← Xuyên việt chi gia hữu chuế tế

Chương 230: Cha đến rồi

23 min read 28.08.2026

 

“Đúng vậy, so với những người khác thì vận khí của ta quả thực rất tốt, nhưng ta cảm giác người nhà đến lần này có chút khó đối phó nha, ngươi thì không có rắc rối này rồi, ầy, không nói nữa, hẹn gặp lại sau.”

Hai người sau khi tiến vào Lan Thủy thành liền tách ra, ai đi gặp người nhà nấy.

Cung Ngọc Minh đã sớm đoán trước được điều người trong gia tộc quan tâm nhất là gì, vừa nhìn thấy hắn, bọn họ liền hỏi trước tiên: “Có biết Dư đại sư làm thế nào để tấn cấp không?”

Cung Ngọc Minh nhăn nhó mặt mày nói: “Bí mật động trời như vậy thì làm sao con biết được? Đừng nói tới Phong Minh, Phong Minh sau khi trở về con ngay cả mặt còn chưa gặp được đây này, hắn đang ở Thiên Tuy Phong cùng sư phụ học tập luyện dược thuật rồi.”

Người chủ sự đến từ Cung gia lần này là đại trưởng lão trong tộc, tuy rằng đây là vấn đề ông quan tâm nhất, nhưng cũng biết câu trả lời này hoàn toàn nằm trong dự liệu.

Ông vẫn khuyên nhủ một câu: “Ngươi và vị Phong luyện dược sư kia quan hệ không tồi, nếu có cơ hội gặp mặt thì có thể dò hỏi một chút, chuyện này đối với Cung gia vô cùng quan trọng.”

Cung Ngọc Minh ngoài miệng vâng dạ, nhưng trong lòng lại âm thầm kêu khổ, hắn mà thật sự dám dò xét Phong Minh như vậy thì chút tình nghĩa ít ỏi giữa hắn và Phong Minh cũng xem như tiêu tùng.

Hắn rốt cuộc vẫn là ôm tâm lý xem náo nhiệt nhiều hơn, hiếu kỳ hỏi: “Người của Phong gia cũng đến rồi sao? Là ai đến vậy? Lúc này sắc mặt của người Phong gia thế nào rồi?”

Cung đại trưởng lão biết rõ tính khí của hắn, vốn dĩ chuyện này bọn họ cũng đang hết sức chú ý, liền cười nói: “Là Phong Tùng Hải dẫn người tới, tâm tình của bọn họ hiện tại khẳng định vô cùng phức tạp. Nhưng cũng may là như thế, nếu không Cao Dương quận này e rằng đã do Phong gia độc tôn đứng đầu rồi, Cung gia chúng ta cũng chỉ có nước ngoan ngoãn nghe lời.”

Cung Ngọc Minh hắc hắc hai tiếng, tỏ vẻ bỏ đá xuống giếng đối với hoàn cảnh của Phong gia, dù sao hắn cũng là người Cung gia, muốn sống những ngày tháng tiêu dao tự tại thì vẫn phải dựa vào Cung gia mà thôi.

“Thế mà lại phái trưởng lão quen thuộc nhất với Phong Minh đến, có lẽ là muốn thông qua Phong Minh để đi đường cửa sau rồi. Phong Cảnh Hoài không đi cùng sao?”

“Thằng nhóc đó trước đây đã ra ngoài lịch luyện rồi, lần này không có trở về.”

Cung Ngọc Minh có chút thất vọng, những bằng hữu năm xưa theo tuổi tác tăng dần đều đã phân tán khắp nơi, sau này cơ hội có thể gặp mặt e rằng cũng chẳng còn bao nhiêu.

Bao gồm cả giữa hắn và Phong Minh, trong năm nay hắn đã tận mắt chứng kiến tốc độ thăng tiến của Phong Minh ngày một nhanh chóng, e là cơ hội được gặp mặt sau này sẽ càng lúc càng ít đi.

Bởi vậy, mỗi một cơ hội có thể gặp mặt Phong Minh hắn đều sẽ vô cùng trân trọng, tuyệt đối không dùng cơ hội như vậy để đi thăm dò Phong Minh.

Phong gia quả thực là do Lục trưởng lão Phong Tùng Hải dẫn đội tới đây, sau khi phái người đi nghe ngóng một vòng, Phong Tùng Hải liền hiểu rõ rằng, muốn đưa bái thiếp trước để gặp Phong Minh là điều hoàn toàn không thể.

Bởi vì Phong Minh vẫn luôn ở bên cạnh Dư đại sư học tập, có thể thấy Dư đại sư sủng ái và coi trọng vị tiểu đệ tử này đến nhường nào.

Hơn nữa, cho dù không có chuyện này thì Phong Minh cũng chưa chắc đã bằng lòng gặp bọn họ.

Trong đội ngũ của Phong gia cũng có những tử đệ trẻ tuổi được đi theo trưởng lão ra ngoài để mở mang tầm mắt, lúc đặt chân đến Lan Thủy thành, ai nấy đều không khỏi bùi ngùi cảm khái.

Nghĩ lại năm xưa khi Phong Minh vừa mới lộ diện ở Cao Dương quận, trong đám hậu bối trẻ tuổi của Phong gia có mấy ai coi trọng hắn đâu, hắn khi đó chẳng qua chỉ là một quân cờ bé nhỏ không đáng kể, được Phong gia dùng để thay thế Phong Lâm Lang nhằm duy trì chút thể diện cho gia tộc mà thôi.

Bọn họ lúc trước cũng nhìn nhận như vậy, nhưng về sau mới biết được, bản thân đã quá xem nhẹ vị song nhi này rồi. Nhìn hắn hiện tại từng bước một đi lên vị trí khiến tất cả bọn họ đều phải ngưỡng mộ ghen tị mà xem.

Đệ tử của cường giả Khai Hồn cảnh nha, bọn họ cũng muốn được như vậy lắm chứ, nhưng đáng tiếc cũng chỉ có thể suy nghĩ viển vông trong đầu mà thôi.

Có người không nhịn được nhắc tới tỷ đệ Phong Lâm Lang, cho rằng tất cả đều tại bọn họ làm hỏng chuyện lớn.

Giờ đây Phong Hồng Nhuệ ở trong tộc đã không còn vẻ phong quang như ngày trước nữa, hai năm qua biểu hiện càng lúc càng tầm thường.

Còn về Phong Lâm Lang, hiện tại ả đã lưu lạc đến nơi nào rồi cũng chẳng ai hay, sống chết ra sao cũng không rõ.

Lại có một nhóm người phong trần mệt mỏi chạy tới Lan Thủy thành, vừa mới vào thành liền dùng liên lạc châu để kết nối với một người.

Phong Minh đang cùng sư phụ thảo luận về một lò đan dược mới luyện chế ra thì liên lạc châu trên người bỗng nhiên chấn động.

Phong Minh cúi đầu nhìn lướt qua, trạng thái nghiêm túc luyện dược của toàn bộ con người hắn lập tức bay biến: “Cha! Sư phụ, cha của con đến rồi, vừa mới vào Lan Thủy thành!”

Phong Minh vô cùng kinh hỉ, hắn vốn dĩ còn nghĩ đợi chuyện ở nơi này kết thúc sẽ tìm cơ hội đi gặp cha một chuyến, đem những món đồ thu thập được từ Thánh Nguyên thành cùng với những bảo vật tùy thân gửi cho cha một ít.

Không ngờ cha hắn lại tự mình tới đây: “Cha con chắc chắn là nhận được tin tức của sư phụ nên mới đặc biệt chạy tới.”

Dư Tiêu biết tình cảm giữa Phong Minh và cha hắn từ trước đến nay đều vô cùng tốt, hắn là do một tay cha nuôi nấng khôn lớn, nhìn từ tính khí của hắn là có thể nhận ra hắn được cha yêu thương chiều chuộng lớn lên.

Bởi vậy ông cũng không giữ Phong Minh lại nữa: “Vậy ngươi mau mau đi đoàn tụ với cha ngươi đi. Đúng rồi, hỏi thử Phong đội trưởng xem có muốn dọn vào trong thư viện ở hay không, vào ở Thiên Tuy Phong cũng không có vấn đề gì.”

Phong Minh hớn hở: “Sư phụ tốt quá, con sẽ nói với cha con, để xem cha lựa chọn thế nào.”

Dư Tiêu xua xua tay: “Đi đi.”

Phong Minh hăm hở chạy ra ngoài, Dư Tiêu đứng ở phía sau nhìn theo mà mỉm cười lắc đầu.

Những điều ông có thể dạy cho vị tiểu đệ tử này ngày càng ít đi, ngoại trừ kiến thức lý thuyết về phương diện luyện dược vững vàng hơn đồ đệ, ông cũng đang nỗ lực giúp đồ đệ bù đắp phần còn thiếu sót về mặt dược lý.

Bản thân Phong Minh cũng tự biết khuyết điểm của mình, không hề vì những thành tựu đã đạt được mà bỏ qua điểm yếu này, điều này khiến Dư Tiêu phi thường vui lòng.

Cũng chính vì thế, ông tin rằng thành tựu trong tương lai của Phong Minh nhất định sẽ còn lớn hơn cả người làm sư phụ như ông, tiến xa hơn và bay cao hơn.

Phong Minh vừa mới đi ra, Tiểu hoàng kê liền vội vàng đi theo.

Những ngày này nó cứ lượn lờ chơi bời trên Thiên Tuy Phong, ai nấy đều biết nó là do tiểu sư thúc mang về, thế nên đều rối rít lấy đồ tốt ra cho nó ăn, khiến cuộc sống mấy ngày qua của Tiểu hoàng kê không thể tốt hơn được nữa.

Tiểu hoàng kê hí hửng chạy tới, Phong Minh liền đưa tay đón lấy rồi ôm vào lòng.

Phong Minh nghi hoặc đánh giá trọng lượng của nó: “Hình như nặng hơn chút rồi? Thân hình trông có vẻ tròn trịa ra hẳn.”

Tiểu hoàng kê mổ mổ vào tay vị chủ nhân có lương tâm bị chó tha này, Phong Minh ha ha cười lớn, cũng đâu phải là nữ nhi đâu mà lại sợ bị người ta chê béo chứ.

Lúc đi ra hắn đã gửi tin nhắn cho Bạch Kiều Mặc, dọc theo đường đi xông thẳng xuống chân Thiên Tuy Phong, liền nhìn thấy Bạch Kiều Mặc từ trên trời bay tới.

Đã mấy ngày không gặp Bạch Kiều Mặc, Phong Minh trong lòng có chút nhớ nhung hắn, nhưng Bạch Kiều Mặc thân là đệ tử của viện trưởng cũng có những công việc riêng phải bận rộn, Phong Minh không thể lúc nào cũng bắt hắn đi theo bên cạnh mình được.

“Bạch đại ca, cha của ta thế mà lại tới rồi, trước đó chẳng hề báo với ta một tiếng nào cả.”

Bạch Kiều Mặc cũng rất bất ngờ: “Có lẽ là muốn dành cho Minh đệ một sự kinh hỉ.”

“Quả thực là ta đã vô cùng kinh hỉ rồi, mau đưa ta đi thôi, ta muốn đi gặp cha ta.”

Bạch Kiều Mặc nắm lấy tay Phong Minh, mang theo hắn cùng bay lên. Khoảng cách không tính là quá xa, việc đèo thêm một người cùng bay tiêu hao cũng không lớn, hai người cứ như vậy trực tiếp hướng về phía Lan Thủy thành mà đi.

Đệ tử trong thư viện nhìn thấy cảnh này thì hâm mộ đến cực điểm, có thể ngự không phi hành chính là tiêu chí của Nguyên Đan cảnh, Bạch sư huynh bây giờ vậy mà đã đạt tới Nguyên Đan cảnh rồi.

Mới qua bao lâu đâu chứ, quả nhiên thiên tài thì lúc nào cũng là thiên tài, những trắc trở giữa đường chẳng qua chỉ là một loại thử thách dành cho họ mà thôi.

Phong Minh tìm thấy cha mình ở trước cửa của một gian khách sạn. Phong Kim Lâm vốn định tìm một khách sạn để dừng chân, nào ngờ khoảng thời gian này lượng tu giả đến Lan Thủy thành quá đông, tất cả khách sạn đều đã chật kín người, tình cảnh vì vậy mà trở nên vô cùng lúng túng.

Phong Kim Lâm đang tính đi nơi khác tìm thử xem sao thì Phong Minh đã kịp thời chạy tới, từ giữa không trung đáp xuống.

Nhìn thấy cha vừa bước ra từ khách sạn, hắn lập tức xông lên phía trước, dang tay ôm chầm lấy ông: “Cha!”

Sức lao tới này quả thực vô cùng mạnh mẽ, nếu không phải cao thủ Nguyên Đan cảnh thì e rằng đã không đỡ nổi rồi. Phong Kim Lâm vừa bất đắc dĩ vừa vui mừng vỗ vỗ lưng hắn: “Đều đã lớn tướng thế này rồi mà tính tình vẫn còn hấp tấp như vậy.”

“Ha ha, đây chẳng phải là vì vừa nhìn thấy cha nên quá vui mừng sao.”

Lúc này, người trong khách sạn cũng phát hiện ra sự xuất hiện của Phong Minh và Bạch Kiều Mặc. Đối với thân phận của hai vị này, cho dù chưa từng gặp qua người thật thì bọn họ cũng đã được thấy dung mạo thông qua hình ảnh lưu lại trong Lưu Ảnh Thạch.

Vừa nghe thấy cách xưng hô của Phong Minh đối với người nam tử vừa rời đi kia, chưởng quầy khách sạn lập tức cuống cuồng lên. Ông ta thế mà vừa mới đuổi khéo thân phụ của Phong luyện dược sư ra khỏi khách sạn của mình.

Chuyện này nếu để cho các khách sạn khác biết được, sau lưng không biết sẽ chê cười ông ta đến mức nào.

Chưởng quầy khách sạn vội vã chạy ra ngoài để bù đắp sai sót: “Khách quan xin dừng bước, trong tiệm vẫn còn lại một gian viện tử vốn để dành cho quý tân. Phong luyện dược sư, thật sự là quá đắc tội rồi.”

Phong Minh vẫn chưa hiểu đầu đuôi câu chuyện ra sao, còn tưởng cha mình bị người ta ức hiếp, liền quay sang nhìn cha.

Phong Kim Lâm làm sao có thể không nhìn ra cơ sự, xem ra danh tiếng của Minh nhi nhà mình ngày một vang xa rồi, ở cái chốn Lan Thủy thành này đi tới đâu cũng được người ta tôn kính.

Phong Kim Lâm lên tiếng giải thích tình hình một chút, chuyện này quả thật không thể trách chưởng quầy khách sạn được, việc phòng ốc chật kín người hoàn toàn là sự thật.

Phong Minh không phải là kẻ không phân biệt được đúng sai trái phải, liền khoát khoát tay nói với chưởng quầy: “Chưởng quầy khách khí rồi, để ta hỏi xem cha ta có muốn ở lại đây không đã. Cha, sư phụ con có nói cha có thể dẫn theo mọi người vào trong thư viện ở, thư viện có nơi chuyên môn để tiếp đãi ngoại khách, bằng không dọn thẳng vào Thiên Tuy Phong cũng được.”

Lúc này, các tu giả xung quanh cũng chú ý tới tình hình bên này, nhận ra hai nhân vật phong vân là Phong Minh và Bạch Kiều Mặc liền vội vàng dựng thẳng tai lên nghe ngóng.

Nghe xong bọn họ liền âm thầm tặc lưỡi kinh hãi, không chỉ được vào ở trong thư viện mà thậm chí còn có thể dọn đến Thiên Tuy Phong.

Nơi đó chính là địa bàn của Dư đại sư, Dư đại sư quả nhiên cưng chiều vị tiểu đệ tử này đến tận xương tủy rồi.

Phong Kim Lâm mỉm cười, khẽ gật đầu chào Bạch Kiều Mặc ở phía sau, rồi nói: “Thiên Tuy Phong thì không cần thiết đâu, cứ đến ở khách viện đi. Sẵn dịp lần này ta cũng muốn tới bái kiến sư phụ con là Dư tiền bối, cha phải đích thân gửi lời cảm ơn chân thành đến Dư tiền bối vì đã tận tình dạy dỗ và vun đắp cho con.”

“Dạ được ạ.”

Phong Minh chỉ mong cha ở càng gần mình càng tốt, liền phẩy phẩy tay với chưởng quầy khách sạn rồi dẫn theo cha cùng mấy vị thành viên của binh đoàn đánh thuê đi cùng quay trở về Tứ Hồng thư viện.

Động tĩnh ở nơi này rất nhanh đã truyền ra ngoài, tu giả Phong Kim Lâm lập tức trở thành đối tượng khiến đông đảo tu giả phải đỏ mắt ghen tị, lai lịch của ông cũng nhanh chóng bị mọi người bới móc ra hết sạch.

Thân phụ ruột của Phong Minh, đồng thời còn là đội trưởng của Phong Ưng dong binh đội, bản thân vốn đã là cao thủ Nguyên Đan cảnh trung kỳ, hiện tại lại nhờ vào mối quan hệ với Dư Tiêu mà địa vị càng thêm nước lên thuyền lên.

Chẳng phải chính tai nghe thấy Phong Minh nói rồi đó sao, đích thân Dư đại sư đã mở lời cho phép Phong Kim Lâm dọn vào Thiên Tuy Phong cư trú cũng được, Dư đại sư đây rõ ràng là yêu ai yêu cả đường đi lối về, địa vị của Phong Minh quả thật không còn gì phải bàn cãi.

Phong Minh sánh bước đi cùng cha mình, Bạch Kiều Mặc đi ở phía sau giúp hắn tiếp đón những người đi cùng.

Phong Minh hiếu kỳ không biết tại sao cha lại lặn lội tới đây lần này, dù sao khoảng cách đường xá xa xôi, đi lại tốn kém không ít thời gian.

Phong đa đưa tay xoa xoa đầu con trai mình: “Chuyện trọng đại như thế này, cha đương nhiên phải đích thân đi một chuyến rồi. Hơn nữa cũng cần phải tới tạ ơn Dư tiền bối đã quan tâm chiếu cố cho con cùng với người làm cha như ta.”

“Là có chuyện gì sao ạ?”

Phong đa nói: “Tin tức sư phụ con đột phá vừa mới truyền tới vùng lân cận Xích Nhật thành, cha đã được hưởng sái không ít hào quang rồi. Các thế lực khác đều vì nể mặt Dư tiền bối và Minh nhi mà nhìn Phong Ưng dong binh đội của ta bằng con mắt khác. Con nói xem có phải là ta đã dính chút thanh quang của các người không chứ, thế nên đến đây nói một tiếng cảm tạ với Dư tiền bối cũng là điều hiển nhiên nên làm.”

Phong Minh nghe xong cũng vô cùng vui vẻ: “Hì hì, quả nhiên có chỗ dựa vững chắc vẫn là tốt nhất. Cha à, chuyến này cho dù cha không tới thì con cũng đang dự định đi tìm cha một chuyến đây.”