Chương 1139: Tiên Tử
Tế đàn được xây dựng không hề nhỏ, trong ngoài đều khắc đầy hoa văn phức tạp, tu sĩ có tu vi như Tư Mậu mà đưa mắt nhìn vào cũng thấy đầu óc choáng váng, đến mức không thể phân biệt rõ được các đường vân.
Tư Mậu thấy Bạch Kiều Mặc xem xét chăm chú, trong lòng không khỏi khâm phục, hai vị này cũng có tu vi Hư Tiên giống hắn, nhưng căn cơ của người ta lại vững chắc hơn hắn quá nhiều.
Tư Mậu là Hư Tiên trung kỳ, bề ngoài Phong Minh và Bạch Kiều Mặc bất quá chỉ là Hư Tiên hậu kỳ, cao hơn có một bậc nhỏ, nhưng khi đối mặt với hai người này, Tư Mậu lại sinh ra cảm giác e sợ, trong lòng biết rõ thực lực của mình kém xa hai vị này.
Dù sao, đó cũng là những nhân vật lợi hại có thể nuôi rồng.
Chỉ bằng việc ba người bọn họ có thể nghênh ngang đi lại ngay dưới mí mắt của bao nhiêu vị Chân Tiên, đến cả Mục Đồ vốn luôn ngạo khí ngút trời cũng không hề phát hiện ra tung tích của bọn họ, Tư Mậu đã cảm thấy trải nghiệm lần này đủ để hắn tự hào cả một đời rồi.
Nghĩ đến chuyện lúc này mình đang ở rất gần Mục Đồ, tâm trạng Tư Mậu liền trở nên tốt hơn rất nhiều.
Phong Minh và Bạch Kiều Mặc lúc này một chút cũng không vội, Bạch Kiều Mặc có rất nhiều thời gian để từ từ nghiên cứu tòa tế đàn này.
Bởi vì tế đàn muốn phát huy tác dụng, nhất định phải do chính Tư Mậu đích thân đến, chỉ cần phía Mục Đồ không thể tìm được Tư Mậu, bọn họ chỉ có thể ở đây canh giữ trong vô vọng.
Chớp mắt đã ba ngày trôi qua, nhưng vẫn không có tin tức gì về tung tích của Tư Mậu truyền đến.
Mục Đồ vốn là người rất giỏi nhẫn nại, cũng không thể khoanh chân ngồi điều tức tu luyện được nữa, mà đứng dậy đi qua đi lại trong sơn cốc.
Nghe Phong Minh miêu tả bộ dạng hiện tại của Mục Đồ, Tư Mậu trong lòng thầm thấy khoái trá.
Tuy rằng kẻ hắn hận nhất là vị tổ phụ của Thái Thượng trưởng lão kia, nhưng đã cùng Mục Đồ đấu đá thật thật giả giả bao nhiêu năm nay, dù rất nhiều chuyện chỉ là do một mình hắn tự đi đấu tranh, nhưng rốt cuộc cũng tích tụ một bụng oán khí đối với kẻ này.
Hiện giờ thấy hắn ta ăn quả đắng, tâm trạng đó thật khỏi phải nói là tuyệt diệu đến nhường nào.
Tư Mậu thầm nghĩ, Mục Đồ những năm này ở Thiên Tâm Các địa vị cao cao tại thượng, được vô số tu sĩ tâng bốc là thiên tài, bản thân hắn ta cũng tự cho mình là hơn người, trước đây hắn cũng từng đố kỵ với thiên tư của Mục Đồ.
Nhưng giờ so sánh với hai vị bên cạnh, hắn liền cảm thấy Mục Đồ cũng chỉ đến thế mà thôi.
Thì ra ngoài Thiên Tâm Các, trong Hạ Tiên Vực rộng lớn hơn, vẫn còn có những tu sĩ thiên tài có thiên tư xuất chúng hơn, ưu tú hơn Mục Đồ.
Trái tim vốn mất cân bằng vì đủ loại nguyên nhân như đố kỵ kia, cũng được xoa dịu đi không ít.
Mục Đồ quả thật có chút ngồi không yên, liên tiếp ba ngày trôi qua, tên phế vật Tư Mậu kia lại biến mất triệt để đến vậy, không hề thu được một chút tung tích nào.
Mục Đồ lại một lần nữa lấy hồn bài của Tư Mậu ra, đúng vậy, hắn ta ngay cả hồn bài của Tư Mậu cũng mang theo bên người, nhìn thấy hồn bài vẫn nguyên vẹn, hắn ta mới có thể xác định Tư Mậu vẫn đang trốn ở bên ngoài.
Nhưng chính vì biết rõ như vậy, Mục Đồ càng thêm tức giận, hắn ta quá hiểu tính tình của Tư Mậu thế nào, cứ tưởng rằng tin tức hắn ta thả ra chỉ cần khích một chút, Tư Mậu sẽ không kịp chờ đợi mà nhảy ra, nào ngờ ngay cả một chút động tĩnh cũng không có.
Mục Đồ hỏi tâm phúc bên cạnh: “Chẳng lẽ lần trước Tư Mậu bị thương quá nặng, vẫn luôn bế quan dưỡng thương, cự tuyệt không tiếp nhận tin tức bên ngoài?”
Lại nghi ngờ nói: “Có thể nào có thế lực khác âm thầm giúp Tư Mậu trốn tránh sự truy tung của chúng ta không?”
Thiên Tâm Các chưa bao giờ xem thường các thế lực khác đang nhòm ngó Thiên Tâm Kính, trong Thiên Tâm Các chắc chắn cũng có đinh cài của các thế lực khác, khó mà nói trước được liệu có kẻ nào đã để mắt tới tên phế vật Tư Mậu này không.
Thuộc hạ cũng sốt ruột: “Thiếu chủ, chúng ta sẽ phái thêm nhân thủ theo dõi các tu sĩ đang tiến vào.”
Mục Đồ vẫn không yên tâm, lại đi thêm vài vòng tại chỗ, sau đó hạ lệnh: “Phái người đưa Cầm tiên tử vào đây, rồi truyền bá rộng rãi một phen.”
Thuộc hạ sao lại không hiểu dụng ý của Mục Đồ, lần này là muốn dùng Cầm tiên tử để dụ Tư Mậu xuất hiện: “Vâng, Thiếu chủ, thuộc hạ lập tức phái người đi làm.”
Những đoạn đối thoại này Tư Mậu đương nhiên nghe được, trên mặt Tư Mậu hiện lên vẻ tức giận.
Phong Minh nhìn biểu cảm của hắn, sau đó truyền âm hỏi: “Ngươi thật sự thích vị Cầm tiên tử mà bọn họ nói tới sao?”
Tư Mậu vừa thẹn vừa giận nói: “Ai thèm thích cái nữ nhân giả tạo đó, chẳng phải vì đó là nữ nhân mà tên khốn Mục Đồ kia để mắt tới, ta mới cố ý tranh giành thôi.”
Phong Minh làm bộ yên tâm: “Vậy thì tốt, ta còn sợ ngươi thật sự thích vị Cầm tiên tử gì đó, rồi bị khích cho lộ hành tung.”
Tư Mậu tức giận nói: “Thật ra ta rất rõ ràng, cái nữ nhân đó cũng giống như tên khốn Mục Đồ này, đều xem thường ta, vậy thì ta còn mặt dày áp tới làm gì?”
Phong Minh vỗ vỗ vai hắn an ủi: “Vậy là được rồi, chỉ cần ngươi giữ được bình tĩnh, ngươi xem, bây giờ người nóng lòng sốt ruột chính là kẻ khác, chúng ta trốn ở đây xem kịch chẳng phải rất thú vị sao.”
Tư Mậu nghĩ lại cũng đúng, hắn cũng không ngờ rằng trốn ở đây lại có thể nhìn thấy một mặt không giữ được bình tĩnh của Mục Đồ.
Mục Đồ trước đây ở trước mặt hắn, xưa nay lúc nào cũng thong dong điềm tĩnh.
Tư Mậu gật đầu thật mạnh: “Đúng, để bọn chúng xem trò vui của ta lâu như vậy rồi, giờ cũng nên đến lượt ta xem trò vui của bọn chúng.”
Phong Minh tâm trạng rất tốt, hy vọng vị Cầm tiên tử mà bọn họ nói tới mau chóng đến đây, tốt nhất là đến tận đây, để hắn xem thử vị nữ tiên tử khiến hai vị thiếu chủ thật giả tranh giành nhau kia, rốt cuộc đẹp đến mức nào.
Bạch Kiều Mặc một bên nghiên cứu tế đàn, một bên vẫn dành ra một phần tâm thần chú ý tình hình bên ngoài, nghe thấy cuộc đối thoại giữa Phong Minh và Tư Mậu, Bạch Kiều Mặc thầm cười lắc đầu.
Trong ba tháng mở ra thế giới chủ kính diện này, không hề phong tỏa với bên ngoài, cũng tức là nói, chỉ cần trong thời hạn ba tháng này, tu sĩ có thể ra vào bất cứ lúc nào.
Vì vậy Mục Đồ phái thủ hạ rời khỏi Thiên Tâm Kính, ra ngoài đón người vào, lại qua thêm ba ngày, thủ hạ được phái đi đã trở về bẩm báo, người đã được đón vào rồi.
Mục Đồ nói: “Ta ra ngoài gặp nàng ta một lần, hy vọng nàng ta có thể phối hợp tốt với hành động của chúng ta.”
“Thiếu chủ yên tâm, tâm tư của Cầm tiên tử đều đặt trên người Thiếu chủ, nhất định sẽ nói gì nghe nấy.”
Mục Đồ cười cười, thần sắc toát lên vẻ tự tin, hiển nhiên cũng cho là như vậy, không cảm thấy nữ nhân này có thể thoát khỏi lòng bàn tay của mình.
Hắn ta chỉnh lại y phục, rồi cất bước đi ra ngoài.
Phong Minh bọn họ không thể đi theo ra ngoài, nhưng qua thần thái của Mục Đồ, Phong Minh suy đoán: “Tên này đối với vị Cầm tiên tử kia xem ra cũng chẳng có bao nhiêu tình cảm thật sự, Cầm tiên tử đối với hắn ta, đoán chừng cũng chỉ là đối tượng để lợi dụng thôi.”
Tư Mậu hồi tưởng lại những tình huống trước đây, nói: “Hình như đúng là vậy, bây giờ nghĩ lại, tên khốn Mục Đồ này chính là cố ý dẫn dụ ta tranh giành, thật ra bản thân hắn ta chẳng hề để ý đến nhi nữ tình trường, hắn ta chỉ một lòng muốn kế thừa Thiên Tâm Các, rồi tiến lên phía trên.”
Trước đây là hắn mê muội, tưởng rằng tên khốn Mục Đồ này si mê Cầm tiên tử lắm.
Bây giờ bình tĩnh lại nhìn nhận, liền thấy hắn ta thật ra cũng giống như cái vị Cầm tiên tử này, đều giả tạo như nhau, giả tạo đến mức khiến người ta chán ghét.
Tư Mậu nói: “Hai kẻ này nếu thật sự thành một đôi, kết làm bạn lữ, vậy cũng rất thú vị.”
Phong Minh tiếc nuối nói: “Đáng tiếc Mục Đồ này đối với Cầm tiên tử không đủ tín nhiệm, sẽ không đưa người vào trong này đâu, dù sao nơi đây có bố trí tế đàn, không thể nhìn thấy bản thân Cầm tiên tử được nữa, thật đáng tiếc.”
Tư Mậu quái dị nhìn Phong Minh, lại nhìn Bạch Kiều Mặc vẫn đang chuyên chú nghiên cứu tế đàn, thầm nghĩ Phong Minh quan tâm đến nữ nhân khác như vậy có ổn không?
Hắn nói: “Ta có lưu ảnh thạch của Cầm tiên tử ở đây, ngươi muốn xem Cầm tiên tử trông thế nào thì vẫn xem được.”
Phong Minh mừng rỡ nói: “Thật sao? Mau cho ta xem, xem thử Cầm tiên tử có xứng với danh tiếng của nàng ta không.”
Vì sự tranh giành của hai vị thiếu chủ, trong Thiên Tâm Thành, danh tiếng của Cầm tiên tử cũng bị đẩy lên rất cao.
Thấy Phong Minh như vậy, Tư Mậu chỉ cảm thấy càng thêm kỳ quái, lại thấy Bạch Kiều Mặc không ra tay ngăn cản, bèn từ trong nhẫn trữ vật lấy ra một khối lưu ảnh thạch đưa cho Phong Minh.
Hắn cũng không phải tự mình cố ý sưu tầm, dù sao bên cạnh hắn vây quanh nhiều tu sĩ như vậy, luôn có kẻ tự cho là hiểu tâm tư của hắn, tìm cho hắn mấy khối lưu ảnh thạch này, Tư Mậu cũng cố ý bày ra bộ dạng si mê.
Nhưng những năm đó, vì muốn cướp Cầm tiên tử khỏi tay Mục Đồ, Tư Mậu quả thật đã tốn không ít tâm tư, còn đưa ra không ít đồ tốt.
Bây giờ bình tĩnh lại, nhìn lại, Tư Mậu có chút hối hận vì đã đem nhiều đồ tốt như vậy tặng đi.
Nếu để lại hết, sau này nhờ Phong Minh và Bạch Kiều Mặc chuyển số tài nguyên đó cho đệ đệ ruột của hắn thì tốt biết mấy, đệ đệ hắn tu luyện chăm chỉ nghiêm túc như vậy, có số tài nguyên này trợ giúp, nhất định có thể tiến bộ nhanh hơn.
Phong Minh nhận lấy lưu ảnh thạch rồi xem, thỉnh thoảng phát ra tiếng tặc lưỡi trầm trồ.
Phong Minh nhận xét: “Ừm, là một mỹ nhân, đúng là lớn lên không tệ, nhưng ta cảm thấy so với đại mỹ nhân như Nhan Mật tiền bối, vẫn còn kém một chút, chỉ là vẻ đẹp tiểu gia bích ngọc.”
Bên ngoài tiên trận, nghe thấy có động tĩnh phía sau truyền đến, một nữ tử đang chờ sẵn ở đó xoay người lại, trên mặt lộ ra nụ cười, khiến người ta nhìn mà như nín thở.
Nhưng tu sĩ bên cạnh Mục Đồ chỉ nhìn một cái rồi cụp mắt xuống, bất kể Thiếu chủ có tâm tư gì, bọn họ đều không dám mạo phạm Cầm tiên tử, dù sao hiện tại trên người Cầm tiên tử vẫn còn mang dấu ấn của Thiếu chủ.
Cầm tiên tử quả thật xinh đẹp như hoa, đợi Mục Đồ đến bên cạnh, nụ cười trên mặt khẽ thu lại, nàng quan tâm hỏi: “Thật sự không tìm được tung tích của Tư Mậu sao? Hắn ta sao có thể làm được đến mức này?”
Rất trùng hợp, trong lòng Cầm tiên tử, Tư Mậu cũng là một kẻ ngu xuẩn, ngu đến mức khiến nàng chán ghét.
Mục Đồ vẻ mặt trầm trọng gật đầu: “Đúng vậy, ta hoài nghi có thế lực nào đó đang âm thầm giúp hắn, điều này rất bất lợi cho Thiên Tâm Các chúng ta. Kẻ không có đầu óc như hắn, rất dễ bị thế lực bên ngoài lợi dụng, cho nên việc cấp bách trước mắt là phải tìm ra hắn, ta bất đắc dĩ mới gọi nàng đến.”
Cầm tiên tử mỉm cười nói: “Chỉ cần là điều chàng muốn, ta đều nguyện ý vì chàng mà làm.”
Mục Đồ đưa tay nắm lấy tay Cầm tiên tử, nói: “Lại vất vả cho nàng rồi, chỉ cần ở đây đi một vòng, rồi ta sẽ cho người truyền tin tức nàng đến ra ngoài, Tư Mậu nghe được chắc sẽ ra tìm nàng.”
Cầm tiên tử gật đầu, dịu dàng nói: “Vâng, ta đều nghe theo chàng.”
Mục Đồ lại nói thêm mấy lời trấn an Cầm tiên tử, rồi phái thủ hạ hộ tống Cầm tiên tử suốt dọc đường, hai người làm bộ lưu luyến không rời mà chia tay.
Nhưng khi Cầm tiên tử rời đi, thần sắc Mục Đồ liền trở nên lạnh nhạt, phất tay áo xoay người trở lại bên trong tiên trận.
Lần này, hắn ta đến bên cạnh tế đàn, vẻ mặt cao thâm khó lường nhìn tế đàn, hồi lâu không có động tĩnh gì.
Ngay khi Phong Minh tưởng rằng hắn ta sẽ cứ như vậy mãi, thì nghe thấy hắn ta lẩm bẩm: “Thôn Linh thể chất, thật sự đặc thù đến vậy, có thể dẫn dụ Kính Linh ra ngoài? Một kẻ phế vật, lại còn có thể có công dụng như vậy.”
Một lát sau lại nói: “Thôi vậy, chẳng qua chỉ là lợi dụng phế vật mà thôi, không đáng để bản thiếu chủ tốn nhiều tâm thần, Thôn Linh thể chất, đối với bản thiếu chủ mà nói chẳng qua chỉ là gân gà mà thôi.”
Tu sĩ mang theo thể chất đặc thù, thông thường là có trợ giúp cho việc tu luyện của bản thân, nhưng Thôn Linh thể chất này, đối với Mục Đồ mà nói, có còn không bằng không.
Sở hữu thể chất đặc thù như vậy, cuối cùng thì thế nào? Còn không phải bị người ta đưa lên tế đàn để phát huy tác dụng sao, nghĩ đến đây, Mục Đồ cười khẩy một tiếng.