Chương 148: Phu Phu Tố Khổ
Tiểu hầu gia vốn dĩ khi còn ở Cao Dương quận đã cảm thấy Phong Minh không chỉ đơn thuần là mồm mép lợi hại, chẳng phải chỉ một loáng sau y đã trở thành đệ tử thứ bảy của Dư Tiêu rồi sao.
Tin tức bên phía Tứ Hồng thư viện hắn cũng luôn chú ý, thiên phú luyện dược của Phong Minh cao đến mức ngay cả hắn cũng phải kinh ngạc.
Thế nhưng khi bắt gặp hai người này ở cổng hoàng thành, hắn mới biết được, người khiến hắn kinh ngạc không chỉ có một mình Phong Minh, mà còn có cả Bạch Kiều Mặc.
Nguyên Dịch cảnh hậu kỳ đấy! Lúc đó hắn suýt chút nữa là hít một ngụm khí lạnh. Cặp phu phu này quả thực đã lừa gạt toàn bộ người của Cao Dương quận thành, cùng với ngần ấy đệ tử của Tứ Hồng thư viện rồi.
Ngô Ứng Ngạn chết thật chẳng oan uổng chút nào. Nếu gã lúc còn sống mà biết Bạch Kiều Mặc đã sớm khôi phục đan điền, lại còn tu vi tiến thêm một bước dài, e rằng sẽ tức hộc máu mà chết mất.
Tiểu hầu gia cùng hai người tán gẫu chuyện phiếm, có nhắc đến việc Phong gia ở Cao Dương quận bầu chọn thiếu gia chủ mới. Phong Minh vui sướng suýt chút nữa là vỗ bàn, thấp giọng cười khoái trá: “Cái chức thiếu gia chủ này làm thật tốt, quả nhiên ngay cả Phong gia chủ là người làm cha cũng nhìn không nổi nữa rồi.”
Nhìn bộ dạng vui trên nỗi đau của người khác này, tiểu hầu gia và Bạch Kiều Mặc đều không nhịn được mà lắc đầu cười trừ.
Tiểu hầu gia biết rõ Phong Kim Thái — vị cựu thiếu gia chủ Phong gia kia khá ngạo mạn, vốn chẳng coi trọng hai cha con Phong Minh, ngặt nỗi những việc làm ra lại tự hố cả nữ nhi của mình.
So với Phong Kim Lâm, chỉ số thông minh này chênh lệch quá xa.
“Đúng rồi, chuyện của Phong Lâm Lang hai vị đã biết chưa?”
Phong Minh lắc đầu: “Chỉ biết là bị bắt đi cùng với tư cách là quyến thuộc của tội nhân, sau đó thì sao? Phong gia có cứu người ra không?”
Tiểu hầu gia gật đầu: “Trước khi áp giải về hoàng thành đã vớt ra rồi, có điều không đưa về Phong gia, hiện tại tung tích cũng không rõ ràng.”
Phong Minh và Bạch Kiều Mặc đều không lộ ra vẻ kinh ngạc, điều này hoàn toàn trùng khớp với suy đoán của họ.
Bạch Kiều Mặc cũng chẳng có thâm thù đại hận gì với vị Phong Lâm Lang này, thuở ban đầu chẳng qua chỉ cảm thấy hôn ước mà Phong gia cưỡng ép lên đầu mình có chút nhục nhã.
Nhưng hiện tại Bạch Kiều Mặc lại vô cùng cảm tạ cách làm của Phong gia, nếu không thì làm sao hắn có cơ hội quen biết và thấu hiểu Phong Minh.
Đừng nhìn Phong Minh luôn bày ra bộ dáng hào sảng vô tư rất dễ tiếp cận, nhưng có ở chung mới biết, muốn thực sự bước vào trong lòng y là điều không hề dễ dàng.
Hắn hoàn toàn là nhờ vào cái hôn ước này mới khiến Phong Minh xem hắn như người nhà.
Phong Lâm Lang sau này sống sung túc cũng vậy, sống khốn khổ cũng thế, đều chẳng có nửa xu quan hệ với họ.
Bao gồm cả Phong Minh, y cũng sẽ không rảnh rỗi mà đi giẫm lên ả một cái, ngay cả trước kia, từ đầu đến cuối đối tượng nhắm vào cũng chỉ có kẻ thủ ác Ngô Ứng Ngạn mà thôi.
Ba người đang ngồi ở vị trí cạnh cửa sổ trên lầu, trên cầu thang lại có khách đi lên, chẳng mấy chốc liền nghe thấy có người gọi Tông Dục Viêm:
“Dục Viêm, đệ lần này trở về hoàng thành mà lại không thèm gọi bọn ta ra tụ họp sao? Nếu không phải nghe người ta nói hôm nay lại bắt gặp đệ ở bên ngoài, ta còn chẳng biết hiện tại đệ đang ở hoàng thành nữa đấy. Đệ xem đệ kìa, ở lại hoàng thành không tốt sao, cứ nhất quyết phải chạy đến cái nơi Cao Dương quận khỉ ho cò gáy đó làm gì.”
Vị khách lên lầu vừa nói chuyện vừa sải bước về phía bàn của bọn Phong Minh.
Phong Minh và Bạch Kiều Mặc ngoảnh đầu nhìn lại, liền thấy một vị công tử áo quần lụa là đang nhẹ nhàng lay động quạt xếp, dắt theo hộ vệ đi tới. Tuy đang cười nói vui vẻ, nhưng khí chất vương giả vinh hiển kia lại không cách nào che giấu được.
Lại nghe gã xưng hô thân mật với tiểu hầu gia như vậy, Phong Minh có nghĩ cũng biết vị này thân phận không hề đơn giản.
Đúng như Phong Minh suy đoán, tiểu hầu gia khi nhìn thấy người này liền lập tức đứng dậy nghênh đón, cất lời: “Hóa ra là Thập Nhất hoàng tử, Dục Viêm bái kiến Thập Nhất hoàng tử. Thật không ngờ ra ngoài dùng bữa lại có thể gặp được Thập Nhất hoàng tử. Đúng rồi, hai vị này là khách quý do ta mời đến, cũng từ Cao Dương quận tới, Bạch Kiều Mặc và Phong Minh, họ là phu phu.”
Chà chà, tiểu hầu gia vừa báo ra thân phận Thập Nhất hoàng tử, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc lập tức hiểu ra ngay.
Đây đâu phải là tình cờ đụng phải, rõ ràng là cố tình tìm tới cửa thì có.
Bởi vì vị hoàng tử mà cô nương phủ Ninh Viễn Hầu gả cho chính là vị Thập Nhất hoàng tử này, tiểu hầu gia trước đó đã phổ cập cho họ rồi.
Chỉ là không biết Thập Nhất hoàng tử đến đây là có ý đồ gì, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc đứng dậy, khách khí hướng Thập Nhất hoàng tử ôm quyền hành lễ.
Tuy rằng nơi này là xã hội hoàng quyền, nhưng chung quy vẫn là một thế giới lấy kẻ mạnh làm tôn. Do đó ngoại trừ gia bộc nô tì ra, tu giả tầm thường khi gặp hoàng gia quyền quý cũng không có cái quy củ hở ra là phải quỳ phải lạy.
Gặp phải cường giả thực sự, ngay cả hoàng tử cũng phải cung cung kính kính mà bưng bô hầu hạ.
Cho nên cả Bạch Kiều Mặc và Phong Minh đều cảm thấy lễ số của mình đã chu toàn, không hề có ý khinh mạn vị hoàng tử này.
Tuy nhiên, trong đáy mắt Thập Nhất hoàng tử lại loé lên một tia không vui. Theo góc nhìn của gã, hai kẻ này là cậy vào việc có Tông Dục Viêm che chở, nên ngay cả vị hoàng tử như gã cũng không thèm để vào mắt.
Có điều suy nghĩ trong lòng gã tuyệt đối không bộc lộ ra ngoài, dù sao gã cũng cần chiêu binh mãi mã, lôi kéo tu giả phục vụ cho mình, trợ giúp mình bứt phá trong cuộc chiến tranh giành hoàng vị, cho nên công phu bề ngoài vẫn phải làm cho đủ.
Nghe xong lời giới thiệu của Tông Dục Viêm, Thập Nhất hoàng tử không thể giả vờ như không biết chuyện muội muội của hoàng tử phi xảy ra xung đột với hai vị này ở cổng thành nữa.
Gã đi tới cạnh bàn ngồi xuống, đảo khách thành chủ mà chào hỏi ba người Tông Dục Viêm cùng ngồi: “Hóa ra hai vị chính là Bạch thiếu và Phong thiếu, vậy thì đỡ tốn công bản hoàng tử phải đi tìm người rồi. Chuyện ở cổng thành hôm đó là do thê muội hành sự không đúng mực, ta là tỷ phu ở đây thay muội ấy bồi tội với hai vị. Muội ấy ấy à, đều là do người trong nhà nuông chiều sinh hư, hôm đó lại vừa vặn gặp phải chút chuyện bực mình, tâm khí không thuận nên mới gây ra nông nỗi. Ta cũng đã bảo tỷ tỷ muội ấy về phủ Ninh Viễn Hầu giáo huấn một trận rồi, thân là con em Hầu phủ ở hoàng thành, sao có thể hành xử càn quấy như vậy.”
Tông Dục Viêm nghe xong trong lòng cũng cười thầm, hắn cũng đoán trước được lúc này Thập Nhất hoàng tử sẽ xuất hiện, chính là đặc biệt hướng về phía bọn họ mà đến.
Nghe những lời nói nhẹ tựa lông hồng này của gã, hoàn toàn là xem vị cô nương phủ Ninh Viễn Hầu kia như một đứa trẻ chưa hiểu chuyện. Nếu ngươi cứ khăng khăng so đo truy cứu đến cùng, ngược lại sẽ biến thành lỗi của ngươi.
Bạch Kiều Mặc thản nhiên nói: “Thập Nhất hoàng tử khách khí rồi, chuyện ngày hôm đó đã kết thúc vào ngày hôm đó rồi, ta và Minh đệ đã sớm quên sạch.”
Ý nói là, không cần vị tỷ phu như ngài phải đặc biệt tìm tới đây để tạ lỗi một cách giả dối đâu, dù sao món nợ ngày hôm đó của bọn họ đã được tiểu hầu gia dùng roi quất trả ngay tại trận rồi.
Chỉ cần phủ Ninh Viễn Hầu và vị cô nương phách lối kia không tiếp tục nhìn chằm chằm cắn xé họ, họ cũng chẳng thèm để tâm, loại người như vậy không đáng để bọn họ bận lòng.
Lời nói không chút khách khí như vậy lập tức khiến hộ vệ đứng sau lưng Thập Nhất hoàng tử lộ ra thần sắc phẫn nộ.
Trong mắt bọn họ, chủ tử của mình đã hạ mình đích thân tới bồi tội, hai tên gia hỏa này lại dám vô lễ như thế, chẳng lẽ thực sự nghĩ rằng tiểu hầu gia có thể bảo hộ bọn họ cả đời sao?
Thế lực của hoàng gia to lớn vượt xa sự tưởng tượng của những tu giả bình thường như họ.
Phong Minh và Bạch Kiều Mặc quả thực chưa từng xem nhẹ lực lượng hoàng gia, nhưng điều đó không đồng nghĩa với việc họ phải cắn răng chịu nhục.
Thập Nhất hoàng tử trong lòng càng thêm căm phẫn, hơn nữa gã cũng chẳng coi hai người này ra cái thá gì. Thế là khoảng thời gian tiếp theo gã chỉ xã giao vài câu với Tông Dục Viêm, rồi liền cáo từ đi sang bao sương bên cạnh.
Tông Dục Viêm khẽ mỉm cười, không hề bàn luận bất kỳ chủ đề nào liên quan đến Thập Nhất hoàng tử với Phong Minh và Bạch Kiều Mặc, dùng bữa xong ba người liền rời đi.
Trên đường phố tấp nập người qua lại, tiểu hầu gia hạ thấp giọng nói vài câu: “Ta chính là vì lẽ đó nên mới không muốn giao du với đám hoàng tử này, gã đại khái là muốn dò xét đáy hồ của hai vị, nhưng thấy hai vị không biết thời thế nên cũng mất hết hứng thú. Có điều sau này chắc chắn gã sẽ hối hận cho mà xem.”
Phong Minh và Bạch Kiều Mặc đâu phải là những kẻ thực sự không có chỗ dựa. Sư phụ Dư Tiêu của Phong Minh, cho dù có đến hoàng thành thì cũng là nhân vật được người người kính trọng, dù sao cũng là một vị ngũ phẩm luyện dược đại sư.
Hoàng thành cũng chưa đến mức ngũ phẩm luyện dược đại sư chạy đầy đường, ngũ phẩm luyện dược sư vẫn sẽ là khách quý trên giảng đường của rất nhiều thế lực đại tông.
Bạch Kiều Mặc cười thấu hồng trần: “Gã có con đường của gã, chúng ta có đạo nghĩa của chúng ta, gã có hứng thú hay không chẳng liên quan gì đến chúng ta cả, ta và Minh đệ đối với những thứ này đều không có nửa điểm hứng thú.”
Ý vị này là, bọn họ không có một tia ý niệm muốn nhúng tay vào cuộc tranh quyền đoạt vị trong hoàng thành, ngay cả Tứ Hồng thư viện và hai vị sư phụ của họ cũng đều đứng ngoài cuộc tranh đấu này.
Tiểu hầu gia vô cùng tán đồng: “Tránh xa một chút là tốt nhất.”
Chẳng phải bản thân hắn cũng trốn đến Cao Dương quận rồi sao.
Đi dạo một ngày, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc cũng coi như đã được mở mang tầm mắt về sự xa hoa cũng như vật giá đắt đỏ của hoàng thành. Ở nơi này, ngay cả một viên đan dược giống hệt như ở những nơi khác mà giá bán lại cao hơn rất nhiều, tuy nói là bán đắt, nhưng chi phí sinh hoạt cũng cao ngất ngưởng.
Ngày hôm sau, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc nhận được tin tức Tứ Hồng thư viện đã tới hoàng thành. Hai người lập tức xuất phát, tiến về phía học viện tu luyện hoàng gia ở phía bắc hoàng thành để hội quân với đoàn người Tứ Hồng thư viện.
Địa điểm diễn ra giải đấu được đặt ngay tại hoàng gia học viện, đối với một số thế lực tương đối quan trọng đến tham dự, hoàng gia học viện cũng sẽ sắp xếp nơi ăn chốn ở, Tứ Hồng thư viện chính là được hưởng đãi ngộ như vậy.
Vừa đến hoàng gia học viện không lâu, đoàn người từ Tứ Hồng thư viện thúc ngựa tới nơi. Phong Minh và Bạch Kiều Mặc vừa liếc mắt một cái liền nhìn thấy Bùi Ứng Mẫn đang dẫn đội đi ở vị trí đầu tiên.
Mà một người đi ở phía sau y khiến Phong Minh vừa nhìn thấy liền nhảy dựng lên, vội vã chạy ùa tới ríu rít gọi lớn.
“Sư phụ, sư phụ ngài cũng tới rồi! Con cứ tưởng sư phụ sẽ lưu lại trong thư viện chứ.”
Bạch Kiều Mặc cũng vô cùng ngạc nhiên khi Dư Tiêu lại đích thân tới đây, hắn nghĩ, có lẽ là vì Dư Tiêu không yên tâm về Phong Minh nên mới đặc biệt tới đây để cổ vũ cho y.
Phải nói rằng, Dư Tiêu sư phụ đến thật là đúng lúc, đến thật là diệu kỳ. Cứ như vậy, Phong Minh không còn là một nhân vật nhỏ bé mặc cho người ta bắt nạt nhào nặn nữa, ngay cả sư phụ của y cũng đã tự mình tới đây để chống lưng cho y rồi.
Phong Minh chạy biến đi tìm sư phụ của y, Bạch Kiều Mặc thì bước đến trước mặt đại sư huynh của mình, thân phận này của hắn cũng không cần thiết phải che giấu nữa rồi.
Hắn cung kính hành lễ với đại sư huynh: “Đại sư huynh, sư phụ lão nhân gia không tới sao? Đại sư huynh, mọi người đi đường này có thuận lợi không?”
Bùi Ứng Mẫn mỉm cười đấm nhẹ vào vai Bạch Kiều Mặc một cái: “Sư phụ phải trấn giữ thư viện, nên giao cho huynh dẫn đội tới đây. Chúng ta dọc đường này vô cùng thuận lợi, không ngờ lại để hai đệ tới trước một bước. Hai đệ đi con đường này gian nan hơn chúng ta nhiều, mọi chuyện đều suôn sẻ chứ?”
Bạch Kiều Mặc cười cười, không thèm để ý đến bộ dạng chấn động kinh hãi của những người xung quanh: “Rất suôn sẻ, chỉ có điều sau khi đến hoàng thành thì có gây ra chút chuyện, nhưng cũng may có Tông tiểu hầu gia che chở, ta và Minh đệ hết thảy đều bình an.”
Bản thân Bạch Kiều Mặc vốn không phải là người có thói quen đi mách lẻo tố khổ với người khác, theo thói quen ở kiếp trước của hắn thì chuyện này tuyệt đối sẽ không hé răng với đại sư huynh.
Nhưng ở cạnh Phong Minh lâu ngày, sự ảnh hưởng chung quy là không hề nhỏ, hắn cũng sẵn sàng thay đổi tư duy và cách làm trước đây của mình.
Đúng vậy, hắn chính là đang hướng đại sư huynh tố khổ mách lẻo đây.
Ở một phía khác, Phong Minh sau khi hàn huyên xong với sư phụ cũng đang líu lo đong đưa tố khổ với sư phụ của y rồi. Có kẻ muốn bắt nạt đồ đệ yêu quý của ngài, sư phụ ngài tuyệt đối không thể khoanh tay đứng nhìn đâu đấy nhé.
Đại sư huynh tỏ ra kinh ngạc trước việc Bạch Kiều Mặc tố khổ cũng như nội dung câu chuyện: “Ninh Viễn Hầu phủ? Thiên kim tiểu thư nhà gã tại sao lại phách lối đến mức đó, ngay cả đệ tử Tứ Hồng thư viện chúng ta mà nói quất roi là quất sao?”
Đại sư huynh nghe xong mà nổi trận lôi đình, người ngồi trong xe ngựa đến mặt còn chẳng thèm lộ ra, chẳng qua chỉ là nhìn vài cái vào xe ngựa và phu xe, kẻ bên trong liền không nói hai lời vung roi quất thẳng vào mặt Phong Minh.
Chuyện này nếu rơi vào người bình thường, một gương mặt chẳng phải sẽ lập tức bị quất cho nát bấy sao?
Bạch Kiều Mặc mỉm cười nói: “Cũng may tiểu hầu gia xuất hiện kịp thời, ta và Minh đệ không phải chịu một chút uất ức nào. Có điều nghĩ lại thì phủ kia chắc chắn sẽ không chịu từ bỏ ý đồ, hiện đang ráo riết truy tra thân phận của ta và Minh đệ để đòi lại món nợ này, ta và Minh đệ đã rước thêm phiền phức cho thư viện cũng như đại sư huynh rồi.”
Đại sư huynh phất tay: “Đây thì tính là phiền phức gì chứ, thư viện chúng ta tổng không đến mức ngay cả đệ tử của mình cũng không bảo vệ nổi, huống hồ đệ còn là sư đệ của huynh, càng không dung thứ cho kẻ khác bắt nạt, cũng có phải do hai đệ cố tình đi gây sự đâu.”
—