← Xuyên việt chi gia hữu chuế tế

Chương 1068: Tình địch của sư đệ

26 min read 31.08.2026

 

Kẻ châm chọc Bình Tư Vọng là một nam tu giả trẻ tuổi, lớn lên nhân mô cẩu dạng, nhưng trong mắt Phong Minh lại có vài phần chua ngoa cay nghiệt, rõ ràng là loại người tâm nhãn không lớn.

Tên nam tu giả đó cũng thấy Phong Minh rồi, vẻ mặt càng thêm châm chọc: “Bình Tư Vọng, đây chính là đại sư huynh của ngươi ở cái học phủ gì đó sao?”

Bình Tư Vọng đều muốn học theo Trần Liệt động tác trợn trắng mắt rồi. Phong Minh thì cười ha hả: “Gấp gáp vậy muốn tới bái kiến đại sư huynh sao? Tới tới tới, hành bất cải danh tọa bất cải tính, đại sư huynh của Bình Tư Vọng ở đây, Bạch Kiều Mặc là vậy. Còn như loại người như ngươi, thôi khỏi đi, Bạch đại ca của ta cũng chướng mắt loại như ngươi đây.”

Phong Minh nói rồi còn kéo Bạch Kiều Mặc ra, chỉ vào hắn nói ra thân phận của hắn.

Trong nháy mắt, đám tu giả vây chặn ở đây đều ào ào đổ dồn ánh mắt lên người Bạch Kiều Mặc.

Cuối cùng cũng biết kẻ áp đảo Bình Tư Vọng đoạt được thân phận đại đệ tử của Giản trưởng lão là ai rồi. Thì ra chính là vị này. Trước khi tới mọi người đều hiếu kỳ vô cùng.

Bọn họ không hiểu rõ người tên Bạch Kiều Mặc này, nhưng hiểu rõ Bình Tư Vọng mà. Tên này tính tình đủ ngạo, ôm ý niệm thà thiếu chứ không ẩu, không muốn bái các tiên trận sư khác làm thầy. Muốn bái thì phải bái sư phụ tốt nhất.

Vốn nhờ người giới thiệu vào Giản gia, nhưng lúc đó Giản trưởng lão còn chưa vào Vân Lĩnh Học Phủ, cũng chưa coi trọng hắn. Vừa biết Giản trưởng lão được mời đến Vân Lĩnh Học Phủ, tên này lập tức thu dọn hành lý đi theo.

Người quen thuộc hắn đều tưởng lần này hắn có thể như ý nguyện rồi. Tuy kết quả cuối cùng cũng là như thế, nhưng khác biệt không nhỏ so với những gì mọi người nghĩ.

Giản trưởng lão thu ba đồ đệ, Bình Tư Vọng lại là kẻ xếp cuối cùng, bị hai tên tu giả bình dân đè lên trên đầu.

Mà Bình Tư Vọng và Bình gia cũng không có bất kỳ âm thanh không phục nào truyền ra. Bản thân Bình Tư Vọng mấy năm nay cũng thành thật ở lại cái nơi rách nát Vân Lĩnh Học Phủ.

Điều này không thể không khiến mọi người đối với hai vị sư huynh của hắn, nhất là đại sư huynh, cũng chính là đại đệ tử của Giản trưởng lão, mang lòng hiếu kỳ cực lớn.

Bây giờ chân nhân đăng tràng rồi, đám tu giả vây xem thấp giọng trao đổi.

“Lớn lên cũng không tệ, nhưng tiên trận trình độ cũng đâu phải dựa vào tướng mạo mà phân cao thấp.”

“Bạch Kiều Mặc? Rốt cuộc là từ đâu chui ra vậy? Chưa từng nghe nói cái tên này bao giờ, không biết là lai lịch gì.”

“Ngược lại nhị sư huynh Lục Dao của hắn, có thế lực đã đào ra được gốc gác. Tuy là từ địa phương nhỏ ra, nhưng đúng là một người có thiên phú trận pháp khá cao. Lúc trước ở địa phương đó không ai dạy nổi hắn nữa, nên không ngại vạn dặm xa xôi, chạy tới Vân Lĩnh Học Phủ bái sư.”

Tên nam tu giả kia khinh thường liếc Bạch Kiều Mặc vài cái, rồi cười nhạo một tiếng nói với Bình Tư Vọng: “Chỉ thế này thôi sao? Ngươi thực khiến ta thất vọng.”

Hiển nhiên đối với Bạch Kiều Mặc là một chút cũng không coi trọng. Bình Tư Vọng chịu thiệt thòi dưới tay tu giả như vậy, khiến hắn ta đối với Bình Tư Vọng cũng coi thường luôn.

Bình Tư Vọng một chút cũng không tức, thực sự, hắn thản nhiên nói: “Thái Phụng Đỉnh, tiên trận trình độ cao thấp, so đâu phải là công phu trên miệng lưỡi. Thực lực của ta và hai vị sư huynh, cũng không phải ngươi Thái Phụng Đỉnh dựa vào vài ánh mắt là có thể phán định được. Cứ chờ trên trận đấu thấy chân chương đi.”

Phong Minh đi tới, tự nhiên vỗ vỗ Bình Tư Vọng nói: “Tam sư đệ, lời này của đệ nói thật có trình độ. Chứ không như kẻ nào đó chỉ biết ba hoa bốc phét. Chờ đến khi lên trận đấu, ba sư huynh đệ các đệ nhất định phải đánh cho kẻ nào đó hoa rơi nước chảy. Ta coi trọng các đệ đấy, đừng để ta thất vọng nha.”

Đám tu giả tới xem náo nhiệt đều muốn phun cười. Hình như kẻ ba hoa bốc phét hơn, là tên song nhi này mới đúng. Nhưng bọn họ cũng nhìn ra rồi, tên song nhi này hẳn là bạn lữ của Bạch Kiều Mặc.

Hắn cũng nói theo một câu “đừng để ta thất vọng” như vậy, càng khiến người ta nhịn không được bật cười.

Bình Tư Vọng ngược lại trầm ổn hơn trước kia nhiều. Bị tên song nhi này đối đãi như vậy một chút cũng không giận, trái lại còn lộ ra chút ý cười nói: “Ta sẽ tận lực hết sức.”

Còn về Thái Phụng Đỉnh, Bình Tư Vọng không thèm để ý thêm nữa, mà quay sang Bạch Kiều Mặc và Lục Dao nói: “Hai vị sư huynh mới tới lần đầu, không quen thuộc Vân Hải Thành, chi bằng để đệ dẫn hai vị sư huynh đi dạo một vòng đi.”

Lục Dao cười nói: “Vậy đa tạ sư đệ.”

Trần Liệt không cam lòng lạc hậu: “Còn ta nữa, ta cũng quen thuộc mà. Đi đi, dạo một vòng xong, ta mời các ngươi ăn đại tiệc.”

Phong Minh: “Vậy chúng ta phải ăn kẻ có tiền đây.”

Một đám người cười cười nói nói, làm lơ đám Thái Phụng Đỉnh đang chặn ở cửa, cứ thế rời khỏi khách viện đang ở.

Phía sau không ít tu giả chỉ chỉ trỏ trỏ bọn họ. Không chỉ Bình Tư Vọng và Trần Liệt có chút khác biệt, mà ngay cả những tu giả có chút hiểu biết về Vân Lĩnh Học Phủ cũng cảm thấy, đám học viên tới lần này, dường như cũng có gì đó không giống trước.

Kẻ tới muốn xem trò cười của Bình Tư Vọng là Thái Phụng Đỉnh cũng không được như ý, tức đến mức mặt đỏ bừng lên.

Đám tay sai bên cạnh hắn ta khuyên: “Bình Tư Vọng tên này nhất định là đang cố chống đỡ thôi. Hắn chạy tới cái nơi rách nát đó tu luyện có thể tiến bộ được bao nhiêu. Chờ tới khi tỉ thí là phải hiện nguyên hình thôi. Đỉnh thiếu tới lúc đó thắng ba sư huynh đệ này, vậy chính là thắng lợi lớn nhất.”

“Đúng, đúng, Đỉnh thiếu mới là tiên trận sư có thiên phú nhất. Bình Tư Vọng đó tính là cái gì, Trần Liệt tên đó càng không biết trời cao đất dày.”

Nghe những lời nịnh nọt như vậy, lửa giận trong lòng Thái Phụng Đỉnh cũng dần dần lắng xuống. Đúng vậy, chờ hắn ta đem ba sư huynh đệ này đều đạp xuống dưới, xem Bình Tư Vọng này còn mặt mũi nào xuất hiện trước mặt mọi người.

Thái Phụng Đỉnh nói: “Đúng là không cần lãng phí thời gian ở đây. Đi, chúng ta trở về chuẩn bị cho đại tỉ sắp tới.”

Trò khôi hài ở cổng này rất nhanh đã truyền khắp trong đám học viên các học phủ, cũng khiến cho học viên đến từ Vân Lĩnh Học Phủ là Bạch Kiều Mặc, lần đầu tiên có được cảm giác tồn tại trong các học phủ.

Rất nhiều cao tầng học phủ không hiểu, vì sao Giản trưởng lão lại lựa chọn nhậm chức ở Vân Lĩnh Học Phủ. Lần chiêu sinh mấy năm trước của ông bị rất nhiều tu giả, nhất là các tiên trận sư chú ý.

Lần đó nói là chiêu sinh, thực tế các tiên trận sư đều biết, mục đích thực sự của Giản trưởng lão là thu đồ đệ.

Sau đó quả nhiên ông chọn ra ba đồ đệ, mà trong ba đồ đệ đó, kẻ duy nhất có cảm giác tồn tại chính là Bình gia Bình Tư Vọng, dù sao Bình gia cũng là thế gia đại tộc.

Nhưng Bình Tư Vọng cũng chỉ là tam đệ tử dưới danh nghĩa Giản trưởng lão. Bởi vì cùng một thời điểm chọn ra, điều này chỉ có thể nói là sắp xếp theo trình độ thực lực, Bình Tư Vọng thế mà lại thành kẻ đội sổ.

Kỳ thực lúc trước Bình Tư Vọng của Bình gia để lộ thiên phú trận pháp, có không ít tiên trận sư tự hỏi thực lực không tầm thường muốn tự tiến cử.

Nhưng Bình Tư Vọng đều coi thường, cứ như là gân cổ lên với Giản gia vậy, nói cái gì mà muốn bái thì bái sư phụ tốt nhất. Điều này khiến các tiên trận sư khác cũng rất không phục.

Kết quả lần này Giản trưởng lão thu một đại đệ tử không chút danh tiếng. Đám tiên trận sư đều vô cùng hiếu kỳ về người này, có chút không chờ đợi được muốn xem thực lực chân thực của kẻ tên Bạch Kiều Mặc này trên đại tỉ rồi.

Lúc dạo phố bên ngoài, Phong Minh liền hướng Trần Liệt hỏi thăm bát quái, xem tên họ Thái kia có nguồn gốc rất sâu với Bình Tư Vọng a.

Bọn họ vừa mới tới, tên đó đã nóng lòng không chờ nổi tới cửa khiêu khích, chứng tỏ hắn ta “quan tâm” Bình Tư Vọng biết bao nhiêu.

Nghe Phong Minh hình dung, Trần Liệt đều vui vẻ, chỉ có Bình Tư Vọng là đầy vạch đen trên trán.

Nhưng hắn cũng không muốn bịt miệng bát quái của hai người lại, bởi vì mấy chuyện đó hơi hỏi thăm một chút là biết thôi.

Trần Liệt nói: “Hỏi ta là đúng rồi. Vì sao Thái Phụng Đỉnh cứ níu lấy Bình Tư Vọng không tha, bởi vì hai người là tình địch.”

Phong Minh lập tức phát ra tiếng “Ồ”, hơn nữa âm cuối còn kéo rất dài. Bộ dạng này khiến những người khác cũng hóng hớt theo.

Bình Tư Vọng càng thêm vạch đen trên trán: “Đó là do tên họ Thái kia đơn phương nhận định.”

Trần Liệt lập tức gật đầu: “Đúng, đúng, trong lòng ngươi chỉ có tu luyện và tiên trận, sao chứa nổi thứ khác. Nhưng cũng không ngăn cản được Thái Phụng Đỉnh đơn phương coi ngươi là tình địch. Nếu không sao lại khắp nơi khiêu khích ngươi, mà không phải kẻ khác?”

“Trong chuyện này, liên quan đến ba gia tộc. Một là Bình gia, một là Thái gia, gia tộc thứ ba là Tuyết gia.

Tuyết gia nhân đinh đơn bạc, nhưng đời đời đều có thiên tài tu giả tu luyện công pháp băng hệ. Người thừa kế của đời này là Tuyết Băng Vũ, chính là đệ tử thiên phú xuất sắc nhất của Tuyết gia mấy đời gần đây, có danh xưng Băng tiên tử, người ái mộ rất đông.”

“Tuyết gia này sớm đã thả tiếng ra, muốn vì Tuyết Băng Vũ chọn lựa một thiên tài tiên trận sư kết làm bạn lữ, sau này cùng nhau tiến về Trung Tiên Vực.

Thế là có không ít kẻ tự xưng là thiên tài tiên trận sư muốn đạt được sự ưu ái của Tuyết gia. Thái Phụng Đỉnh này chính là kẻ nhảy nhót cao nhất trong số đó.

Nhưng Tuyết gia tựa hồ coi trọng Bình Tư Vọng hơn. Có không ít tin tức lưu truyền ra, người đương gia của Tuyết gia cùng Bình gia gia chủ đã tiếp xúc qua mấy lần. Rất nhiều tu giả đều cho rằng Tuyết gia cùng Bình gia đời này sắp liên hôn.”

“Hơn nữa thiên phú về trận pháp mà Bình Tư Vọng thể hiện ra, xác thực cũng vượt trên Thái Phụng Đỉnh. Điều này chẳng phải đủ để Thái Phụng Đỉnh coi Bình Tư Vọng là cái đinh trong mắt rồi sao.”

Phong Minh nghe mà gật đầu lia lịa. Thì ra trong đó còn có một đoạn ái hận tình cừu như vậy. Phong Minh liền hiếu kỳ: “Trần sư đệ, đệ cũng tự xưng là thiên tài tiên trận sư, vậy sao đệ không tranh giành một phen, cố gắng tranh thủ liên hôn với Tuyết gia?”

Trần Liệt nghe vậy thì gân xanh trên trán giật giật: “Khỉ thật, ta mới không có hứng thú với ả đàn bà đó cùng Tuyết gia.”

Lúc này Bình Tư Vọng chậm rãi buông một câu: “Trần Liệt có một vị thúc thúc đã từng cùng Tuyết gia nữ liên hôn. Nhưng sau đó thúc thúc hắn xảy ra chuyện, Tuyết gia nữ lại bình yên vô sự trở về. Vì chuyện này, Trần gia cùng Tuyết gia náo loạn có chút không vui, liên hôn nữa là chuyện không thể nào.”

Hai người này là đang lẫn nhau bóc phốt đây mà.

Phong Minh “Oa” một tiếng, không ngờ trong này thật sự có chuyện của Trần gia. Hắn đưa ra một câu tổng kết: “Đám thế gia đại tộc các ngươi quan hệ còn khá phức tạp.”

Bình Tư Vọng thì là có thâm ý khác liếc nhìn Phong Minh và Bạch Kiều Mặc, nhắc nhở: “Ngươi nên coi chừng đại sư huynh cho tốt. Theo ta được biết, người Tuyết gia thích nhất là kết bạn lữ với tiên trận sư, cuối cùng tiên trận sư đa phần đều không có kết cục tốt. Càng là tiên trận sư thiên tài, bọn họ càng thích. Ví như đại sư huynh của ta chẳng hạn. Nhị sư huynh hẳn cũng sẽ là đối tượng bọn họ thích.”

Trần Liệt vội vàng gật đầu: “Đúng đúng đúng, thúc thúc của ta chẳng phải vì vậy mới gặp vận rủi lớn sao. Đều không biết rốt cuộc vì sao lại xảy ra chuyện mà không còn nữa. Người Tuyết gia cũng nói không rõ ràng, trong đó lộ ra vẻ cổ quái.”

Những chuyện này ngay cả Mạnh Huyền Chí cũng không rõ ràng, bây giờ nghe cũng rất nhập thần, không khỏi hiếu kỳ nói: “Luận về trận pháp thế gia, không phải Giản gia nổi danh nhất sao? Tuyết gia này muốn tìm tiên trận sư, vậy không phải tìm Giản gia liên hôn là tiện lợi nhất à?”

Bình Tư Vọng “Ha ha” cười một tiếng: “Cũng phải bọn họ dám đã. Tuyết gia tuy nói cũng coi là đại gia tộc, nhưng so với Giản gia như vậy vẫn là không thể bằng. Bởi vì Giản gia ở Trung Tiên Vực căn cơ rất sâu, không phải những gia tộc như chúng ta có thể so sánh. Những gia tộc chúng ta, cùng lắm cũng chỉ có chút thế lực ở Hạ Tiên Vực này thôi.”

Phong Minh nói: “Thì ra là thế. Nhưng ngươi cũng đừng quá khiêm tốn, những gia tộc các ngươi đã đủ cho rất nhiều tu giả ngưỡng vọng rồi.”

Bình Tư Vọng cười cười, không tiếp lời này nữa. Ở vào vị trí của bọn họ, tự nhiên muốn đi cao hơn, xa hơn, chứ không chỉ đơn thuần là mưu cầu địa vị cùng lợi ích ở Hạ Tiên Vực.

Hiện giờ hắn bái sư thành công, gia tộc ủng hộ hắn càng nhiều hơn, cũng là hy vọng có thể dựa vào quan hệ giữa hắn và sư phụ, sau này ở bên Trung Tiên Vực có thể khai mở cục diện.

Bình Tư Vọng nói: “Lần đại tỉ này, hai vị sư huynh nhất định sẽ lộ rõ tài năng, lọt vào mắt tất cả các thế lực. Đến lúc đó hai vị sư huynh thật sự nguy hiểm rồi.”

Trần Liệt cũng vội nói: “Đúng vậy. Tuyết gia nữ cái khác không nói, tướng mạo này là cực tốt. Nếu không cũng sẽ không hấp dẫn nhiều tu giả ái mộ như vậy, nguyện ý vì Tuyết gia ra sống vào chết.”

Phong Minh nhướn mày: “Bọn họ coi trọng thì thế nào? Chẳng lẽ bọn họ còn có thể trực tiếp cướp người hay sao? Tướng mạo có tốt hơn nữa, có thể vượt qua Phong Minh ta sao? Không được nữa thì thử nắm đấm của ta xem.”

Lời này vừa ra, những người khác toàn bộ phun cười. Mọi người đều nhớ lại chuyện ban đầu Phong Minh nổi giận đập nổ tiên trận của Từ gia thiếu gia.

Bạch Kiều Mặc cũng lộ ra ý cười. Đối với cái gì Tuyết gia nữ và chuyện Tuyết gia, hắn một chút cũng không để ý. Thì có liên quan gì tới hắn.

Phong Minh lại nói: “Hơn nữa, còn có Giản sư phụ ở đây. Các ngươi không nói Giản gia thế lớn sao. Giản sư phụ sẽ không đến nỗi ngay cả đồ đệ mình cũng không bảo vệ nổi.”

Bình Tư Vọng nhướn mày, không thể không nói Phong Minh nói đúng rồi.

Muốn cướp Bạch Kiều Mặc đi, vậy thì trước hết phải là Bạch Kiều Mặc đối với Tuyết gia nữ động tâm, tự mình nguyện ý mới được. Nếu không mọi thứ đều là vô ích.

Nhưng bảo Bạch Kiều Mặc di tình biệt luyến, có khả năng sao?

Nhìn xem bây giờ Bạch Kiều Mặc một mặt sủng nịch nhìn Phong Minh kìa. Bình Tư Vọng trong lòng thầm lắc đầu. Mặc cho Tuyết Băng Vũ có thiên hương quốc sắc thế nào, cũng không thể đạt thành mục đích.

Cũng không biết có phải bị tính thích xem trò vui của Phong Minh lây nhiễm hay không, Bình Tư Vọng cũng không khỏi mong chờ diễn biến tiếp theo.

Bạch Kiều Mặc sẽ lọt vào mắt tu giả Tuyết gia, đó là điều nhất định và chắc chắn. Thiên phú của Bạch Kiều Mặc, sẽ ở trong lần đại tỉ này bộc lộ không thể nghi ngờ. Người Tuyết gia khẳng định sẽ nhìn chằm chằm hắn.

Khi đó sẽ có trò vui để xem rồi.

Phong Minh đột nhiên nhìn Bình Tư Vọng nói: “Tam sư đệ à, ta phát hiện đệ đang trộm vui. Đệ nhất định đang giấu ý đồ không tốt gì đó.”

Trần Liệt phụ họa: “Đúng, đúng. Tên này nhất là đạo mạo ngạn nhiên, nhất là giả chính nhân quân tử.”

Bình Tư Vọng giật giật khóe miệng, quay đầu đi không thèm để ý tới hai người này.

Mọi người suốt dọc đường đấu võ mồm hóng chuyện. Mạnh Huyền Chí tới đây mấy lần rồi, chưa từng phát hiện còn có thể náo nhiệt như vậy.

Mạnh Huyền Chí cũng không khỏi đưa tay vỗ vỗ Bạch Kiều Mặc, vì vận mệnh sắp tới của y mà lo lắng. Cũng không thể phụ lòng tiểu sư đệ của hắn được.