Chương 1179: Lần lượt bế quan
Tin tức mà Thạch Nhân tộc biết được nhiều hơn hẳn so với những gì Vân Lĩnh học phủ cung cấp. Thạch Mông cũng đã nói rõ cho Phong Minh và Bạch Kiều Mặc biết về mức độ nguy hiểm của khu vực hỗn loạn, cũng như mức độ kịch liệt của cuộc tranh đấu sắp tới.
Mỗi lần Thất Lạc Đại Lục mở ra, tu giả vào trong lịch luyện đều tử thương thảm trọng, hơn phân nửa số tu giả đều chết trong khoảng thời gian một năm cuối cùng.
Hiện tại trong Thất Lạc Đại Lục không ngừng truyền ra tin tức có tu giả vẫn lạc, trong đó cũng không thiếu những thiên tài, nhưng so với năm cuối cùng thì những chuyện này có thấm vào đâu.
Phong Minh và Bạch Kiều Mặc nhìn nhau một cái, nói: “Đa tạ Thạch thiếu chủ đã nhắc nhở chúng ta.”
Thạch Mông khoát tay. Chút nhắc nhở này so với sự giúp đỡ của Phong Minh và Bạch Kiều Mặc dành cho Thạch Nhân tộc thì chẳng đáng là gì.
Thạch Nhân tộc, kể cả Thạch thiếu chủ, đều không tham lam. Sau khi tìm được hài cốt của tộc nhân, bọn họ liền không muốn tiếp tục thám hiểm nữa. Phong Minh và Bạch Kiều Mặc cũng nhìn ra ý định đó, nên chủ động đề nghị chia ra hành động riêng.
Thạch Mông cũng đem kế hoạch tiếp theo của bọn họ nói cho hai người: “Chúng ta định tìm một nơi thanh tĩnh để bế quan tu luyện. Nếu có tộc nhân nào đột phá được Chân Tiên thì tốt nhất, còn không được thì khu vực hỗn loạn năm cuối cùng, chúng ta cũng phải xông vào một phen.”
Phong Minh nói: “Chúc các ngươi may mắn.”
Thạch Mông cảm kích nói: “Các ngươi cũng vậy. Nhị vị đạo hữu bảo trọng, Kim Tử, Tiểu Tinh, các ngươi cũng bảo trọng.”
Không biết có phải ảo giác hay không, bọn họ cảm thấy khi ở cạnh Phong Minh và Bạch Kiều Mặc, luồng năng lượng khó có thể chịu đựng xung quanh dường như cũng trở nên thanh khiết hơn không ít.
Đương nhiên đó không phải ảo giác, bởi vì bên cạnh Phong Minh có một con Âm Cổ không ngừng hấp thu tử khí xung quanh, nên bọn họ mới cảm thấy hoàn cảnh khá hơn đôi chút.
Sau khi từ biệt Phong Minh, đám tu giả Thạch Nhân tộc không còn lưu luyến mảnh không gian vỡ vụn này nữa, thẳng hướng lối ra mà đi.
Mục tiêu của bọn họ hết sức đơn giản. Hoàn thành nhiệm vụ rồi thì tự nhiên không nán lại nữa, tiếp theo chính là bế quan dốc toàn lực đột phá Chân Tiên.
Vốn dĩ bọn họ đã chuẩn bị đủ tài nguyên để tấn cấp Chân Tiên, lần này lại tìm được một phần di hài của tiền bối, còn thu được một ít tài nguyên do tiền bối lưu lại, việc đột phá cảnh giới Chân Tiên lại càng thêm nắm chắc.
Thạch Nhân tộc với mục tiêu đơn giản mà kiên định như vậy khiến Phong Minh và Bạch Kiều Mặc có không ít hảo cảm.
Mặc dù đứng trước mặt bọn họ, hai người luôn cảm thấy mình như kẻ lùn tịt, ai bảo thân hình Thạch Nhân tộc lớn quá mức làm gì.
Nói chuyện với bọn họ, dù họ có ngồi xuống thì cũng phải ngẩng đầu lên, cổ có chút ê ẩm.
Phong Minh nói: “Cũng không biết trong khoảng thời gian tới, Thất Lạc Đại Lục này sẽ xuất hiện bao nhiêu Chân Tiên.”
Tuy hai người cũng đã tấn cấp tới Hư Tiên đỉnh phong, nhưng từ Hư Tiên đỉnh phong lên Chân Tiên cũng cần một quá trình tích lũy. Bọn họ còn cách cửa ải đột phá một khoảng, vì thế cũng không vội vã gì.
Hơn nữa, dù đám tu giả kia có tấn cấp được Chân Tiên thì đã sao? Bọn họ cũng chẳng hề e ngại đối đầu với Chân Tiên.
Mục tiêu của Thạch Nhân tộc kiên định không lay chuyển như vậy, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc tự nhiên cũng sẽ không thay đổi mục tiêu của mình, gấp gáp cầu thành mà tấn cấp Chân Tiên. Bọn họ vẫn cứ theo kế hoạch của mình tiếp tục lịch luyện.
Nghỉ ngơi một lúc, đoàn người Phong Minh lại tiếp tục tìm kiếm bảo vật trong mảnh không gian vỡ vụn. Cùng lúc đó, Âm Cổ không ngừng truyền năng lượng sang cho Phong Minh, tu vi của hắn chậm rãi tăng trưởng.
Cảm giác này thật sự rất tuyệt diệu.
Phong Minh thầm nghĩ, chẳng trách không ít tu giả nguyện ý đi đường tắt, bởi vì phương thức tấn cấp như vậy quá đỗi nhẹ nhàng, ai còn muốn đi con đường gian nan hơn nữa?
May mà con Âm Cổ này thực lực còn yếu, dốc hết sức hấp thu tử khí thì lượng cũng có hạn. Phong Minh cách một quãng thời gian lại luyện hóa nó cho tốt, nên cũng không đến mức một lòng một dạ đi theo con đường này.
Bọn họ cứ thế đi đi dừng dừng, thỉnh thoảng lại có chút thu hoạch. Còn ở bên ngoài Thất Lạc Đại Lục, đúng như lời bọn họ và Thạch Mông đã nói, không ít thiên tài tu giả mà mọi người quen thuộc đều đã không còn thấy bóng dáng.
Mà đám thiên tài tu giả này tu vi đều ở Hư Tiên đỉnh phong. Không thấy bóng dáng không phải vì mất tích hay xảy ra chuyện gì, mà là lựa chọn bế quan.
Vào đây đã lâu như vậy, những tài nguyên nên thám hiểm thu hoạch thì cũng đã thu hoạch được một đợt, vì vậy đám tu giả này chuẩn bị đột phá Chân Tiên.
Hành động như vậy đương nhiên không liên quan gì đến những tu giả còn cách bình cảnh đột phá một khoảng khá xa. Đám tu giả này dù kém hiểu biết đến đâu, lúc này cũng giống Phong Minh bọn họ, đã nhận được tin tức về khu vực hỗn loạn, biết rõ mục tiêu cuối cùng của đám tu giả đang bế quan chuẩn bị tấn cấp kia là nơi nào.
Đó chính là chuẩn bị cho việc tiến vào khu vực hỗn loạn.
“Không biết ai sẽ là người đầu tiên tấn cấp, có phải Dịch Hành Dương không? Hắn bế quan khá sớm.”
“Cũng có thể là thiên tài tu giả khác, như Chung Ưng Ly kia, biết đâu lại gặp được cơ duyên lớn, thời gian tấn cấp còn sớm hơn cả Dịch Hành Dương.”
“Cũng có thể là những tu giả mà chúng ta chưa từng nghe danh. Dù sao lần này vào đây, số Hư Tiên đỉnh phong không ít. Nghe nói có mấy Hư Tiên đỉnh phong vốn đã có thể tấn cấp từ trước rồi, nhưng sớm biết Thất Lạc Đại Lục sắp mở ra nên cố ý áp chế một thời gian, vì vậy vừa vào Thất Lạc Đại Lục là đã có thể tấn cấp.”
“Đúng vậy, tin tức của chúng ta tương đối trễ, đến lúc Thất Lạc Đại Lục sắp mở mới biết. Nhưng những đại thế lực kia thì sao? Đặc biệt là tám phương đại thế lực nắm giữ lệnh bài, bọn họ tự nhiên đã sớm biết tình hình phong ấn suy yếu, cũng sẽ chuẩn bị từ trước.”
“Ta còn nghe nói, đệ tử Hư Tiên đỉnh phong của các đại thế lực đều đã bế quan, nhưng các đệ tử khác vẫn đang tìm kiếm tung tích của Kiều Trạch và Kiều Hải.”
“Đương nhiên phải tìm rồi. Nghĩ cũng biết khu vực hỗn loạn là nơi như thế nào. Có Trọng Khung Phong trong tay, sự an toàn khi tiến vào khu vực hỗn loạn sẽ tăng lên rất nhiều. Càng đến thời điểm mấu chốt, các bên càng không muốn bỏ lỡ. Trước tiên tra xét tung tích của hai tu giả kia, đợi khi có đồng môn tấn cấp Chân Tiên rồi thì một lần đoạt lấy Trọng Khung Phong.”
“Xem ra càng về sau, Thất Lạc Đại Lục này càng có trò hay để xem.”
Bên ngoài, các phương tu giả càng mong chờ sự xuất hiện của Kiều Trạch và Kiều Hải bao nhiêu, thì Phong Minh và Bạch Kiều Mặc lại càng bình tĩnh không lộ mặt bấy nhiêu.
Thạch Mông nhắc nhở bọn họ về tình hình khu vực hỗn loạn, thực ra còn có một dụng ý khác.
Thạch Mông từ bên ngoài tiến vào, nghe được không ít tin tức, đương nhiên cũng biết chuyện Trọng Khung Phong đang nằm trong tay bọn họ.
Ý nghĩa của Trọng Khung Phong đối với khu vực hỗn loạn là điều không cần nói cũng rõ. Các bên tuyệt đối sẽ không buông tha Trọng Khung Phong. Lúc này, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc lại càng phải giữ chặt lớp ngụy trang của mình.
Sau khi lùng sục khắp mảnh không gian vỡ vụn một lượt, để Kim Tử và Tiểu Tinh quay về không gian, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc liền rời khỏi mảnh không gian vỡ vụn, đồng thời cũng rời khỏi chỗ hiểm địa này, ra bên ngoài lộ mặt một chút.
Dù sao chân thân của bọn họ cũng đã biến mất quá lâu, không lộ diện nữa sẽ khiến một số kẻ hữu tâm nghi ngờ, chẳng hạn như bọn buôn tin tức Linh Âm Lâu.
Phong Minh còn liên lạc với đại sư huynh Mạnh Huyền Chí, đem tin tức khu vực hỗn loạn sẽ mở ra vào năm cuối cùng báo cho đại sư huynh.
Theo ý của Phong Minh và Bạch Kiều Mặc, Vân Lĩnh học phủ thực sự không cần thiết phải dấn vào vũng nước đục này. Một khi nhúng vào, tử thương tất sẽ thảm trọng.
Hơn nữa, dù có tìm được thứ tốt, bọn họ cũng không cho rằng đám học viên của Vân Lĩnh học phủ có thể an toàn mang nó trở về.
Vì vậy chi bằng buông bỏ, đại sư huynh cũng có thể ở bên ngoài an tâm chuẩn bị tấn cấp Chân Tiên. Đến lúc loạn lạc, đại sư huynh cũng có năng lực tự bảo vệ mình.
Mạnh Huyền Chí nhận được truyền tin của tiểu sư đệ, trên mặt lộ vẻ trầm ngâm.
Khoảng thời gian này, bọn họ cũng đã nhận được không ít tin tức về khu vực hỗn loạn. Mọi người quả thực có ý định tranh đoạt một phen.
Có được một Huyền Tiên, ý nghĩa đối với Vân Lĩnh học phủ là vô cùng trọng đại. Học phủ đưa bọn họ vào đây, thực ra cũng có ý đó, chính là vì tranh đoạt tài nguyên để tấn cấp Huyền Tiên.
Nhưng vào đây lâu như vậy, cũng đủ để bọn họ nhận thức được thiên tài của các bên và những đại thế lực cường thế.
So với bọn họ, thực lực tổng thể của Vân Lĩnh học phủ kém hơn không ít. Tranh đoạt cùng bọn họ, Mạnh Huyền Chí cũng không có bao nhiêu nắm chắc.
Địch Việt thấy vậy hỏi: “Là tin tức của Phong sư đệ à?”
Mạnh Huyền Chí gật đầu, nói thật: “Sư đệ bảo ta chuyên tâm tấn cấp Chân Tiên, từ bỏ việc tiến vào khu vực hỗn loạn. Tiểu sư đệ và Bạch sư đệ đều không xem trọng việc chúng ta có thể thành công.”
Địch Việt và Tống sư tỷ bên cạnh đều thở dài. Bọn họ thực ra cũng nhận thức được khoảng cách với các đại thế lực khác.
Tuy rằng sau khi tiến vào, bọn họ cũng đang lợi dụng mọi tài nguyên có thể để nâng cao bản thân, nhưng người khác cũng tăng tiến không kém, thậm chí mức tăng còn lớn hơn bọn họ.
Địch Việt nói: “Vậy là thực sự từ bỏ sao?”
Biết rõ tỷ lệ thành công không lớn, nhưng bảo từ bỏ hẳn thì lại không cam tâm.
Mạnh Huyền Chí nói: “Tiểu sư đệ nói đệ ấy và Bạch sư đệ sẽ tùy cơ hành sự.”
Lông mày của Địch Việt và Tống sư tỷ lập tức nhíu lại. Ý này là để hai vị sư đệ đơn độc mạo hiểm?
Đối với Vân Lĩnh học phủ mà nói, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc còn quan trọng hơn tất cả đám học viên bọn họ gộp lại.
“Nhưng…”
Mạnh Huyền Chí thì biết Trọng Khung Phong đang ở trong tay các sư đệ, bọn họ tiến vào khu vực hỗn loạn sẽ có nắm chắc hơn bọn mình.
Hắn còn biết một điều nữa, Phong Minh bọn họ hẳn sẽ không từ bỏ cơ hội tiến vào khu vực hỗn loạn lần này. Đừng nói là hắn, e rằng sư phụ tới đây cũng không ngăn cản được.
Vì vậy Mạnh Huyền Chí nghĩ một chút rồi nói: “Những ai có khả năng đột phá Chân Tiên, đều chuẩn bị một chút rồi cùng ta bế quan. Đến lúc đó có thêm hai Chân Tiên cùng tiếp ứng các sư đệ mới là chính lý.”
Tài nguyên để đột phá Chân Tiên bọn họ không thiếu. Không nói đến những thứ vốn đã chuẩn bị, sau khi tiến vào cũng thu hoạch được một ít.
Hơn nữa, trong lúc thám hiểm, bọn họ cũng phát hiện một nơi bế quan không tồi. Ở đó bế quan tấn cấp sẽ ung dung hơn.
Địch Việt và Tống sư tỷ nhìn nhau. Xem ra Mạnh Huyền Chí làm đại sư huynh cũng không khuyên được, vậy bọn họ lại càng bất lực.
Lời Mạnh Huyền Chí nói cũng có lý. Hai người nghĩ một chút, liền quyết định cùng hắn bế quan đột phá.
Thấy đại sư huynh hồi âm nói sẽ chuẩn bị bế quan tấn cấp, Phong Minh cũng thở phào nhẹ nhõm: “Đại sư huynh nghe lời khuyên của ta, lần này mọi người sẽ không vào khu vực hỗn loạn. Đại sư huynh nói nhất định sẽ tấn cấp, đến lúc đó sẽ ở bên ngoài khu vực hỗn loạn tiếp ứng chúng ta.”
Bạch Kiều Mặc gật đầu, có thể nghe lời khuyên là tốt, đến lúc đó bọn họ cũng bớt lo lắng.
Bình Tư Vọng và Trần Liệt bên đó cũng ổn. Tu vi hai người rốt cuộc vẫn còn yếu một chút. Gia tộc của bọn họ tuy cũng tham gia tranh đoạt, nhưng sẽ không để bọn họ tiến vào khu vực hỗn loạn, mà để bọn họ ở lại bên ngoài.
Việc Phong Minh và Bạch Kiều Mặc lộ diện, đương nhiên khiến bọn buôn tin tức Linh Âm Lâu cũng chú ý tới hành tung của họ. Nhưng so với các thiên tài tu giả khác, hai vị này đáng chú ý có quá ít điểm. Sau khi tiến vào Thất Lạc Đại Lục, cũng không có tin tức gì liên quan đến họ.
Nào ngờ không lâu sau, hai vị này lại tìm đến một nơi tụ cư của tu giả, mở một cửa tiệm ở đó, chuyên làm ăn về tiên đan và tiên trận.
Người phụ trách của Linh Âm Lâu nhận được tin tức, hơi nhíu mày. Hắn nhớ ra rồi, hai vị này đúng là nổi danh nhờ tiên đan thuật và tiên trận thuật.