Chương 248: Duyên phận chẳng nông
Phương đại nhân sau khi gặp Vưu tướng quân và Lương tướng quân liền đem bọn họ tạm thời phơi ở một bên, rồi đi một vòng trong ba quân doanh, nhưng vẫn như cũ không nói lời nào.
Vưu tướng quân và Lương tướng quân kinh hãi đến mức tim đập, chân run đi theo, sự xuất hiện đột ngột này của Phương đại nhân trước đó không hề có bất kỳ điềm báo nào, bọn họ cũng không nhận được bất kỳ thông báo hay lời nhắc nhở nào cả, bọn họ lo lắng chuyện mình làm đã bị phát giác.
Bọn họ không biết rằng Phương đại nhân chẳng qua là không nói gì, chỉ đang chờ đợi hai người đang ngủ thức dậy, đơn giản có thế thôi.
Trong thời gian chờ đợi, ông ta dùng đôi mắt của mình để tìm hiểu tình hình biên quân ở nơi này, suy đoán xem tại sao Thu Dịch lại tới đây, lại tại sao bằng lòng ở lại ngày đêm không nghỉ luyện chế đan dược cho Kê tướng quân.
Đi một vòng trong lòng ông ta đại khái đã hiểu rõ rồi, bởi vì ông ta tới quá mức đột ngột, ba vị tướng quân, đặc biệt là hai vị Vưu, Lương hoàn toàn không có chuẩn bị, những gì ông ta nhìn thấy đều là chân thực nhất.
Phương đại nhân ở lại quân doanh bên phía Kê tướng quân, điều này khiến hai vị Vưu, Lương càng thêm thỏn thót lo âu.
Phương đại nhân đi nghỉ ngơi rồi, bọn họ cũng không chịu đi về, cứ mài nhẵn mặt ở chỗ Kê tướng quân, muốn từ trong miệng ông ta cạy ra thực tình.
Kê tướng quân đương nhiên sẽ không chủ động tiết lộ chuyện ngoại tôn của bệ hạ giờ phút này đang ở trong quân doanh của ông, Phương đại nhân chắc chắn cũng là vì vị này mà tới.
“Hai vị chi bằng đi về trước đi, lần tới hoang thú kéo đến tấn công không biết là lúc nào, tốt nhất vẫn là chuẩn bị trước cho kỹ.” Kê tướng quân đuổi người rồi.
Vừa nhắc tới chuyện hoang thú tấn công, hai vị Vưu, Lương đột nhiên phát hiện ra vấn đề mà trước đó bọn họ đã bỏ qua.
“Kê tướng quân, binh sĩ bị thương trong doanh của ngươi đã hồi phục hết sạch rồi sao? Ngươi kiếm đâu ra đan dược thế?”
Kê tướng quân cười lạnh: “Đan dược tự ta kiếm được, tại sao phải nói cho các ngươi biết? Để các ngươi lại ăn chặn qua nữa à?”
Bày rõ ra là không hòa hợp, ông cũng không muốn tiếp tục vòng vo với hai vị này nữa.
Phương đại nhân đang ở ngay đây, ông không tin hai vị này còn dám giở trò gì.
Mặc dù những thế gia quyền quý kia tầng tầng lớp lớp đè đầu cưỡi cổ ông, khiến ông thở không nổi, lại không có cách nào tấu lên tai vua.
Nhưng bây giờ người ở phía trên tự mình tới rồi, mọi chuyện liền trở nên vô cùng đơn giản.
Thế nên Kê tướng quân càng cảm thấy, con trai mình trên đường gặp hiểm nguy thực sự là đã gặp được quý nhân, quý nhân của hai cha con bọn họ.
Bởi vì sự xuất hiện của Phương đại nhân, cái lưng của Kê tướng quân cũng đã cứng cáp hẳn lên.
“Ngươi quả nhiên là kiếm được đan dược, chẳng lẽ ngươi muốn nuốt riêng?”
“Cũng không phải vật tư trong quân, lấy đâu ra cái thuyết nuốt riêng? Bản tướng quân còn có công vụ phải bận, không rỗi hơi nói nhảm với hai vị tướng quân nữa, cáo từ!”
Kê tướng quân không nể mặt mũi chút nào mà quay người rời đi, không thèm chu toàn với hai người này nữa.
Hai người Vưu, Lương lại thầm hận, trước kia luôn là bọn họ nắm thóp tên họ Kê kia, bởi vì vật tư phát xuống đều đến tay bọn họ trước, Kê tướng quân buộc phải xuống nước thỏa hiệp với bọn họ, đặc biệt là vào thời khắc mấu chốt khi hoang thú tấn công như hiện tại.
Thế mà bây giờ thái độ của tên họ Kê này bỗng chốc trở nên cứng rắn hẳn.
“Rốt cuộc là có chuyện gì chứ? Hắn kiếm đâu ra đan dược?”
Hai người tự tin rằng các kênh phân phối ở biên thành này đều được nắm giữ trong tay bọn họ, người ngoài không thể chen chân vào được, cũng không có thương gia nào dám mạo hiểm đắc tội bọn họ và thế lực phía sau bọn họ cả.
Lúc này thuộc hạ của bọn họ mang tới một tin tức, độc tử của Kê tướng quân là Kê Thời Vực khi bị Dạ Kiêu truy đuổi đã được người ta cứu mạng, Kê tướng quân đã đón con trai mình cùng bốn người đồng hành vào trong quân doanh, từ lúc vào đến nay vẫn chưa từng rời đi.
Hai người Vưu, Lương nhìn nhau một cái, chẳng lẽ vấn đề nằm ở trên người bốn tu giả xa lạ kia?
“Tra, mau chóng tra ra lai lịch của bốn người đó.”
“Chỗ Phương đại nhân thì phải làm sao bây giờ?”
Hai người Vưu, Lương nhìn nhau một cái, cắn cắn răng, nếu thật sự không được, bọn họ sẽ mang thân phận của vị kia ra, bọn họ không tin Phương đại nhân ngay cả vị kia mà cũng dám đắc tội, cứ quyết định thế đi.
Vạn bất đắc dĩ thì bọn họ cũng không dám động đến lá bài tẩy này đâu.
—
Phong Minh và Thu Dịch có một giấc ngủ ngon, sau khi tỉnh dậy tinh thần vô cùng sảng khoái, liền được thông báo rằng người mà Thu Dịch gọi đã tới rồi. Thu Dịch lập tức dẫn theo Phong Minh cùng hai người còn lại qua gặp Phương đại nhân.
Bọn họ cũng không cần phải che giấu thân phận nữa, cứ thế đi tới trước mặt Phương đại nhân cùng bọn người Khổng Chiếu và các Ngân Giáp Vệ khác.
Nhìn thấy lại Phong Minh, Khổng Chiếu một lần nữa hối hận vì lúc trước mình mắt mù mà, ngay từ đầu ở Quảng Lâm thành đáng lẽ ra phải tin tưởng vào trực giác đầu tiên của mình mới phải.
Phong Minh nhìn thấy Khổng Chiếu thì ngược lại có chút ngạc nhiên, sau đó toe toét cười chào hỏi Khổng Chiếu: “Khổng đại nhân, duyên phận của chúng ta thật chẳng nông nha, đi tới đâu dường như cũng đều có thể gặp được Khổng đại nhân, đây là lần thứ mấy chúng ta gặp mặt rồi ấy nhỉ.”
Khổng Chiếu bụng bảo dạ, cái loại duyên phận thế này ông ta thực sự một chút cũng không muốn có, luôn cảm thấy những chuyện dính dáng đến cậu và Bạch Kiều Mặc thì chẳng có chuyện gì tốt lành cả.
Bị mấy vị Ngân Y Vệ khác nhìn bằng ánh mắt trêu chọc, Khổng Chiếu đau đầu.
“Lại gặp được Phong luyện dược sư rồi, Phong luyện dược sư thật là giỏi chạy, vậy mà chạy tới tận biên thành xa xôi thế này, còn đem cả Thu luyện dược sư tới đây nữa.”
Phương đại nhân không nói lời nào, cứ nhìn biểu hiện của Phong Minh. Đối với vị này và Bạch Kiều Mặc, ông ta đã sớm nghe đại danh và âm thầm quan sát qua rồi.
Lần này tới đây, phát hiện thiên phú luyện dược của người này còn cao hơn so với những gì ông ta hằng tưởng tượng.
Phong Minh giang tay nói: “Khổng đại nhân thật là trách oan ta rồi, Thu Dịch thật sự không phải do ta dụ dỗ đem tới đâu, hắn là hướng về phía Kỷ Viễn mà đến đó chứ. Bạch đại ca từ chỗ Kỷ Viễn nghe danh tiểu Thiên Cang Bắc Đẩu đại trận ở ngoài Lam Dương thành, vô cùng có hứng thú, cho nên mới ngàn dặm xa xôi chạy tới đây chỉ để nhìn ngắm một lần thôi.”
Khổng Chiếu từ trong mũi hừ hừ một tiếng, tình hình mà bọn họ tra được rõ ràng là Thu Dịch đi theo Phong Minh và Bạch Kiều Mặc suốt dọc đường tới đây, sau khi đến đây mới hội hợp với Kỷ Viễn cơ mà.
Cho nên nếu không phải Phong Minh dụ dỗ thì Thu Dịch còn có thể một mình chạy xa như vậy sao?
Đúng lúc này Thu Dịch lại chủ động đứng ra giải thích: “Không trách Phong Minh đâu, là tự ta chủ động đòi đi theo mà, Phong Minh ban đầu vốn dĩ không muốn dẫn ta theo đâu.”
Khổng Chiếu muốn che mặt, Phong Minh thì đắc ý nhe ra một hàm răng trắng bóc.
Phương đại nhân hiểu rõ rồi, vị Phong luyện dược sư này còn là một song nhi mồm năm miệng mười, chưa từng thấy qua vị luyện dược sư nào có cá tính trương dương như vậy, xưa nay tính tình của luyện dược sư đều vô cùng nội liễm.
Phương đại nhân thở dài một tiếng, vẫy vẫy tay với Thu Dịch, Thu Dịch ngoan ngoãn đi qua, gọi một tiếng: “Phương thúc thúc, đã làm phiền Phương thúc thúc rồi.”
Phương Chí là nhìn Thu Dịch lớn lên, hắn vừa là ngoại tôn của bệ hạ, đồng thời cũng là hàng con cháu của ông ta.
Ông ta nói: “Điều ngươi không nên làm nhất chính là không thông báo cho bất kỳ ai, tự đặt mình vào trong nguy hiểm, lại không chủ động liên lạc với phụ mẫu ngươi để nói rõ tung tích. Muốn đi ra ngoài du ngoạn cũng được, nhưng đáng lẽ phải mang theo người bảo vệ ngươi, cho dù là âm thầm đi theo.”
Thu Dịch quăng ánh mắt cầu cứu về phía Phong Minh, đáng tiếc Phong Minh lúc này mắt nhìn mũi mũi nhìn tim, không thèm tiếp nhận tín hiệu Thu Dịch truyền tới.
Đùa gì thế chứ, với Khổng Chiếu thì còn có thể nói cười vài câu, chứ vị này thì không dễ trêu vào đâu.
Thấy Phong Minh không thèm để ý, Thu Dịch chỉ có thể tự mình ra trận: “Phương thúc thúc, bây giờ cháu đã có năng lực tự bảo vệ mình rồi, cứ mãi ở dưới sự bảo hộ của gia đình thì không trưởng thành nổi đâu. Phương thúc thúc xem bây giờ cháu chẳng phải vẫn rất tốt đó sao? Hơn nữa cháu tìm người tới đây là muốn để người của ngoại công xem thử tình hình biên thành hiện tại thế nào. Nếu không phải cháu và Phong Minh tới đây, toàn bộ quân doanh bên phía Kê tướng quân ngay cả mấy viên đan dược trị thương cũng đào không ra, thế mà các tướng sĩ còn phải tiếp tục chiến đấu với hoang thú xâm phạm bên ngoài, đó là dùng mạng để đánh cược đấy ạ.”
“Phương thúc thúc, cháu nhìn không vừa mắt, cho nên mới cùng Phong Minh tới đây giúp đỡ chút chút, đồng thời cũng là muốn sau khi giải quyết xong bài toán khó của Kê tướng quân, để Kê tướng quân đồng ý cho Kỷ Viễn và Bạch huynh tiến vào trong tàn trận xem thử một phen.”
Phương đại nhân tức giận nói: “Nói như vậy thì Phương thúc thúc còn phải cảm kích ngươi nữa à?”
Thu Dịch nịnh nọt cười một tiếng, sau đó lớn gan nói: “Phương thúc thúc sau khi tới đây chẳng lẽ không phát hiện ra vấn đề ở nơi này sao? Nếu Kê tướng quân bọn họ không chống đỡ nổi nữa, phòng tuyến biên phòng nơi này sẽ bị công phá, Lam Dương thành cũng không giữ được, đến lúc đó vẫn sẽ làm kinh động đến ngoại công thôi.”
Phương đại nhân nhìn ba người còn lại không lên tiếng, đều là những thiếu niên thiên tài, ông ta cong ngón tay gõ gõ mặt bàn, nói: “Chỉ có bấy nhiêu thôi sao?”
Bạch Kiều Mặc bước lên phía trước chắp tay nói: “Sau khi xem trận, nếu trong phạm vi năng lực có thể tu sửa được một hai phần, chúng ta sẽ tận lực mà làm.”
Kỷ Viễn cũng nói: “Tàn trận ở nơi này là do Kỷ gia – trận pháp thế gia bị diệt môn hơn hai mươi năm trước ở Lam Dương thành để lại. Ta hoài nghi mình có thể chính là giọt máu duy nhất còn sót lại của Kỷ gia bị diệt môn đó, sau khi vào trận có lẽ có thể có những phát hiện khác.”
Ánh mắt Phương đại nhân trở nên thâm thúy, ánh mắt rơi trên người Kỷ Viễn.
Hóa ra mọi chuyện đều là vì Kỷ Viễn mà ra, thảo nào Thu Dịch cứ khăng khăng đòi đi theo.
Tình cảm giữa Thu Dịch và Kỷ Viễn, những người làm trưởng bối như bọn họ đều nhìn thấy rõ, bởi vì thiên phú trận pháp của Kỷ Viễn nên không có ai ngăn cản cả.
Bởi vì bọn họ biết sứ mệnh sau này của Thu Dịch, tương lai nếu có Kỷ Viễn bầu bạn bên cạnh, bọn họ cũng có thể yên tâm hơn phần nào.
Kỷ Viễn cảm thấy áp lực nặng nề, tu vi của Phương đại nhân ở Nguyên Đan cảnh hậu kỳ, thế nhưng chiến lực có thể so với đỉnh phong, những người này là thực sự được tôi luyện đi ra từ trong chiến đấu, tuyệt đối không phải thứ mà những thế gia quyền quý kia có thể so sánh được.
Kỷ Viễn cứng cỏi gồng mình chống đỡ lấy uy áp không ngừng gia tăng, cho đến khi sắc mặt hắn trắng bệch thì rốt cuộc mới được thở phào một cái.
Phương đại nhân nói: “Đem tất cả những chuyện ngươi tra được nói hết cho ta nghe.”
Vòng một cái vòng lớn như vậy, chuyện của Kỷ Viễn và Kỷ gia đáng lý ra mới là mấu chốt, còn chuyện tra vấn vấn đề của biên quân là sau khi tới đây mới phát hiện ra.
Phương đại nhân đã suy đoán được chuyện của Kỷ gia sợ rằng không hề đơn giản, phía sau có liên quan đến quyền quý trong hoàng thành.
Chuyện này ngay cả Kim Giáp Vệ cũng hoàn toàn không hay biết gì, có thể trốn thoát khỏi tai mắt của Kim Giáp Vệ, đủ thấy thân phận của kẻ ra tay cao quý đến nhường nào rồi, Phương đại nhân hầu như đã có thể đoán ra được thân phận của kẻ đứng sau màn rồi.
“Rõ.”
Kỷ Viễn như thực thuật lại tình huống trận pháp thế gia vào hơn hai mươi năm trước trong vòng một đêm bị nhân sĩ không rõ danh tính tiêu diệt toàn bộ, cũng như việc hắn phát hiện ra tàn đồ của Thiên Cang Bắc Đẩu đại trận trong hoàng gia tàng thư lâu, cùng với các loại manh mối khác, cho đến lần này tới Lam Dương thành để tìm kiếm manh mối tiếp theo.
Phương đại nhân nghe mà càng thêm đau đầu, từ những lời thuật lại này, ông ta đã biết kẻ ra tay diệt Kỷ gia là ai rồi.
Hơn nữa ông ta biết Kỷ Viễn cũng đã biết rồi, đây làm ra những chuyện gì thế này không biết, lại cứ hết lần này tới lần khác kéo cả Thu Dịch cuốn vào trong.
Nếu như sớm biết thân thế lai lịch của Kỷ Viễn, năm đó Thu gia căn bản không thể nào để Thu Dịch tiếp cận Kỷ Viễn được, lão già kia rốt cuộc ôm tâm tư gì, cứ thế giương mắt nhìn sao?
Phương đại nhân ấn ấn chân mày, nói: “Ta xử lý chuyện của biên quân trước, rồi mới nói đến trận pháp của Kỷ gia.”
“Đa tạ Phương đại nhân.” Kỷ Viễn chắp tay tạ ơn, trong lòng biết chuyện này đối với Phương đại nhân mà nói cũng là một củ khoai lang bỏng tay, Phương đại nhân không lập tức phủi tay vứt bỏ thì đã rất xứng đáng để hắn nói một lời cảm ơn rồi.
Hắn cũng hiểu rõ, đây là vì mối quan hệ của Thu Dịch nên mới khiến Phương đại nhân không mạo muội xử lý.
Nếu không thì Kỷ Viễn hắn tính là cái thá gì chứ, Phương đại nhân và Kim Giáp Vệ sao có thể vì hắn mà đi đắc tội với vị sư phụ tốt kia của hắn cơ chứ.
—