← Xuyên việt chi gia hữu chuế tế

Chương 222: Kiều Mặc vượt ải

22 min read 28.08.2026

 

“Chúng ta phải rời khỏi đây bằng cách nào?”

Phong Minh vừa dứt lời, có một cánh cửa lặng lẽ mở ra ở phía trước. Hai người vội vàng bước qua.

Ra khỏi cánh cửa này chính là Truyền Thừa điện của Dược điện, nơi ban đầu bọn họ tiến vào.

Ra khỏi Truyền Thừa điện của Dược điện liền là quảng trường bên ngoài.

Hai người vừa lộ diện, Ngô Lệ Nhạn vốn luôn chú ý động tĩnh nơi này đã phát hiện ra đầu tiên. Nàng nhanh chóng lướt tới, giọng nói hoan hỉ vang lên: “Phong Minh, ngươi rốt cuộc cũng ra rồi!”

Nói đoạn, Ngô Lệ Nhạn còn muốn ôm Phong Minh một cái. Phong Minh mang đến cho nàng kinh hỷ quá lớn rồi, nào ngờ lại ở trong đó đến tận bây giờ mới xuất quan.

Nàng dám đánh cược, Phong Minh tuyệt đối đã xông tới ải thứ tám rồi.

Thế nhưng nàng còn chưa kịp ôm lấy thì đã có một đạo thân ảnh chắn trước mặt Phong Minh. Ngô Lệ Nhạn giữa đường nghiêng mình đáp xuống đất, lườm Bạch Kiều Mặc một cái, tạm thời không thèm chấp nhặt với y.

Phong Minh từ sau lưng Bạch Kiều Mặc thò đầu ra nói: “Nhạn tỷ, ta xuất quan rồi. Đáng tiếc ta không thể xông tới ải thứ mười, chỉ kiên trì được đến ải thứ tám. Ta có phải đã làm mất mặt Đông Mộc hoàng triều chúng ta rồi không?”

“Ha, thực sự là ải thứ tám sao?” Ngô Lệ Nhạn càng vui mừng hơn, “Mất mặt cái gì chứ! Có tư cách xông tới ải thứ tám mà còn dám nói chuyện mất mặt, Phong Minh ngươi quá làm vẻ vang cho Đông Mộc hoàng triều chúng ta rồi.”

Những người khác của Đông Mộc hoàng triều cũng chạy ùa tới, tấp nập hướng Phong Minh chúc mừng.

Có thể một mạch xông tới ải thứ tám, thực sự là vô cùng không dễ dàng.

Nội dung vượt ải lần này mọi người hết thảy đều đã biết, cũng đoán ra được ải thứ tám sẽ khảo hạch những gì.

Đúng vậy, mỗi lần bí cảnh mở ra, nội dung khảo hạch vượt ải đều chưa chắc đã giống nhau. Lần này thuần túy là khảo nghiệm luyện dược thuật, thăng cấp theo từng bậc từng bậc một.

Phong Minh híp mắt nhận lấy những lời chúc tụng, sau đó tìm kiếm đệ tử Thánh Nguyên tông cùng kẻ tên Thành Siêu Triết kia, vừa tìm vừa hỏi: “Cái gã luyện dược sư họ Thành kia đâu rồi? Hắn đã ra chưa? Hắn xông tới ải thứ mấy rồi? Có phải mười ải đều vượt qua hết rồi không? Không được thì cũng phải là ải thứ chín chứ.”

Ngô Lệ Nhạn vừa nghe Phong Minh nhắc tới người này liền hối hận kêu lên: “Ầy, ta không giữ cái gã này lại được, hắn lại tiến vào Dược điện rồi. Chẳng nhẽ là đoán được ngươi xông tới ải thứ tám nên trốn ngươi trước sao? Ngươi có biết đâu, Thu sư đệ nói ngươi nhất định có thể vượt qua ải thứ bảy, hắn còn không phục, bảo nếu ngươi mà vượt qua được thì hắn liền đâm đầu chết ở trên Truyền Thừa điện của Dược điện luôn.”

Phong Minh kinh ngạc: “Cái gã họ Thành này làm sao mà lại nghĩ quẩn như thế?”

Đệ tử của Thánh Nguyên tông nghe thấy lời của Phong Minh thì hết thảy đều muốn che mặt bỏ đi, nhưng lúc này bọn họ có thể chạy đi đâu được chứ?

Lúc này có một vị đệ tử Thánh Nguyên tông tiến lên phía trước, thay những người khác hỏi chuyện: “Phong luyện dược sư quả thực đã xông tới ải thứ tám rồi sao?”

“Đúng vậy, có cần ta nói một chút về nội dung khảo hạch của ải thứ tám không?”

“Phong luyện dược sư xin cứ nói.”

Phong Minh híp mắt báo ra tên của ba loại đan dược cần luyện chế ở ải thứ tám cùng với ba cơ hội được ban cho: “Ta nói có đúng không? Có luyện dược sư nào khác xông tới ải thứ tám chưa? Có giống với nội dung khảo hạch mà ta gặp phải không?”

Ngô Lệ Nhạn biết Phong Minh lúc này đang đầy một bụng xấu xa cố ý hỏi như vậy, nhưng nàng lập tức phối hợp đáp: “Hiện tại mới chỉ có một mình Phong Minh ngươi xông tới ải thứ tám thôi, cho nên căn bản không có cách nào kiểm chứng nội dung khảo hạch ngươi nói ra cả. Đương nhiên, vẫn còn có luyện dược sư chưa ra ngoài, nên không biết bọn họ có thể xông tới ải thứ mấy.”

Phong Minh không thèm nhìn sắc mặt đệ tử Thánh Nguyên tông nữa, quan tâm hỏi: “Thu Dịch đâu rồi?”

“Hắn xông tới ải thứ bảy, hiện tại đã cùng Kỷ Viễn tiến vào Trận pháp điện rồi.”

Phong Minh kêu lên: “Ầy, chúng ta chậm mất một bước rồi! Bạch đại ca, chúng ta mau tiến vào Trận pháp điện thôi.”

“Được, Ngô đạo hữu xin thứ lỗi.”

Bạch Kiều Mặc vừa dứt lời liền bị Phong Minh đang vội vã cuống cuồng kéo tay chạy về phía Trận pháp điện.

Ngô Lệ Nhạn tâm tình tốt, phẩy phẩy tay, không thèm chấp nhặt với gã gia hỏa tính khí cấp bách như Phong Minh nữa.

Ầy, nàng thực sự là vui mừng quá đi mà! Phong Minh chính là người đầu tiên hiện tại xông tới ải thứ tám đấy, bất kể là ở điện nào cũng đều như thế.

Người bên phía Đông Mộc hoàng triều hết thảy đều vui mừng thay cho Phong Minh, tu giả của các thế lực khác thì đang ghé tai bàn tán, biểu thị sự hoài nghi đối với chuyện này.

Đệ tử Thánh Nguyên tông cũng tương tự như vậy: “Cái tên luyện dược sư gọi là Phong Minh kia nói ra hết thảy đều là thật sao?”

“Không biết được, chỉ có đợi Tả sư huynh ra ngoài mới rõ thôi. Thành tích vượt ải lần này của Tả sư huynh chắc chắn sẽ tốt hơn.”

“Theo lý mà nói thì cái tên họ Phong này mới chỉ có tu vi Nguyên Dịch cảnh sơ kỳ, có thể xông tới ải thứ bảy đã là thành tích vô cùng cao rồi, hắn làm sao có thể xông tới ải thứ tám được chứ? Những đan dược của ải thứ bảy hắn có thể luyện chế ra được sao?”

Vẫn có người cho rằng Phong Minh đang khoác lác.

Lúc này có một người bỗng nhiên lên tiếng: “Không đúng, hắn không có khoác lác. Bởi vì ta ngửi thấy mùi dược hương của ngũ phẩm đan dược trên người hắn rồi, mặc dù không biết là đan dược gì.”

Lời nói của người này trong nháy mắt khiến những người khác im bặt, bởi vì kẻ đang lên tiếng này có cái mũi thực sự đặc biệt linh mẫn.

Phong Minh mới chẳng thèm quản người khác hoài nghi hắn thế nào, chuyện Bạch Kiều Mặc xông vào Trận điện còn quan trọng hơn. Hắn còn đang mong đợi Bạch Kiều Mặc vượt qua toàn bộ các ải, lấy được phần thưởng tối cao của Trận điện đây.

Việc vượt ải của Trận điện vô cùng đơn giản và thô bạo, chính là để người vượt ải phá trận, phá mở được một trận pháp liền có thể tiến vào ải tiếp theo.

Điều này dẫn đến việc Phong Minh vừa mới đi theo Bạch Kiều Mặc tiến vào ải thứ nhất, còn chưa đầy mười giây đồng hồ, Bạch Kiều Mặc đã thế như chẻ tre mang theo Phong Minh tiến vào ải thứ hai.

Phong Minh chớp mắt: “Thế này là đã vượt qua ải thứ nhất rồi sao?”

Bạch Kiều Mặc cười nói: “Đúng vậy, vượt qua ải thứ nhất rồi. Chẳng qua chỉ là nhất phẩm trận pháp, muốn phá giải vô cùng dễ dàng.”

Phong Minh nhún vai. Được rồi, là do tiêu chuẩn trận pháp của hắn quá kém, chứ nhất phẩm trận pháp đối với Bạch Kiều Mặc mà nói quả thực là đơn giản.

Cũng vẫn là hai quang đoàn từ trên trời rơi xuống, cùng với giọng nói tuyên bố qua màn và hỏi thăm có muốn xông ải tiếp theo hay không.

Phần thưởng Bạch Kiều Mặc nhận được khi vượt ải cũng đơn giản: một khối ngọc giản ghi chép kiến thức trận pháp cùng một tấm trận đồ. Sau khi Bạch Kiều Mặc thu lại liền mang theo Phong Minh tiếp tục xông ải thứ hai.

Bạch Kiều Mặc chính là dùng tốc độ nhanh như vậy một đường đẩy thẳng về phía trước, thời gian ngắn nhất tốn mười giây, dài nhất cũng chẳng qua là nửa canh giờ.

Phong Minh cảm thấy cái này so với việc hắn luyện dược thì đỡ tốn sức hơn nhiều. Mỗi ải khảo hạch bên hắn hết thảy đều phải luyện tới mười loại đan dược, càng về sau thời gian tiêu tốn lại càng dài.

Mãi cho đến ải thứ sáu, tốc độ tiến tới của Bạch Kiều Mặc mới chậm lại, lộ ra biểu cảm đầy hứng thú.

Trên một đường này Bạch Kiều Mặc cũng không phải chỉ nhìn chằm chằm vào việc phá trận, trong lúc phá trận y cũng sẽ nghiên cứu trận pháp. Gặp phải trận pháp chưa từng kiến thức qua, y sẽ dùng ngọc giản trống không ghi lại thông tin trận pháp mà mình quan sát được, giữ lại để sau này nghiên cứu sử dụng.

“Bạch đại ca, trận pháp ở nơi này có gì bất đồng sao?”

Bạch Kiều Mặc khẳng định: “Nơi này có dùng tới trận pháp mở rộng không gian.”

“Thật sao? Tốt quá rồi! Bạch đại ca ngươi mau nghiên cứu đi, ta không lên tiếng làm phiền ngươi nữa.” Phong Minh chu đáo nói.

Bạch Kiều Mặc chìm đắm vào vào trong trận pháp của ải thứ sáu, đại não vận hành với tốc độ cao.

Trong một khối ngọc giản ghi chép trận pháp đạt được trước đó đã có liên quan đến không gian trận pháp.

Trong quá trình tiến tới trên một đường này, Bạch Kiều Mặc cũng có hấp thu tiêu hóa kiến thức trận pháp mới này, hiện tại kết hợp vận dụng lại với nhau, tiến độ tiêu hóa không ngừng tăng nhanh.

Hiện tại trên Phi Hồng đại lục, về việc vận dụng không gian trận pháp, phổ biến nhất chính là việc sử dụng các đạo cụ lưu trữ không gian như túi trữ vật, nhẫn trữ vật; cao hơn thì thuộc về truyền tống trận pháp của Thánh Nguyên tông, trong đó liên quan đến không gian trận pháp thâm ảo hơn nhiều.

Bạch Kiều Mặc với tư cách là trận pháp sư, không thể nào là chưa từng tiếp xúc qua không gian trận pháp.

Nhưng trước đây học tập, do không có được truyền thừa có hệ thống, lại không coi đó là phương hướng chủ công, y cứ đông một cuốc tây một cào mà học như vậy thôi.

Tới lúc này, y đã có cơ hội học tập không gian trận pháp một cách có hệ thống.

Có lẽ sở trường mạnh nhất của trận pháp Thiên La tông chính là liên quan đến không gian trận pháp rồi.

Bạch Kiều Mặc trong lúc nghiên cứu còn nghĩ tới lai lịch của khối Tinh Toại Thạch của Phong Minh, chẳng nhẽ chính là do vị tiền bối Thiên La tông từng thông qua không gian trận pháp tiến tới thiên ngoại tìm về sao?

Nơi y nói không phải là thiên ngoại thông thường, mà là tận sâu trong thiên ngoại mới có khả năng xuất hiện thứ như Tinh Toại Thạch này. Muốn tìm được cũng không dễ dàng gì, bằng không Tinh Toại Thạch loại vật này cũng sẽ không quý giá đến thế.

Đặt ở bên ngoài Phi Hồng đại lục, trong những thế giới đẳng cấp cao kia, một khi Tinh Toại Thạch xuất hiện thảy cũng là vật mà các cường giả bắt buộc phải tranh giành.

Lần này Bạch Kiều Mặc tốn hai canh giờ, không chỉ phá trừ được trận pháp mà còn hoàn toàn thấu triệt trận pháp ở nơi này.

Có điều tiêu hao có chút lớn. Phong Minh vội vàng đi qua đỡ y tìm chỗ nghỉ ngơi một lát, còn đem toàn bộ hồn thạch trên người mình hết thảy đều nhét cho Bạch Kiều Mặc.

Vạn nhất ra ngoài, loại vật tư tiêu hao này cần phải thượng giao thì sao? Thế thì vẫn là có thể dùng liền dùng hết đi cho rồi, dùng trên người mình thì đâu có tính là lãng phí.

Phần thưởng cũng là do Phong Minh thay Bạch Kiều Mặc nhận lấy, lại là một khối ngọc giản và một tấm trận đồ.

“Chậc chậc, cái Trận điện này không có chút gì mới mẻ cả sao? Liền mấy ải rồi, phần thưởng nào ngờ đều là hai thứ này. Thôi bỏ đi, Bạch đại ca vui vẻ là được rồi.” Phong Minh lẩm bẩm trong lòng, không làm phiền Bạch Kiều Mặc điều tức.

Dù sao hắn thấy Bạch Kiều Mặc mỗi lần xem ngọc giản và trận đồ thảy đều khá là vui mừng.

Phong Minh thì không được rồi, hắn vừa mở trận đồ ra là đã nhìn đến mức đầu váng mắt hoa. Đối với hắn mà nói, thà rằng thưởng cho ít thiên tài địa bảo còn thực tế hơn nhiều.

Vị tiền bối năm đó phụ trách thiết kế Truyền Thừa điện của Trận điện có phải là có chút keo kiệt rồi không, đến tận bây giờ vẫn chưa xuất hiện một món thiên tài địa bảo nào.

Trận pháp sư cũng cần phải nâng cao hồn lực chứ, hồn lực càng mạnh thì trận pháp sư cũng có thể đi được càng cao, đạo lý này giống hệt như luyện dược sư vậy.

Phong Minh vẫn đang lẩm bẩm trong lòng, hắn nghĩ tới việc Thiên La Hồn Quyết đối với Bạch Kiều Mặc khẳng định cũng hữu dụng, nhưng bảo hắn thông qua miệng để miêu tả truyền thụ công pháp thì hiện tại căn bản là không làm được. Cho nên phải làm sao để Bạch đại ca cũng có thể học theo đây?

Hắn chẳng qua mới chỉ tu luyện tầng thứ nhất của Luyện Hồn Quyết mà đã có được lợi ích to lớn rồi, có thể tưởng tượng được rằng theo việc tu luyện từng tầng công pháp một, chỗ tốt đạt được sẽ càng lớn hơn nữa.

Phong Minh gãi gãi mặt, bỗng nhiên trên mặt có chút nóng bừng. Bởi vì hắn nghĩ tới một phương pháp, chỉ có điều phương pháp này khi sử dụng có chút hiềm nghi chiếm tiện nghi của Bạch đại ca nha.

Có nên nói với Bạch đại ca không? Phong Minh nhất thời không hạ được quyết tâm.

Đợi đến khi Bạch Kiều Mặc điều tức xong xuôi, trên mặt Phong Minh đã chẳng còn một tia dị dạng nào nữa rồi, Bạch Kiều Mặc làm sao có thể nghĩ nhiều được chứ. Y vừa kiểm tra kiến thức trận pháp trong ngọc giản mới đắc được, vừa đưa Phong Minh đi về phía ải thứ bảy.

Bạch Kiều Mặc hỷ đạo: “Quả nhiên lại là liên quan đến không gian trận pháp.”

Phong Minh vui mừng: “Tốt quá rồi, xem ra cái Trận điện này vẫn có chỗ chu đáo đấy chứ?”

Bạch Kiều Mặc ngẩn ra một lát: “Có chỗ không chu đáo sao?”

Phong Minh đem cái thuyết keo kiệt kia của hắn nói lại một lượt, Bạch Kiều Mặc bật cười. Tuy nhiên, hình như cũng có chút ít đạo lý như vậy thật.

Y xoa xoa đầu Phong Minh nói: “Minh đệ, đối với trận pháp sư mà nói, trận pháp truyền thừa mới là quan trọng hơn. Để ta lựa chọn, ta sẽ chọn ngọc giản.”

“Được rồi, chúng ta tiếp tục vượt ải thôi.”