Chương 115: Tranh đoạt kịch liệt
Chuyện xảy ra quá mức đột ngột, đám tu sĩ đứng vây xem bên ngoài còn đang chưa hết kinh hãi, thì mấy gã tu giả có thái độ ngạo mạn đến cực điểm trước đó đều đã bị tát chết tươi. Cảnh tượng này khiến họ nhìn mà hả dạ không sao tả xiết.
“Ta còn tưởng chúng bản lĩnh thế nào, không ngờ lại bỏ mạng trước cả chúng ta.”
“Vị tiền bối kia nói quá đúng, chẳng qua chỉ là loại chó cậy gần nhà, gà cậy gần chuồng, thật sự coi mình là chủ chó chắc.”
Nhóm người Phong Minh nhìn thấy cũng kinh ngạc, hỗn loạn còn chưa kịp dấy lên thì mấy kẻ hống hách kia đã mất mạng rồi.
Bọn người Chung tu sĩ nhìn mà vô cùng sướng mắt. Trước đó mấy kẻ kia kẻ nào kẻ nấy đều dựa vào thế lực chống lưng phía sau mà vênh váo hung hăng, hách dịch sai khiến đám tu sĩ bọn họ, thậm chí chỉ vì một lời không hợp đã đánh trọng thương mấy người.
Nếu không phải các tu sĩ khác chạy nhanh, không chừng đã mất mạng dưới tay chúng rồi.
Nhìn xem, chúng cũng có ngày hôm nay.
Chung tu sĩ giới thiệu với nhóm Phong Minh: “Vị này là Bành Lĩnh Bành tiền bối. Bành tiền bối không phải xuất thân từ thế gia, sau này chiếm núi làm vua, trở thành nhất phương bá chủ. Có điều danh tiếng của người này cũng chẳng ra làm sao, thủ hạ dưới trướng hắn cũng làm không ít chuyện hà hiếp nam nhi, cưỡng đoạt nữ nhi.”
Dù sao cứ nhắc đến nhân vật này là Chung tu sĩ lại chẳng có mấy thiện cảm. Bọn họ vừa chịu sự áp bức của các thế gia đại tộc, lại vừa phải chịu sự chèn ép của gã họ Bành cùng thủ hạ của hắn.
Trong mắt Chung tu sĩ, hạng người như Bành Lĩnh thực chất cũng chẳng khác gì lũ thế gia đại tộc kia, còn kém xa Thạch Nham đội trưởng của Kim Ưng dong binh đội.
Trong lúc Chung tu sĩ đang giới thiệu cho nhóm Phong Minh thì Bành Lĩnh và Hoàng Thâm thương thảo bằng lời không thành, mắt thấy sắp sửa lao vào đánh nhau đến nơi.
Lúc này Hoàng Thâm cũng không hề sợ Bành Lĩnh. Phía bọn họ có bốn người, còn Bành Lĩnh chỉ có một mình. Điều Hoàng Thâm lo lắng là liệu có còn ai khác cũng đang ẩn nấp bên ngoài giống như Bành Lĩnh hay không, và cả lão già Thạch Nham kia nữa, rốt cuộc có thật sự là không tham gia tranh đoạt Thất Diệp Trùng Hoa Thảo hay không?
So với mấy kẻ này, Hoàng Thâm kiêng dè thực lực của Thạch Nham hơn, dù sao đó cũng là một cao thủ Nguyên Đan cảnh hậu kỳ.
Mắt thấy đôi bên sắp sửa động thủ, đám tu sĩ vây xem cũng sục sôi kích động, thì Bành Lĩnh bỗng lướt lùi lại một khoảng cách, đứng lại rồi hét lớn: “Các ngươi còn trốn tránh cái gì nữa? Thất Diệp Trùng Hoa Thảo sắp sửa chín rồi, không ra tay là muộn đấy!”
“Gã họ Bành kia, ngươi đánh không lại nên muốn lôi bọn ta vào đệm lưng có phải không?” Một giọng nói âm trầm quái đản vang lên, ngay sau đó là một người mặc hắc bào từ bên dưới bay vọt lên.
“Gã họ Bành, ngươi muốn liên thủ với bọn ta để trừ khử gã họ Hoàng này sao?” Lại một người mặc hắc bào khác bay ra, toàn thân giấu kín trong tấm bào rộng, chỉ nghe giọng nói thì hoàn toàn không phân biệt nổi là nam hay nữ.
Bành Lĩnh và Hoàng Thâm nghe thấy lời này thì sắc mặt đều không mấy khó coi. Mấy kẻ giấu đầu hở đuôi này, có giỏi thì lộ diện thân phận ra xem nào.
Bành Lĩnh cũng bực bội. Mấy kẻ này nếu thật sự trừ khử gã họ Hoàng, bọn chúng không hề để lộ thân phận, còn bản thân hắn lại dùng chân thân lộ diện, đến lúc đó chẳng phải hắn sẽ bị phủ Thành chủ của Bình Vọng thành truy sát hay sao?
Đám khốn kiếp này đâu phải đến để giúp hắn, rõ ràng là muốn kéo hắn xuống nước thì có.
Bành Lĩnh cũng không ngốc, không thèm mắc mưu bọn chúng, hừ lạnh một tiếng rồi nói: “Trừ khử hắn làm cái gì? Bây giờ cướp Thất Diệp Trùng Hoa Thảo mới là chính sự. Gã họ Hoàng kia nếu biết điều thì tránh ra một bên, đừng có cản đường bọn ta. Chỉ dựa vào mấy người các ngươi thì chưa chắc đã chặn nổi bọn ta đâu. Tiện thể cũng để bọn ta tiến vào thung lũng diện kiến chân dung của Thất Diệp Trùng Hoa Thảo xem sao.”
Trong thung lũng lại có thêm hai người bay vọt ra, một trong hai người không vui lên tiếng: “Muốn đánh thì đánh, đừng có lề mề tốn thời gian, động thủ!”
Bên kia chẳng qua chỉ có ba người, phía bọn họ có bốn người, chỉ cần xuất động ba người là đủ, người còn lại có thể tiếp tục thủ hộ Thất Diệp Trùng Hoa Thảo.
Người này vừa ra lệnh, ba người bên phía bọn họ đồng loạt ra tay. Bành Lĩnh không ngờ đám người này lại ngang bướng cứng nhắc đến vậy, nói đánh là đánh luôn, đành phải đón đầu nghênh chiến.
Sáu vị cường giả Nguyên Đan cảnh đồng loạt ra tay, hiện trường lập tức đánh đến long trời lở đất, vô cùng đặc sắc.
Không ít tu sĩ kéo đến xem náo nhiệt chính là chờ đợi thời khắc này, họ lớn tiếng reo hò cổ vũ, khi nhận ra vị trí mình đang đứng có chút quá gần thì không quên lui ra xa hơn một chút, cốt để dễ dàng quan sát chứ không muốn bị cuốn vào làm bia đỡ đạn.
Chẳng mấy chốc, tại hiện trường cát bay đá chạy, những cây cổ thụ mấy người ôm không xuể cũng bị nhổ tận gốc, số tu sĩ lùi ra ngoài ngày một đông hơn.
Vị trí mà nhóm người Phong Minh lựa chọn đứng cách thung lũng khá xa, tạm thời chưa bị dư chấn sóng năng lượng lan tới, thế nên bọn họ cứ ung dung đứng đó mà thưởng thức, thỉnh thoảng còn bình phẩm, đánh giá về sáu người đang giao thủ xem ai mới là kẻ trên cơ.
Bạch Kiều Mặc đưa ra nhận xét: “Cả sáu người đều đang nương tay, chưa hề dốc toàn lực ra đánh, hiển nhiên đều không muốn đánh đến mức lưỡng bại câu thương.”
“Thế này mà còn chưa tính là dốc toàn lực sao?”
Bạch Kiều Mặc mỉm cười nói: “Các ngươi tưởng ở đây chỉ có chừng này vị cường giả Nguyên Đan cảnh thôi sao?”
Chung tu sĩ vỗ mạnh vào trán một cái, phải rồi! Người khác không biết chứ hắn thì biết rõ một người, đó chính là Thạch lão gia tử chắc chắn sẽ quay trở lại. Cho đến tận bây giờ Thạch lão gia tử vẫn chưa ra tay, vì vậy sáu người này có đánh đến tối tăm mặt mũi thì cũng chẳng ảnh hưởng gì đến đại cục.
Lời bình phẩm của Bạch Kiều Mặc là thuyết phục nhất, ngay cả Chung tu sĩ cũng không khỏi bội phục sát đất. Bạch Kiều Mặc còn chỉ vào một người mặc hắc bào rồi nói: “Thân phận của vị này chắc chắn có không ít người biết rõ. Hãy nhìn những đòn công kích của hắn mà xem, không được lưu loát cho lắm. Đây không phải là thu lực, mà là đang sử dụng những chiêu thức không thường xuyên dùng tới, thế nên mới có chút gượng gạo. Hắn là không muốn để các cao thủ Nguyên Đan cảnh tại tràng nhìn thấu thân phận của mình.”
“Chà chà, thật là giảo quyệt mà. Đáng tiếc là ta chẳng quen thuộc một ai trong số bọn họ, nếu không thì, chậc chậc.”
Vừa nghe tiếng chậc lưỡi của Phong Minh, tất cả mọi người tại tràng đều hiểu ngay. Phong Minh đây là đang vô cùng tiếc nuối vì không thể vạch trần thân phận của kẻ đó, và hắn càng tiếc nuối hơn khi điều đó khiến hắn không được xem một trò hay lớn hơn.
Vị này đúng là kiểu người xem náo nhiệt không chê chuyện lớn.
Ánh mắt Phong Minh sáng quắc lên nói: “Chẳng lẽ chỉ có ba người này thôi sao? Trong thung lũng chắc là vẫn còn một vị cao thủ Nguyên Đan cảnh nữa nhỉ.”
Lời hắn vừa dứt, bên trong thung lũng liền vang lên những tiếng gầm rống, ngay sau đó là những dao động của cuộc giao tranh truyền ra ngoài. Phong Minh lập tức phấn khích reo lên: “Hóa ra còn có một gã đã âm thầm lẻn vào trong thung lũng rồi! Chao ôi, gã này cũng có chút bản lĩnh đấy chứ, chúng ta không một ai nhìn thấy vị cao thủ Nguyên Đan cảnh thứ tư này xuất hiện cả.”
Bạch Kiều Mặc cũng không nhìn thấy, nhưng cũng không lấy làm lạ: “Đều là cao thủ Nguyên Đan cảnh cả rồi, trên người chắc chắn phải có bảo vật gì đó có thể che giấu hành tung và khí tức, cộng thêm ba vị kia lại đang bị kiềm chế, muốn lẻn vào trong cốc dĩ nhiên là vô cùng dễ dàng.”
Vừa thấy trong thung lũng lại nổ ra đánh nhau, bọn người Hoàng Thâm vốn dĩ đang đánh có chút lơ đễnh lập tức trở nên sốt ruột.
Hoàng Thâm tung ra một đòn bức lui đối thủ Bành Lĩnh, tức giận quát lớn: “Tốt lắm! Ta đã bảo ba đứa các ngươi sao lại trầm ổn như vậy, hóa ra là đã sớm an bài hậu thủ từ trước, đáng chết!”
Hoàng Thâm muốn lao vào trong thung lũng để chi viện cho đồng bạn của mình, hai người còn lại cũng có ý định đó, thế nhưng lúc này bọn họ muốn rút lui cũng không rút nổi nữa rồi, vừa định triệt thoái là đã bị chặn đứng đường đi.
“Hoàng Thâm, đối thủ của ngươi là ta. Chuyện trong cốc cứ để người trong cốc tự giải quyết đi, trừ phi ngươi thắng được ta trước rồi hãy nói.”
“Gã họ Bành kia, phủ Thành chủ và Thành chủ sẽ không tha cho ngươi đâu!”
Hoàng Thâm triệt để nổi giận, ra tay không còn nương tình nữa, hai người còn lại cũng thế. Tức thì sáu người này đánh đến mức lửa xối vàng tuôn, bên trong thung lũng giao tranh cũng vô cùng kịch liệt.
Họ không phải chỉ đi có một mình, bên cạnh còn có những thủ hạ thuộc Tụ Khí cảnh và Nguyên Dịch cảnh, thế là thủ hạ của hai phe nhân mã cũng lao vào đánh nhau túi bụi.
Cục diện phát triển đến nước này, đám tu sĩ vây xem bên ngoài đã không còn thỏa mãn với việc chỉ đứng nhìn nữa rồi. Một bộ phận tu sĩ bắt đầu âm thầm tiếp cận thung lũng, muốn tìm kiếm thời cơ lẻn vào trong để cướp đoạt Thất Diệp Trùng Hoa Thảo.
Phú quý hiểm trung cầu, bọn họ muốn tiến thêm một bước trên con đường tu hành thì cũng cần phải mạo hiểm một phen.
Đúng lúc này, lại có một tiếng hô vang lên: “Thất Diệp Trùng Hoa Thảo chín rồi!”
Tiếng hô vừa cất lên, số tu sĩ lao về phía thung lũng lại càng đông hơn. Mấy người Phong Minh đứng từ đằng xa, ngẩng đầu nhìn hướng đi của nguyên khí trên không trung.
Nguyên khí quả thực đã ngừng lưu động vào trong thung lũng, hơn nữa còn có một mùi hương khôn tả lan tỏa ra ngoài. Huyền Tinh Quy lại càng kích động bò qua bò lại trên vai Phong Minh, ý niệm nó truyền đạt cho Phong Minh đều là thúc giục hắn mau chóng đi tranh cướp đồ ăn.
Phong Minh trấn an nó: “Yên tâm đi, thứ thuộc về chúng ta thì sẽ không bị ai cướp mất đâu, chúng ta phải đợi thêm một lát nữa.”
Quả nhiên lời Phong Minh vừa dứt, lại có thêm hai tu sĩ nữa bay vào trong thung lũng. Trong cốc bỗng nhiên truyền ra một tiếng thét thảm thiết, Hoàng Thâm thầm hô không ổn, sắc mặt Bành Lĩnh cũng không mấy dễ coi, không ngờ vẫn còn có kẻ ẩn nấp, thừa dịp bọn họ chuyên tâm đối địch mà lẻn vào trong cốc.
Hoàng Thâm hận lây sang cả bọn người Bành Lĩnh: “Hay cho gã Bành Lĩnh ngươi, không ngờ lại mời tới nhiều trợ thủ như vậy.”
Bành Lĩnh dĩ nhiên là kêu oan: “Chuyện đó không liên quan gì đến ta! Nếu ta có nhiều trợ thủ như thế thì đã trực tiếp chiếm luôn thung lũng rồi, việc gì phải bày mưu tính kế thế này.”
Lúc này Hoàng Thâm chẳng còn tin một chữ nào của Bành Lĩnh nữa, hắn quay người lao thẳng vào trong thung lũng. Bành Lĩnh cùng những người khác cũng lao vào theo, và cũng có thêm rất nhiều tu sĩ dưới Nguyên Đan cảnh kéo nhau tràn vào.
Chung tu sĩ cũng nhìn sang Phong Minh và Bạch Kiều Mặc, hỏi xem khi nào bọn họ mới tiến vào?
Phong Minh khẽ mỉm cười nói: “Thạch lão gia tử vẫn chưa xuất động mà, chúng ta không cần vội.”
Được rồi, Trình Diểu cũng kiên nhẫn chờ đợi. Bọn họ cứ nghe thấy bên trong cốc chốc chốc lại truyền ra những tiếng nổ mạnh, cùng với những tiếng chửi bới đầy giận dữ.
Dựa vào âm thanh có thể phán đoán được rằng, vốn dĩ trong cốc có người đã bố trí trận pháp cấm chế xung quanh Thất Diệp Trùng Hoa Thảo, trong đó những tiếng nổ chính là âm thanh phá trừ cấm chế.
Ngay sau đó, một bóng người từ trong cốc bay vọt ra, lao đi với tốc độ cực nhanh về một hướng, phía sau lập tức có hai tu sĩ khác đuổi theo, vừa đuổi vừa chửi bới om sòm.
Huyền Tinh Quy cũng trở nên kích động hẳn lên, bởi vì nó ngửi thấy một mùi hương vô cùng thơm tho trên người tu sĩ chạy trốn phía trước, nó muốn ăn, muốn chủ nhân giúp nó cướp về.
Phong Minh đổ mồ hôi hột, đằng kia có tới ba vị cường giả Nguyên Đan cảnh, hắn chỉ là một Tụ Khí cảnh nhỏ nhoi thì làm sao cướp nổi? Con rùa nhỏ này khẩu khí quả không nhỏ chút nào.
Bỗng nhiên, một giọng nói khác từ xa vọng lại gần: “Ha ha! Thạch mỗ ta đến không muộn chứ hả? Chuyện náo nhiệt như thế này sao có thể thiếu Thạch mỗ ta cho được!”
Thân ảnh cực nhanh, chớp mắt đã tới ngay phía trên thung lũng, đó chẳng phải chính là Thạch Nham lão gia tử đi rồi quay lại hay sao? Hơn nữa bên cạnh ông còn có một vị cao thủ Nguyên Đan cảnh đi cùng.
Trình Diểu vừa nghe thấy giọng nói này liền trở nên kích động: “Ngoại tổ phụ của ta tới rồi! Ngoại tổ phụ chắc chắn có thể cướp được một cây kỳ thảo.”
Hoàng Thâm đang liều mạng già trong cốc để tranh đoạt những cây kỳ thảo còn lại, vừa nghe thấy giọng nói này suýt nữa thì thổ huyết. Hắn đã bảo mà, lão già này chính là mượn danh nghĩa đi tìm ngoại tôn để mò tới đây.
Chuyến đi trước đó e là để dò xét thực tình, tình hình trong cốc sớm đã bị lão nắm rõ như lòng bàn tay, sau đó giả vờ rời đi, đợi đến khi kỳ thảo chín mới quay trở lại.
Các cao thủ Nguyên Đan cảnh đang tranh đoạt khác sắc mặt cũng không được tốt coi cho lắm, bởi vì một mình Thạch Nham đã có thể đối phó được mấy người bọn họ rồi, thực lực của lão gia hỏa này quá mạnh.
Không đợi bọn họ kịp phản ứng, Thạch Nham đã dẫn theo trợ thủ của mình lao thẳng vào trong thung lũng. Đại chiến trong cốc lại một lần nữa bùng nổ, chốc chốc lại có tiếng thét thảm của tu sĩ vang lên, rất có thể là những kẻ bị cuốn vào làm bia đỡ đạn.
Bọn người Chung tu sĩ nhìn thấy cảnh này, thầm nghĩ quả nhiên là không được nôn nóng, nếu trước đó vội vã lao vào thì không chừng đã bị dư chấn của trận đại chiến vùi dập rồi.
Tuy nhiên chỉ trong vòng chưa đầy mười mấy nhịp thở, tiếng cười lớn của Thạch Nham đã lại truyền ra ngoài, đồng thời thân ảnh của lão cũng bay vọt ra: “Thạch mỗ ta không tham lam, chỉ cần một cây là đủ rồi, không tham gia tranh đoạt với các ngươi nữa. Thạch mỗ ta đi đây!”
“Đáng chết!”
Thạch Nham vừa chạy, các cường giả Nguyên Đan cảnh khác cũng chia nhau bỏ chạy theo mấy hướng. Rào một cái, cuộc tranh đấu kịch liệt đã từ trong thung lũng chuyển dời ra bên ngoài.
Ánh mắt Phong Minh sáng quắc nhìn sang Bạch Kiều Mặc: “Chúng ta có thể vào được rồi chứ.”
“Ừm, thời cơ vừa vặn.”
“Đi thôi, chúng ta vào thung lũng xem có cơ hội nhặt nhạnh được chút gì không.”
Bọn người Chung tu sĩ cũng phấn khởi hẳn lên. Cái cây Thất Diệp Trùng Hoa Thảo kia thì bọn họ đừng hòng tơ tưởng tới, nhưng trong cốc biết đâu lại chẳng còn những thứ tốt khác.
Hơn nữa có tu sĩ bỏ mạng trong cốc, trên người họ chắc chắn có túi trữ vật hay nhẫn trữ vật chứa không ít đồ tốt, đây mới chính là mục tiêu của bọn họ.
—