← Xuyên việt chi gia hữu chuế tế

Chương 1152: Nhân Diệt Tiên Trận

22 min read 31.08.2026

 

Hai vị phủ trưởng chắc hẳn đều không phải lần đầu dẫn đội đến Thất Lạc đại lục, hai người chỉ huy tiên chu của mình không hề loạn xông vào dải vẫn thạch.

Bay phía trước là tiên chu của Vân Tinh học phủ, tiên chu của Vân Lĩnh học phủ bám sát phía sau, có thể tùy thời tiếp ứng cho nhau.

Lần này, hai vị phủ trưởng không còn chắp tay đứng ở đầu thuyền quan sát nữa, mà đều ra tay, ngoài trưởng lão điều khiển tiên chu, các trưởng lão khác theo thuyền cũng đều chạy đến đầu thuyền và đuôi thuyền, bảo vệ tiên chu.

Khoảnh khắc lao vào dải vẫn thạch, Giản trưởng lão liền ném ra một chuỗi trận bàn, trong thời gian ngắn nhất lại gia thêm một tầng phòng ngự cho tiên chu, đồng thời Mục phủ trưởng cũng phủ một món phòng ngự loại tiên khí lên tiên chu.

Nhưng tốc độ bay của vẫn thạch bên ngoài quá nhanh, dù trưởng lão điều khiển tiên chu phản ứng nhanh nhạy, vẫn không thể tránh hết tất cả vẫn thạch bay tới.

Lúc này hai vị phủ trưởng ra tay, những vẫn thạch quá nguy hiểm, trong khoảnh khắc sắp va vào tiên chu, nhanh chóng bị hai vị phủ trưởng ra tay đánh nát.

Phương pháp xuất kích cũng có chú ý, nhất định phải một kích liền nát, còn không được ảnh hưởng đến những vẫn thạch khác đang di chuyển tốc độ cao.

Bằng không sẽ như những gì bọn họ từng thấy trước đó, phát sinh bạo tạc liên hoàn, trong tình huống đó, tiên chu có thể thuận lợi thoát khỏi dải vẫn thạch hay không đều thành vấn đề.

Hai vị phủ trưởng đều không phải lần đầu đối phó với đám vẫn thạch này, Tạ phủ trưởng ra tay giải quyết những vẫn thạch lớn nhất và nguy hiểm nhất, Mục phủ trưởng thì phụ trách những vẫn thạch cỡ trung.

Các trưởng lão trên hai chiếc tiên chu phụ trách kiểm tra xem có con cá lọt lưới nào không.

Trong quá trình này không tránh khỏi có vài mảnh vỡ va vào lồng phòng hộ của tiên chu, đừng tưởng chỉ là mảnh vỡ, nhưng di chuyển tốc độ cao vẫn có thể khiến tiên chu rung lắc một hồi, khiến học viên trong tiên chu kinh hô không ngớt.

Điều này mang lại cho Phong Minh và Bạch Kiều Mặc cảm giác, như thể bọn họ đang ở giữa biển cả sóng dữ cuồn cuộn, mà chiếc tiên chu bọn họ đang ngồi, thật sự như một chiếc thuyền con, bất cứ lúc nào cũng có thể bị sóng lớn lật úp.

Cũng khó trách phủ trưởng và các trưởng lão đều bày ra bộ dạng long trọng, cũng khó trách chỉ có đại thế lực mới có thể tổ chức chuyến đi lần này, đưa tu giả Hư Tiên của mình đến Thất Lạc đại lục.

“Mau nhìn kìa, trên khối vẫn thạch kia còn ẩn nấp một con tinh thú!”

Trong Vô Tận Tinh Hà ngoài đủ loại nguy hiểm đến từ bản thân hoàn cảnh, như phong bạo không gian và dải vẫn thạch, còn có những sinh linh đáng sợ do chính Tinh Hà dưỡng dục, loại sinh linh này được tu giả gọi là Tinh Thú.

Phàm là sinh linh có thể sinh tồn trong Vô Tận Tinh Hà, đều không thể xem thường, Tinh Thú chính là như vậy.

Cũng không biết có phải vì tu giả tiến vào Vô Tận Tinh Hà quá ít ỏi, cộng thêm cơ thể tu giả tràn đầy năng lượng, Tinh Thú đặc biệt thích lấy tu giả làm thức ăn, nuốt chửng huyết nhục đầy năng lượng của bọn họ.

Lúc này con Tinh Thú ẩn nấp trong dải vẫn thạch, còn nguy hiểm hơn đám vẫn thạch kia, bởi vì chúng sẽ chủ động có mục đích tấn công tiên chu và tu giả trên tiên chu.

Hiển nhiên, giờ đây hai chiếc tiên chu đã bị con Tinh Thú tiềm phục trên một khối vẫn thạch nhắm tới.

Khi nhìn rõ ánh mắt con Tinh Thú kia, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc cũng có cảm giác bị hung vật nhìn chằm chằm.

Dường như phát hiện hai tu giả thực lực mạnh nhất đều đang tập trung đối phó với vẫn thạch sắp va vào tiên chu, con Tinh Thú kia đột nhiên lao về phía tiên chu của bọn Phong Minh, như một vệt tinh quang lướt qua, tốc độ còn nhanh hơn cả đám vẫn thạch kia.

“Lão Tạ!”

Chỉ nghe Mục phủ trưởng hô một tiếng, Tạ phủ trưởng phía trước đột nhiên từ trong tiên chu lao ra, vung tay ném ra một vật màu bạc, vừa vặn chặn đứng đường lao tới của con Tinh Thú.

Cùng lúc đó, Mục phủ trưởng cũng thế chỗ Tạ phủ trưởng, ra tay tấn công những vẫn thạch lớn sắp va vào tiên chu.

Chỉ nghe “bùm” một tiếng, mọi người lúc này mới nhìn rõ, vật màu bạc Tạ phủ trưởng ném ra, khi mở ra chính là một món võng trạng tiên khí.

Con Tinh Thú kia lao thẳng đầu vào trong tiên khí, Tạ phủ trưởng trong khoảnh khắc nó va vào liền siết chặt lưới bạc, con Tinh Thú trong lưới phát ra tiếng gầm gào phẫn nộ.

Nhưng giây tiếp theo, Tạ phủ trưởng liền khẽ động tâm niệm, thu con Tinh Thú cùng lưới bạc vào, rồi quay trở lại tiên chu của mình.

Mục phủ trưởng và Tạ phủ trưởng lại lần nữa bàn giao, ai về vị trí nấy, tất cả diễn ra tự nhiên và trôi chảy, không một chút ngưng trệ, tựa như đã phối hợp vô số lần.

Hư kinh một trận, mọi người bàn tán xôn xao, đồng thời cũng tràn đầy kính ý với Tạ phủ trưởng, không ngờ một con Tinh Thú nguy hiểm như vậy đã bị giải quyết gọn ghẽ.

Một vị trưởng lão trong đó sắc mặt cũng hòa hoãn đôi chút, giải thích với học viên trên tiên chu: “Món tiên khí này của Tạ phủ trưởng, vốn được luyện chế từ vật liệu vớt trong Vô Tận Tinh Hà, dùng để đối phó với loại Tinh Thú như vậy đương nhiên là tốt nhất, móng vuốt của Tinh Thú có sắc bén đến đâu, cũng không thể xé rách lưới bạc của Tạ phủ trưởng.”

Có học viên sợ hãi nói: “Ta vừa nhìn thấy móng vuốt của con Tinh Thú kia thò ra, đúng là hàn quang lấp lánh, khiến ta cảm thấy nó lao tới là có thể dùng đôi móng vuốt đó xé rách lồng phòng hộ của tiên chu chúng ta, nhảy vào trong tiên chu.”

Vị trưởng lão kia xuýt xoa nói: “Chuyện như vậy trong Tinh Hà không phải chưa từng xảy ra, từng có tiên chu bị Tinh Thú xé rách lồng phòng hộ, cuối cùng đám tu giả trong chiếc tiên chu đó, không một ai có thể sống sót trở về tiên vực, dù sao lúc đó dù thoát khỏi Tinh Thú, cũng không thể tránh khỏi những nguy hiểm khác trong Tinh Hà.

Cho nên đó, các ngươi đừng thấy lần này ra ngoài dễ dàng như vậy, liền cho rằng nơi này chẳng có gì đáng sợ, tự tiện tiến vào Tinh Hà, phần lớn là có đi không có về.”

Vị trưởng lão kia lại nói: “Bất quá nếu có cơ hội bắt được Tinh Thú, thì cũng là chuyện tốt, Tinh Thú toàn thân là bảo vật, đều là vật liệu tốt khó kiếm.”

Phong Minh xoa cằm, hắn cảm thấy Tinh Viêm Hỏa của mình sẽ rất thích Tinh Thú, bất quá hiện tại hắn cũng chỉ nghĩ vậy thôi, sẽ không mạo muội chạy ra ngoài tìm Tinh Thú săn giết.

Xuyên qua dải vẫn thạch cần thời gian không dài, nhưng chính trong khoảng thời gian ngắn ngủi này, có thể nói hiểm tượng thường xuyên xảy ra.

Một lần, vẫn thạch dày đặc ập về phía hai chiếc tiên chu, nhìn thế nào tiên chu cũng không thể thoát khỏi kết cục bị đánh trúng, hai vị phủ trưởng và các trưởng lão khác đều ra tay, nhưng số lượng vẫn thạch quá nhiều, sơ sẩy một chút là có thể gây ra bạo tạc liên hoàn.

Thời khắc mấu chốt, Giản trưởng lão ra tay ném ra một khối tiên trận bàn, đồng thời bảo hai vị phủ trưởng không cần bận tâm đến vẫn thạch nữa, nhanh chóng lao ra ngoài.

Hai vị phủ trưởng lúc này cũng vô điều kiện tin tưởng Giản trưởng lão, phớt lờ đám vẫn thạch lớn bay tới, tiếp nhận quyền điều khiển tiên chu, đột nhiên tăng tốc lao ra ngoài.

Phong Minh và Bạch Kiều Mặc sao lại không biết khối tiên trận bàn Giản trưởng lão ném ra này sẽ phi thường kinh người, đều trợn to mắt không chớp nhìn chằm chằm.

Chỉ thấy khối tiên trận bàn kia đột nhiên bạo phá, khoảnh khắc đó nơi ấy dường như xuất hiện một hắc động, vẫn thạch xung quanh lập tức bị nuốt chửng, biến mất không còn tung tích.

Dải vẫn thạch như thể sụp đổ vậy, hai chiếc tiên chu lao đi càng nhanh hơn, trong nháy mắt đã lao ra khỏi dải vẫn thạch, hơn nữa tốc độ vẫn chưa giảm, cứ thế lao đi rất xa.

Mọi người đều nhìn về phía sau, rồi thấy nơi sụp đổ kia, phát sinh vụ bạo tạc còn kinh tâm động phách hơn trước đó, sau đó bạo tạc lan ra bốn phía, ngay cả bên ngoài dải vẫn thạch cũng chịu xung kích cực lớn.

Lúc này tốc độ tiên chu của bọn họ vẫn chưa giảm, Phong Minh dường như có thể thấy luồng khí lãng phía sau vẫn đuổi theo tiên chu của bọn họ, cho đến khi không đuổi kịp nữa mới dừng lại.

Phong Minh chấn kinh vô cùng, hỏi Bạch Kiều Mặc: “Đó là tiên trận bàn gì vậy? Bạch đại ca biết không?”

Bạch Kiều Mặc hai mắt tỏa sáng, kinh thán nói: “Đây hẳn là Nhân Diệt Tiên Trận độc hữu của Giản gia mà sư phụ từng nói, quả nhiên uy lực kinh người, bất quá sư phụ cũng từng nói, tiên trận như vậy muốn nắm giữ không dễ, xem ra sư phụ ở Giản gia cũng là thiên tài hiếm có, mới có thể chế tác ra tiên trận bàn như vậy, tiên trận sư của Giản gia e rằng cũng không có mấy người đạt đến trình độ như sư phụ.”

Phong Minh tán thán: “Giản sư phụ quả nhiên lợi hại.”

Các học viên khác cũng ríu rít bàn luận về màn vừa rồi, đều bày tỏ lời kính phục với Giản trưởng lão.

Thoát khỏi nguy cơ, Tạ phủ trưởng và Mục phủ trưởng lúc này mới nhìn nhau mỉm cười, may mà Giản trưởng lão kịp thời ra tay, nếu không khoảnh khắc vừa rồi thật sự vô cùng nguy hiểm.

Tạ phủ trưởng cảm thấy mình tuy là Huyền Tiên, Giản trưởng lão chỉ là Chân Tiên, nhưng thật sự đánh nhau với Giản trưởng lão, nếu Giản trưởng lão tung hết át chủ bài, hắn chưa chắc đã thắng được Giản trưởng lão, không khéo còn ngã một cú đau.

Hắn ghen tị với Mục phủ trưởng, lại có thể lôi kéo Giản trưởng lão vào Vân Lĩnh học phủ của bọn họ, lúc trước sao hắn lại chậm một bước chứ?

Có lẽ lúc đó hắn không nghĩ nhân vật thiên tài của thế gia trận pháp như Giản trưởng lão, lại chọn học phủ xếp hạng sau, nên bỏ ra công sức không đủ lớn, ai ngờ để Vân Lĩnh học phủ đoạt được.

Tiên chu khôi phục tốc độ như trước, trơn tru bay trong Tinh Hà, cảnh sắc trong Tinh Hà vẫn đẹp đẽ như vậy, nhưng mọi người đến đây đã có nhận thức tỉnh táo hơn về sự nguy hiểm của Tinh Hà so với ban đầu.

Có trưởng lão nói, chuyến đi của bọn họ còn coi như thuận lợi, những nhóm như bọn họ ra ngoài đến Thất Lạc đại lục, mỗi lần đều có trường hợp cả chiếc tiên chu toàn quân bị diệt, Vô Tận Tinh Hà chính là vô tình như vậy.

Sau khi thoát khỏi dải vẫn thạch, bọn họ không gặp phải nguy hiểm lớn nào nữa, hai vị phủ trưởng cũng có thể nghỉ ngơi một chút.

Lại bay hai ngày nữa, bọn họ gặp thêm những chiếc tiên chu khác, và đã có thể nhìn thấy rìa của Thất Lạc đại lục.

Nhưng có câu gọi là vọng sơn bào tử mã (*), tiên chu lại bay thêm một ngày nữa mới đến được bên ngoài Thất Lạc đại lục. (nhìn núi chạy chết ngựa, ý nói nhìn gần nhưng thật ra còn rất xa)

Lúc này bên ngoài Thất Lạc đại lục, đã đậu không ít tiên chu với phong cách tạo hình khác nhau.

Lại có hai chiếc tiên chu đến, cũng không gây bao nhiêu chú ý cho những người đến trước.

Có tu giả trên tiên chu khác chỉ hờ hững liếc một cái, phát hiện hai chiếc tiên chu tổng cộng chỉ có một vị Huyền Tiên, liền thu hồi ánh mắt, hiển nhiên không mấy coi trọng nhóm thế lực mới đến này.

Tạ phủ trưởng chọn một vị trí hơi lệch, cho hai chiếc tiên chu đậu xuống, chờ đợi Thất Lạc đại lục mở ra.

Lúc này còn ba ngày nữa Thất Lạc đại lục mới chính thức mở ra, bọn họ còn coi như đến khá sớm.

Có thể tưởng tượng, đến ngày chính thức mở ra, trong Tinh Hà chỗ này, e rằng sẽ đậu san sát đủ loại tiên chu.

Lúc này mọi người đều an toàn, mọi người cũng cuối cùng có thể thả lỏng cười nói, với Vân Tinh học phủ còn qua lại thăm hỏi lẫn nhau, cùng nhau vượt qua dải vẫn thạch, mọi người nhìn nhau đều cảm thấy đối phương thuận mắt hơn trước nhiều.

Đặc biệt là chiêu thức của Giản trưởng lão, học viên của Vân Tinh học phủ cũng vô cùng kính phục, các tiên trận sư càng sùng bái hắn hơn.

Phong Minh liền phát hiện, có hai học viên của Vân Tinh đến tìm Bạch Kiều Mặc nói chuyện, trong lời nói để lộ ra cảm xúc chua chát, Phong Minh rất hiểu, chắc chắn là ghen tị Bạch đại ca của hắn có thể trở thành đại đệ tử của Giản trưởng lão.

Nửa canh giờ sau, có tu giả từ tiên chu khác bay tới tìm bọn họ, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc ngẩng đầu nhìn, ồ, đó chẳng phải Bình Tư Vọng và Trần Liệt sao, hai người lại cùng đến?

Đợi bọn họ lên tiên chu trò chuyện, mới biết ngoài Bình gia và Trần gia hai thế gia, còn có các thế lực thế gia khác cùng nhau lên đường, chỉ để trên đường an toàn hơn, bảo vệ bình an cho con cháu trong tộc.

Đến khi hai người biết được Giản trưởng lão đã lộ một chiêu trong dải vẫn thạch, cả hai đều hối hận, đáng lẽ không nên đi cùng đội ngũ gia tộc, mà nên ở lại đội ngũ học phủ của bọn họ.

“Mau nhìn kìa, đó là tiên chu của Đan Minh, Đan Minh cũng tổ chức một nhóm tu giả, tham gia lần lịch luyện Thất Lạc đại lục này.”

Phong Minh nhìn ra bên ngoài, thấy một chiếc tiên chu có gắn tiêu chí Đan Minh bay tới, quả nhiên trên tiên chu nhìn thấy bóng dáng Khương trưởng lão, Khương trưởng lão cũng là một trong những nhân viên hộ tống.