Chương 255: Tiến vào Man Hoang
Lúc nhóm Phong Minh tìm được Phương Chí, hắn đang ở bên trong bàn việc cùng Kê tướng quân, bọn người Khổng Chiếu cùng Ngân Giáp Vệ thì vây quanh canh gác ở bên ngoài.
Tuy rằng Khổng Chiếu ngày càng kính phục Phong Minh và Bạch Kiều Mặc, nhưng điều đó không đồng nghĩa với việc mỗi lần nhìn thấy họ là hắn không đau đầu. Lúc này vừa thấy hai người, chẳng cần dùng não nghĩ cũng có thể đoán được mục đích đến đây của họ.
“Phương đại nhân đang có việc cần giao phó với Kê tướng quân, chúng ta sắp sửa rời khỏi Lam Dương thành rồi.”
“Sau đó sẽ tiến vào Man Hoang đúng không?” Phong Minh lập tức tiếp lời, “Có phải ở bên trong đã tra được hành tung manh mối của nhân vật quan trọng nào rồi không?”
Quả nhiên cứ gặp phải vị song nhi này là chẳng có chuyện gì tốt, chuyện bực này mà hắn cũng dám lớn gan suy đoán.
Khổng Chiếu đang đau đầu không biết phải trả lời thế nào thì giọng nói của Phương Chí đã vang lên ở cửa. Hắn từ bên trong bước ra, Kê tướng quân theo sát phía sau, trên mặt không hề lộ ra vẻ tò mò đối với nội dung cuộc trò chuyện của bọn họ. Ở vị trí này của gã, gã biết rõ điều gì nên nghe và điều gì không nên nghe.
Phương Chí lên tiếng: “Ngươi muốn biết? Các ngươi muốn tiến vào Man Hoang?”
Lúc vị song nhi này tò mò về Man Hoang rồi hỏi thăm hắn từ trước, Phương Chí đã đoán được đối phương có ý định tiến vào Man Hoang rồi. Thực ra, là tu giả có chí tiến thủ, ai mà chẳng muốn vào Man Hoang để tìm kiếm cơ duyên chứ.
Phong Minh gật đầu lia lịa, đúng vậy, bọn họ muốn vào Man Hoang, ngay cả Thu Dịch cũng lộ ra vẻ hướng vãng.
Là một luyện dược sư, Thu Dịch có hứng thú nhất với linh thảo. Hắn cũng phát hiện ra linh thảo hái được từ hoang dã có phẩm chất khá tốt.
Thỉnh thoảng sẽ có vài cây linh thảo từ trong Man Hoang lưu lạc ra ngoài, phẩm chất của chúng lại càng xuất sắc hơn. Đối với một nơi nuôi dưỡng ra những cây linh thảo này như Man Hoang, Thu Dịch sao có thể không tò mò và hướng vãng cho được.
Phương Chí thầm nghĩ Thu Dịch trước đây ngoan ngoãn biết bao, giờ tính tình cũng bị mấy tên này làm cho hoang dã hơn rồi. Hắn của ngày trước sẽ không bao giờ lộ ra vẻ hướng vãng đối với một nơi như Man Hoang, cũng không biết đây là chuyện tốt hay chuyện xấu nữa.
Là một tu giả, Phương Chí hiểu rõ nếu không trải qua rèn luyện và mài giũa thì tâm tính của tu giả rất khó xứng với cảnh giới tu vi, càng đi lên cao sẽ càng thêm gian nan.
Nhưng đối với hậu bối mà mình nhìn lớn lên từ nhỏ, chưa từng chịu mấy khổ cực này, Phương Chí lại không nỡ buông tay để bọn họ ra ngoài chịu gió dập mưa vùi.
Thế nhưng Phương Chí cũng biết, lần này có ngăn cản thì hạt giống kia cũng đã gieo vào lòng rồi, lần sau bọn họ vẫn sẽ tự tìm cơ hội để tiến vào Man Hoang mà thôi. Vì vậy, thà rằng cứ đặt bọn họ ngay dưới mí mắt của mình thì hơn.
Phương Chí gật đầu nói: “Vậy các ngươi chuẩn bị một chút đi, sáng sớm mai xuất phát.”
Phong Minh cũng không ngờ Phương Chí lại đồng ý dẫn bọn họ cùng tiến vào Man Hoang, lập tức vui mừng reo hò thành tiếng. Rõ ràng là Phương Chí có kinh nghiệm tiến sâu vào Man Hoang, so với sự mù tịt của bọn họ thì Phương Chí hiểu rõ hơn nhiều, đi theo hắn chắc chắn là không sai vào đâu được.
Thu Dịch cũng vui mừng, nói lời cảm ơn với Phương thúc rồi trở về chuẩn bị.
Ngược lại, Kê tướng quân có chút lo lắng: “Thân phận của Thu luyện dược sư không tầm thường, dẫn hắn vào trong đó có ổn không?”
Vị này chính là ngoại tôn của bệ hạ cơ mà.
Phương Chí ngày thường là một Phương đại nhân uy nghiêm, nhưng lúc này hắn chỉ là một vị trưởng bối mà thôi: “Ta không dẫn hắn đi thì hắn sẽ không tự vào chắc?”
Kê tướng quân lập tức im bặt, gã không phải không nhìn thấy vẻ hướng vãng đối với Man Hoang trên mặt Thu Dịch, chuyện này muốn chặn cũng chặn không nổi.
“Vậy xin Phương đại nhân dọc đường cẩn trọng.”
Phương Chí gật đầu: “Tuyến phòng thủ bên này giao lại cho Kê tướng quân. Nếu tuyến phòng thủ còn xảy ra bất kỳ vấn đề gì, ngươi có thể trực tiếp liên lạc với Kim Giáp Vệ.”
“Đa tạ đại nhân!”
Buổi tối hôm đó, trước khi rời đi, bọn họ còn đến một nơi. Đó là một khu phế tích hoang tàn, cỏ dại mọc um tùm.
Đứng ở bên ngoài có thể nhìn thấy những bức tường đổ nát bị dây leo bò đầy. Khác với trước kia, lúc này tại nơi phế tích này đã có thể nhìn thấy những lễ vật do có người tới tế bái để lại.
Trước khi đi, bọn họ muốn tế bái tiên nhân của Kỷ gia một chút. Khu phế tích này chính là trạch tử của trận pháp thế gia Kỷ gia năm xưa.
Có điều nơi này đã bị hủy diệt từ hơn hai mươi năm trước, từ đó đến nay luôn hoang vu như vậy. Cũng không có gia tộc nào khác vừa mắt mảnh đất này, hiện tại mọi người lại càng ngầm hiểu ý mà không ai đến động vào nơi đây nữa.
Sau khi bốn người nghiêm túc tế bái xong, Kỷ Viễn khẽ thở dài một tiếng, nói: “Chúng ta về thôi.”
“Được, Kỷ sư huynh.” Thu Dịch rất ngoan ngoãn đi theo sau Kỷ Viễn xoay người rời đi.
Phong Minh và Bạch Kiều Mặc nhìn phế tích thêm một cái, cũng xoay người rời đi.
Hai người nhìn nhau, kiếp này, vận mệnh của Kỷ Viễn so với kiếp trước mà Bạch Kiều Mặc biết được đã xảy ra thay đổi rất lớn rồi.
Thế nhưng hai người vẫn cảm thấy, có những thứ là không cách nào thay đổi được. Không phải hoàng thất đưa ra chút bù đắp là có thể xóa nhòa mối thù hận giữa Kỷ Viễn và vị thủ tịch trận pháp sư kia.
Kỷ Viễn cũng không thể quay trở lại quá khứ được nữa.
Cũng không biết Phương Chí đại nhân có tâm tư gì, chẳng lẽ vẫn muốn đưa Kỷ Viễn trở về hoàng thành sao?
Cho dù Kỷ Viễn có chịu thôi, Phong Minh nghĩ vị thủ tịch trận pháp sư kia cũng tuyệt đối không chịu buông tha cho truyền thừa trận pháp Kỷ gia trên người Kỷ Viễn. Dù sao đó cũng là chấp niệm suốt mấy mươi năm qua rồi, chấp niệm thành ma, làm sao có thể dễ dàng từ bỏ.
Đây chính là một cái nút thắt chết.
Sáng ngày thứ hai khi trời vừa hửng sáng, Kê Thời Vực vô cùng lưu luyến tiễn đưa bốn người Phong Minh.
Bốn người này quả thực là quý nhân mà hắn gặp được, vận mệnh của hắn và phụ thân hắn cũng vì vậy mà thay đổi. Ngay cả tình trạng thân thể của hắn, dưới sự cải thiện từ đan dược do Phong Minh và Thu Dịch tặng cho, cũng đã chuyển biến tốt đẹp hơn rất nhiều.
Kê Thời Vực biết phụ thân trước đây liều mạng giết địch lập công ở biên cảnh, có một nguyên nhân chính là muốn thông qua việc tích lũy chiến công để đổi lấy đan dược và thiên tài địa bảo cải thiện thân thể cho hắn từ con đường chính thống. Nhưng hiện tại thì không cần dùng tới nữa rồi, đan dược mà hai vị luyện dược sư này tặng cho hắn lại càng đúng bệnh hơn.
Bởi vì đợt càn quét của Ngân Giáp Vệ thời gian trước, hiện tại Dạ Kiêu đâu dám hành sự kiêu ngạo như lúc trước nữa.
Đối với tình hình này, Kê Thời Vực và bọn người Phong Minh đều vô cùng hả hê. Cái tổ chức sát thủ này, tốt nhất là cứ như chó nhà có tang chạy thục mạng khắp nơi thì mới thú vị.
Phong Minh vẫy tay: “Nếu lúc về tụi ta còn đi qua đây thì sẽ tới thăm ngươi, đi đây.”
“Mã đáo thành công.”
—
Càng lúc càng cách xa tuyến phòng thủ biên giới, cả nhóm đi suốt dọc đường không hề đụng phải quá nhiều hoang thú. Dù sao nạn hoang thú triều cũng vừa mới qua đi không lâu, rất nhiều hoang thú đều đã bỏ lại xác ở bên tuyến phòng thủ kia rồi.
Phong Minh vốn không quen với việc lên đường một cách yên lặng, thế nên liền hỏi Phương Chí: “Phương đại nhân, lần trước ngài tiến vào đây rốt cuộc đã phát hiện ra điều gì vậy? Không thể nói cho tụi ta biết sao?”
Phương Chí liếc nhìn Phong Minh một cái, hắn cảm thấy chẳng trách Khổng Chiếu cứ thấy vị song nhi này là lại đau đầu. Vị song nhi này thực sự không giống với những luyện dược sư trong nhận thức của hắn chút nào, chẳng có luyện dược sư nào lại có lòng hiếu kỳ bùng cháy như Phong Minh cả.
Thiên phú cao như vậy, thành tựu lại lớn như thế, chẳng lẽ không phải nên dồn hết toàn bộ tinh lực vào trong luyện dược thuật, không có thời gian quan tâm đến những vụn vặt bên ngoài sao?
Ấy vậy mà vị song nhi này lại có tinh lực vô cùng dồi dào. Nhìn hắn ba lò cùng mở, chỉ trong vòng mấy ngày ngắn ngủi có thể luyện chế ra hơn vạn viên đan dược, vậy mà ngủ một giấc no nê xong lại tung tăng nhảy nhót, chẳng nhìn ra nửa điểm mệt mỏi nào.
Tên nhóc Bạch Kiều Mặc kia cũng thế, thời gian và tinh lực tiêu tốn vào việc tu luyện và nâng cao chiến đấu lực đã đủ nhiều rồi, vậy mà tên nhóc này vẫn còn rảnh rỗi học hỏi nghiên cứu trận pháp, đã thế vừa học một cái thành tựu lại cao như vậy. Hai người này đúng là quái thai.
Phương Chí thản nhiên nói: “Đúng là đã phát hiện ra tung tích của người Hứa gia, như ngươi nghĩ đấy, là do viên Ngưng Hồn Đan kia dẫn tới phiền toái.”
Thuộc hạ của Phương Chí đều kính sợ đại nhân của bọn họ, nhưng riêng Phong Minh là vị song nhi vô sở úy cụ này lại không thích cách nói đó: “Sao có thể nói là do Ngưng Hồn Đan dẫn tới phiền toái chứ? Phương đại nhân, tất cả những điều này chẳng phải đều do lòng tham của con người dẫn tới hay sao? Không có Ngưng Hồn Đan thì cũng sẽ có thứ khác xuất hiện, duy chỉ có lòng tham của con người là không bao giờ biến mất, trên đời này sẽ không bao giờ thiếu đi những tranh chấp.”
Lý lẽ cùn! Toàn là lý lẽ cùn! Khổng Chiếu đi phía sau thầm bực bội trong lòng.
Thu Dịch lại tỏ vẻ đồng tình: “Phương thúc, ta cũng thấy Phong Minh nói có chút đạo lý. Bất kể là Ngưng Hồn Đan hay là thảm cảnh của Kỷ gia, đều bắt nguồn từ lòng tham của con người. Một khi lòng tham không thể kiềm chế thì sẽ dẫn tới vô vàn quả báo xấu.”
Thấy Thu Dịch đứng về phía mình, Phong Minh đắc ý cười lớn.
Trong mắt Kỷ Viễn và Bạch Kiều Mặc cũng hiện lên ý cười.
Phương Chí giật giật khóe miệng, dù sao cũng gọi mình một tiếng thúc thúc, không cần phải dìm hàng nhau như vậy chứ.
Phương Chí thản nhiên nói: “Chẳng trách Dư đại sư lại coi trọng đệ tử là ngươi nhất, ngươi ngược lại lúc nào cũng bảo vệ sư phụ ngươi.”
Cho nên Thu Dịch cũng nên học tập nhiều vào, Phong Minh đó là đang nhắm vào Ngưng Hồn Đan để phản bác hắn sao? Không, là vì sư phụ Dư Tiêu của hắn, bởi vì Ngưng Hồn Đan là do sư phụ hắn tung ra ngoài.
Không biết Thu Dịch có nhận được oán niệm của Phương Chí hay không, chứ Phong Minh thì vô cùng vui mừng trước nhận thức của Phương Chí: “Ta bảo vệ sư phụ ta không phải là chuyện đương nhiên sao? Cho nên Phương đại nhân không thể đổ lỗi cho Ngưng Hồn Đan do sư phụ ta luyện chế đã dẫn ra tất cả những phiền toái này được.”
Mấy tên Ngân Giáp Vệ đi phía sau đều không nhịn được biểu cảm trên mặt, vị song nhi này quả thực quá khó chơi, không đạt được mục đích thì không bỏ cuộc mà.
Phương Chí cạn lời nói: “Phải, Phong luyện dược sư nói rất đúng, Phương mỗ không hề quy kết ngọn nguồn lên đầu Dư đại sư, chỉ là đang trần thuật một sự thật mà thôi.”
Phong Minh quái dị liếc nhìn Phương Chí một cái, tổng thấy vị đại nhân này nói chuyện cứ âm dương quái khí kiểu gì ấy: “Phương đại nhân, vị tu giả Nguyên Đan Cảnh đỉnh phong kia của Hứa gia đang ở bên trong tấn cấp đột phá, nên mới khiến cho đám hoang thú kia chạy loạn ra ngoài đúng không?”
Phương Chí đáp: “Không rõ, nếu tấn cấp thành công sẽ có dị tượng hiển lộ thiên kiếp giáng xuống, nhưng đến giờ vẫn chưa nhìn thấy, xem ra vẫn chưa thành công.”
Phong Minh gom một đống câu hỏi, tiếp tục truy vấn: “Phương đại nhân là hy vọng vị tiền bối kia thành công, hay là không thành công?”
Phương Chí cạn lời: “Ngươi ở đâu ra mà lắm câu hỏi thế hả?”
Lòng kiên nhẫn có tốt đến mấy cũng phải bị vị song nhi này mài mòn sạch sẽ, huống chi là những người như bọn họ, thực chất cũng chẳng có lòng kiên nhẫn tốt đến vậy.
Khổng Chiếu ở phía sau nhún vai, nhịn cười.
Thu Dịch thì trực tiếp “phụt” một tiếng bật cười thành tiếng, đây là lần đầu tiên hắn thấy Phương thúc thúc bị người ta làm khó dễ đến mức độ này.
Phương Chí dùng ngón tay chỉ chỉ vào Thu Dịch đang cười nhạo mình, rồi hỏi vặn lại Phong Minh: “Vậy ngươi là hy vọng thành công, hay là không thành công?”
Phong Minh hề hề cười rộ lên: “Ta thấy thế nào cũng được, có điều nếu hiện tại hắn thành công thì chúng ta có gặp nguy hiểm không? Biết đâu chừng những người tiến vào đây như chúng ta sẽ trở thành đối tượng báo thù đầu tiên của hắn, hắn lại tưởng chúng ta vào đây để phá hoại ấy chứ.”
Phương Chí cảm thấy lời của vị song nhi này tuyệt đối không thể tin tưởng, giỏi chọc phá là giỏi nhất.
Cũng may Phong Minh không tiếp tục làm khó dễ Phương Chí nữa, thấy tốt thì thu tay. Phương Chí có thể nhẫn nại với hắn đến giờ, một là nể mặt sư phụ hắn, dù sao đó cũng là cường giả Khai Hồn Cảnh, hai là nể mặt Thu Dịch rồi, hắn đều hiểu cả.
Linh thảo sinh trưởng ở nơi này thực sự rất nhiều, Phong Minh dứt khoát kéo Thu Dịch đi hái linh thảo suốt dọc đường.
Hơn nữa càng tiến sâu vào trong, Phong Minh cũng phát hiện ra tình hình ở nơi này. Nguyên khí ở đây vô cùng nồng đậm, chính vì thế mới có thể nuôi dưỡng ra nhiều chủng loại linh thảo phong phú cùng hoang thú như vậy.
Thế nhưng đối với tu giả nhân loại mà nói thì có một nhược điểm chí mạng, đó chính là nguyên khí tương đối hỗn loạn và bạo liệt, không hề thích hợp cho tu giả hấp thu. Tu luyện ở đây lâu ngày sẽ bị tẩu hỏa nhập ma.
Phong Minh nói: “Chẳng trách, nơi này nguyên khí nồng đậm như vậy mà từ trước đến nay luôn là thiên đường của hoang thú, tu giả nhân loại lại không hề chiếm lĩnh tiến vào.”
Bạch Kiều Mặc đồng tình gật đầu: “Phải, bằng không cho dù có khó khăn đến mấy thì cũng sẽ có thế lực phái ra số lượng lớn tu giả tới khai phá nơi này, biến mảnh phong thủy bảo địa này thành của riêng mình.”
“Vậy còn những tu giả tiến vào đây thì sao? Còn cả đám thổ dân nữa, bọn họ có cách nào để điều hòa luồng nguyên khí bạo loạn này không?”
Bạch Kiều Mặc nói: “Cho ta một khoảng thời gian, ta có thể dùng thủ đoạn trận pháp để giải quyết.”
Kỷ Viễn cũng có nguồn tư liệu của riêng mình, liền giới thiệu: “Nghe nói ở đây còn có bí cảnh xuất hiện, nhưng vì nguyên khí nơi này nên cửa vào của bí cảnh không hề cố định, cũng không biết khi nào mới mở ra. Cho nên tu giả tiến vào đây thuần túy là thử vận may, xem vận khí của ai tốt thì có thể đâm sầm vào cửa vào của bí cảnh kia. Nguyên khí trong bí cảnh thì không giống với ở đây, tương đối ôn hòa.”
“Còn có di phủ do một số tiền bối cường giả sau khi chết để lại. Có trận pháp của di phủ cách ly, môi trường nguyên khí bên trong cũng rất thích hợp cho tu giả nhân loại.”
“Còn về các bộ lạc thổ dân kia, quả thực có vài thủ đoạn đặc thù. Ta từng đọc qua một cuốn du ký, tác giả từng tiến sâu vào Man Hoang và có tiếp xúc với các bộ lạc thổ dân. Những thổ dân này vô cùng giỏi về luyện thể, cường độ nhục thân của bọn họ vượt xa tu giả bên ngoài của chúng ta.”
Phong Minh lại có nghi vấn: “Phương đại nhân nói những bộ lạc thổ dân này vô cùng bài ngoại, vậy đám thổ dân ở sâu trong Man Hoang kia cứ mãi không rời khỏi bộ lạc của họ sao? Chưa từng xuất hiện ở bên ngoài bao giờ à?”
Kỷ Viễn nói: “Điều này thì chưa từng thấy xuất hiện trong cuốn ghi chép nào. Tuy nhiên ta nghĩ có lẽ là có đấy, những cường giả trong các bộ lạc đó biết đâu sẽ lặng lẽ tiến vào trong biên giới hoàng triều của chúng ta để tiếp xúc với tu giả bên ngoài. Nhưng chung quy là chưa từng đụng phải nên không tính.”
Phong Minh thấy hắn nói rất có đạo lý: “Ta cũng nghĩ thế. Bọn họ không nguyện ý rời khỏi bộ lạc, có lẽ vì từ nhỏ đã sinh sống trong môi trường như vậy nên thích nghi với nơi này hơn, đâm ra không thể thích ứng được với tình trạng nguyên khí ở bên ngoài nữa. Giống như chúng ta không thể tu luyện trong môi trường như thế này vậy.”
Con người ta mà, luôn là kẻ thích nghi thì sống sót. Những bộ lạc thổ dân này sinh sôi nảy nở đến nay, khẳng định đã mò mẫm ra một bộ phương thức tu luyện thích ứng với môi trường độc quyền của bọn họ rồi.
Tu giả như vậy khi ra bên ngoài ngược lại sẽ không thích ứng được, thế thì ra ngoài làm gì chứ.
Kỷ Viễn lại nói tiếp: “Những bộ lạc này lâu ngày làm bạn với hoang thú, năng lực ngự trị hoang thú của bọn họ rất mạnh. Có bộ lạc chính là dựa vào hoang thú để bảo vệ họ mà sinh tồn được. Còn có những bộ lạc càng thêm bí ẩn, giỏi về ngự trùng, tu giả nhân loại mà đụng phải bộ lạc như vậy thì đúng là bất hạnh nhất.”
Phong Minh nghe mà rùng mình một cái, hắn không hề thích sự bí ẩn này chút nào: “Tốt nhất là đừng đụng phải.”
Khổng Chiếu thầm nghĩ, hóa ra Phong Minh cũng có thứ để sợ cơ đấy.
Phong Minh còn mượn cái trận bàn dò tìm mà Bạch Kiều Mặc từng dùng trong Thiên La Bí Cảnh trước đây. Ở nơi này cũng áp dụng được như thường, có thể phát hiện trước những hoang thú đang ẩn nấp xung quanh, cùng với những cây linh thảo dồi dào nguyên khí.
Dựa vào cái trận bàn dò tìm này, Phong Minh và Thu Dịch dọc đường đã tìm được không ít linh thảo có phẩm chất cực giai.
Không ngờ điều này lại bị Phương Chí để mắt tới. Bọn họ vừa nhìn thấy cách sử dụng trận bàn này liền biết vật này có công dụng lớn thế nào đối với bọn họ.
Bạch Kiều Mặc vô cùng hào phóng, trực tiếp giao phương pháp chế tác trận bàn cùng trận đồ này cho Phương Chí, người sau cũng không hề từ chối, không khách khí nhận lấy.
Đối với Bạch Kiều Mặc mà nói, thứ này căn bản chẳng đáng là bao, chẳng qua là món đồ chơi nhỏ do hắn tùy tay làm ra mà thôi, có thể giúp ích được cho Minh đệ là hắn đã rất vui rồi. Đây cũng xem như là một sự bù đắp cho việc Minh đệ làm khó dễ Phương Chí trước đó đi.
Bạch Kiều Mặc biết trước đó Minh đệ là cố ý.
—