhiên không thả con trai ông ta ra nữa, nếu không thì trò hay trong thành sẽ càng thêm náo nhiệt.”

Cái kẻ xem náo nhiệt không sợ chuyện lớn này, ước chừng đang hận không thể tự mình xông vào Hà gia lôi Hà Văn Diệu ra ngoài, để Hà Văn Diệu ở bên ngoài làm ầm ĩ một trận càn khôn, giúp cho trận náo nhiệt này càng thêm long trời lở đất.

Phong Minh gật đầu đồng tình: “Hà gia chủ này quả thực quá khó khăn, việc ông ta muốn làm nhất bây giờ, phỏng chừng là quay đầu lại, bóp chết đứa con trai năm đó một mực đòi cưới cô nương Trần gia cho rảnh nợ.”

Tần Liên Giang nghe vậy thì ha ha cười lớn, chẳng phải là thế sao, năm đó nếu không phải Hà Văn Diệu một lòng muốn cưới Trần Linh Vũ, Trần gia lại bày ra thái độ thấp hèn, Hà gia chưa chắc đã vui lòng giúp đỡ Trần gia.

Dĩ nhiên, hắn là con cháu Tần gia thì tuyệt đối chẳng có hảo cảm gì với Hà gia cả. Ban đầu Tần gia và Hà gia còn định liên thủ nuốt chửng Trần gia cơ mà.

Kết quả Hà gia lại vì Hà Văn Diệu nửa đường phản hối, hơn nữa còn liên thủ với Trần gia, quay ngược mũi giáo đối phó Tần gia.

Cho nên hiện tại Hà gia rơi vào kết cục thế này, Tần Liên Giang chỉ có nước đứng ngoài cười nhạo.

Nhưng cười nhạo xong lại thở dài, hiện tại khí thế của Trần gia thịnh thế kiêu hùng đến nhường nào. Sau này trong thành này, không chỉ Hà gia, mà ngay cả Tần gia bọn họ cũng phải lấy Trần gia làm đầu rồi.

Đúng là sông có khúc người có lúc, chỉ trong vòng mấy năm ngắn ngủi, cục diện trong tòa thành nhỏ này lại thay đổi nhanh chóng đến vậy.

Tần Liên Giang lại tung thêm một tin mật: “Các ngươi chưa biết đúng không, Trần gia còn muốn tổ chức hôn lễ cho Trạm Sinh và Trần Linh Vũ, không đúng, không phải chỉ riêng với Trần Linh Vũ, mà là bốn nữ cùng gả một lúc!”

Kỷ Viễn và Thu Dịch nghe xong cùng đưa tay đỡ cằm, sợ cằm mình rớt xuống đất mất.

Phong Minh giật giật khóe miệng, thốt lên một câu: “Trạm đoàn trưởng quả nhiên là diễm phúc vô biên, đồng thời cưới bốn thê tử, sau này tha hồ đắp chung một chăn lớn.”

Kỷ Viễn và Thu Dịch kinh hãi đồng thời nhìn về phía Phong Minh, song nhi này có biết bản thân đang nói cái gì không thế?

Thấy Phong Minh thần sắc tự nhiên không có gì khác thường, hai người lại nhìn sang Bạch Kiều Mặc, Bạch Kiều Mặc không quản hắn sao?

Bạch Kiều Mặc chỉ khựng tay lại một chút, rồi lại tiếp tục nâng chén trà lên uống, có điều nụ cười trên mặt đã có chút đông cứng.

Tần Liên Giang nghe vậy cười vang nói: “Chẳng phải sao, đợi tin tức này truyền ra, các nam tu sĩ trong thành chắc chắn đều ghen tị với diễm phúc của Trạm đoàn trưởng đến đỏ mắt rồi. Trần gia chủ cũng là vị nhạc phụ tri kỷ nhất trong Tây Minh hoàng triều ta.”

Phong Minh liên thanh phụ họa: “Chuẩn luôn, nhạc phụ tốt nhất lịch sử, không ai có thể tốt hơn.”

Kỷ Viễn và Thu Dịch thầm nghĩ, Phong Minh và Tần cửu này quả nhiên cực kỳ có tiếng nói chung.

Tin tức của Tần Liên Giang quả nhiên là nhanh nhất. Ngày thứ hai khi đám người Phong Minh ra ngoài dùng bữa, mới nghe thấy bên ngoài đang đồn ầm lên chuyện Trần gia sắp có hỷ sự.

Nhưng lúc này vẫn chưa truyền ra tin tức Trạm Sinh muốn đồng thời cưới bốn nữ nhân, mọi người đều tưởng rằng Trần gia sắp tổ chức hôn lễ cho Trạm Sinh và Trần Linh Vũ.

Gia nhân tuỳ tùng của Trần gia đều được phái đi mua sắm đồ dùng cho hôn lễ khắp nơi, rồi những kẻ có tâm liền phát hiện ra có gì đó không đúng, số lượng này nhìn thế nào cũng không giống như đồ dùng cho một hôn lễ.

Hơn nữa miệng lưỡi của đám gia nhân Trần gia cũng không kín kẽ cho lắm. Ban đầu họ không chịu nói ra ngoài, thực chất là vì một số gia nhân chính họ cũng cảm thấy mất mặt không muốn nói, thế nhưng gia chủ lại cứ muốn làm cho thật lớn, bọn họ thì biết làm sao bây giờ?

Đến khi chân tướng được truyền ra, biểu cảm của mọi người đều giống hệt như Kỷ Viễn và Thu Dịch lúc mới nghe xong, ai nấy đều trợn mắt ngoác mồm, tròng mắt muốn rớt ra ngoài, sau đó vang lên một mảnh tiếng hít khí lạnh.

Lúc này, những lời bàn tán về “nhạc phụ tri kỷ nhất Tây Minh hoàng triều”, “nhạc phụ tốt nhất lịch sử” cũng nhanh chóng lan truyền khắp trong thành, mọi người nhao nhao bày tỏ ý kiến, cảm thấy hình dung này quá mức chuẩn xác.

Trần gia chủ chẳng phải là vị nhạc phụ tốt nhất, hiểu chuyện nhất sao? Khỏi phải nói, một số nam tu sĩ trong thành đều ghen tị đến phát điên vì Trạm Sinh có được một nhạc phụ tốt như vậy, họ cũng muốn có một người như thế nha.

Thế rồi họ liền bị các nữ tu sĩ vây công và chỉ trích kịch liệt, bảo rằng nếu đã hâm mộ như vậy, bọn họ có thể mấy nam nhân cùng gả cho một nữ tu sĩ, cũng để tận hưởng đãi ngộ như thế một lần xem sao.

Những lời này truyền vào tai Trần gia chủ, Trần gia chủ khinh miệt cười một tiếng: “Bọn chúng thì hiểu cái gì, không thấy hiền tế của ta vừa tới, Hà gia và Tần gia liền ngoan ngoãn như cháu chắt sao? Sau này bọn chúng không chỉ phải lấy Trần gia ta làm đầu, mà thế lực Trần gia ta sẽ còn bành trướng thêm một bước dài. Những kẻ cười nhạo Trần gia ta, có kẻ nào là không đố kỵ vì ta sinh được một đứa con gái tốt chứ.”

Trần gia chủ không những không cảm thấy mất mặt, ngược lại còn đắc ý vênh váo. Con gái mình chỉ là một trong số các nữ nhân của Trạm Sinh thì đã sao, không thấy ngay cả Ngũ công chúa của hoàng thất cũng là một trong số đó sao.

Trạm Sinh đã nói rồi, địa vị của các nữ nhân bên cạnh hắn đều ngang nhau, điều đó nghĩa là con gái ông ta có thể ngồi chung mâm với Ngũ công chúa đấy.

Bọn họ làm sao biết được hiền tế của ông ta hào phóng đến mức nào, chỉ riêng sính lễ đưa tới cửa đã khiến ông ta nhìn tới hoa cả mắt, ban đêm đi ngủ cũng có thể gạt miệng cười tỉnh. Tiền đồ sau này của Trần gia, hoàn toàn phải trông cậy vào vị hiền tế tốt này rồi.

Hôn lễ một nam bốn nữ định sẵn là vô cùng long trọng và xa hoa, thế nên người của Trần gia bận đến mức sứt đầu mẻ trán.

Tuy nhiên, các nhân vật chính lại nhàn nhã vô cùng. Trần gia chủ cũng không nỡ bắt hiền tế của mình phải vất vả, bèn bảo con gái bồi hiền tế ra ngoài ngoại thành du ngoạn thư giãn gân cốt.

Thế là Trạm Sinh mang theo bốn vị mỹ nhân cùng một đám thủ hạ, ngồi trên chiếc xe ngựa xa hoa lộng lẫy, nghênh ngang đi qua các con phố trong thành, hướng về phía cổng thành mà đi.

Thật sự là phi thường phô trương. Lúc đó bốn người Phong Minh đang ở trên tửu lâu, hướng mắt ra ngoài cửa sổ liền nhìn thấy đoàn xe này. Ở giữa chiếc xe ngựa lớn nhất, bốn vị mỹ nhân vây quanh bên cạnh Trạm Sinh, hương thơm ngào ngạt thoang thoảng bay xa, khiến người đi đường hai bên đường nhìn đến đờ cả mắt.

Ngay tại tửu lâu đó, một nam tu sĩ ở bàn bên cạnh nhìn thấy liền hâm mộ cực kỳ: “Sống được đến nước như Trạm đoàn trưởng, thật sự là có chết cũng không còn gì hối tiếc.”

Người bên cạnh nói: “Thế thì ngươi cũng phải có bản lĩnh như Trạm đoàn trưởng mới được, để nữ nhân nhìn thấy đều tự động dâng hiến. Còn như cái loại ngươi ấy hả, có gan thèm thuồng nhưng không có gan làm, dám có ý nghĩ lệch lạc thử xem, xem bà chằn nhà ngươi có tha cho ngươi không.”

“Ha ha, nói đùa thôi mà, phu nhân nhà ta là người hiểu lòng người nhất.”

“Nói ngược rồi chứ, là ngươi hiểu lòng phu nhân nhà ngươi thì có. Tu vi của phu nhân ngươi còn cao hơn ngươi một cảnh giới, ngươi dám không hiểu lòng nàng sao?”

“Ai chà, đừng có vạch áo cho người xem lưng thế chứ.”

Bốn người Phong Minh nghe thấy trò hề này đều muốn cười rách cả miệng, quả nhiên là có tâm tặc mà không có gan tặc nha, cho nên tốt nhất vẫn là giữ chặt phu đức đi.

Sau khi cười một trận, Phong Minh đặt chén rượu xuống, đứng dậy nói: “Chúng ta cũng nên xuất phát thôi.”

Thu Dịch không hiểu, Kỷ Viễn liền kéo Thu Dịch đi theo: “Đến lúc đó tự khắc sẽ biết.”

Hắn vẫn luôn suy nghĩ, Trạm Sinh ngoại trừ bồi Trần Linh Vũ về Trần gia, rốt cuộc còn mang theo mục đích gì khác. Hắn cảm thấy Bạch Kiều Mặc và Phong Minh hẳn là đã đoán ra được điều gì đó, hắn không gặng hỏi tiếp, dù sao đến lúc cần biết thì tự khắc sẽ được biết mà thôi.

Bây giờ chính là thời cơ thích hợp.

Khi bốn người xuất thành, còn ghé qua khách sạn nhắn lại một câu, nếu Tần Liên Giang có tìm tới, cứ bảo chưởng quầy nói bọn họ ra ngoài thành du ngoạn rồi.

Bốn người cưỡi giác mã thong dong đi ra khỏi thành. Trong mắt người ngoài, bốn người này quả thực là ra ngoài thành ngắm cảnh.

Lúc Phong Minh nhìn thấy đoàn người Trạm Sinh ở tửu lâu, đã thả Mê U Điệp đi theo phía sau bọn họ, phát hiện đoàn người này không hề có ý định vội vàng lên đường.

Phong Minh suy đoán, có lẽ Trạm Sinh muốn tầm long là thật, nhưng bồi mỹ nhân du ngoạn cũng là thật, hơn nữa đối với bản thân tựa hồ rất có lòng tin.

Nhận được tin tức truyền về từ Mê U Điệp, Phong Minh nói: “Không đợi bọn họ nữa, chúng ta đi trước một bước, đoạt lấy tiên cơ.”

“Được.”

Đến nơi vắng vẻ không có người, Phong Minh thả ra chiếc phi chu mà mình có được. Chiếc phi chu này đã được Bạch Kiều Mặc cải tạo lại, trên nền tảng trận pháp cũ đã tăng thêm không ít trận pháp mới, có cái tăng tốc, có cái ẩn nấp.

Bốn người bước lên phi chu, khi phi chu ẩn hiện giữa không trung bay đi, Kỷ Viễn rốt cuộc nhịn không được hỏi: “Chúng ta rốt cuộc là muốn đi đâu?”

Phong Minh lấy ra một tấm bản đồ, chỉ vào một vùng biển trên đó nói: “Chúng ta đi chỗ này.”

Nhìn thấy vùng biển này, Kỷ Viễn làm sao còn không hiểu nữa. Lúc trước khi tin tức về giao long truyền tới hoàng thành, hắn cũng vì hiếu kỳ mà hỏi thăm toàn bộ quá trình, đồng thời đối chiếu bản đồ nghiên cứu một phen.

Kỷ Viễn kinh ngạc nói: “Trạm Sinh là hướng về phía con giao long đã biến mất kia mà đi? Hắn tự tin có thể tìm thấy con giao long đó sao?”

Lại nói: “Phi long, giao long, Trạm Sinh này quả nhiên dã tâm bừng bừng.”

Phong Minh đắc ý cười: “Hắn định sẵn là không tìm thấy giao long rồi.”

Kỷ Viễn kinh ngạc: “Tại sao chứ?” Sau đó ánh mắt dần dần ngưng trệ, nảy ra một suy đoán táo bạo, “Chẳng lẽ con giao long kia có liên quan tới các ngươi?”

Phong Minh ha ha cười lớn: “Tiểu xà, ra ngoài lộ diện đi nào, để mọi người làm quen một chút.”

Dưới ánh mắt mong chờ lại kinh ngạc của Kỷ Viễn và Thu Dịch, một con tiểu hắc xà chậm rì rì từ dưới tay áo của Bạch Kiều Mặc bò ra ngoài, khiến hai người nhìn thấy lại muốn đỡ cằm một lần nữa.

Thu Dịch chỉ vào con rắn nhỏ này nói: “Đây chính là giao long? Ngươi đừng có gạt ta, bộ ta không biết giao long trông như thế nào chắc?”

Phong Minh phất phất tay, đem tiểu ô quy và tiểu hoàng kê đều thả ra ngoài. Tiểu hoàng kê vừa ra ngoài việc đầu tiên là muốn mổ Phong Minh một cái, giam nó lâu như vậy, giờ mới nhớ tới việc thả ra cho thoáng khí.

Ánh mắt Kỷ Viễn lại có chút thận trọng, đặc biệt là khi nhìn thấy con rắn nhỏ dùng ánh mắt khinh bỉ nhìn mình, dở khóc dở cười.

Bạch Kiều Mặc mỉm cười giải thích: “Tiểu xà quả thực chính là con giao long xuất hiện ở vùng biển lúc trước, có điều nếu hiện ra nguyên hình thì không tiện mang theo bên người, cho nên mới hóa thành bộ dạng thế này để che mắt thế gian.”

Kỷ Viễn kinh ngạc hỏi: “Hai người các ngươi làm sao mà tìm được con giao long này?”

Không thể không tin, hắn không nghĩ Phong Minh và Bạch Kiều Mặc lại rảnh rỗi tới mức dùng một con tiểu hắc xà thật để mạo danh giao long, hoàn toàn không cần thiết.

Cho nên chỉ có một đáp án duy nhất, con tiểu hắc xà trước mắt này, chính là con giao long mà các phương thế lực bên ngoài đang ráo riết tìm kiếm.

Hắn bỗng nhiên nghĩ tới trên cổ tay Bạch Kiều Mặc có đeo một chiếc vòng tay màu đen, có điều trước đây hắn luôn nghĩ đó là một kiện ngự khí phòng ngự, nghĩ lại thì chính là con tiểu hắc xà này rồi.

Bạch Kiều Mặc này gan cũng thật lớn, cư nhiên dám mang theo giao long bên người ra vào hoàng thành, đi tới Thánh Nguyên thành, hắn chẳng lẽ không sợ bị người khác phát hiện sao?

Biết đây là giao long, Kỷ Viễn liền nghĩ ra giao long xuất hiện bên cạnh bọn họ từ lúc nào rồi, ngoại trừ lần đó bọn họ tới Xích Nhật thành thì không còn cơ hội nào khác nữa.

Hai người bọn họ cư nhiên ở ngay dưới mí mắt của Ngân giáp vệ Khổng Chiếu mà đem giao long tới tay, Kỷ Viễn làm sao có thể không hiếu kỳ cho được.

Phong Minh đắc ý nói: “Có được bằng cách nào ư? Chính là tùy tay nhặt được đó.”

Kỷ Viễn và Thu Dịch đều dở khóc dở cười, Kỷ Viễn nói: “Nói nghiêm túc chút đi.”

Bạch Kiều Mặc cười: “Minh đệ không có nói dối gạt các ngươi đâu, có điều cần đính chính một chút, tiểu xà không phải do chúng ta nhặt được, mà là do Tiểu Tinh bên cạnh Minh đệ nhặt được.”

Kỷ Viễn và Thu Dịch đồng loạt quay đầu nhìn con tiểu ô quy đang ngoan ngoãn bò một bên gặm đan dược, chính là con tiểu ô quy này đã đem con giao long mà ai ai cũng đang tìm kiếm nhặt về sao?

Phong Minh vênh váo tự đắc: “Ta rõ ràng nói năng vô cùng nghiêm túc, các ngươi lại không tin. Lúc ấy giao long bị thương, liền hóa thành bộ dạng tiểu hắc xà này, trốn trong một bầy hải thú bị sóng đánh dạt lên bờ. Chúng ta ở trên bãi biển nhặt hải thú, Tiểu Tinh liền đem tiểu xà tha về.”

Tiểu ô quy nghe thấy chủ nhân nhắc tới mình, liền ngẩng đầu lên, hướng về phía Kỷ Viễn và Thu Dịch lắc lắc một cái, rồi lại nằm rạp xuống tiếp tục gặm đan dược, phỏng chừng nó cũng chẳng nghĩ mình đã làm nên chuyện gì to tát cả.

Thu Dịch tức khắc ghen tị đỏ mắt, hắn cũng muốn nuôi một con tiểu ô quy như thế này quá, lần sau cũng giúp hắn tha một con giao long về cho rồi.

Kỷ Viễn đỡ trán, căn bản không hề có một trận tranh đoạt kinh tâm động phách nào cả, chỉ có chuyện một con tiểu ô quy tha về một con tiểu hắc xà bị thương, chuyện này nói ra ngoài thì ai mà tin nổi chứ?

Hai tên này đúng là vận khí bạo phát rồi.

Kỷ Viễn lại hỏi: “Đã có được giao long rồi, vậy chúng ta bây giờ đi đâu? Chẳng lẽ dưới đáy vùng biển kia còn ẩn giấu bảo bối gì sao? Có liên quan tới giao long?”

Phong Minh dựng thẳng ngón tay cái, khen ngợi: “Thông minh! Các ngươi chắc cũng từng nghe qua truyền thuyết trên biển có long tộc rồi chứ, long tộc thực sự, chứ không phải loại giao long như tiểu xà này đâu. Truyền thuyết đó là sự thật.

Có điều long tộc thuở xưa, nếu không phải ngã xuống thì cũng đã rời khỏi Phi Hồng đại lục của chúng ta rồi, nhưng nơi ở của bọn họ thì vẫn còn lưu lại, và đã bị phong ấn.

Tiểu xà vốn dĩ là một con hải xà trong biển, vì vô tình lạc vào di chỉ long tộc mà nuốt phải một gốc hóa long thảo, từ hải xà mới lột xác thành giao long như bây giờ.”

Kỷ Viễn và Thu Dịch nghe xong vô cùng chấn động, cư nhiên thật sự có long tộc tồn tại, còn có cả di chỉ long tộc nữa, lai lịch của giao long hóa ra là như thế.

Cả hai người đều kích động hẳn lên: “Cho nên, lần này chúng ta ra ngoài chính là đi tìm di chỉ long tộc trong truyền thuyết đó đúng không?”

Phong Minh nói: “Đoán đúng rồi, chúng ta chính là đi tìm long cung đấy.”

“Vì sao lại gọi là long cung?” Thu Dịch không hiểu hỏi.

Phong Minh nói: “Thì tại ta thích gọi là long cung thôi.”

Họ rất khó để thấu hiểu được cái tâm tư hoài niệm kiếp trước này của cậu, giải thích ra thì quá mức rườm rà phiền phức.

Kỷ Viễn và Thu Dịch nhún vai, được rồi, Phong Minh thích gọi thế nào thì gọi thế nấy đi, chẳng ảnh hưởng gì cả.

Nơi cung điện long tộc ở, viết tắt là long cung, hoàn toàn hợp tình hợp lý.

Lần này Kỷ Viễn và Thu Dịch đều giục Phong Minh gia tăng tốc độ, tuyệt đối không thể để đám người Trạm Sinh phát hiện. Dù sao xét về thực lực, đám người Trạm Sinh vẫn mạnh hơn bọn họ một bậc.

Ở một diễn biến khác, Tần Liên Giang lại tới khách sạn tìm đám người Phong Minh để buôn chuyện về Trần gia, kết quả lại bị chưởng quầy khách sạn báo lại rằng, người mà Tần thiếu tìm đã ra ngoài du ngoạn rồi, ngày về chưa định, có lẽ trước hôn lễ của Trần gia sẽ kịp trở về.

Tần Liên Giang vô cùng thất vọng, thiếu đi một vị tri kỷ có cùng sở thích, cuộc đời quả thực bớt đi quá nhiều thú vui rồi.

Lúc quay người rời đi, trong lòng hắn thầm lắc đầu cảm thán, thật sự là quá mức trùng hợp rồi. Chân trước đám người Trạm Sinh vừa đi ra ngoài, chân sau bốn người Phong Minh cũng rời đi, hành động của hai bên há lại không có chút liên hệ nào sao?

Cho nên, vị Trạm đoàn trưởng của Phi Long dong binh đoàn này chạy tới cái nơi khỉ ho cò gáy của bọn họ, thật sự chỉ là để tổ chức một hôn lễ thôi sao?

Không lâu sau đó, trong thành còn có thêm mấy ngả nhân mã âm thầm bám theo hướng đi của đám người Trạm Sinh mà rời đi.