← Xuyên việt chi gia hữu chuế tế

Chương 216: Xông Quan Trong Thừa Điện

23 min read 28.08.2026

 

Phong Minh chợt nhận ra, mấy tòa truyền thừa điện này chẳng phải rất giống với Dược điện, Trận điện, Khí điện, Phù điện ở bên ngoài sao? Chẳng lẽ sự tồn tại của mấy điện bên ngoài kia thực chất là có nguồn gốc từ Thiên La bí cảnh này?

Phong Minh tò mò hỏi: “Nơi này có mối liên hệ nào với Dược điện bên ngoài không ạ?”

“Ồ?” Ngô Lệ Nhạn nghe Phong Minh hỏi vậy liền vỗ vỗ trán, tổng cảm thấy mạch suy nghĩ của Phong Minh lúc nào cũng lệch khỏi chính sự, “Có chút liên quan đấy, nhưng Phong Minh này, cái ngươi cần quan tâm bây giờ là việc tiến vào Dược Điện xông quan kìa. Vượt qua càng nhiều quan ải thì truyền thừa nhận được sẽ càng cao cấp. Đồng thời, mỗi người xông quan có thể dẫn theo một hộ vệ tiến vào, ngươi đó, cứ để Bạch Kiều Mặc đi theo bồi bên cạnh, nhớ kỹ chưa? Khế thú không tính vào suất này.”

Phong Minh gật đầu cái rụp: “Đệ biết rồi, Nhạn tỷ cứ yên tâm, đệ nhất định sẽ dốc sức xông quan. Có Bạch đại ca đi cùng, không ai cản nổi bọn đệ đâu.”

“Phụt!” Bên cạnh đột nhiên vang lên một tiếng cười nhạo báng.

Phong Minh giận dữ lườm mắt nhìn qua, thấy trang phục trên người đối phương liền biết ngay là đệ tử Thánh Nguyên tông: “Lời ta nói buồn cười lắm sao? Đệ tử Thánh Nguyên tông các ngươi đều thiếu tôn trọng người khác như vậy à?”

Tên đệ tử Thánh Nguyên tông kia cố tình cười lớn để mỉa mai, lập tức phản pháo: “Một kẻ có tu vi Nguyên Dịch cảnh sơ kỳ như ngươi mà cũng dám nói lời ngông cuồng, nói khoác không biết ngượng, lại còn cấm không cho người khác cười nhạo chắc?”

Phong Minh nổi cáu: “Ngươi định xông vào tòa điện nào? Không phải cũng là Dược Điện đấy chứ? Có giỏi thì chúng ta thi đấu một phen xem ai vượt qua được nhiều quan ải hơn! Kẻ nào thua cuộc phải đứng trước mặt tất cả mọi người ở đây hét lớn: ‘Ta đã thua dưới tay Phong Minh!’, ngươi có dám nhận lời thách đấu không?”

Mấy tên tu giả của thế lực khác đứng xem trò vui không chê chuyện lớn, liền lớn tiếng hùa theo kích bác: “Hắn chính là luyện dược sư của Thánh Nguyên tông, tên gọi Thành Siêu Triết. Có dám thi đấu một trận không hả? Phong luyện dược sư người ta đã chủ động hạ chiến thư rồi kìa.”

Hóa ra tên này tên là Thành Siêu Triết. Xin lỗi nhé, Phong Minh đối với đại bộ phận những kẻ ở đây (ngoại trừ người của Đông Mộc hoàng triều) đều không gọi nổi cái tên, thấy vô cùng xa lạ. Phía Thánh Nguyên tông cậu cũng chỉ quen biết mỗi một mình Tả Văn Phủ, mà người nọ hiện tại không có mặt ở bên ngoài, rất có thể đang ở trong Dược Điện xông quan rồi, chẳng rõ đã qua được mấy quan.

Phong Minh sực nhớ ra điều gì, quay đầu hỏi Ngô Lệ Nhạn: “Nhạn tỷ, trong Dược Điện truyền thừa này tổng cộng có bao nhiêu quan ải vậy?”

Ngô Lệ Nhạn tự vỗ trán, tí nữa thì quên béng mất chưa nói cho Phong Minh biết, vội vàng đáp: “Tổng cộng có mười quan.”

Phong Minh ma quyền sát chưởng, hào hứng nói: “Được, vậy thì đánh cược xem ai có thể xông tới quan thứ mười trước, kẻ nào không dám thì trực tiếp nhận thua cho rảnh!”

Con tiểu hoàng kê đứng trên đầu Phong Minh cũng đập đập hai chiếc cánh nhỏ xíu mềm mại của nó, tựa như đang trực tiếp biểu diễn màn ma quyền sát chưởng để cổ vũ cho chủ nhân.

Dáng vẻ ngạo mạn nghênh ngang của cả chủ lẫn tớ giống nhau y như đúc, khiến Thu Dịch đứng bên cạnh nhìn mà chỉ muốn lấy tay che mắt. Biết là thực lực của Phong Minh rất mạnh, nhưng cũng đâu cần phải phô trương cao điệu đến mức này chứ. Mà thôi, Phong Minh càng tỏ thái độ ngông cuồng như vậy, e rằng càng khiến người ta hoài nghi về trình độ luyện dược của cậu. Thu Dịch nghĩ tới khả năng này mà dở khóc dở cười, cái tên Phong Minh này rốt cuộc là cố tình hay vô ý tạo ra kết quả này đây?

Thành Siêu Triết ban đầu còn rất tức giận, nhưng vừa nghe thấy Phong Minh phát nguyện đòi xông tới quan thứ mười, gã liền cười đến mức ngả nghiêng, ôm bụng ha hả: “Các ngươi có nghe thấy gì không? Tên Phong Minh này bảo muốn xông tới quan thứ mười cơ đấy! Được, ta thừa nhận mình không thể so bì với ngươi về khoản này, nhưng nếu ngươi không xông qua nổi quan thứ mười, bất luận thế nào thì ngươi vẫn là kẻ thua cuộc, ngươi có dám nhận không?”

“Thành Siêu Triết ta đây chưa từng khoác lác như vậy bao giờ. Bản thân ta tự thấy riêng về khoản bốc phét này thì ta chịu thua ngươi rồi, thua đến tâm phục khẩu phục.”

“Bớt dùng cái giọng điệu đó mỉa mai ta đi, có bản lĩnh thì bây giờ đấu với ta luôn! Đi, chúng ta tiến vào Dược Điện tỉ thí tại chỗ! Bạch đại ca, lôi hắn vào trong cho đệ!”

Phong Minh thực sự đã tức đến nổ đom đóm mắt rồi. Dám hoài nghi trình độ luyện dược của cậu, lại còn coi cậu là kẻ chỉ biết khoác lác ba hoa. Nếu hôm nay cậu không phô diễn chút bản lĩnh thật sự ra, có phải tất cả mọi người đều sẽ coi thường Phong Minh cậu hay không?

“Được, Minh đệ cứ chờ đó.”

Lời Bạch Kiều Mặc vừa dứt, thân ảnh hắn đã biến mất tại chỗ. Đám đệ tử Thánh Nguyên tông chỉ cảm thấy hoa mắt, còn chưa kịp đưa tay ra ngăn cản thì Thành Siêu Triết đã bị xách cổ lôi đi, hoàn toàn không có chút sức lực kháng cự nào.

Bạch Kiều Mặc còn kịp quay đầu lại dắt theo Phong Minh, ba người lướt đi như một cơn gió lao thẳng về phía Dược Điện, phía sau vẫn còn vọng lại tiếng cười khoái trá của Phong Minh: “Thu Dịch, ngươi cũng mau vào đi! Để cho lũ người này sáng mắt ra mà nhìn thấy bản lĩnh của chúng ta!”

Kỷ Viễn không biết phải làm sao, đành dắt theo Thu Dịch bám sát phía sau: “Thôi được rồi, chúng ta xông Dược Điện trước vậy, lúc ra ngoài sẽ tính tới Trận Pháp Điện sau.”

“Được.”

Lúc này mới vang lên một tiếng thét đầy phẫn nộ của một đệ tử Thánh Nguyên tông – kẻ vốn là hộ pháp của Thành Siêu Triết – gã cũng vội vã lao theo hướng Dược Điện, miệng không ngừng chửi bới: “Cái đồ khốn kiếp!”

Chỉ trong cái chớp mắt, khoảng sân bên ngoài công trình kiến trúc đã bớt đi sáu người, mọi chuyện diễn ra vô cùng chớp nhoáng.

Ngô Lệ Nhạn chớp chớp mắt, cứ thế mà lao thẳng vào trong truyền thừa điện rồi sao? Không cần chuẩn bị thêm chút nào nữa à? Cảm giác từ sau khi cái tên Phong Minh này tới đây, bầu không khí tại hiện trường liền trở nên quái dị hẳn.

Vu Bân cùng mấy vị tu giả của Tứ Hồng thư viện vốn còn muốn tới chào hỏi Bạch Kiều Mặc và Phong Minh một tiếng, trò chuyện dăm ba câu. Kết quả là tất cả đều há hốc mồm kinh ngạc chứng kiến diễn biến sự việc sau khi họ xuất hiện, rồi nhìn bóng dáng họ biến mất hút trong Dược Điện truyền thừa điện.

Tốc độ của bọn họ quá nhanh khiến một số kẻ tại hiện trường còn chưa kịp phản ứng. Bởi vậy trên quảng trường im ắng mất một lúc, sau đó mới bùng nổ lên những tiếng bàn tán xôn xao.

“Cái tên Phong Minh kia trước giờ lúc nào cũng kiêu ngạo hống hách như vậy sao? Hắn có lai lịch thế nào thế? Ngay cả Thập bát hoàng tử của Đông Mộc các ngươi cũng đâu đến mức này?”

“Không đúng, các ngươi vừa rồi có nhìn thấy tốc độ của tên tu giả họ Bạch kia không? Giật người ngay trước mắt đệ tử Thánh Nguyên tông, rốt cuộc hắn có thực lực gì vậy?”

“Đấy chính là quái thai đã chiến thắng Tông Dục Bào đấy, không có chút bản lĩnh thì sao đoạt được chức quán quân võ đấu chứ.”

“Vị Phong luyện dược sư kia thật sự có thể xông tới quan thứ mười sao?”

“Ngươi không điên đấy chứ, lại đi tin vào lời khoác lác của tên đó? Nếu tính về khoản bốc phét thì hắn chắc chắn xếp hạng đầu, không ai sánh bằng. Ngay cả các vị lục phẩm luyện dược sư hiện nay, thuở trước tiến vào bí cảnh này cũng đâu có xông tới nổi quan thứ mười. Cái tên họ Phong này có bản lĩnh gì mà đòi lợi hại hơn cả các vị lục phẩm luyện dược sư cơ chứ?”

Ngô Lệ Nhạn lấy tay che mặt, đều tại Phong Minh buông lời quá ngông cuồng, bản thân cậu lại chưa hiểu rõ về Dược Điện truyền thừa nên mới buột miệng nói ra như vậy, nàng đến thời gian ngăn cản còn không kịp.

Nàng ghé sát tai hỏi nhỏ nhóm người Vu Bân của Tứ Hồng thư viện: “Phong Minh thực sự có thể xông tới quan thứ mười không?”

Vu Bân đáp: “Ờ… có lẽ là được đấy ạ. Phong sư đệ có thiên phú được trời ưu ái trong việc luyện dược, vả lại tuy lời nói của đệ ấy có hơi đao to búa lớn, nhưng từ trước đến nay chưa có việc gì đệ ấy nói ra mà không thực hiện được cả.”

Ngô Lệ Nhạn ngẫm lại những việc Phong Minh đã làm sau khi tới hoàng thành, ban đầu chuyện gì cũng khiến người ta cảm thấy tên song nhi này bị điên rồi. Thế nhưng kết quả cuối cùng cho thấy, Phong Minh chẳng hề điên chút nào, kẻ điên thực sự lại là những người khác, ví dụ như mấy lão nhà cái mở sòng cá cược bị Phong Minh cuỗm mất hơn hai ức nguyên tinh kia kìa.

Thôi được rồi, hy vọng lần này kẻ điên vẫn là người khác, chứ không phải Phong Minh.

Ngô Lệ Nhạn phẩy phẩy tay: “Bỏ đi, chúng ta tiếp tục đợi những người khác ra ngoài vậy.”

Vừa tiến vào truyền thừa điện, Bạch Kiều Mặc liền buông Thành Siêu Triết ra, đồng thời giải trừ cấm chế trên người gã.

Khôi phục được tự do, Thành Siêu Triết tức giận khôn cùng: “Ngươi bị bệnh à! Ai mượn ngươi lôi ta vào đây hả?”

Tên tu giả theo sau tiến vào cũng phẫn nộ không kém, gã vốn là hộ pháp của Thành Siêu Triết, vậy mà Bạch Kiều Mặc lại dám ngang nhiên bắt người ngay trước mũi gã. Đây chính là sự sỉ nhục và khiêu khích trắng trợn đối với gã, nếu không phải vì địa điểm không thích hợp, gã đã xông lên đại chiến một trận sinh tử với Bạch Kiều Mặc rồi.

Phong Minh được Bạch Kiều Mặc hộ ở phía sau, đắc ý cười lớn: “Không lôi ngươi vào đây thì sao tỉ thí với ngươi được, ngươi cứ chuẩn bị tinh thần nhận thua đi là vừa.”

Thành Siêu Triết suýt chút nữa thì tức nổ phổi vì Phong Minh, hận không thể lập tức đập chết cậu tại chỗ, hại gã bị mất mặt trước bao nhiêu người như vậy. Không biết có kẻ nào dùng lưu ảnh thạch ghi lại cảnh vừa rồi không, nếu có thì thể diện của gã coi như mất sạch tận Phi Hồng đại lục rồi. Không thể nghĩ tiếp được nữa, càng nghĩ gã càng thấy đầu mình sắp bốc khói tới nơi.

Kỷ Viễn khẽ hắng giọng nhắc nhở: “Đừng cãi cọ nữa, tập trung xông quan đi.”

Phong Minh nhún nhún vai: “Được thôi, ta không thèm chấp nhặt với hạng người này nữa. Bản luyện dược sư sẽ cho họ chứng kiến thế nào mới gọi là thiên tài luyện dược sư đích thực.”

“Chiu chiu chiu…” Tiểu hoàng kê ở trên đầu Phong Minh giậm chân qua lại liên hồi.

Tiểu ô quy thì im lặng đóng vai trò làm vật trang trí, bất động thanh sắc.

Kỷ Viễn nhìn con hắc hiết của mình, tuy rằng cự hắc Hiết vương lúc nào cũng nung nấu ý định tạo phản và đòi ăn mỹ thực, nhưng so với con tiểu hoàng kê kia thì vẫn đỡ khiến y phải hao tổn tâm trí hơn nhiều. Kỷ Viễn cảm thấy có chút an ủi.

Bên trong tòa đại điện bọn họ đang đứng xuất hiện mười lối vào thông đạo, tuy nhiên hiện tại có bốn thông đạo đã bị phong tỏa. Không cần hỏi Phong Minh cũng đoán ra được bên trong mấy thông đạo đó hiện đang có luyện dược sư tiến hành xông quan.

Phong Minh nói với Thu Dịch: “Chúng ta mỗi người chọn một đường? Xem ai nhanh hơn?”

“Được.” Trong mắt Thu Dịch cũng bùng lên chiến ý, không cần phải so bì với ai khác, chỉ cần so tài với một mình Phong Minh là đủ rồi.

“Bạch đại ca, chúng ta đi thông đạo này.”

“Được.”

Hai người một trước một sau, lập tức biến mất trong một lối thông đạo, ngay sau đó thông đạo này liền chuyển sang trạng thái phong tỏa. Trừ phi người bên trong kết thúc quá trình xông quan và bước ra ngoài, bằng không sẽ không một ai có thể tiến vào được nữa.

Kỷ Viễn và Thu Dịch liền lựa chọn một lối thông đạo ngay bên cạnh, trong chớp mắt bóng dáng cũng biến mất tăm.

Bên ngoài lúc này chỉ còn lại Thành Siêu Triết đang tức nghẹn họng cùng gã đệ tử đi cùng. Hai người bọn họ từ trước tới nay chưa từng gặp phải vị luyện dược sư nào hành xử không theo quy tắc như vậy, cái thói này có khác gì phường vô lại đâu cơ chứ.

Thành Siêu Triết uất ức khôn cùng, nhưng cũng đành tạm thời nén giận: “Bỏ đi, tạm thời không thèm chấp nhặt với bọn chúng nữa, chúng ta mau xông quan thôi. Ta không tin số quan ải ta vượt qua lại ít hơn cái thằng khốn kiếp đó.”

“Ừm, đi thôi.”

Sau khi bước vào thông đạo, lối vào ở phía sau lưng liền biến mất, thay vào đó là một bức tường kiên cố, hiện tại bọn họ đang đứng trong một căn phòng trống.

Chính giữa căn phòng đặt một chiếc thạch đài, phía trên thạch đài bày một tấm thú bì chỉ và một đống linh thảo.

Hai người tiến lại gần quan sát tấm thú bì chỉ, bên trên liệt kê tên của mười loại đan dược, tất cả đều là nhất phẩm đan. Đống linh thảo kia chính là nguyên liệu để luyện chế ra mười loại đan dược này.

Phong Minh: “Không lẽ quan này yêu cầu luyện chế hết mười loại đan dược này sao?”

Bạch Kiều Mặc gật đầu: “Hẳn là vậy rồi. Minh đệ cứ chuyên tâm luyện chế đi, ta sẽ hộ pháp cho đệ.”

Phong Minh: “Được, Bạch đại ca, huynh bảo đệ có cần phải giấu bớt thực lực đi chút nào không?”

Bạch Kiều Mặc bật cười: “Ta nghĩ là không cần đâu. Nơi này vốn là để khảo nghiệm năng lực luyện dược của luyện dược sư, hiển nhiên biểu hiện càng xuất sắc thì phần thưởng nhận được sẽ càng phong hậu.”

Phong Minh gật đầu lia lịa: “Đệ cũng nghĩ thế, vậy đệ bắt tay vào làm đây!”

Phong Minh tiến hành phân loại đống linh thảo đang để lộn xộn kia, từ đó chuẩn bị ra mười phần nguyên liệu tương ứng với mười loại đan dược ghi trên tấm thú bì chỉ. Sau đó, cậu tháo chiếc đan lô vốn luôn đeo bên hông xuống, xếp bằng ngồi trên đất, khai lô luyện đan.

Một khi đã bước vào quá trình luyện đan, Phong Minh sẽ trở nên vô cùng chuyên chú. Bản thân cậu lúc này tựa như tỏa ra một vầng hào quang vô cùng tự tin, khiến Bạch Kiều Mặc nhìn hoài không chán.

Con tiểu hoàng kê đã được hắn giữ sang một bên để tránh gây ra tiếng động làm ảnh hưởng tới Phong Minh. Con gà nhỏ có chút phụng phịu không vui, nhưng nó cũng không dám phản kháng lại Bạch Kiều Mặc, đành ngoan ngoãn ngồi xổm một góc trong tư thế ấp trứng.