← Xuyên việt chi gia hữu chuế tế

Chương 1100: Tụ Huyết Nha Trấn

20 min read 31.08.2026

 

Tu giả thường lịch luyện tại Huyết Nha Vực, vào khoảnh khắc đầu tiên khi quay trở lại, đều muốn đi nhặt lợi.

Thế nhưng chuyện quỷ dị đã xảy ra. Tại những nơi phát hiện xác huyết nha, bọn họ chẳng tìm được bao nhiêu thú hạch, thú hạch phần lớn đều biến mất không thấy đâu.

Chẳng lẽ có tu giả nào nhanh chân hơn bọn họ, ra tay trước rồi?

Tên vương bát đản nào làm thế?

Đám tu giả này lượn một vòng lớn, thu hoạch chẳng đáng bao nhiêu, trong lòng thầm chửi kẻ ra tay nhanh kia đến mức máu chó đầy đầu.

Phong Minh cùng mọi người vẫn đang ở trong bí phủ không gian tu luyện, chỉ thấy mũi ngưa ngứa, chẳng lẽ có người chửi sau lưng bọn họ?

Cũng có một bộ phận tu giả ẩn mình suốt thời kỳ hồng vụ hoàn toàn trong Huyết Nha Vực, giờ cũng xuất hiện trở lại. Khi huyết nha hoạt động thường xuyên nhất, bọn họ không dám ló đầu.

Nhưng đôi lúc cũng nghe được, cảm ứng được chút động tĩnh bên ngoài. Họ và đám tu giả từ ngoài tiến vào vừa chạm mặt, lập tức trao đổi với nhau không ít tin tức mới.

“Cái gì? Các ngươi nói suốt thời kỳ hồng vụ hoàn toàn trước đó, lại có tu giả dám hoạt động bên trong này?”

“Ai vậy? Ai lớn gan đến thế? Chẳng trách nhiều thú hạch biến mất như vậy, xem ra chính là đám người đó nhặt đi rồi.”

“Nhưng bọn họ làm sao để huyết nha coi như không thấy mình?”

Đoàn người của Khương trưởng lão ngay lập tức chạy tới nơi di phủ của quỷ đan sư, vị nhị phẩm tiên trận sư mà bọn họ mời tới cũng lập tức thăm dò lại tiên trận nơi đây.

Đoàn tu giả này đóng quân ngay tại chỗ, cẩn thận dọn dẹp hoàn cảnh tồi tàn xung quanh.

Trong lúc tiên trận sư tìm cách phá giải tiên trận, Khương trưởng lão và các tiên đan sư khác của Đan Minh bèn tới nơi Kim trưởng lão xảy ra chuyện để xem xét.

Chỗ này không nhơ bẩn như những nơi khác, đến mùi tanh hôi cũng nhạt hơn đôi phần, nhưng nhìn nền đất và nham thạch, ai cũng nhận ra nơi đây từng bị lửa cháy thiêu đốt.

Tiên đan sư quanh năm làm bạn với hỏa diễm, thấy cảnh này cũng kinh ngạc không thôi. Một vị tiên đan sư ngạc nhiên nói: “Nói vậy trước đây quả nhiên có một nhóm người khác nhắm vào Kim trưởng lão, cũng nhờ bọn họ mà chúng ta mới thoát khốn rời khỏi nơi này.”

“Nhưng rốt cuộc là ai làm? Chẳng lẽ thật là vị Phong Minh tiểu hữu mà Khương trưởng lão từng nhắc tới?”

“Nhưng vị Phong Minh tiểu hữu mà Khương trưởng lão nhắc tới, chẳng qua chỉ là hư tiên tu vi. Còn số người chết tại đây của Kim trưởng lão, có hẳn mấy vị chân tiên.”

“Có lẽ kẻ ra tay không phải nhắm vào Kim trưởng lão, mà là kẻ giật dây sau lưng Kim trưởng lão. Tuyết gia hành sự như vậy, kẻ khó chịu thậm chí có thù oán chắc chắn không ít, nhưng có lẽ không đủ thực lực để đối đầu công khai, bèn chọn cách ngầm phá hoại hành động của bọn họ. Vừa khéo biết bọn họ nhắm tới Phong Minh cùng Bạch Kiều Mặc, nên mượn luôn thân phận của hai người?”

Nếu Phong Minh và Bạch Kiều Mặc có mặt tại đây nghe thấy lời suy đoán này, hẳn sẽ nói về mặt logic thì quả thực rất hợp lý.

Khương trưởng lão thấy mọi người đều nhìn mình, nói: “Đều nhìn ta làm gì, ta cũng như các ngươi, hoàn toàn không hay biết.”

Lời thì nói thế, nhưng trong lòng ông vẫn cảm thấy, chuyện này rất có thể liên quan tới Phong Minh bọn họ.

Khương trưởng lão nói: “Bất kể thế nào, Kim trưởng lão đều đã tự ăn quả đắng. Chúng ta trở về bên di phủ thôi.”

“Đúng vậy, Khương trưởng lão nói rất có lý.”

Khi bọn họ trở về nơi đóng quân, vị tiên trận sư kia đang nghỉ ngơi. Thấy bọn họ quay lại, sắc mặt lão lộ vẻ cổ quái.

“Làm sao vậy? Có chuyện gì xảy ra?”

Vị tiên trận sư kia nói: “Có người đã động vào tiên trận ở đây trước ta.”

Khương trưởng lão bọn họ đều kinh ngạc vô cùng: “Kết quả thế nào? Có mở tiên trận tiến vào chưa? Chẳng phải nói đây là tam phẩm tiên trận sao? Lẽ nào có tam phẩm tiên trận sư từng tiến vào?”

Tiên trận sư kia nói: “Theo kết quả ta thăm dò, đối phương rất có thể đã vào trong rồi, nhưng cũng cố ý lưu lại dấu vết đã xóa đi, có lẽ chính là để nói cho chúng ta biết, bọn họ đã tới.”

Khương trưởng lão bọn họ càng kinh ngạc: “Hồng vụ hoàn toàn vừa chấm dứt là chúng ta đã tiến vào ngay, không lãng phí chút thời gian nào. Nếu thực sự có người vào trước chúng ta, vậy có phải là bọn họ hành động trong suốt thời kỳ hồng vụ hoàn toàn hay không? Chẳng lẽ chính là nhóm tu giả đã ra tay với Kim trưởng lão?”

Khương trưởng lão lúc này cũng không khỏi hoài nghi. Trước đó vẫn luôn có trực giác, chuyện này không thể tách rời khỏi Phong Minh bọn họ.

Nhưng giờ lại không còn chắc chắn nữa, bởi ông cũng rõ Phong Minh và Bạch Kiều Mặc đều chỉ là hư tiên, thế mà tiên trận nơi đây lại là tam phẩm tiên trận. Bọn họ có bản lĩnh mở tiên trận và tiến vào trong đó sao?

Điều này thực sự quá mức khó tin.

Nếu đã có tu giả vào trong dạo qua một vòng, vậy bọn họ còn cần tiếp tục mở tiên trận này để vào nữa hay không? Đồ vật bên trong rất có thể đã sớm bị người ta vơ vét sạch rồi.

Tiên trận sư cũng không tiếp tục phá trận nữa, mà cùng mọi người ở lại trong trận thương lượng xem nên làm gì tiếp theo, có nên tiếp tục hay không.

Khương trưởng lão nhất thời cũng không quyết định được. Bao nhiêu năm nghiên cứu các loại bút ký mà quỷ đan sư để lại, ông cũng cực kỳ hứng thú với phần còn lại, bằng không đã chẳng biết rõ có khả năng có bẫy mà vẫn mạo hiểm đến đây.

Nhưng nếu đã bị người khác lấy đi, vậy cũng chỉ uổng công một phen, trong lòng sẽ vô cùng tiếc nuối.

Không biết những ghi chép còn lại kia, còn có cơ hội được nhìn thấy lại hay không.

Bọn họ bàn mãi chưa ra kết quả, bèn tiếp tục ở lại chỗ này. Vị tiên trận sư kia mỗi ngày đều nghiên cứu tòa tam phẩm tiên trận đó.

Nếu có thể lĩnh ngộ triệt để tòa tiên trận này, đối với thuật tiên trận của ông ta cũng có trợ ích rất lớn.

Muốn hoàn toàn phá giải trận này, thực ra ông ta cũng không làm được. Điều ông ta có thể làm thực ra cũng giống Bạch Kiều Mặc, chính là mở một khe nứt trên đó, dẫn người theo khe nứt đi vào.

Phong Minh cùng mọi người ở trong bí phủ không gian một thời gian, ước chừng Huyết Nha Vực hẳn đã lại có tu giả tiến vào, không còn ngợp mắt huyết nha như trước, bèn lại từ không gian ra ngoài, xem xét tình hình bên ngoài, tìm cơ hội tiếp cận Khương trưởng lão, đưa phần nội dung đã chỉnh lý tới.

Bọn họ nán lại gần di phủ của Tô Ngang tiền bối, chính là nghĩ rằng dựa vào hứng thú của Khương trưởng lão với tiên đan thuật của quỷ đan sư, hẳn sẽ không nhanh chóng từ bỏ, còn có thể lại tiến vào.

Ra ngoài rồi, Lôi Thú bay đi một vòng, đem về tin tốt: “Lão già họ Khương kia quả nhiên lại tới, còn dẫn theo tên tiên trận sư kia mỗi ngày nghiên cứu tòa tiên trận. Chẳng lẽ bọn họ không biết đồ bên trong đã sớm bị chúng ta dọn sạch rồi sao?”

Bạch Kiều Mặc mỉm cười: “Không phải không biết, chỉ là chưa cam lòng thôi.”

Phong Minh hiểu ra: “Bạch đại ca đã động tay động chân?”

Bạch Kiều Mặc gật đầu. Phong Minh cũng từ đó nhìn ra sự cố chấp của Khương trưởng lão.

Phong Minh nói: “Vậy đi, làm phiền Lôi Thú đại nhân chạy thêm một chuyến, đem cái hộp này tới chỗ Khương trưởng lão. Đưa xong là chúng ta có thể rời đi, ra Huyết Nha trấn bên ngoài xem thử.”

Lôi Thú đại nhân rộng lượng nói: “Được thôi, bản đại nhân vì ngươi mà chạy một chuyến.”

Lôi Thú không xông vào tiên trận nơi bọn họ đóng quân, mà chọn lúc Khương trưởng lão ra ngoài tản bộ, ném thẳng cái hộp xuống.

Khương trưởng lão dù sao cũng là chân tiên, Lôi Thú không dám nán lại, ném hộp xong lập tức lóe người biến mất, vụt một cái đã không thấy bóng dáng.

Sự việc xảy ra quá đột ngột, Khương trưởng lão suýt nữa ra tay phá hủy cái hộp đột ngột xuất hiện, nhưng phát hiện không có nguy hiểm, vẫn ném ra một tiên khí loại câu cấm, thu cái hộp vào trong.

Sau đó ông mới phát hiện đây quả thực chỉ là một cái hộp bình thường. Lấy ra mở xem, khi nhìn rõ đồ vật đặt bên trong, ông hoàn toàn chấn động ngay tại chỗ.

Một tháng sau, Huyết Nha Trấn.

Huyết Nha Trấn đã hoàn toàn chìm trong thanh vụ, lại một lần nữa nghênh đón tu giả từ bốn phương tới lịch luyện.

Bất quá lần này số lượng tu giả tới còn đông hơn thường ngày, bởi có tin tức từ đây truyền ra, di phủ thực sự của quỷ đan sư cuối cùng đã hiện thế trong Huyết Nha Vực.

Nay số di sản quý báu đó đã rơi vào tay Đan Minh, hơn nữa Đan Minh quyết định công bố rộng rãi phương thuốc Huyết Thối Đan mà quỷ đan sư lúc sinh thời nghiên cứu sau cùng.

Lượng lớn tu giả có hứng thú đều đổ về Huyết Nha Trấn, trong đó cũng gồm một bộ phận tiên đan sư hứng thú với phương thuốc Huyết Thối Đan.

Phong Minh và Bạch Kiều Mặc cũng lẫn trong đám tu giả đó, lần đầu tiên tới Huyết Nha Trấn.

Sau khi đưa đồ tới tay Khương trưởng lão, Phong Minh liền cùng Bạch Kiều Mặc bọn họ rời khỏi Huyết Nha Vực, không nán lại bên trong thêm nữa.

Bất quá bọn họ không đi ra bằng lối thông thường, mà giống như khi tới, lại đi bằng cửa sau mở bằng Không Thiên Tạm.

Bọn họ vòng ra bên ngoài, vừa đi vừa nghỉ, đợi tin tức bên ngoài lan truyền, lúc này mới theo dòng người tới Huyết Nha Trấn.

Trên tay bọn họ có không ít huyết nha thú hạch, Phong Minh khoảng thời gian này cũng luyện chế không ít Huyết Thối Đan, muốn xem có thể ra tay một mẻ tiên đan tại Huyết Nha Trấn, kiếm chút tiên thạch hay không.

Trong Huyết Nha Vực thu được mười mấy hai mươi vạn viên thú hạch, bọn họ dùng thế nào cũng chẳng hết, chi bằng bán ra một phần.

Phương thuốc Huyết Thối Đan vừa công khai, không nói tới Huyết Thối Đan, ngay cả thú hạch huyết nha cũng sẽ được nhiều tu giả săn đón, giá cả chắc chắn cũng sẽ leo lên một đỉnh cao mới.

Phong Minh cùng mọi người bước vào Huyết Nha Trấn. Phong Minh đưa mắt nhìn quanh, cảm thán: “Hóa ra Huyết Nha Trấn náo nhiệt như thế này đấy.”

Một tu giả bên cạnh nghe vậy cười nói: “Mấy vị đạo hữu là lần đầu tới Huyết Nha Trấn phải không? Huyết Nha Trấn xưa nay vẫn náo nhiệt, bất quá lần này còn náo nhiệt hơn.”

Phong Minh hứng thú bắt chuyện: “Chẳng lẽ vì di phủ của quỷ đan sư hiện thế? Mọi người đều nhắm tới quỷ đan sư mà đến?”

Tu giả kia nói: “Đúng vậy, đúng vậy. Không biết vị tiền bối nào cao nghĩa như thế, lấy được di vật của quỷ đan sư rồi mà không mang đi riêng, còn đem tặng cho Khương trưởng lão của Đan Minh. Khương trưởng lão quyết định công bố rộng rãi, thế là tu giả có hứng thú đều kéo tới.”

“Huyết Thối Đan đúng là thứ tốt, đáng tiếc giá cả vẫn luôn ở mức cao ngất, đại đa số tu giả đều không có phúc hưởng thụ. Giờ thì khác rồi, Đan Minh đã phát tin, Huyết Thối Đan luyện theo phương thuốc mới, giá trị sẽ tụt xuống nhiều, chúng ta cũng có thể dùng nổi.”

“Huyết nha là loài đáng ghét vô cùng, nhưng Huyết Thối Đan lại là tiên đan tốt. Muốn tấn cấp chân tiên, đều phải vượt qua lôi kiếp. Lôi kiếp nào có dễ vượt như vậy, Huyết Thối Đan lại có thể tăng cường độ nhục thân cho tu giả. Tu giả nào có chút tiến thủ, ai mà chẳng hứng thú?”

Vị tu giả này dọc đường cứ thao thao bất tuyệt, Phong Minh bọn họ nhờ đó cũng hiểu thêm được không ít tình hình.

Hải Long Vương mấy người truyền âm cho nhau, thì ra tu giả Địa Tiên Giới cũng biết thân thể tố chất của mình kém cỏi, còn biết dùng Huyết Thối Đan bồi bổ.

Với cái thiên kiếp yếu ớt như của bọn họ mà còn lo không vượt qua nổi, đủ thấy thực sự là tệ tới cực điểm. Hải Long Vương bọn họ đều nghi ngờ, cường độ lôi kiếp chân tiên của tu giả Địa Tiên Giới liệu có sánh nổi với phi thăng lôi kiếp của Phong Minh bọn họ hay không.