← Xuyên việt chi gia hữu chuế tế

Chương 1059: Là thật sao?

21 min read 31.08.2026

 

Lúc trời hửng sáng, đệ tử Kim Dương Tông nối nhau tỉnh dậy từ trong nhập định.

Ban đầu không ai thấy bóng dáng Lư Tân Thành, cũng chẳng mấy bận tâm, chỉ nghĩ Lư sư huynh dậy trước bọn họ, ra ngoài đi dạo một chút.

Nhưng có đệ tử ra khỏi trận pháp nhìn quanh một vòng, vẫn không thấy bóng dáng Lư Tân Thành đâu, trong lòng dấy lên một dự cảm chẳng lành.

Bởi Viên Mậu mới chết hôm qua, ngay thời khắc mấu chốt này, sao Lư sư huynh có thể chẳng dặn dò gì mà đã biến mất được.

“Mau lấy liên lạc khí ra, xem Lư sư huynh đang ở đâu.”

“Hoảng cái gì, Lư sư huynh có thể xảy ra chuyện gì chứ? A——!”

Tiếng thét kinh hoàng vào sáng sớm vang lên ngay tại chỗ đóng trại của Kim Dương Tông, kinh động cả đệ tử Hắc Mộc Hội và Cự Mộc Môn cùng cắm trại qua đêm với bọn họ.

Hình Nam là người đầu tiên chạy tới: “Xảy ra chuyện gì? Lư Tân Thành đâu?”

“Lư sư huynh xảy ra chuyện rồi!”

“Sáng ra bọn ta không thấy bóng dáng Lư sư huynh, cứ tưởng Lư sư huynh ra ngoài đi dạo, không ngờ ấn ký của Lư sư huynh trên liên lạc khí đã biến mất rồi.”

“Cái gì?!”

Hình Nam rất muốn móc lỗ tai mình ra xem có nghe nhầm không, Lư Tân Thành cứ thế bặt vô âm tín ngay trong doanh địa Kim Dương Tông ư? Và cũng không ai phát hiện ra tình huống dị thường đó sao?

Một đám đệ tử hỏi đi hỏi lại lẫn nhau, nhưng chẳng có ai tỉnh giấc giữa đêm mà phát hiện ra điều gì khác thường ở Lư sư huynh.

Đêm qua rõ ràng cùng nhau nhập định tu luyện, mọi thứ đều tốt đẹp, sao sáng ra đã chẳng thấy người, hơn nữa còn xảy ra chuyện rồi.

Điều này còn khiến bọn họ bất an hơn cả việc Viên Mậu bị tập kích giết chết hôm qua, bởi vì bọn họ căn bản không biết kẻ địch ra tay kiểu gì, chẳng lẽ Lư sư huynh tự mình rời khỏi doanh địa đi chịu chết sao?

Trong lòng Hình Nam cũng vô cùng kinh hoảng, nhưng nàng biết càng vào lúc này càng phải tỉnh táo.

Nàng lớn tiếng quát: “Hoảng cái gì, tra trước xem Lư sư huynh của các ngươi có để lại manh mối gì không, đừng có bỏ sót bất cứ dấu vết gì, kẻ địch đây là cố ý giở trò thần bí, muốn thấy chính chúng ta loạn lên trước.”

“Đa tạ Hình sư tỷ nhắc nhở, chúng ta lập tức kiểm tra.”

Hình Nam cũng gọi đệ tử Cự Mộc Môn am hiểu phương diện này tới, cùng nhau kiểm tra mọi manh mối khả nghi.

Cuối cùng vẫn là một đệ tử của Cự Mộc Môn, phát hiện ra nơi Lư Tân Thành nhập định tu luyện đêm qua, có chút ba động không gian.

Ba động không gian? Hình Nam và chúng đệ tử đều sợ hãi.

“Chẳng lẽ có kẻ nửa đêm lẻn vào doanh địa chúng ta, cưỡng ép truyền tống Lư sư huynh đi cùng?”

“Nhưng những đệ tử khác của chúng ta cũng đâu phải người chết, Lư sư huynh cũng sẽ không ngoan ngoãn mặc cho người ta bắt đi, sao chúng ta lại không bị kinh động chút nào?”

“Tên tu sĩ thần bí kia bên cạnh có một vị tiên trận sư tiên trận thuật cao minh, có phải là kẻ đó giở trò quỷ không?”

“Chúng ta ra ngoài tìm xem, Lư sư huynh gặp chuyện ở đâu.”

Đệ tử ba thế lực cùng nhau hành động, nếu chỉ một mình Viên Mậu gặp chuyện thì còn đỡ, ngay cả Lư Tân Thành cũng xảy ra chuyện, hơn nữa còn làm đến mức thần hồ kỳ thần như vậy, đệ tử ba thế lực chỉ sợ khoảnh khắc sau người gặp chuyện chính là mình, vì thế không dám tách khỏi đội ngũ chính nữa.

Đệ tử Hắc Mộc Hội cũng đi theo phía sau đội ngũ chính, sau khi Viên sư huynh của bọn họ gặp chuyện, bọn họ rõ ràng cảm giác được mình bị hai thế lực kia chèn ép.

Nhưng để sống sót, bọn họ chỉ có thể nhịn, mọi chuyện đợi di tích đóng lại rồi nói sau.

Không ngờ giữa đêm, trong tình huống tất cả đệ tử đều không hề hay biết, Lư Tân Thành đã bị tu sĩ thần bí cưỡng ép mang ra khỏi doanh địa, giết chết tương tự.

Khoảnh khắc đó, trong lòng đệ tử Hắc Mộc Hội có chút hả hê, đương nhiên bọn họ không dám biểu lộ ra ngoài, nếu không sẽ chọc giận đệ tử Kim Dương Tông.

Nhưng khoảnh khắc đó, bọn họ thực sự vui sướng, bằng vào đâu Hắc Mộc Hội bọn họ xui xẻo, còn đệ tử Kim Dương Tông và Cự Mộc Môn đứng xem trò cười chứ?

Những tên khốn kiếp đó không chỉ sau lưng, mà còn trước mặt bọn họ cười nhạo Viên sư huynh của bọn họ vô năng, mới bị kẻ địch giết chết.

Bây giờ Lư sư huynh của chúng cũng nối gót theo Viên sư huynh rồi.

Hả hê xong, trong lòng bọn họ lại hơi hoảng, Lư Tân Thành cũng đã mất mạng, điều này đại biểu rằng thực lực của tên tu sĩ thần bí ẩn nấp trong bóng tối còn lợi hại hơn bọn họ dự đoán.

Nếu đêm qua không phải bắt cóc Lư Tân Thành, mà đổi thành bất kỳ ai trong số bọn họ, đều không thể nào trốn thoát được.

Cho nên đệ tử Hắc Mộc Hội lại gửi gắm hy vọng vào đệ tử Kim Dương Tông và Cự Mộc Môn, có thể tìm ra tên tu sĩ thần bí kia và giải quyết hắn ta, những ngày còn lại mới có thể yên ổn.

Nếu không bọn họ sẽ luôn sống trong hoảng sợ, sợ mình trở thành mục tiêu kế tiếp của tu sĩ thần bí.

Tâm trạng của Hình Nam cũng tệ hại vô cùng, lẽ nào nàng lại không hiểu thực lực của Lư Tân Thành?

Hai người mà đánh nhau, Hình Nam cũng không nắm chắc tuyệt đối nhất định có thể thắng được đối phương.

Vậy mà một Lư Tân Thành như thế, lại bị tên tu sĩ thần bí ẩn mình trong bóng tối lặng lẽ không một tiếng động giết chết, cảm giác kinh sợ mà chuyện này mang lại cho nàng, vượt xa cái chết của Viên Mậu.

Đệ tử của ba thế lực cuối cùng đã tìm được địa điểm Lư Tân Thành gặp chuyện trong đêm, tuy nhiên hiện trường chỉ còn một mảnh hỗn độn, không hề có thi thể của Lư Tân Thành.

Nhưng có thể thấy rõ ràng, Lư Tân Thành và Viên Mậu giống nhau, đều chết trong tay cùng một nhóm tu sĩ, thậm chí bao gồm cả đám đệ tử bị hãm sát trước đó.

Động tĩnh sáng sớm của ba thế lực Trung Tiên Vực, cũng bị các tu sĩ Hạ Tiên Vực phát giác, chuyện này bọn họ làm cũng không bí ẩn gì, hơn nữa có vài tu sĩ có chút thủ đoạn nhỏ, rất dễ dàng đã hiểu rõ chân tướng sự việc.

Tuy nhiên chân tướng khiến các tu sĩ Hạ Tiên Vực xôn xao không thôi, hoài nghi có phải tin tức có sai sót, sau Viên Mậu của ngày hôm qua, lại một tu sĩ Hư Tiên đỉnh phong của Trung Tiên Vực nữa, vào đêm qua đã bị tu sĩ thần bí giết chết.

Nghe nói là sau khi đêm xuống còn xông vào doanh địa của tu sĩ Trung Tiên Vực, trực tiếp cưỡng ép bắt người ra khỏi doanh địa rồi mới hạ sát.

Nghe đi, nhất định là giả đúng không giả đúng không, quá sức hoang đường, sao có người bịa ra câu chuyện ly kỳ đến vậy.

Tuy nhiên không ngừng có tin tức xác nhận, chân tướng chính là như vậy, rất nhiều tu sĩ nghe mà há hốc mồm, suýt rớt cả cằm.

Mạnh Huyền Chí cũng thế, cả người hoàn toàn ngây dại, không thể có bất kỳ phản ứng nào.

Dáng vẻ của Tống sư tỷ cũng chẳng khá hơn hắn là bao, Địch Việt sau khi chấn kinh, thì hai mắt bắn ra ánh nhìn sùng bái càng thêm nồng liệt.

Địch Việt kích động nói: “Nghe đi, thủ đoạn của vị tiền bối này quá lợi hại, một mình xông vào doanh địa của kẻ địch, bắt cóc tên họ Lư kia ra ngoài, kết quả đệ tử cả doanh địa đều không biết, mãi đến khi trời sáng trưng mới phát hiện tên họ Lư bị giết rồi, phải có thực lực mạnh cỡ nào mới làm được đến mức này chứ, đám tu sĩ Trung Tiên Vực đó chắc đều phải sợ vãi tè ra quần rồi.”

Mạnh Huyền Chí là trong tiếng quát tháo kích động của Địch Việt mà hoàn hồn lại, nghe Địch Việt một tiếng gọi tiền bối, hai tiếng cũng tiền bối, Mạnh Huyền Chí hung hăng xoa mặt một cái.

Trong lòng hắn thậm chí sinh ra hoài nghi, lẽ nào tiểu sư đệ và Bạch Kiều Mặc thật sự che giấu tu vi, ngay cả sư phụ lão nhân gia cũng không phát hiện ra sao?

Nghĩ đoạn lại vội vàng lắc đầu, sao hắn lại bị tên Địch Việt này dắt mũi suy nghĩ thế.

Tiểu sư đệ và Bạch Kiều Mặc rõ ràng vừa mới phi thăng Địa Tiên Giới không lâu, sao có thể trực tiếp trở thành Chân Tiên được, hai người đều là Hư Tiên thực thực tại tại.

Điều này chỉ có thể chứng minh một việc, đó là trên người tiểu sư đệ và Bạch Kiều Mặc, khẳng định có một món không gian loại tiên khí, hơn nữa đẳng cấp tiên khí rất cao, mới có thể làm được đến mức cưỡng ép truyền tống người ra ngoài.

Hơn nữa tiểu sư đệ hai người tuy không phải Chân Tiên, nhưng hồn lực của hai người khẳng định cũng vô cùng cường hãn, mới có thể thao túng tiên khí cưỡng ép mang Lư Tân Thành Hư Tiên đỉnh phong đi.

Nhưng trong đó vẫn còn rất nhiều điểm khiến hắn nghĩ không thông, hai người làm thế nào mà không kinh động đến bất kỳ ai?

Lư Tân Thành cũng không thể ngoan ngoãn mặc cho bọn họ mang đi, không hề giãy giụa chút nào sao?

Thế mà cả đám đệ tử của ba thế lực trong doanh địa đó, cứ như chết rồi vậy, không hề hay biết gì.

Tiểu sư đệ bọn họ rốt cuộc đã làm thế nào?

Địch Việt vẫn còn đang khoa tay múa chân phấn khích nói ở bên kia: “Viên Mậu của Hắc Mộc Hội chết rồi, Lư Tân Thành của Kim Dương Tông cũng chết rồi, hiện tại chỉ còn lại Hình Nam của Cự Mộc Môn thôi, có phải kẻ tiếp theo sẽ đến lượt ả này không?”

Tống sư tỷ không nói nên lời trợn trắng mắt, nhưng vẫn nói: “Ta cũng không tưởng tượng nổi vị tu sĩ thần bí này làm thế nào, quá khó tin.”

Mạnh Huyền Chí cũng gật đầu: “Ta cũng nghĩ không ra, dù là Chân Tiên tiền bối, cũng không thể nào làm được đến mức không một chút động tĩnh nào mà không kinh động đến bất kỳ một tu sĩ nào, thôi vậy, chúng ta không cần truy cứu những thứ này nữa, chi bằng thừa dịp này đi dạo thêm vài vòng.”

Tống sư tỷ cũng lấy lại tinh thần: “Không sai, đám gia hỏa Trung Tiên Vực kia bây giờ còn lo được đến tu sĩ Hạ Tiên Vực chúng ta nữa sao, đi đi, đừng lãng phí thời cơ tốt mà vị tu sĩ thần bí đã tạo ra cho chúng ta.”

Các tu sĩ Hạ Tiên Vực khác cũng nghĩ như vậy, xem phen này đám gia hỏa Trung Tiên Vực đó còn ngang tàng thế nào được nữa.

Tu sĩ thần bí khẳng định là đứng về phe Hạ Tiên Vực bọn họ.

Bên kia, đám người Phong Minh làm xong phi vụ này, thì tạm thời im hơi lặng tiếng.

Lư Tân Thành vừa mới chết, lúc này cảnh giác của Hình Nam nhất định là cao nhất, muốn trong tình huống này mà tính kế ả, độ khó không nhỏ, chi bằng tìm thời cơ khác.

Thân gia của Lư Tân Thành chẳng ít hơn Viên Mậu là bao, đây cũng là kẻ đồng dạng chuẩn bị cho việc chính mình tấn cấp Chân Tiên, cho nên trong nhẫn trữ vật cũng có mấy chục vạn trung phẩm tiên thạch và nhị phẩm tiên đan, còn có không ít thu hoạch trong khoảng thời gian này ở Mộc Tộc di tích.

Những thu hoạch này khiến mọi người đều rất vui vẻ, bao gồm cả thỏ con ở trong bí phủ cũng thế.

Tuy rằng Phong Minh ném vào chỉ là hạ phẩm tiên thạch, nhưng đã từng ở hạ giới ngần ấy năm, trải qua cái thời một tia tiên nguyên khí cũng không hấp thu nổi, thỏ con vẫn có thể chấp nhận.

Đặc biệt là sau khi lấp đầy lượng lớn hạ phẩm tiên thạch, tiên nguyên khí trong Thanh Hồng bí phủ rõ ràng trở nên nồng đậm hẳn lên.

Có những tiên nguyên khí này cung ứng, không gian mở ra của bí phủ tăng nhiều lên, Phong Minh có thể tiến vào những nơi vốn trồng nhất phẩm nhị phẩm tiên thảo, nơi này có không ít tiên thảo trân quý mà chủ nhân cũ đã thu thập.

Có đầy đủ tiên nguyên khí cung ứng, trong dược viên thấp cấp nhất ban đầu, những gốc tiên thảo bị tụt cấp đó, hiện một bộ phận đã chuyển hóa thành tiên thảo, một bộ phận khác cũng đang trong quá trình chuyển hóa.

Ở lại nơi bí ẩn do thụ linh cung cấp cho bọn họ, nghĩ tới thu hoạch phong phú lần này, Phong Minh cảm thán nói: “Đáng tiếc thay, cơ hội tốt thế này không nhiều, đợi khi đám gia hỏa này trở về Trung Tiên Vực, Hạ Tiên Vực còn đâu ra lắm dê béo như vậy để chúng ta cướp bóc nữa chứ.”

Hải Long Vương nghĩ cũng phải nha: “Chi bằng chúng ta cướp sạch bọn chúng đi.”

Bạch Kiều Mặc lười để ý đến tên này rồi.

Phong Minh cũng lườm hắn một cái: “Nghĩ gì vậy, làm thế cuối cùng chúng ta cũng sẽ bại lộ ra thôi, ba tên Huyền Tiên từ Trung Tiên Vực xuống có thể tha cho chúng ta sao? Hay là nghĩ cách khác đi.”

Có điều, từ đơn giản vào xa hoa thì dễ, từ xa hoa về đơn giản thì khó, mọi người đều đã quen dùng trung phẩm tiên thạch để tu luyện rồi, lại quay về dùng hạ phẩm tiên thạch, cái tư vị đó… Phong Minh cũng chẳng thể quen nổi.

Lôi Thú nhảy ra nói: “Chuyện này còn khó gì? Vậy thì đừng ở lại cái nơi rách nát Hạ Tiên Vực này nữa, sớm đến Trung Tiên Vực đi, sớm đi sớm hưởng thụ.”

Phong Minh nói: “Sao ngươi không nói thẳng là đến Thượng Tiên Vực đi, thế là một bước lên trời luôn.”

Trung Tiên Vực mà dễ đến vậy sao? Dễ dàng như thế thì tu sĩ Hạ Tiên Vực cũng chẳng đều ở lỳ Hạ Tiên Vực, người khác không biết tốt xấu à?