← Xuyên việt chi gia hữu chuế tế

Chương 11: Hân hoan đi đón rể

24 min read 28.08.2026

Phong gia chủ phái người âm thầm theo dõi động tĩnh của Bạch gia, Bạch gia chủ cũng biết ý mà cho người canh chừng bên Phong gia. Thế là khi thấy Phong gia cho người ra trước cửa tung tiền mừng, Bạch gia cũng không chịu thua kém mà phải làm theo, quyết không để bản thân bị Phong gia áp đảo.

Phong gia mở rộng cửa đón khách, Bạch gia cũng tương tự giăng đèn kết hoa nghênh tiếp tân khách.

Ngày hôm ấy, các thế lực lớn trong Khánh Vân thành chia làm hai phe rõ rệt để đi dự tiệc hỷ. Dĩ nhiên, những nhà như Thịnh gia hay Đinh gia thì chọn cách vẹn cả đôi đường, phái người chia nhau đến cả hai bên Phong – Bạch để chúc mừng.

Thịnh Đạc đã đến Phong gia từ sớm, cứ chạy ra chạy vào, nhảy nhót tưng bừng. Thịnh đại tỷ đi theo để trông chừng đứa em trai, nhìn thấy cảnh này thì không nỡ nhìn thẳng. Nàng thầm nghĩ sao em trai mình lại ngốc nghếch đến thế kia chứ, cũng may mà Phong Minh chịu đựng được, nghe nói ngày thường đối xử với hắn cũng không tệ.

Thực ra, sau một hồi quan sát, Thịnh đại tỷ liền nhận ra hai người này tuy hợp tính nhau nhưng lại chẳng hề có chút tình cảm nam nữ nào, đơn thuần chỉ là bằng hữu ham chơi tụ tập với nhau mà thôi. Mặc dù đứa em trai của nàng vẫn đang đầy bụng bất bình, cứ khăng khăng cho rằng hôn sự này làm uỷ khuất Phong Minh quá đỗi.

Thịnh Đạc ghé tai Phong Minh lầm bầm nói xấu Bạch gia, Thịnh đại tỷ rốt cuộc nhịn không nổi nữa, tiến đến xách tai hắn kéo ra, ái ngại nói với Phong Minh: “Đứa em trai này của ta lại gây phiền phức cho Phong thiếu rồi.”

Phong Minh bật cười. Thịnh đại tỷ và Thịnh gia chủ đều là những bậc nữ trung hào kiệt. Ở thế giới này, nam nhân có thể ba thê bốn thiếp, nhưng những nữ tử hay Song nhi có thiên phú cao, thực lực mạnh cũng được hưởng đãi ngộ tương tự. Hắn biết Thịnh đại tiểu thư sau này định sẵn sẽ tiếp bước con đường của mẫu thân nàng.

So với Bạch gia, hắn cảm thấy Thịnh gia tràn ngập tình người hơn nhiều.

“Đâu có, Thịnh tiểu đệ ngây thơ chất phác, rất đáng mến.”

Thịnh đại tỷ nghe vậy thì phì cười thành tiếng. Quả nhiên, ai cũng có thể nhìn thấu bản chất của đứa em trai ngốc này. Còn Thịnh tiểu đệ thì chỉ chú ý đến vế sau, lập tức vểnh tai đắc ý. Hắn quả nhiên là người gặp người yêu mà, cái tên Bạch Kiều Mặc đáng chết của Bạch gia kia đã cướp mất Phong Minh mà hắn yêu thích, hu hu.

Ở một diễn biến khác, khi người của Bạch gia chủ phái đến đón Bạch Kiều Mặc xông vào trang viên, người trong trang viện cũng bị dọa cho giật mình. Trái lại, chính chủ Bạch Kiều Mặc lại là người trấn định nhất.

Trong mắt hắn, Bạch gia chủ cũng chưa đến mức ngu xuẩn tới mức hết thuốc chữa, chẳng phải vẫn biết phái người đến đón hắn về đó sao? Dù rằng việc này cũng đủ để Bạch gia mất hết mặt mũi rồi.

Bạch Kiều Mặc chẳng có gì cần thu dọn, chỉ phất phất tay áo rồi bước lên chiếc xe giác mã. Hộ vệ dẫn đầu vung tay lên, xe ngựa lập tức chuyển bánh, nhanh chóng lên đường trở về thành, suốt dọc đường đi không dám giảm tốc độ.

Lúc về tới nơi, trước cổng thành đã tụ tập không ít người xem náo nhiệt. Nhìn thấy đoàn xe ngựa xuất hiện, mọi người đều tỏ tường: “Đây chắc là đội xe đón Bạch đại thiếu rồi, Bạch gia rốt cuộc cũng chịu đón người về.”

“Nói đi cũng phải nói lại, Bạch đại thiếu thật đúng là thảm hại. Tiền đồ rực rỡ như thế, trong chớp mắt liền tan thành mây khói đã đành, lại còn bị chính cha ruột hắt hủi đến nông nỗi này.” Bạch gia chủ dù có khua môi múa mép nói nghe bùi tai đến đâu, cũng chẳng có ai tin ông ta làm vậy là vì ý tốt.

“Thực ra ta lại thấy ở rể Phong gia đối với Bạch đại thiếu lại là chuyện tốt. Chứ cứ ở lại Bạch gia mà xem, bị ném tới một cái trang viên xa xôi ngoài thành chẳng thèm ngó ngàng tới. Còn gả vào Phong gia, chỉ cần chịu khó dỗ dành cho Phong thiếu vui lòng, ngày tháng của Bạch đại thiếu chắc chắn sẽ dễ thở hơn ở Bạch gia nhiều.”

“Nói cũng đúng, Phong gia thật sự không thiếu chút linh dược trị thương kia. Bạch đại thiếu nên sớm ngày tĩnh dưỡng thân thể cho tốt, sau này cùng Phong thiếu sinh một đứa con thì hơn.”

Bạch Kiều Mặc tuy rằng đan điền bị hủy, tu vi đã mất sạch, nhưng ngũ quan rốt cuộc vẫn nhạy bén hơn người thường chưa từng tu luyện rất nhiều, thậm chí còn nhạy cảm hơn cả tu giả Thối Thể cảnh. Vì vậy, hắn nghe không sót một lời bàn tán nào về mình, đặc biệt là khi nghe đến mấy chuyện sinh con đẻ cái, Bạch Kiều Mặc cũng không biết nên lộ ra biểu cảm gì cho phải.

Phong gia có thể thu nhận hắn đã là đại ân đại đức rồi. Phong thiếu sau này tự khắc sẽ cùng nam nhân mà y vừa ý sinh hạ hài tử của bọn họ, chứ tuyệt đối không phải là với hắn.

Về đến Bạch gia, Bạch Kiều Mặc được người ta vây quanh đưa vào tân phòng đã được chuẩn bị tạm thời. Còn về viện tử cũ của hắn, do có vị trí tốt nhất nên đã sớm bị Bạch Kiều Lam tranh đoạt mất rồi.

Kế đó, một đám hạ nhân vây quanh Bạch Kiều Mặc, bận rộn trang điểm, chải chuốt cho hắn, còn bắt hắn mặc một bộ hỷ phục không biết kiếm từ đâu ra.

Điều duy nhất Bạch Kiều Mặc kiên quyết không nhượng bộ là phải mặc bộ hỷ phục do chính mình mang tới. Hạ nhân hầu hạ nghĩ bụng chuyện này cũng chẳng phải việc gì to tát, miễn là hỷ phục là được, thế nên đành phải thỏa hiệp.

Trong quá trình đó, cứ có người bên tai Bạch Kiều Mặc không ngừng lầm bầm lầu bầu. Đại loại như Phong gia thiếu gia ở Khánh Vân thành được hoan nghênh đến nhường nào, y với Thịnh gia thiếu gia, Đinh gia thiếu gia rồi cả Tống gia thiếu gia có quan hệ vô cùng khăng khít, thường xuyên gặp gỡ bên ngoài, đây là chuyện cả thành ai ai cũng biết.

Khóe môi Bạch Kiều Mặc khẽ nhếch lên, hắn thừa hiểu dụng ý của những người này. Không, phải nói là dụng ý của kẻ sai khiến đứng sau màn. Chẳng biết là vị kế mẫu kia hay là mấy đứa em trai tốt của hắn nữa, đây là muốn nhân lúc hắn chưa bước chân vào Phong gia thì bôi xấu ấn tượng của hắn về Phong Minh, gieo rắc bóng đen trong lòng hắn, để sau khi thành thân hai người không cách nào hòa hợp được đúng không?

Chỉ tiếc là, bọn họ đều không biết, Phong gia chủ đã sớm bàn bạc kỹ lưỡng chuyện này với hắn từ trước. Phong Minh thực sự thích ai, tương lai có cưới phu nạp thị hay không, cũng chẳng thể gợn lên trong lòng hắn nửa vệt sóng lòng.

Có điều kẻ đứng sau quả thật là hao tổn tâm huyết, hắn đã thê thảm đến bước này rồi mà vẫn không chịu buông tha.

Dĩ nhiên, cũng phải nhờ việc sống lại một đời hắn mới nhìn thấu được những thứ này. Nếu đổi lại là kiếp trước, hắn làm sao rõ được những kẻ đó trước mặt một kiểu, sau lưng một kiểu chứ.

Chính vì quãng thời gian trước đây trôi qua quá đỗi thuận buồm xuôi gió, mới khiến hắn phải ngã một cú đau đớn đến thế, ngã đến đầu phá máu chảy, mới có thể nhìn rõ được thế giới chân thực xung quanh mình.

Giờ lành đón rể sắp đến, trên con đường mà đội ngũ đón rể bắt buộc phải đi qua, có không ít kẻ đang đứng xem kịch vui, đánh cược xem liệu Phong Minh có tự mình ra đón rể hay không.

Có người khẳng định là không. Bây giờ ai mà chẳng biết hôn sự này là do Phong gia ở Cao Dương Quận cưỡng ép lên đầu Phong Minh. Hơn nữa Bạch Kiều Mặc giờ đã là một phế nhân, trước đây hai người chưa từng tiếp xúc, làm sao có chuyện y vui vẻ hớn hở tự mình đi đón được, phái người đi thay là cùng.

Cũng có người khăng khăng Phong Minh sẽ đích thân tới rước người. Tóm lại bên nào cũng có cái lý của bên đó, cứ đợi đội ngũ đón rể đi tới là biết ai thắng ai thua ngay.

Mặc dù hôn sự này có phần uất ức, nhưng Phong Kim Lâm dù có muốn vỗ mặt Bạch gia thì cũng không đến mức làm khó dễ Bạch Kiều Mặc, thế nên ông vẫn bảo Phong Minh tự mình đi đón.

Phong Minh cưỡi trên lưng một con đại mã cao lớn, dẫn theo một toán người xuất phát từ Phong gia. Hắn nở nụ cười rạng rỡ trên môi, bộ hỷ phục càng tôn lên vẻ vui tươi phấn khởi, trông cứ như thể y thật sự chuẩn bị rước người trong lòng về nhà vậy.

Tâm trạng của Phong Minh thực ra khá tốt. Dù sao chuyện cũng đã rồi, việc gì phải xị mặt ra làm cho mọi người cùng mất vui chứ? Đã là chuyện hỷ thì ai nấy đều nên hân hoan mới phải.

Hơn nữa, phô trương thế này xem ra cũng rất thú vị. Kiếp trước hắn làm gì có cơ hội chứng kiến trận thế hoành tráng như vậy, quang cảnh đội ngũ đón rể thôi đã rầm rộ lên tới hai ba trăm người, thỉnh thoảng lại có người tung tiền mừng sang hai bên đường.

Phong gia chủ lần này thật sự đã bạo chi. Trong số tiền mừng được tung ra còn trộn lẫn cả nguyên châu và đan dược. Cho dù chỉ là đan dược sơ cấp hạ phẩm, nhưng mỗi khi có người cướp được, đám đông lại bùng lên những tiếng hoan hô vang dội, bầu không khí náo nhiệt vô cùng.

Bất kể là người cướp được hay không cướp được, người qua đường đều thi nhau nói những lời chúc tụng tân hôn tốt đẹp như thể không tốn tiền mua. Phong Minh nghe thấy thế liền giơ tay vẫy vẫy chào lại đám đông.

Thịnh tiểu đệ đi trong đội ngũ đón rể, nhìn thấy cảnh này thì trong lòng chua loét: “Phong Minh có cần phải vui mừng đến thế không chứ? Chẳng lẽ Phong Minh thật sự thích cái gã… à không, thích tên kia rồi sao?”

Thịnh đại tỷ hận không thể cốc cho đứa em trai mình một phát cho hắn tỉnh ra, nghiến răng nói: “Chẳng lẽ ngươi muốn Phong thiếu gia trưng ra bộ mặt như đưa đám đi đón rể à?”

Trước đây nàng chưa từng tiếp xúc nhiều với Phong Minh, đối với vị Song nhi được Phong gia chủ cưng chiều lên tận trời này, nàng cứ ngỡ y cũng sẽ là một kẻ ngây thơ non nớt như em trai mình. Không ngờ lần này tiếp xúc, nàng mới nhận ra y hiểu chuyện và tỉnh táo hơn đứa em trai của nàng rất nhiều.

Nàng cũng đồng tình rằng, nếu đã không thể thay đổi được thực tế thì dĩ nhiên phải vui vẻ mà rước người vào cửa, chuyện vui thì phải tổ chức cho thật linh đình hoan hỷ.

Đám người cá cược cuối cùng cũng đợi được đội ngũ đón rể. Nhìn thấy một Phong Minh tươi cười rạng rỡ, người thắng cược dĩ nhiên là vui mừng hớn hở, kẻ thua cược thì mặt mũi đầy vẻ không thể tin nổi. Phong Minh vậy mà lại thật sự vui vẻ đón một phế nhân như thế vào cửa sao? Mà nụ cười trên mặt y rõ ràng chẳng có chút gượng gạo nào.

Ngay cả Đoạn thành chủ cũng tới góp vui, đứng bên cửa sổ nhìn xuống đội ngũ đón rể đang đi qua bên dưới, lại nhìn Phong Minh đang chắp tay chào hỏi người qua đường xung quanh, ông cũng không nhịn được mà bật cười: “Tiểu Song nhi này chẳng lẽ thực sự thích mối hôn sự này sao?”

Phụ tá bên cạnh cười nói: “Là diễn kịch thôi, có điều diễn quá mức chân thật, xem ra vị tiểu thiếu gia này cũng là người biết điều, hiểu lễ nghĩa.”

Đoạn thành chủ cười đáp: “Hiểu chuyện như vậy, đúng là phúc khí của Phong gia chủ.”

Người của các gia tộc và thế lực khác cũng đang vây quanh xem náo nhiệt, ít nhiều có chút không hiểu nổi tình huống của Phong Minh. Rốt cuộc y là thật lòng vui sướng hay chỉ đang diễn kịch đây? Có người biết Phong Minh vốn ưa thích những ai có tướng mạo đẹp đẽ, bèn tự hỏi chẳng lẽ y nhắm trúng gương mặt tuấn tú của phế nhân Bạch Kiều Mặc kia rồi?

Có kẻ tự cảm thấy mình đã tìm ra chân tướng.

Khi đội ngũ đón rể dừng trước cửa Bạch gia, liền có người chạy vào trong truyền tin: “Phong gia thiếu gia tới rồi.”

Bạch Kiều Mặc nghe tin Phong Minh đích thân tới đón mình, trong một khoảnh khắc ngắn ngủi bỗng dâng lên cảm giác căng thẳng. Hắn không ngờ Phong gia chủ và Phong Minh lại có thể làm đến mức này, rõ ràng là một cuộc hôn nhân giả, nhưng lại cho hắn đủ mười phân vẹn mười thể diện. Những người bên cạnh hắn cũng nhao nhao nói lời chúc mừng rồi đẩy hắn ra ngoài.

Dẫu sao đây cũng là hôn sự giữa Song nhi và nam tử, đôi bên đều đường đường chính chính cho người ta nhìn ngó, không cần phải trùm khăn voan đỏ, cũng chẳng có ai đứng ra ngăn trở Phong Minh đón tân lang.

Đến trước căn tân phòng tạm thời, hai vị tân nhân vừa đối thị, Phong Minh đã nhe răng cười toe toét, sau đó chủ động tiến lên nắm lấy tay Bạch Kiều Mặc, cùng đi bái biệt trưởng bối của Bạch gia.

Khoảnh khắc bàn tay bị Phong Minh nắm chặt, Bạch Kiều Mặc hơi ngẩn người ra một chút. Hắn biết rõ Phong Minh đang diễn kịch, nhưng không ngờ y lại có thể diễn sâu đến mức này.

Nhìn nụ cười trên gương mặt y, ngay cả hắn cũng suýt tin rằng Phong Minh là chân tâm thật ý đến nghênh đón mình, muốn cùng mình kết thành đoạn lương duyên này.

Xem ra hiểu biết của hắn về Phong Minh có chút sai sót rồi, vị này chính là một người có thâm trầm tâm kế. Bạch Kiều Mặc cũng chỉ ngẩn ra một thoáng, rất nhanh sau đó đã nở một nụ cười nhạt, phối hợp với Phong Minh, không thể để một mình Phong Minh độc diễn được.

Cái mỉm cười nhẹ nhàng này của hắn lại khiến Phong Minh suýt chút nữa thì nhìn đến ngây người. Tuy đã sớm nghe Thịnh Đạc nói Bạch đại thiếu sinh ra có dung mạo cực kỳ xuất chúng, nhưng mắt thấy tai nghe vẫn khiến hắn bị kinh diễm một vố ra trò. Trong lòng hắn thầm nghĩ, ở cùng một người thế này, cho dù chỉ làm phu phu hờ trên danh nghĩa thì cũng đáng giá rồi, rước về làm bằng hữu chung sống, đôi mắt của hắn sau này cũng được hưởng phúc.

Bạch Kiều Mặc đang mỉm cười nhẹ, nhìn thấy rõ ràng sự kinh diễm trong mắt Phong Minh, đó là một sự thưởng thức vô cùng thuần túy và đơn giản. Nụ cười của Bạch Kiều Mặc không tự chủ được mà sâu thêm vài phần, đây quả là một tiểu Song nhi thú vị, có lẽ những ngày tháng sau này ở Phong gia sẽ không đến nỗi quá tẻ nhạt đâu.

Hai người tay trong tay, thỉnh thoảng lại nhìn nhau cười một tiếng, khiến cho những người xung quanh nhìn thấy đều bắt đầu sinh lòng hoài nghi. Hai người này trước đây thực sự chưa từng tiếp xúc, chưa từng nảy sinh hảo cảm với nhau sao?

Thịnh Đạc cũng dụi mạnh mắt mình mấy cái, nói với đại tỷ: “Đại tỷ, có phải đệ nhìn lầm rồi không? Phong Minh hóa ra đã thích Bạch Kiều Mặc từ trước rồi à?”

Thịnh đại tỷ hận sắt không thành vôi, lôi xềnh xệch hắn ra khỏi đám đông: “Trong đầu ngươi rốt cuộc đang nghĩ cái gì thế hả? Rõ ràng hai người bọn họ mới là lần đầu tiên gặp mặt, đào đâu ra thời gian mà bồi đắp tình cảm?”

Chẳng qua cả hai bên đều là những người lý trí, muốn biến vở kịch này trở nên hoàn mỹ hơn mà thôi, không ngờ lại thực sự lừa gạt được không ít người.

Trong lòng Thịnh đại tỷ thầm nghĩ, Bạch Kiều Mặc khi mất đi vầng hào quang thiên tài trên người, bây giờ nhìn kỹ lại, phát hiện hắn thật sự là quá mức đẹp mắt đi. Sớm biết thế này, nếu Phong Minh không cưới hắn về nhà, nàng ngược lại rất sẵn lòng rước hắn vào hậu viện của mình, chỉ riêng việc ngắm nhìn thôi cũng đủ khiến tâm tình vui vẻ cả ngày trời rồi, thật đáng tiếc thay.

Thịnh đại tỷ lúc này mới nhận ra một điểm, nàng và Phong Minh xem ra có chung khá nhiều tiếng nói chung đấy chứ.