← Xuyên việt chi gia hữu chuế tế

Chương 197: Tiến Vào Địa Giới Thánh Nguyên Tông

20 min read 28.08.2026

 

Thu Dịch kể từ sau khi bại dưới tay Phong Minh tại giải đấu, chỉ giành được ngôi vị Á quân, trong lòng kỳ thực luôn nghẹn một bụng tức khí, hắn hạ quyết tâm nhất định phải đoạt lại vinh quang Quán quân đã mất.

Tuy nhiên, sau chuỗi ngày cùng Phong Minh thiết tha giao lưu, luận bàn ngay trên lâu thuyền, Thu Dịch mới tỉnh ngộ mà nhận thức rõ ràng khoảng cách giữa bản thân và Phong Minh.

Chưa bàn tới việc hồn lực của Phong Minh cường hãn ra sao, chỉ riêng khả năng khống chế hồn lực của đối phương thôi cũng đã vượt xa Thu Dịch vài phần rồi.

Nhưng điểm mấu chốt nhất, cũng là vấn đề mà trước đây Thu Dịch thường xuyên ngó lơ, chính là việc Phong Minh mới vừa tấn cấp Nguyên Dịch cảnh, trong khi bản thân Thu Dịch đã là Nguyên Dịch cảnh đỉnh phong.

Kỳ thực, đây không phải lỗi lầm của riêng một mình hắn, mà rất nhiều người cũng phạm phải sai sót tương tự. Suy cho cùng, trên một võ đài cạnh tranh giữa một bầy tu giả Nguyên Dịch cảnh, ai có thể ngờ tới trong đó lại trà trộn một con hắc mã Tụ Khí cảnh cơ chứ.

Thời điểm Thu Dịch tham gia thi đấu trước đó là Nguyên Dịch cảnh hậu kỳ, tu vi ngang bằng với Bạch Kiều Mặc. Trong một tháng ở hoàng thành vừa qua, hắn cũng đã bế quan để đột phá tu vi của mình lên đến Nguyên Dịch cảnh đỉnh phong.

Nói cách khác, hắn cao hơn Phong Minh tới ba tiểu giai. Thế nhưng, ngay cả khi đang dẫn trước ba tiểu giai như vậy, số lượng chủng loại đan dược tứ phẩm mà Phong Minh có thể luyện chế được còn nhiều hơn cả hắn, thử hỏi có tức người không cơ chứ.

Nhìn bộ dạng nổi bừng bừng tức giận của Thu Dịch, Phong Minh nhún vai nói: “Thì là sau khi trở về, ta lại theo sư phụ học thêm vài chiêu, bằng không chưa biết chừng còn chẳng thắng nổi ngươi.”

Thu Dịch lại càng thêm tức, tên khốn này rõ ràng là đang khoe khoang năng lực tiếp thu của hắn quá mạnh mẽ có phải không, đan dược vừa mới học mà đã có thể luyện chế ra cực phẩm và thượng phẩm đan ngay trước mặt hắn rồi.

Thu Dịch lúc này thực sự hoài nghi Phong Minh tại Đại hội Luyện dược sư vẫn chưa hoàn toàn bộc lộ ra hết thảy thực lực.

Phong Minh tiếp tục an ủi hắn: “Thu đạo hữu, ngươi như vậy đã là rất cừ rồi. Trong số tất cả luyện dược sư mà ta quen biết, ngoại trừ sư phụ ta ra thì ngươi là người giỏi nhất, chỉ kém ta một chút xíu thôi. Ai bảo ta là thiên tài trong số các thiên tài luyện dược sư làm chi, Bạch đại ca còn nói ta chính là kỳ tài đó.”

Thu Dịch sắp tức đến nổ tung rồi. Cho dù biết tên khốn này đang nói sự thật, nhưng những lời này thốt ra từ miệng hắn, sao nghe lại đáng đòn đến thế cơ chứ.

Cũng may đúng lúc này Kỷ Viễn tới gõ cửa, giải vây cho Thu Dịch.

Mở cửa nhìn thấy sự xuất hiện của Kỷ Viễn, chính Thu Dịch cũng không nhận ra bản thân đã âm thầm thở phào một tiếng, chỉ cảm thấy nhìn thấy Kỷ sư huynh liền vui mừng khôn xiết.

Kỷ Viễn đảo mắt nhìn một lượt liền hiểu ngay đã xảy ra chuyện gì, Thu sư đệ lại bị Phong Minh chọc tức rồi. Phong Minh – vị song nhi này quả thực có bản lĩnh, chính Kỷ Viễn cũng từng được lĩnh giáo qua.

Thế nhưng Kỷ Viễn vẫn bất động thanh sắc nói: “Hai người các ngươi còn muốn tiếp tục luyện dược sao? Ta tới để thông báo một tiếng, chúng ta sắp tới đích rồi.”

Phong Minh làm sao ngồi yên cho được nữa, lập tức thu hồi đan lô của mình rồi đứng phắt dậy đi ra ngoài: “Vậy ta đi tìm Bạch đại ca đây, hai người cứ tự nhiên trò chuyện. Thu đạo hữu, có cơ hội chúng ta lại tiếp tục giao lưu nhé.”

Thu Dịch không vui vẻ gì mà lườm một cái, chuyện tiếp tục giao lưu ấy à, hắn vẫn nên cân nhắc lại kỹ càng rồi hãy nói.

Kỷ Viễn nhịn không được cười thầm. Hắn vô cùng thấu hiểu Thu sư đệ, chờ thêm một thời gian nữa Thu sư đệ nguôi giận, phỏng chừng Phong Minh chưa cần tìm tới thì Thu sư đệ đã tự mình mò sang trước rồi.

“Thu sư đệ, chúng ta cũng ra boong tàu đi dạo một chút cho khuây khỏa đi.”

“Được, Kỷ sư huynh chờ ta một chút.”

Nhìn lại Kỷ sư huynh, Thu Dịch đã không còn nhận thấy những cảm xúc khác lạ trên người hắn nữa, đây là dấu hiệu cho thấy Kỷ Viễn đã tự mình lắng đọng, kiềm chế được tâm tư.

Ở một diễn biến khác, sự hợp tác giữa Bạch Kiều Mặc và Lỗ Càn cũng đã gặt hái được thành quả, luyện chế ra hơn mười món vật phẩm được Lỗ Càn đặt tên là “Bạo Bạo Châu”.

Chỉ là ở trên lâu thuyền không có cách nào thử nghiệm, bằng không Lỗ Càn nhất định phải kích nổ một viên để kiểm tra uy lực của Bạo Bạo Châu xem sao.

Bạch Kiều Mặc chỉ lấy năm viên châu tử xem như thù lao hợp tác, Lỗ Càn thì tràn đầy mong đợi sau này có thể tiếp tục bắt tay cùng Bạch Kiều Mặc.

Cảm giác của hắn quả không sai, trình độ trận pháp của Bạch Kiều Mặc thực sự cao thâm vô cùng.

Trong khoảng thời gian bọn họ ở lỳ trong phòng, kẻ thì luyện dược, người thì hợp tác luyện khí, lâu thuyền đã bay ra khỏi địa giới Đông Mộc hoàng triều, đồng thời băng qua biển cả mênh mông, chính thức đặt chân đến địa giới Thánh Nguyên Tông.

Không ít người đều lục tục bước ra khỏi phòng, chiêm ngưỡng phong cảnh bên ngoài địa giới Thánh Nguyên Tông.

Những người như Phong Minh từ trước đến nay chưa từng bước chân ra khỏi bờ cõi Đông Mộc hoàng triều, chưa từng được thưởng ngoạn cảnh trí của những vùng đất khác.

Chính vì thế, Phong Minh vô cùng hứng thú kéo Bạch Kiều Mặc đứng trên boong tàu nhìn ra xa xa.

Tuy nói đã tiến vào trong cương vực của Thánh Nguyên Tông, nhưng từ lâu thuyền cúi đầu nhìn xuống, vẫn có thể thấy được những mảng biển lớn xen lẫn vô số hòn đảo nhỏ thưa thớt được nước biển bao bọc.

Biển khơi vô bờ vô bến khiến lòng người nhìn vào cũng thấy tâm lồng ngực rộng mở hẳn ra.

Phong Minh vừa ngắm nhìn cảnh biển bên ngoài, vừa ghé sát lại gần Bạch Kiều Mặc, ngưng âm rầm rì với hắn: “Ta nói chuyện với ngươi như thế này có ngại gì không?”

Bạch Kiều Mặc khẽ vuốt tóc hắn, ôn tồn bảo: “Không sao, ta đang canh chừng đây.”

Phong Minh yên tâm, tiếp tục ngưng âm nói: “Lúc ta cùng Thu Dịch luyện dược, trong đầu bỗng nảy ra một ý nghĩ. Đó là vì sao sư phụ của Kỷ Viễn lại giữ lại mạng sống cho một cô nhi của Kỷ gia như hắn, có lẽ là để thả dây dài câu cá lớn.”

“Vì sao?”

Phong Minh giải thích: “Sư phụ của Kỷ Viễn diệt môn Kỷ gia, có lẽ căn bản vẫn chưa tìm được truyền thừa trận pháp của Kỷ gia mà lão thèm khát. Kỷ Viễn chẳng phải cũng nói hắn chỉ nhìn thấy một tấm tàn đồ của Tiểu Thiên Cương Bắc Đấu Trận đó sao? Biết đâu chừng vị sư phụ kia của hắn sau này sẽ cố ý dẫn dắt khiến Kỷ Viễn nảy sinh hứng thú với tấm tàn đồ này, từ đó dụ hắn tới phía Lam Dương quận, khiến Kỷ Viễn từng bước một phát hiện ra thân thế của mình, thay lão sư phụ kia tìm ra truyền thừa ẩn giấu của Kỷ gia.

Ái chà, càng nghĩ càng thấy đáng sợ, Kỷ Viễn có khi chỗ nào cũng bị sư phụ hắn giám sát chặt chẽ. Nếu hắn thực sự nghe theo lời chúng ta mà đi tới Lam Dương quận bên kia, chẳng phải là vừa vặn lọt lưới vào bẫy rập của sư phụ hắn sao?”

Bạch Kiều Mặc không hề cho rằng Phong Minh nghĩ ngợi quá nhiều, ngược lại hết thảy đều vô cùng có khả năng. Hắn nói: “Minh đệ có thể nghĩ tới, Kỷ Viễn hẳn là cũng sẽ có chỗ cảnh giác. Bằng không, lần tới tìm được thời gian ta lại nhắc nhở hắn là được.”

Phong Minh gật gật đầu, điều hắn lo lắng chính là, nếu như vì bọn họ mà Kỷ Viễn mới bước vào bẫy rập của sư phụ hắn, vậy hắn và Bạch đại ca chẳng phải đã trở thành kẻ đẩy thuyền phía sau sao? Nếu Kỷ Viễn lại gặp phải bất trắc, trong lòng hắn e là sẽ khó qua được cửa ải này.

“Thật là rắc rối, cùng lắm thì đợi đến khi Kỷ Viễn muốn đi Lam Dương quận, chúng ta đồng hành cùng hắn một chuyến đi. Tiện thể Bạch đại ca ngươi cũng có thể tới chiêm ngưỡng, học hỏi trận pháp mà Kỷ gia lưu lại.”

Bạch Kiều Mặc gật đầu: “Ý kiến này rất hay, đa tạ Minh đệ đã nghĩ cho ta.”

Phong Minh gãi gãi má, cười có chút ngượng ngùng, không tự nhiên.

Sau khi tiến vào địa giới Thánh Nguyên Tông, lâu thuyền lại tiếp tục phi hành thêm hai ngày nữa. Trong khoảng thời gian này, diện tích các hải đảo bọn họ bắt gặp ngày một lớn hơn, dấu chân người trên đảo cũng ngày một đông đúc. Giữa đường còn có cao thủ Nguyên Đan cảnh phi thăng lên bái kiến và hành lễ với Cửu trưởng lão trên lâu thuyền.

Phong Minh tò mò hỏi Bùi Ứng Mẫn: “Bùi sư huynh trước đây từng tới Thánh Nguyên Tông chưa?”

Bùi Ứng Mẫn chắp tay sau lưng, cũng đang ngắm nhìn phong cảnh bên ngoài: “Tự nhiên là từng tới rồi. Nơi đóng trụ sở tông môn của Thánh Nguyên Tông chính là hòn đảo lớn nhất vùng biển này. Nói là hải đảo, nhưng kỳ thực chính là một khối lục địa có diện tích vô cùng rộng lớn, chẳng qua là khối lục địa này bốn bề đều bị nước biển bao quanh mà thôi.”

“Lần này chúng ta trước tiên sẽ đến Thánh Nguyên Thành trên Thánh Nguyên đại lục, tạm lưu lại Thánh Nguyên Thành một hai ngày. Sau khi hội họp với tu giả của ba đại hoàng triều khác, chúng ta sẽ thông qua truyền tống trận của Thánh Nguyên Tông để tiến về nơi tọa lạc của bí cảnh. Bí cảnh kia nằm trên một hòn đảo giữa vùng biển bao la vô tận.”

“Vùng biển nơi bí cảnh đó tọa lạc kỳ thực là đất vô chủ. Thuở ban đầu do mấy phương thế lực cùng nhau phát hiện, vì tranh giành quyền sở hữu mà ai nấy đều không chịu nhượng bộ, cuối cùng mới đạt thành thỏa thuận như ngày hôm nay. Mỗi khi bí cảnh mở ra, năm phương thế lực sẽ cùng bầu chọn ra những tu giả phù hợp để tiến vào bên trong.”

Điểm chú ý của Phong Minh có chút khác người: “Chúng ta còn phải tới Thánh Nguyên Thành sao? Vậy thì có thể thỏa thích dạo chơi Thánh Nguyên Thành rồi! Phải nếm thử mỹ thực của Thánh Nguyên Thành mới được, phong vị khẳng định là đại bất đồng so với Đông Mộc hoàng triều của chúng ta.”

Bùi Ứng Mẫn bật cười: “Phải, Phong sư đệ nói chí phải, quả thực có khác biệt rất lớn, cực kỳ đáng để nếm thử.”

Bên dưới, những tu giả đi ngang qua các hòn đảo cũng chỉ trỏ vào chiếc lâu thuyền đang bay lượn trên trời, bàn tán xôn xao.

“Lâu thuyền thật lớn, là của thế lực nào vậy?”

“Chuyện này mà ngươi còn không biết? Đó là lâu thuyền đến từ Đông Mộc hoàng triều, đưa tu giả của Đông Mộc hoàng triều tới tham gia cuộc tranh hùng của năm đại thế lực.”

“Hóa ra thời gian lại sắp tới rồi sao?”

“Phải, nghe nói lần này thời gian mở ra Thiên La bí cảnh được đẩy sớm lên, cho nên bốn đại hoàng triều kia cũng phải sớm đưa những tu giả trẻ tuổi được bọn họ tuyển chọn tới đây, để cùng đệ tử Thánh Nguyên Tông của Thánh Nguyên đại lục chúng ta tiến vào Thiên La bí cảnh so tài thấp cao.”

“Thiên La bí cảnh à, đó là cái bí cảnh chỉ cho phép tu giả dưới ba mươi tuổi tiến vào, yêu cầu cư nhiên lại nghiêm ngặt đến vậy, tuổi tác chỉ cần vượt quá một chút thôi cũng không được rồi, chú định chỉ có thể là nơi để những thiên tài trẻ tuổi tung hoành so tài với nhau thôi.”

“Đệ tử trẻ tuổi của Thánh Nguyên Tông ta còn xuất sắc hơn. Hai lần Thiên La bí cảnh mở ra trước đó, đều là đệ tử Thánh Nguyên Tông ta thắng một bậc. Bốn đại hoàng triều kia so với mô thức bồi dưỡng đệ tử của Thánh Nguyên Tông chúng ta thì kém xa.”

“Ở bên đó, hoàng thất và quyền quý thống trị cương thổ, làm gì đến lượt người bình thường có cơ hội ngẩng đầu lên được. Còn ở địa giới Thánh Nguyên Tông chúng ta, chỉ cần thiên phú xuất sắc thì đều có thể tiến vào Thánh Nguyên Tông tu luyện, chỉ cần đủ ưu tú là có thể bộc lộ tài năng tại Thánh Nguyên Tông.”

“Chưa bàn đến chuyện khác, chỉ riêng chiếc lâu thuyền này thôi đã đủ thấy hoàng thất Đông Mộc hoàng triều phú quý xa hoa đến mức nào rồi.”

“Chỉ có xa hoa thì có tác dụng gì, xuyên toa hạm do Thánh Nguyên Tông chúng ta chế tạo sẽ không theo đuổi cái vẻ ngoài hoa hòe hoa sói vô dụng như vậy, lực công kích của nó mới là hạng nhất, có thể ngạo thị toàn bộ Phi Hồng đại lục.”