← Xuyên việt chi gia hữu chuế tế

Chương 124: Tiến Vào Di Phủ

22 min read 28.08.2026

Để khiến bản thân tin chắc đây không phải là mơ, Phong Minh còn tự nhéo mình một cái, đau thật, đúng là Tức Nhưỡng rồi.

Bạch Kiều Mặc lúc này tâm trạng cũng cực kỳ tốt: “Cho dù không phải Tức Nhưỡng thật sự, thì cũng là bảo vật cực kỳ tốt. Chuyến đi U Minh Cốc này, cho dù không thể tiến vào di phủ kia, chúng ta cũng đã rất hời rồi.”

Phong Minh liên tục gật đầu: “Tất nhiên là hời, vô cùng hời, chúng ta thật sự phát tài lớn rồi.”

Nhìn xem tình hình vừa rồi, nói cách khác, chỉ cần có đủ nguồn cung cấp nguyên khí, bọn họ liền có thể thúc ép linh thảo sinh trưởng không giới hạn, Phong Minh nằm mơ cũng có thể cười đến tỉnh luôn rồi.

Ui chao, vận khí của bọn họ sao có thể tốt đến thế chứ, chẳng lẽ đây chính là nguyên do của việc đi theo nhân vật chính?

Nghĩ như vậy, Phong Minh lại cười đến mức thấy răng không thấy mắt.

“Nhìn xem hai thứ còn lại là gì? Trong ngọc giản này là ghi chép điều gì đúng không?” Phong Minh mừng rỡ đến phát điên nhưng vẫn còn giữ chút lý trí, nhìn sang hai thứ còn lại.

Trên ngọc giản đến cả phong ấn cũng không có, Bạch Kiều Mặc rất dễ dàng liền đưa một tia hồn lực vào tra cứu. Sau đó, trên mặt lộ ra vẻ ngưng trọng.

“Chúng ta đoán đúng rồi, nơi này chính là nơi chôn giấu bảo vật của vị tiền bối kia, ba thứ này đều là do tiền bối để lại, hơn nữa cách ngày nay thời gian khá lâu rồi.”

“Tiền bối không phải tu giả của Phi Hồng Đại Lục, mà là từ đại lục khác đến, khi đó Phi Hồng Đại Lục vẫn chưa phải cục diện như bây giờ, đợi sau khi về có thể lật xem sử sách, nhìn xem thời điểm tiền bối xuất hiện cách ngày nay bao nhiêu năm.”

“Kẻ thù của tiền bối cũng đã đuổi theo đến Phi Hồng Đại Lục, nhưng tiền bối lúc sinh tiền đã trúng phải một loại độc tố nhắm vào hồn hải, độc tố không ngừng xâm chiếm thôn phệ hồn lực của tiền bối, tiền bối chính là chết dưới loại độc tố này.”

Phong Minh kinh ngạc hỏi: “Vậy bây giờ độc tố đâu rồi?”

Bạch Kiều Mặc lắc đầu: “Chắc là không còn nữa, trên hài cốt của tiền bối không hề có độc tố gì sót lại, đặc biệt là xương sọ, điểm này có thể khẳng định, không phải đã tiêu tán thì là bị người nào đó phát hiện mang đi rồi. Đúng rồi, vị tiền bối này lúc sinh tiền cũng là một vị luyện dược sư, trong đống đồ thu thập của người hẳn là có luyện dược thuật do người để lại, chính là hợp cho Minh đệ ngươi.”

“Cái này ngược lại lại hời cho ta rồi, chỉ là cảnh ngộ của tiền bối thật tồi tệ. Cho dù chúng ta có biết đi nữa, thời gian đã trôi qua lâu như vậy, cũng không có cách nào thay tiền bối báo thù rửa hận, kẻ thù của tiền bối không thể nào còn sống được.”

Bạch Kiều Mặc cất ngọc giản đi rồi nói: “Đợi tương lai chúng ta rời khỏi Phi Hồng Đại Lục, đến đại lục nơi tiền bối từng ở xem thử một chút đi.”

Phong Minh gật đầu, niềm vui sướng trước đó đã thu lại một chút, tiền bối lặng lẽ không tiếng động chết ở nơi này, bọn họ có được bảo vật do tiền bối để lại, không thể nào lại mở miệng cười lớn được nữa.

Bọn họ chỉ có thể làm những việc trong tầm tay mà thôi: “Chúng ta đem chôn cất hài cốt của tiền bối đi, kẻo bị người ta giẫm đạp, hoặc bị nhặt đi lợi dụng làm chuyện khác.”

Bạch Kiều Mặc gật đầu, đây là việc nên làm.

Thế là hai người lại một lần nữa đóng vai thợ đào đất, lần này đào một cái hố rất sâu, cái hố trước đó nông hơn nhiều, bọn họ không hy vọng có người đến quấy rầy nơi an nghỉ nghìn thu của tiền bối.

U Minh Cốc có lẽ không phải đất lành, nhưng làm nơi chôn cất xương cốt thì cũng có cái lợi, đó là sẽ không có quá nhiều người đến quấy rầy tiền bối an nghỉ.

Sau khi hai người đào xong hố, cẩn thận đem hài cốt của tiền bối chôn vào trong, đất lại lấp lên, khôi phục mặt đất về nguyên trạng. Bọn họ chỉ lưu lại ký hiệu ở nơi này để thuận tiện sau này tới nữa có thể tìm được, chứ không để người khác phát hiện ra nơi này có một ngôi mộ.

Có được đồ tốt của tiền bối, hai người cung kính hành lễ với tiền bối rồi mới cùng nhau quay người rời đi.

Bạch Kiều Mặc đưa nhẫn trữ vật cho Phong Minh, Tức Nhưỡng tiếp tục bỏ vào trong hộp mang theo bên người, bởi vì thứ này không có cách nào thu vào trong nhẫn trữ vật được, điều này vốn dĩ đã nói lên sự bất phàm của khối bùn đen.

Phong Minh không lập tức kiểm tra trong nhẫn trữ vật có những gì, đợi rời khỏi U Minh Cốc rồi nói sau.

“Bạch đại ca dự định sử dụng khối bùn đen này thế nào?”

Bạch Kiều Mặc liếc nhìn Thanh Uẩn Châu trước ngực rồi nói: “Lúc trước mở hộp phát hiện bảo vật này, Thanh Uẩn Châu đã có phản ứng, ta có trực giác Thanh Uẩn Châu hẳn là có thể dung hợp cùng một chỗ với Tức Nhưỡng, nhưng không biết khi dung hợp sẽ xuất hiện tình huống gì, cho nên cần phải tìm một nơi an toàn để tiến hành, vả lại trong Thanh Uẩn Châu vẫn còn hai cái hồn phách chưa xử lý.”

Phong Minh vừa nghe liền thấy tốt: “Trong Thanh Uẩn Châu vốn dĩ nguyên khí đã dồi dào, cái này có thể tiết kiệm được bao nhiêu nguyên tinh, dung hợp với Thanh Uẩn Châu là tốt nhất, dung hợp rồi, chẳng phải là có được một không gian gieo trồng tùy thân sao, lại còn là loại thần tốc nữa chứ.”

Sau vụ “lão gia gia tùy thân”, giờ lại nghe thấy một danh từ mới là “không gian gieo trồng tùy thân”, Bạch Kiều Mặc mỉm cười, nhưng cách ví von này rất hình tượng: “Đúng vậy, không gian gieo trồng tùy thân, sau này Minh đệ luyện đan không lo thiếu linh thảo để dùng nữa rồi.”

Hai người đều đang nghĩ xem nên sử dụng không gian của Thanh Uẩn Châu và Tức Nhưỡng như thế nào, vô tri vô giác càng đi càng sâu. Ban đầu tuy có đi đường vòng, nhưng lúc này đây, khoảng cách tới dấu ấn để lại trên người Ngô Ứng Ngạn trái lại ngày càng gần.

Phong Minh và Bạch Kiều Mặc cùng thu lại tâm tình, tập trung vào tình hình phía trước.

Lúc này đại khái sắp đến bình minh rồi, dấu ấn phía trước cũng đã sớm không di động nữa, rất có thể đã tới đích rồi.

Bọn họ không giống như Phong Minh và Bạch Kiều Mặc, sau khi tiến vào độc vụ thì phương hướng không được rõ ràng cho lắm, có lẽ đã tốn không ít thời gian mới tìm được nơi.

Nhưng nhóm Phong Minh sau khi vào đây, cứ nương theo dấu ấn trên người Ngô Ứng Ngạn mà đi đường thẳng là được rồi. Ngô Ứng Ngạn lại một lần nữa làm việc tốt, làm đèn chỉ đường cho nhóm Phong Minh một phen.

Đi được mười mấy phút, bọn họ liền nhìn thấy phía trước có năm ngọn minh đăng sáng rực, ở trong độc vụ đặc biệt nổi bật. Phong Minh suýt chút nữa thì bật cười thành tiếng, vội vàng kéo Bạch Kiều Mặc tìm nơi trốn đi.

Hai người tìm một gò đất nhỏ nằm rạp ở phía sau, từ xa nhìn mấy cái bóng đèn khổng lồ sáng rực ở phía trước. Phong Minh dùng ngón tay chỉ chỉ về phía xa hơn, dùng hồn lực ngưng âm nói: “Nơi đó chính là di phủ rồi nhỉ, bọn họ đang làm cái gì vậy? Cứ lượn qua lượn lại xoay quanh di phủ sao? Không vào được à?”

Di phủ cũng tỏa ra một tầng ánh sáng, có điều so với năm cái bóng đèn lớn kia thì ảm đạm hơn nhiều, nhưng cũng có thể nhìn thấy rất rõ ràng rồi.

Trước đó bọn họ đã đặc biệt tìm lưu ảnh thạch có ghi lại hình ảnh di phủ để xem qua, nhìn qua có vẻ như không lớn lắm, cái trước mắt này cũng vậy, nhưng có thể bên trong có không gian trận pháp mở rộng ra rồi.

Bạch Kiều Mặc cũng dùng hồn lực truyền âm: “Chắc là đang nghĩ cách phá giải cấm chế bên ngoài di phủ, di phủ tự mang cấm chế, nếu không thì đã sớm hòa làm một thể với môi trường nơi này rồi.”

Phong Minh gật đầu, cười nói: “Vậy chẳng phải chúng ta chỉ cần đứng đợi, không cần tốn chút sức lực nào sao?”

Bạch Kiều Mặc mỉm cười, chẳng phải chính là như vậy sao, Minh đệ lúc nào cũng có thể nói một chuyện trở nên vô cùng nhẹ nhàng.

Các phương thế lực kéo đến không thể nào không tính đến tình huống hiện tại, cho nên mấy phương thế lực đều mang theo trận pháp sư tiến vào. Ngay cả Thạch Nham Thạch lão gia tử, bên người mang theo hai người, trong đó một người cũng hơi am hiểu trận pháp.

Tuy nói không lợi hại bằng những trận pháp sư do các đại thế lực bồi dưỡng, nhưng ít ra có ông ta ở đây, sẽ không bị các thế lực khác lừa phỉnh.

Những người kia trái lại cũng không vội vã, bởi vì chỉ cần nguyên lực chưa cạn kiệt, minh đăng cách ly độc vụ sẽ không tắt, có điều con người không thể rời khỏi phạm vi ánh đèn bao phủ mà thôi.

Độc vụ ở nơi này so với bên ngoài càng thêm nồng nặc, một cái không cẩn thận là có thể mất mạng như chơi.

Phong Minh có thể từ xa nhìn thấy bóng dáng của Ngô Ứng Ngạn và Phong Lâm Lang, đúng rồi, còn có vị Nhiếp gia công tử kia nữa.

Hai người rất có kiên nhẫn chờ đợi, có lẽ cấp độ cấm chế của di phủ tương đối cao, phá giải tương đối phiền toái. Phong Minh đợi thời gian quá dài, thành ra vô tri vô giác đầu đã ngoẹo vào vai Bạch Kiều Mặc, ngủ thiếp đi mất.

Chú rùa nhỏ một bộ dạng muốn dùng vuốt che đi đôi mắt ti hí của mình, Bạch Kiều Mặc co ngón tay búng búng cái đầu nhỏ của nó, cứ thế để mặc cho Phong Minh tựa vào vai mình ngủ, dù sao bọn họ cũng không cần gấp gáp thời gian làm gì.

Cũng không biết đã qua bao lâu, Phong Minh ở trong giấc mộng ngọt ngào bị người ta nhẹ nhàng đẩy tỉnh, có giọng nói đưa vào trong tâm trí hắn: “Minh đệ tỉnh tỉnh, cấm chế bên ngoài di phủ đã bị phá vỡ rồi, bọn họ đang tiến vào trong di phủ.”

Phong Minh giật mình một cái liền tỉnh táo lại, nơi này không phân biệt được ngày đêm, Phong Minh rất ngượng ngùng gãi gãi đầu, truyền âm hỏi: “Ta đã ngủ bao lâu rồi? Lâu lắm rồi sao?”

Bạch Kiều Mặc cười: “Đại khái khoảng chừng hai ba canh giờ gì đó.”

“Hả, cư nhiên đã ngủ lâu như vậy, Bạch đại ca huynh cũng luôn không gọi ta dậy.”

“Dù sao tỉnh dậy thì cũng là đứng đợi thôi, như nhau cả.”

Phong Minh vẫn cảm thấy ngượng ngùng, bắt Bạch Kiều Mặc một mình khô khốc đứng đợi, đến một người nói chuyện cũng không có, thật nhàm chán biết bao.

Bạch Kiều Mặc xoa xoa tóc Phong Minh, dẫn hắn từ phía sau gò đất nhỏ bước ra.

Mấy cái bóng đèn phía trước đều đã tiến vào trong di phủ cả rồi, bây giờ chính là lúc nhóm Phong Minh xuất động.

Phong Minh hỏi: “Huynh nói xem chúng ta có nên thay đổi bộ dạng lần nữa không? Vạn nhất đụng phải bọn họ, chẳng phải sẽ bị bọn họ nhận ra chúng ta là cùng một giuộc với Thạch lão gia tử sao?”

Bạch Kiều Mặc nghĩ lại cũng thấy đúng: “Vậy được, liền đổi thêm một cái bộ dạng nữa, đợi khi nào ra ngoài lại đổi ngược trở lại.”

Phong Minh hào hứng hẳn lên: “Huynh nói xem, lần này chúng ta tên là gì?”

Bạch Kiều Mặc bật cười, bọn họ đều đã đổi qua mấy lần thân phận và tên tuổi rồi. Bạch Kiều Mặc suy nghĩ một chút rồi nói: “Hay là gọi là Mạc Phong và Mạc Bạch đi.”

Phong Minh vừa nghe liền thấy hay, thuận tai hơn nhiều so với cái tên mình thuận miệng đặt. Hắn chỉ vào chính mình nói: “Mạc Phong,” lại chỉ chỉ Bạch Kiều Mặc, “Mạc Bạch.”

Bạch Kiều Mặc mỉm cười gật đầu, hắn đem tên của hai người ngầm chứa vào trong đó rồi, hắn thích như thế này.

Hai người lại điều chỉnh lại hình tượng của bản thân một chút, biến thành hai vị đại thúc ngoài ba mươi tuổi có vẻ ngoài soái khí, sau đó lại nhìn nhau cười một tiếng, cảm thấy diện mạo và cái tên này có thể dùng về sau này, tức là sau khi vứt bỏ hai cái thân phận Đại Kiều Tiểu Kiều kia, đỡ cho sau này lại phải tốn óc nghĩ tên nữa.

Chú rùa nhỏ lắc lắc đầu, lại phun ra một cái bong bóng nguyên khí, hai vị chủ nhân thật là biết chơi quá đi mà.

Hai người ở trên người mình lại dán thêm mấy tầng linh phù liễm tức ẩn thân, lúc này mới cẩn thận tiến về phía di phủ.

Đi tới nơi lúc trước những người kia từng đứng, Bạch Kiều Mặc cẩn thận nghiên cứu cấm chế nơi này một chút, không tốn bao nhiêu công sức, ngay tại cái cửa khẩu mà những người phía trước đã mở ra, lại đem cửa khẩu mở ra lần nữa, sau khi dẫn Phong Minh tiến vào trong liền quay người che giấu cửa khẩu lại.

“Bên trong quả nhiên đã dùng không gian trận pháp mở rộng ra rồi nhỉ.” Tiến vào bên trong nhìn một cái, không gian liền lớn hơn rất nhiều so với nhìn từ bên ngoài.

Bạch Kiều Mặc gật đầu, phía trước không có động tĩnh gì, hắn dẫn Phong Minh tránh xa đám đông đi vòng vòng trước.

Tìm được một nơi, Bạch Kiều Mặc và Phong Minh liền ẩn trốn trước. Bạch Kiều Mặc muốn nghiên cứu trận pháp bên trong di phủ này trước, nếu làm rõ được cách bố trí trận pháp thì hắn liền có thể nắm giữ quyền chủ động trong tay bọn họ.

Phong Minh cũng không cảm thấy lãng phí thời gian, Bạch Kiều Mặc nếu có thể nghiên cứu thấu đáo trận pháp nơi này thì bọn họ liền có thể mượn trận pháp di phủ để ẩn mình tốt hơn, dù sao bên ngoài có nhiều cao thủ Nguyên Đan Cảnh như vậy, thân hình nhỏ bé của hai người bọn họ gánh không nổi.