← Xuyên việt chi gia hữu chuế tế

Chương 1176: Dưới Chân Tiên không đối thủ

20 min read 31.08.2026

 

Không người cứu giúp, cảnh tượng lại tàn khốc vô cùng, những tu giả chính diện giao chiến kia ai còn muốn liều chết chiến tới cùng, vì vậy có tu giả bất chấp tất cả mà bỏ chạy.

Bạch Kiều Mặc thực ra có đủ thực lực ngăn chặn những tu giả này lại, nhưng hắn và Phong Minh không thể bảo đảm giữ được toàn bộ tu giả trên ba chiếc tiên chu.

Vì vậy hắn không động dụng lực lượng không gian để ngăn cản, sau khi truy kích không thành liền mặc kệ bọn họ chạy trốn.

Mục đích lần này của bọn họ chính là đánh cho những kẻ thèm muốn kia phải sợ hãi.

Tất cả những chuyện này nhìn qua tưởng chừng diễn ra rất lâu, nhưng thực ra từ khi trận chiến bắt đầu, tới khi đám tu giả chính diện giao chiến kia kẻ chết kẻ trốn, chẳng qua chỉ trong vài phút ngắn ngủi.

Giải quyết xong đám địch nhân kia, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc liền xoay người, lạnh lùng nhìn về phía những tu giả đang công kích Trọng Khung Phong.

Lúc này bọn họ mới hoảng nhiên phát hiện đã có một chiếc tiên chu bị hai người Phong Minh giải quyết, lại tiếp xúc với ánh mắt lạnh lẽo của hai người này, không biết vì sao, trong lòng liền sinh ra ý sợ hãi.

Thực lực của hai người này, cao hơn so với bọn họ tưởng tượng, bọn họ đã quá xem thường hai người này rồi.

Tưởng rằng có thể dựa vào số lượng áp đảo bọn họ, nào ngờ lại xuất hiện cục diện thế này.

Trận diện im lặng trong chốc lát, ngay cả công kích cũng dừng lại.

“Tiếp tục công kích?” Một tu giả thử đề nghị.

Những tu giả này có chút tiến thoái lưỡng nan, cứ như vậy bỏ chạy, thì tỏ ra quá vô năng.

Nhưng nếu tiếp tục chiến đấu, bọn họ có lòng tin phá vỡ phòng ngự của Trọng Khung Phong, hay có thể đánh bại hai tên gia hỏa này không?

Bọn họ còn đang do dự, đang chần chừ, thế nhưng Phong Minh và Bạch Kiều Mặc không cho bọn họ thời gian do dự, hai người cùng một lúc lại ra tay, lần này vẫn là chọn cùng một chiếc tiên chu để công kích, chứ không tách ra.

Hai người hợp lực, sức chiến đấu càng mạnh hơn, đây là muốn tập hỏa giải quyết một đám địch nhân trước, rồi mới xử lý đám tiếp theo.

“Cẩn thận! Đáng chết!”

Những tu giả này thấy Phong Minh và Bạch Kiều Mặc hung mãnh công kích tới, cũng không biết là đang chửi rủa ai, vừa mắng mỏ vừa vội vàng một bên phòng ngự một bên tấn công.

Phong Minh và Bạch Kiều Mặc lúc chiến đấu khí thế toàn khai, đương nhiên tu vi thực sự cũng không thể che giấu, đây rõ ràng là hai Hư Tiên đỉnh phong, nào phải Hư Tiên hậu kỳ?

Thời điểm Hư Tiên hậu kỳ còn có thể khiến Dịch Hành Dương chịu thiệt, huống chi bây giờ thực lực đã đại tiến.

Những tu giả này tức tới chửi ầm lên, bọn họ đều bị lừa rồi.

Những tu giả trên chiếc tiên chu còn lại nhìn nhau, sau đó bọn họ làm ra một hành động vô cùng bất hậu, đó chính là lập tức khởi động tiên chu chạy theo hướng rời xa chiến trường, bỏ rơi đồng minh phe kia, mặc kệ sống chết của bọn họ.

Những tu giả đang giao chiến với hai người Phong Minh, thấy một đồng minh khác bỏ chạy mất, càng tức điên, chiến đấu cũng luống cuống tay chân, trong thế đánh nhanh tấn công mạnh của Phong Minh và Bạch Kiều Mặc liền tan tác.

Vì vậy cũng đua nhau bỏ chạy, lưu lại thêm nữa chỉ làm nơi này thêm một vong hồn.

Có kẻ chạy nhanh, thành công thoát khỏi chiến trường, có kẻ động tác chậm một nhịp, công kích của Phong Minh và Bạch Kiều Mặc đã tới nơi, bị một kích mất mạng.

Những tu giả còn sống càng bất chấp tất cả, thà tu vi tổn hại, cũng phải cẩu hoạt giữ mạng.

Có kẻ đốt cháy tinh huyết của mình để độn ra tốc độ nhanh nhất, có kẻ thì khởi động không gian truyền tống phù.

Không ai biết trong Thất Lạc đại lục, không gian truyền tống phù sẽ đưa bọn họ đi đâu, có lẽ giây tiếp theo cũng là kết cục mất mạng, đánh cược chính là cơ hội sống sót kia, biết đâu có thể sống được.

Không lâu sau, hiện trường chỉ còn lại những thi thể trôi nổi trong tinh không, cùng một chiếc tiên chu.

Ba chiếc tiên chu, một chiếc thấy tình thế bất lợi chạy trước, một chiếc nổ tung dưới công kích hung mãnh của Phong Minh và Bạch Kiều Mặc, còn lại chính là chiếc này, những tu giả kia đều bỏ chu chạy trốn, không ai còn bận tâm tới tiên chu nữa.

Bạch Kiều Mặc thu hồi Trọng Khung Phong, quét mắt nhìn bốn phía, xa xa có giấu mấy tu giả đang rình mò, nhưng bọn họ không hiện thân, Bạch Kiều Mặc và Phong Minh cũng mặc kệ.

Thả Kim Tử và Tiểu Tinh ra, bọn họ nhanh chóng quét dọn chiến trường, ngay cả tiên chu cũng thu đi, và dễ dàng xóa bỏ hồn lực ấn ký trong tiên chu.

Khoảnh khắc ấn ký bị xóa bỏ, một tu giả đang liều mạng chạy trốn, phụt một tiếng phun ra một ngụm máu tươi, thế nhưng cũng không dám dừng lại, chỉ sợ hai người kia đuổi theo.

Dọn dẹp chiến trường xong, Bạch Kiều Mặc phóng xuất tiên chu, mọi người bước lên tiên chu, “vút” một tiếng, tiên chu liền phóng đi xa.

Rất lâu sau, mấy phe tu giả ẩn nấp quan sát từ xa mới ló đầu ra, và bay tới chính giữa chiến trường vừa rồi.

Thi thể vẫn còn đó, nhưng trữ vật khí cụ trên người đều không thấy đâu, không gian nơi này cũng vì trận chiến kịch liệt trước đó mà tăng thêm rất nhiều khe nứt không gian.

Một tu giả lau mồ hôi lạnh trên trán: “Thật sự rất hung tàn, hơn nữa còn là hai Hư Tiên đỉnh phong, tốc độ tấn cấp nhanh thật.”

Bọn họ dám nói, hai người này lúc mới vào Thất Lạc đại lục, chắc chắn là Hư Tiên hậu kỳ, chính là ở trong Thất Lạc đại lục lần lượt đạt được cơ duyên tấn cấp.

Kiều Trạch thì không nói, còn Kiều Hải chắc là nhờ di sản của Huyền Tiên Lôi Hổ mà tấn cấp.

“Các ngươi đã thấy chưa, cùng là Hư Tiên đỉnh phong, cũng không trụ được mấy chiêu dưới tay hai tên gia hỏa này, liền chết trong tay bọn họ.”

“Không dễ chọc, thật sự không dễ chọc, bây giờ thêm Trọng Khung Phong, càng như hổ thêm cánh, trong Hư Tiên không thể có đối thủ, xem ra chỉ có thể chờ Chân Tiên xuất hiện, xem bọn họ có đấu lại được không.”

“Đi thôi, sau trận chiến này, các phương tu giả chắc sẽ an phận một thời gian.”

Mấy tu giả này trò chuyện vài câu, liền độn về các hướng khác nhau.

Theo bọn họ rời đi, rất nhanh, tin tức nơi này liền truyền khắp Thất Lạc đại lục, còn có lưu ảnh thạch làm chứng.

Thế lực ba phương liên hợp đối phó hai người Kiều Trạch và Kiều Hải, đều bị bọn họ đánh tới chạy trối chết, kẻ không kịp chạy đều phải bỏ mạng.

Ba phương thế lực này đều là những thế lực có tên có tuổi trong tiên vực của mình, tuyệt không phải thế lực nhỏ, thực lực cũng không yếu, thế nhưng bọn họ liên hợp mấy chục tu giả, cũng không gây được tổn thương bao nhiêu cho hai người Kiều Trạch và Kiều Hải.

Các phương cũng không cần đoán tung tích Trọng Khung Phong nữa, trong trận chiến, hai người đã quang minh chính đại lấy Trọng Khung Phong ra.

Không ít tu giả nhận được lưu ảnh thạch, nghiên cứu đi nghiên cứu lại cảnh tượng trận chiến, đặc biệt là vai trò của Trọng Khung Phong trong trận chiến, thứ này dùng còn tốt hơn cả nhị phẩm phòng ngự tiên khí khác.

“Trọng Khung Phong này vốn ở trong tay tu giả Ngục Môn đã dễ dùng như vậy sao?”

“Vậy phải để tu giả Ngục Môn ra trả lời rồi, nhưng đám gia hỏa đó đều là lũ ẩn đầu giấu đuôi, nào dám quang minh chính đại ra nói chuyện, chỉ biết âm thầm hành sự.”

“Loại tiên khí này nhìn là biết không giống thứ tu giả Ngục Môn thường dùng, vị ngũ trưởng lão kia chắc hẳn cũng chỉ ngẫu nhiên có được, không thường dùng, mang vào Thất Lạc đại lục, chẳng qua là coi trọng tác dụng trấn áp không gian của nó.”

“Tu giả Ngục Môn thật ngu xuẩn, đem tiên khí tốt như vậy đưa tới tay người ta, tăng cường thực lực của bọn họ, giờ đây hai người Kiều Trạch Kiều Hải này càng khó đối phó hơn, nhìn phòng ngự của Trọng Khung Phong này là biết cực khó phá vỡ, phá không được thì đánh kiểu gì?”

“Cho dù Dịch Hành Dương ra mặt, trước khi tấn cấp Chân Tiên, e rằng cũng không phải đối thủ của hai vị này.”

“Trong Hư Tiên, bọn họ e là đệ nhất nhân rồi.”

“Dưới Chân Tiên không đối thủ.”

Trận chiến này đã làm chấn nhiếp rất nhiều tu giả, điều này khiến bọn họ ý thức được, dùng thủ đoạn bình thường, căn bản không thể ngăn cản đà quật khởi của hai vị này.

Nhưng muốn lợi dụng thủ đoạn không chính đáng, ví dụ như lợi dụng hoàn cảnh đặc thù của Thất Lạc đại lục, thì hai người này lại có được Trọng Khung Phong của Ngục Môn, có Trọng Khung Phong trong tay, căn bản không cần lo lắng không gian sụp đổ sẽ uy hiếp tới bọn họ.

Thực ra cũng chính vì vậy, tu giả của không ít thế lực mới nhắm vào bọn họ, cố gắng cướp đoạt Trọng Khung Phong.

Trước đó chỉ là không biết Ngục Môn có bảo vật này, nếu không đã sớm có tu giả xuống tay cướp đoạt tổ chức Ngục Môn rồi.

Ngay cả tu giả Ngục Môn đang ẩn nấp trong bóng tối quan sát động tĩnh bên ngoài, cũng không ngờ tới kết quả lại như vậy, Ngục Môn tổng cộng có bốn chi đội tiến vào, cũng nghĩa là có bốn đội trưởng.

Một đội trưởng trong số đó chết trong tay Phong Minh và Bạch Kiều Mặc, còn lại ba vị đội trưởng, ba vị này hận tên họ Ngô kia tới tận xương tủy.

Giờ đây thấy Phong Minh và Bạch Kiều Mặc lợi dụng Trọng Khung Phong chống địch, càng mắng to tên họ Ngô là phế vật, thế mà lại làm ra chuyện ngu xuẩn nhất là tư địch như vậy.

“Hỗn trướng hỗn trướng! Tên họ Ngô hỗn trướng chưa vào Thất Lạc đại lục đã ngông nghênh nhất, không coi ba phương chúng ta ra gì, kết quả thì sao? Tiên khí tốt như vậy thế mà lại đem tặng cho người khác, tăng thêm rất nhiều khó khăn cho nhiệm vụ của chúng ta, cái tên hỗn trướng đáng chết!”

“Ta thấy Trọng Khung Phong này rơi vào tay Kiều Hải, phát huy tác dụng còn lớn hơn cả trong tay tên họ Ngô, Kiều Hải hiểu Trọng Khung Phong hơn tên họ Ngô kia.”

Bọn họ còn một câu không dám nói ra, e rằng ngay cả ngũ trưởng lão cũng chưa thể khai phá hết công năng của Trọng Khung Phong.

Cũng vì vậy Trọng Khung Phong căn bản không phải tiên khí ngũ trưởng lão quen dùng, nếu không ngoại giới đã sớm có danh tiếng của tiên khí Trọng Khung Phong này rồi.

“Nhất định phải đoạt lại Trọng Khung Phong, nếu không tất cả chúng ta đều không có kết cục tốt, đám gia hỏa bên ngoài kia vô dụng, chúng ta phải nghĩ ra biện pháp tốt hơn.”

Bọn họ đương nhiên là muốn dùng âm chiêu, không thể quang minh chính đại giao chiến với hai người này, cũng không đánh lại, trước mắt điều duy nhất có lợi cho bọn họ, chính là bọn họ ở trong tối, còn hai người kia ở ngoài sáng.

Nhưng sự thật đúng là như vậy sao?

Phong Minh và Bạch Kiều Mặc đã ý thức được các phương tu giả thèm đỏ mắt Trọng Khung Phong tới mức nào, muốn cướp đoạt ra sao, nếu tiếp tục đội thân phận Kiều Trạch và Kiều Hải mà hành tẩu, thì khắp nơi đều là địch.

Hai người không muốn sống những ngày như vậy, thế là tạm thời từ bỏ lớp thân phận Kiều Trạch Kiều Hải, sau khi điều khiển tiên chu tiến vào một khu vực nguy hiểm, liền ở nơi không người khôi phục chân thân.

Phong Minh nói: “Đáng tiếc, sau này Trọng Khung Phong không thể quang minh chính đại lấy ra dùng được nữa, thân phận Kiều Trạch Kiều Hải này vẫn rất hữu dụng.”

Kim Tử và Tiểu Tinh bọn họ đành phải vào trong không gian, nếu bọn họ ra ngoài, cho dù thay đổi dung mạo, xuất hiện bên cạnh Phong Minh và Bạch Kiều Mặc cũng đáng ngờ.

Kim Tử kháng nghị: “Đều do đám Ngục Môn đáng chết, tin tức về Trọng Khung Phong chắc chắn do bọn chúng truyền ra, phải nghĩ cách tìm ra toàn bộ tu giả Ngục Môn còn lại, giết sạch bọn chúng.”

Lôi Thú cũng phụ họa: “Đúng vậy, đều bị người ta ức hiếp tới tận cửa rồi, sao có thể không phản kích? Phải cho bọn chúng chút màu sắc xem.”

Gia hỏa Lôi Thú này thuần túy là sợ thiên hạ không loạn, Phong Minh nói: “Với thân phận hiện tại của chúng ta, tạm thời không nên có hành động lớn, chỉ có thể chờ bên ngoài yên ắng chút, lại lợi dụng thân phận Kiều Trạch Kiều Hải làm một vố.

Giờ khôi phục chân thân cũng tốt, chúng ta dùng thân phận hiện tại, có thể nghe ngóng thêm nhiều tin tức về Ngục Môn, tìm kiếm các sào huyệt khác của Ngục Môn.”