Chương 1164: Kiều Mặc tấn cấp
Phong Minh bọn họ đều tu luyện bên ngoài cung điện, Lôi thú không có ai nói chuyện cảm thấy rất nhàm chán, thế là chỉ có thể tìm Bạch Kiều Mặc đang gian nan tiến vào trong cung điện.
Dù tu luyện lôi thuộc tính tiên nguyên lực, trên người Bạch Kiều Mặc vẫn bị lôi xà lôi hồ bên ngoài bổ ra vết thương.
Nhìn bộ dạng thê thảm của Bạch Kiều Mặc, Lôi thú rất muốn tiếp tục cười cợt không thương tiếc.
Nhưng ngay sau đó thấy Bạch Kiều Mặc ném tới một ánh mắt sắc như dao, Lôi thú liền cảm thấy, vẫn nên chừa cho tên này mấy phần mặt mũi, bớt cười cợt hắn một chút.
Còn trong lòng nghĩ gì, thì không cần nói cho Bạch Kiều Mặc biết.
Lôi thú vung vẩy tứ chi, thư thái bơi lội bên cạnh Bạch Kiều Mặc, chỉ riêng bộ dạng này đã khiến người ta nhìn tới ngứa răng.
Lôi thú nói: “Ngươi tu luyện cũng là lôi thuộc tính lực lượng, nhưng rốt cuộc vẫn chưa tu luyện tới nơi tới chốn, nhìn bản đại nhân này, lực lượng bực này có gì đáng sợ?”
“Bản Lôi thú đại nhân mới là kẻ khống chế năng lượng lôi điện thiên hạ, năng lượng có cuồng bạo hơn nữa, trước mặt bản đại nhân chẳng phải cũng phải trở nên ngoan ngoãn hay sao.”
Lôi thú cứ lải nhải không ngừng bên tai Bạch Kiều Mặc, cũng may Bạch Kiều Mặc tính tình tốt, bằng không không chừng phải tẩu hỏa nhập ma cho Lôi thú xem.
Bạch Kiều Mặc ngoài mặt không lộ vẻ gì, trong lòng lại có một tia minh ngộ thoáng qua.
Lôi thú tuy đang tự khoe khoang, nhưng về phương diện khống chế năng lượng lôi điện, nó đúng là có thể được gọi một tiếng tổ tông, Bạch Kiều Mặc so với nó còn kém quá xa.
Nhìn Lôi thú tự tại bơi lội trong biển lôi điện cuồng bạo, Bạch Kiều Mặc chợt cảm thấy, có lẽ điều y nên làm không phải là chống cự năng lượng lôi điện bên ngoài, mà nên giống như Lôi thú, đi tiếp nhận, đi dung nhập trở thành một phần trong đó.
Ý niệm như vậy lóe lên trong đầu Bạch Kiều Mặc, ngay sau đó y như rơi vào trạng thái đốn ngộ, bước chân dừng lại, cả người đứng sững tại chỗ.
Lôi điện trên người y bổ ra thêm nhiều vết thương, máu tươi cũng từ vết thương chảy ra.
Lôi thú nhìn liền biết hỏng rồi, tên này không phải bị nó lải nhải tới ngốc luôn rồi chứ, bị thương mà cũng không hay biết gì, Lôi thú chợt có chút chột dạ.
Tàn niệm của Lôi Hổ vẫn còn lưu lại trong cung điện, thế là Lôi thú tìm tàn niệm của Lôi Hổ nói chuyện với hắn, nhất định phải chừa cho Bạch Kiều Mặc một hơi thở, không thể khiến người ta chết được, hiện tại thân gia tánh mạng của nó và Bạch Kiều Mặc là buộc chung với nhau.
Một tàn hồn, một tàn niệm, cả hai…… dường như có vận mệnh không khác nhau là mấy, cũng không nói được ai may mắn hơn ai.
Lôi thú đối với việc khống chế năng lượng lôi điện là thiên phú bẩm sinh, học cũng không cần học, còn Lôi Hổ thiên phú không được trời ưu ái như Lôi thú, nhưng về phương diện tu luyện lại hiểu nhiều hơn Lôi thú.
Vì vậy tàn niệm của Lôi Hổ nhìn ra được Bạch Kiều Mặc đã tiến vào một loại trạng thái đốn ngộ huyền diệu khó lường, không thể quấy rầy.
Trạng thái như vậy quá khó có được, sau khi đốn ngộ kết thúc, có lẽ nhân tu này có thể có tiến bộ không nhỏ.
Lôi thú đành phải cùng tàn niệm của Lôi Hổ canh giữ bên cạnh Bạch Kiều Mặc, thỉnh thoảng còn trò chuyện vài câu, từ miệng tàn niệm của Lôi Hổ, Lôi thú cũng biết thêm nhiều tình huống của trận đại chiến năm xưa.
Thoáng chốc đã mấy ngày trôi qua, Lôi thú rất nhạy bén với năng lượng lôi điện xung quanh, đột nhiên nói: “Tên này thật sự đã lĩnh ngộ được gì đó rồi, nhìn năng lượng lôi điện bên cạnh hắn xem.”
Trước đó năng lượng lôi điện không ngừng bổ ra từng vết thương trên người Bạch Kiều Mặc, nhưng bây giờ, một bộ phận tiếp tục tạo ra vết thương, một bộ phận khác lại giúp Bạch Kiều Mặc tu bổ vết thương trên người, đồng thời chui vào cơ thể Bạch Kiều Mặc.
Chui vào cũng không phải để phá hoại, mà là tiến vào kinh mạch, cuối cùng chảy về phía đan điền của Bạch Kiều Mặc.
Đạo tàn niệm kia dường như cũng thở dài một tiếng, như đang cảm thán nhân loại tu sĩ về phương diện lĩnh ngộ lực, mạnh hơn hẳn những dị thú được trời ưu ái như bọn họ.
Muốn thực hiện đột phá lĩnh ngộ như vậy không dễ dàng, vậy mà nhân tu này chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi đã làm được.
Đạo tàn niệm này kỳ thực hy vọng người tiến vào là đồng tộc của hắn, một con Lôi Hổ khác, không ngờ người tiến vào lại là nhân tu.
Nhân tu thì đã đành, đi cùng nhân tu tiến vào lại còn có tàn hồn của Lôi thú.
Nể mặt Lôi thú, tàn niệm của Lôi Hổ cũng không thể đuổi nhân tu đi.
Nghe Lôi Hổ cảm thán, Lôi thú rất vô tình nói cho hắn một sự thật, tới tận bây giờ, bọn họ chưa từng gặp một con Lôi Hổ nào, ngược lại có gặp tu sĩ thuộc các chi khác của hổ tộc.
Tàn niệm lại thở dài một tiếng, thôi vậy, Lôi Hổ là một nhánh của hổ tộc, thành viên vốn đã ít, không có Lôi Hổ nào khác tới tiếp nhận truyền thừa của hắn thì cũng đành vậy.
Dù sao hắn sớm đã là một con hổ chết rồi, thân thể đều đã hóa thành năng lượng trong mảnh không gian bị phong ấn này.
Đương nhiên, hắn nể mặt Lôi thú nhiều hơn, dù sao vị này đúng là tổ tông.
Đúng lúc này Bạch Kiều Mặc mở mắt, trong mắt có tia chớp lóe qua, một câu tùy ý của Lôi thú đã giúp y có nhận thức sâu hơn về năng lượng lôi bản nguyên.
Ngay lúc này, năng lượng xung quanh y cuồn cuộn dâng lên, Bạch Kiều Mặc lại nhắm mắt chuyên chú tu luyện, năng lượng lôi điện tứ phía tràn vào cơ thể y.
Đây là lôi hệ năng lượng thuần khiết nhất, khí tức trên người Bạch Kiều Mặc cũng không ngừng tăng lên.
Cuối cùng, cực kỳ thuận lợi đột phá một điểm, khí tức đang tăng mới dừng lại, sau Phong Minh, Bạch Kiều Mặc cũng tấn cấp Hư Tiên đỉnh phong.
Sau khi thuận lợi tấn cấp, cảm tri lực của Bạch Kiều Mặc cũng mở rộng, y phát hiện một đạo tàn niệm đang ngồi cùng Lôi thú, cùng Lôi thú nhìn y.
Bạch Kiều Mặc tự nhiên biết đạo tàn niệm này thuộc về ai, lập tức đứng dậy cung kính hành lễ với tàn niệm: “Đa tạ Lôi Hổ tiền bối chiếu cố, vãn bối mới có chút tiến triển.”
Tàn niệm truyền tới cho Bạch Kiều Mặc một đạo ý thức, hy vọng sau này nếu Bạch Kiều Mặc có duyên gặp thành viên Lôi Hổ, có thể đem thú hạch của Lôi Hổ giao ra.
Trong thú hạch có truyền thừa thuộc về vị Huyền Tiên Lôi Hổ này, đây cũng là sự chiếu cố của hắn dành cho hậu bối Lôi Hổ nhất tộc.
Bạch Kiều Mặc tự nhiên đáp ứng, giao dịch thành lập xong, Bạch Kiều Mặc liền cảm giác có thứ gì đó tiêu tán.
Lôi thú nhảy ra: “Đừng tìm nữa, con lão hổ kia đã chết từ lâu rồi, để lại cũng chỉ là tàn niệm, nay tàn niệm tâm nguyện đã xong, tự nhiên cũng tiêu tán, con lão hổ thật sự đã sớm đầu thai chuyển thế rồi, không chừng kiếp sau vẫn là một con Lôi Hổ.”
Bạch Kiều Mặc cười: “Nếu tiền bối còn có thể chuyển thế thành một con Lôi Hổ, thì đó cũng là kết cục rất tốt.”
Tàn niệm tiêu tán, lực lượng trói buộc cũng biến mất, có thứ gì đó từ trên không rơi xuống.
Bạch Kiều Mặc vội đưa tay đón lấy, phát hiện chính là một viên thú hạch của Lôi Hổ, bên trong vẫn chứa đựng lôi hệ năng lượng nồng đậm, khiến người ta nhìn vào không khỏi muốn chiếm làm của riêng.
Nhưng Bạch Kiều Mặc lại không nảy sinh ý niệm như vậy, không chỉ vì y đã đáp ứng Lôi Hổ tiền bối sẽ giao thứ này cho Lôi Hổ khác, mà tiền bối trước lúc lâm chung há có thể không làm gì.
Không phải Lôi Hổ đồng tộc, chạm vào chắc chắn sẽ gặp họa, y sẽ không mạo hiểm như vậy.
Bạch Kiều Mặc tìm tới một cái hộp, bỏ viên thú hạch Lôi Hổ này vào rồi phong ấn khí tức lại, không biết tới khi nào mới có thể gặp được một con Lôi Hổ.
Bên ngoài cung điện, Phong Minh lưu lại một phần tâm thần chú ý tình hình bên ngoài, phần còn lại đều chuyên chú tu luyện.
Đột nhiên cung điện phía sau biến mất, Phong Minh lập tức tỉnh lại, đứng dậy nhìn về phía sau, liền thấy vị trí cung điện xuất hiện thân ảnh Bạch Kiều Mặc, còn có một con Lôi thú bay tới bay lui giữa không trung.
Lôi thú vụt một cái lao tới trước mặt Phong Minh, kể cho Phong Minh nghe về giao dịch giữa tàn niệm của con lão hổ kia và Bạch Kiều Mặc, muốn Bạch Kiều Mặc giúp tìm Lôi Hổ khác.
Bạch Kiều Mặc bước tới, nhìn Lôi thú một cái, rồi truyền âm nói cho Phong Minh biết thực lực của mình, nếu không có Lôi thú ở đây, y muốn được đạo tàn niệm kia tiếp nhận sẽ cực kỳ phiền phức, nhưng có Lôi thú, mọi chuyện trở nên đơn giản hơn nhiều.
Phong Minh nhìn Lôi thú vẫn đang lải nhải không ngừng, nhịn cười, không đem những lời này nói cho nó biết, nếu không Lôi thú sẽ tức nổ mất.
Nó rõ ràng là muốn xem trò cười của Bạch Kiều Mặc, kết quả ngược lại trở thành trợ lực cho Bạch Kiều Mặc.
Không ngoài dự đoán, Phong Minh thấy Bạch Kiều Mặc tấn cấp, nói: “Chúng ta nên nghĩ cách rời đi thôi, bây giờ bên ngoài chắc chắn có không ít tu sĩ canh giữ, tới giờ vẫn chưa có ai vào được, nhìn thấy chúng ta chắc chắn sẽ phát điên.”
Bạch Kiều Mặc gật đầu, dù bọn họ đều đã Hư Tiên đỉnh phong, nhưng vô duyên vô cớ cũng không muốn đối địch với nhiều tu sĩ như vậy.
“Đi, chúng ta xem có đường khác để đi không.”
Bạch Kiều Mặc bọn họ từ đường cũ rời khỏi khu vực phong ấn, lúc ra khỏi phong ấn Bạch Kiều Mặc quay đầu nhìn lại, lúc này y có thể nhìn thấy pho tượng Lôi Hổ cao lớn uy mãnh bên trong, trong lòng lại thầm nói một tiếng cảm tạ với vị tiền bối này.
Ra khỏi phong ấn, trở về không gian u ám mờ mịt, Bạch Kiều Mặc lấy ra Không Thiên Tạm, dẫn Phong Minh mấy người cùng rạch phá mảnh không gian này, đồng thời bố trí từng tầng không gian kết giới bảo vệ an toàn cho nhóm bọn họ.
Thoát khỏi mảnh không gian đó, bọn họ tiến vào một khu vực cực kỳ hỗn loạn và nguy hiểm, chứ không phải thế giới lưu ly rực rỡ năm màu như Thiên Tâm Kính.
Nhưng trong khu vực nguy hiểm hỗn loạn như vậy, vẫn có một vài bong bóng không gian ngoan cường, không bị năng lượng hỗn loạn nghiền nát.
Nhưng thỉnh thoảng, vì va chạm mà sinh ra một tia vết nứt, sau đó lại được bong bóng không gian tự tu bổ.
Không chỉ khu vực đang ở cực kỳ nguy hiểm, có vài bong bóng không gian cũng cho bọn họ cảm giác rất nguy hiểm.
Bạch Kiều Mặc quan sát một lúc, dẫn Phong Minh mấy người chọn một con đường tránh né những bong bóng không gian nguy hiểm kia.
Việc trước mắt bọn họ có thể làm là rời xa vòng vây của đám tu sĩ bên ngoài, tránh việc vừa xuất hiện đã bị bọn họ đánh hội đồng, chỉ có thể bất ngờ xuất hiện ở một phương hướng hoàn toàn ngược lại.
Cẩn thận bước đi, Bạch Kiều Mặc vừa tấn cấp, năng lượng trong cơ thể sung mãn, vì vậy xây dựng tầng phòng hộ dày đặc xung quanh bọn họ.
Lúc này Lôi thú trở nên thành thật lạ thường, ngoan ngoãn ngồi trên vai Bạch Kiều Mặc, một chút cũng không tranh cường, cũng không cười cợt Phong Minh và Bạch Kiều Mặc.
Đi suốt một đường, bọn họ phát hiện bong bóng không gian thuộc về Huyền Tiên Lôi Hổ có khí tức mạnh nhất, có phải là nơi này chỉ có một bong bóng không gian do Huyền Tiên để lại, còn những bong bóng không gian khác là do tu sĩ dưới Huyền Tiên để lại hay không.
Nhưng bọn họ đều không có ý định muốn vào, vì có những bong bóng không gian, nhìn từ bên ngoài đã thấy bên trong vỡ vụn lắm rồi.
Rõ ràng khoảng cách khá ngắn, vậy mà bọn họ đi mất nửa canh giờ, lúc này Lôi thú cuối cùng cũng mở miệng: “Chuẩn bị chạy trốn hả, chạy làm gì chứ, trực tiếp đánh với bọn họ đi, còn sợ đánh không lại sao?”
Cái tên tiểu hỗn đản chỉ sợ thiên hạ không loạn này, Phong Minh trừng mắt nhìn nó một cái, lấy ra tiên chu, chuẩn bị vừa rạch phá không gian bích lũy là lập tức rời khỏi khu vực này với tốc độ nhanh nhất.
Kim Tử và Tiểu Tinh đều nhảy lên tiên chu, Lôi thú tuy cười cợt, nhưng cũng cực kỳ chủ động nhảy vào ngồi.
Bạch Kiều Mặc đứng ở đầu thuyền, một tay nâng Không Thiên Tạm, một tay vung về phía trước, không gian phía trước lập tức bị y rạch ra, khoảnh khắc tiếp theo tiên chu chen ra khỏi khe nứt.
“Chúng ta đi!”
Trong khoảnh khắc đó, đám tu sĩ các lộ vẫn đang ở lại nơi ban đầu nhóm Phong Minh biến mất để tìm kiếm khe nứt không gian then chốt, chợt cảm nhận được một trận không gian ba động khác thường.
Bọn họ vội vàng nhìn về phía đó, liền thấy một khe nứt không gian nhả ra một chiếc tiên chu, chiếc tiên chu đó không nói hai lời liền phóng vụt về hướng ngược lại với bọn họ.
“Là bọn họ! Là Kiều Trạch Kiều Hải, mau đuổi theo, sao bọn họ lại từ bên đó ra được?”
“Mau, mau đuổi theo!”
Vèo một tiếng, mấy chiếc tiên chu vù vù đuổi theo, nhưng vẫn có tu sĩ ở lại, trong đó có Chung Ưng Ly người ban đầu chào hỏi Phong Minh bọn họ.
“Chung sư huynh, chúng ta không đuổi theo sao?”
Chung Ưng Ly khoanh tay cười nói: “Đuổi cái gì mà đuổi, đuổi kịp thì có ích gì? Là các ngươi hay là ta có thể đánh bại hai tên kia?”
Những ngày này, tu sĩ tới sau mang theo lưu ảnh thạch về trận chiến kia, Chung Ưng Ly xem xong chỉ có một cảm giác, chẳng trách Dịch Hành Dương lại thất thủ.
—