← Xuyên việt chi gia hữu chuế tế

Chương 1040: Từ Trân thôi học

33 min read 31.08.2026

 

Ngày thứ hai, Đào Không Thanh liền ở trên ngọn núi nơi động phủ của mình, mời các lão sư và trưởng lão của Đan Dược hệ, cùng hệ trưởng của mấy hệ khác và các nhân vật trọng yếu, phủ trưởng phó phủ trưởng của Vân Lĩnh học phủ, đến động phủ của mình chứng kiến quá trình ông thu đồ đệ.

Trong Vân Lĩnh thành cũng tới một số nhân vật có danh vọng, tỉ như tiên đan sư có quan hệ không tệ với Đào Không Thanh, cùng một số nhân vật cao tầng của thế lực thương gia các gia tộc.

Trận Pháp hệ, ngoại trừ hệ trưởng tự mình tới, Giản trưởng lão cũng nằm trong danh sách được mời, dù sao bạn lữ của tiểu đệ tử Đào Không Thanh, đúng là ký danh đệ tử dưới trướng Giản trưởng lão.

Bạch Kiều Mặc với thân phận bạn lữ đương nhiên sẽ tham dự trường hợp trọng yếu như vậy, đồng thời y và Phong Minh cùng nhau mời những người quan hệ không tệ trong Trận Pháp hệ, như là các học viên lúc trước đứng về phía bọn họ chạy vạy vì họ.

Lạc Trúc rất hưng phấn, sớm sớm đã cùng Lục Dao đến đây chờ đợi.

Trần Liệt và Bình Tư Vọng tuy rằng nhìn nhau không vừa mắt, nhưng cũng cùng nhau tham dự.

Trần Liệt nói với Bình Tư Vọng: “Xem đi, ngươi vẫn còn là ký danh đệ tử, Phong Minh đã từ tùy tùng vươn lên làm thân truyền đệ tử của hệ trưởng rồi.”

Bình Tư Vọng không nói nên lời: “Ngươi ngay cả ký danh đệ tử còn chưa được làm.”

Cho nên lấy tư cách gì để xoi mói hắn?

Trần Liệt hừ hừ: “Có lẽ ta cũng giống Phong Minh, sẽ trực tiếp nhảy qua ký danh đệ tử, trở thành thân truyền đệ tử ấy chứ.”

Bình Tư Vọng: “Chờ tới ngày đó rồi hãy đến khoe khoang.”

Các học viên tới đây tuy vui mừng cho Phong Minh, nhưng tâm tình cũng có chút phức tạp, nghĩ lại cách đây không lâu bọn họ còn phải lo lắng cho hai người này, về sự chèn ép đến từ Từ gia và Phúc Tinh Thương Hội.

Kết quả bây giờ thì hay rồi, ngay cả bọn họ cũng biết được người dòng đích Từ gia tới đưa lễ bồi tội cho Phong Minh.

Phong Minh nhận lễ này rồi, điều này cũng đại biểu Phong Minh và Bạch Kiều Mặc, ân oán với Từ gia xóa bỏ hết.

Lúc trước sự tình phát sinh, ai cũng không ngờ sẽ kết thúc bằng cái kết này đi.

Địch Việt và Tống sư tỷ cũng đi theo sư phụ mình đến tham dự quan lễ, Tống sư tỷ đó cũng là cao đồ của hệ trưởng Võ Đạo hệ.

Toàn bộ quá trình không hề phức tạp, có thể nói là phi thường đơn giản, lúc giờ lành bắt đầu, Phong Minh liền thay một thân tiên bào mới, hướng sư phụ Đào Không Thanh hành đại lễ ba quỳ chín lạy.

Cuối cùng dâng lên một chén trà, Đào Không Thanh mặt đầy vui mừng tiếp nhận uống một ngụm, sau đó mở miệng tiến hành một phen dặn dò, ý muốn Phong Minh sau này hảo hảo học tập tu luyện, ở trên tiên đan thuật đạt được thành tựu lớn hơn, tranh thủ trò giỏi hơn thầy.

Kế đó Đào Không Thanh đem chén trà để qua một bên, do đại đệ tử Mạnh Huyền Chí bên cạnh bưng ra một cái khay, trong khay để ba món đồ, đó là lễ gặp mặt Đào Không Thanh chuẩn bị cho tiểu đệ tử.

Món thứ nhất là một khối ngọc giản, Đào Không Thanh lấy qua đưa tới trước mặt Phong Minh: “Đây là các phái đan đạo vi sư chỉnh lý ra, cùng tâm đắc kinh nghiệm bản thân vi sư nhiều năm qua tu tập đan đạo, mong đồ nhi dụng tâm học tập, bước ra đan đạo của chính mình.”

Phong Minh cung kính tiếp nhận: “Vâng, đa tạ sư phụ.”

Đào Không Thanh lấy món đồ thứ hai trên khay, một cái chuông đồng, nói: “Đây là một kiện tiên khí vi sư lúc còn là hư tiên từng dùng, chính là Nhiếp Hồn Linh, có thể dùng để hộ thân, tu tập đan đạo lúc cũng cần hộ tốt bản thân.”

Đào Không Thanh rõ ràng, dù Từ gia bằng lòng buông tha Phong Minh Bạch Kiều Mặc hai người, thì Từ Trân kia cũng chưa chắc đồng ý, Nhiếp Hồn Linh này chính là để Phong Minh dùng để đối địch phòng thân.

Phong Minh có thể luyện chế ra cực phẩm tiên đan, đầy đủ nói rõ hồn lực của Phong Minh hồn hậu lại khống chế lực cường hãn, tiên khí như Nhiếp Hồn Linh ở trong tay hắn có thể phát huy ra tác dụng tốt hơn.

Phong Minh vừa nghe liền vui vẻ, lúc trước bọn họ ở hạ giới có cái Chấn Hồn Chung, nhưng đó là linh khí, trước khi phi thăng đã lưu lại rồi, hiện tại tiên khí kêu là Nhiếp Hồn Linh này tới thật đúng lúc.

“Đa tạ sư phụ, sư phụ đối với đệ tử thật tốt quá.”

Đào Không Thanh không nhịn được hơi cong cong khóe miệng, còn hướng mấy vị trưởng lão Đan Dược hệ liếc một cái, ý là mấy lão gia hỏa này có đối tốt với đồ đệ như ông không? Cho nên dù có cho bọn họ cơ hội đoạt, bọn họ cũng không đoạt được.

Mấy vị trưởng lão khóe miệng giật giật, trong lòng đều đang mắng Đào Không Thanh rồi, chẳng phải chỉ là kiện tiên khí sao, có gì ghê gớm đâu.

Cuối cùng Đào Không Thanh lấy ra một cái nhẫn trữ vật, đưa tới trước mặt Phong Minh, nói: “Cuối cùng nhẫn trữ vật này thì chẳng có gì to tát, chính là vi sư vì đồ nhi con chuẩn bị chút tiên thảo và tiên thạch, cho con luyện tập và tu luyện dùng.”

Phong Minh lại lần nữa cảm tạ, cao cao hứng hứng nhận lấy phần lễ vật này, sư phụ đối với hắn thật quá hào phóng.

Nghi thức bái sư cứ như vậy kết thúc, sau đó Đào Không Thanh lại dẫn theo tiểu đệ tử mới ra lò, gặp gỡ các vị trưởng bối trong học phủ.

Mục đích của Đào Không Thanh, một là hướng đám gia hỏa này khoe khoang tiểu đệ tử mới ra lò của ông, hai là để các trưởng bối này cho tiểu đệ tử lễ gặp mặt, cái này tuyệt đối không thể thiếu được.

Tội nghiệp thay, tiểu đệ tử này của ông và bạn lữ hắn mới từ Địa Tiên giới phi thăng không bao lâu, có thể có bao nhiêu thân gia? Mới tới lúc ấy khẳng định một nghèo hai trắng.

Ông làm sư phụ đương nhiên phải vì đệ tử phí thêm chút tâm tư rồi, các trưởng bối này ra tay sao có thể keo kiệt được? Sư phụ ông cũng không đồng ý.

Cũng may các hệ trưởng cùng các trưởng lão khác tới đây, đều có chuẩn bị, nhưng vẫn bị cặp mắt kén chọn kia của Đào Không Thanh làm tức đến suýt thổi râu trừng mắt.

Hay cho ngươi Đào Không Thanh, đợi lúc bọn họ thu đồ đệ, xem Đào Không Thanh sẽ ra lễ gặp mặt gì, đến lúc đó bọn họ cũng kén cá chọn canh một phen.

Bất quá nghĩ tới bốn nhóm cực phẩm tiên đan Phong Minh đưa ra ở đấu giá hội, trong lòng các trưởng bối này lại hâm mộ ghen tị với Đào Không Thanh.

Đồ đệ dễ thu, nhưng muốn thu đồ đệ thiên phú cực kỳ xuất sắc, đó là ngàn khó vạn nan.

Có vài tu giả không khỏi nhìn về phía Giản trưởng lão, Trận Pháp hệ lần này cũng có hai mầm non thiên phú xuất chúng, một chính là Bạch Kiều Mặc, một tên nữa chính là Lục Dao, chỉ không biết Giản trưởng lão khi nào sẽ chính thức thu bọn họ làm đệ tử.

Trận Pháp hệ thì không có trưởng lão nào tranh với ông, bởi vì lần chiêu sinh đặc biệt này, chính là vì Giản trưởng lão mà chiêu mộ.

Vài vị cao tầng có quan hệ mật thiết với Giản trưởng lão cùng Đào Không Thanh, tỉ như hệ trưởng Trận Pháp hệ, phủ trưởng Vân Lĩnh học phủ, đã biết được lai lịch của Phong Minh và Bạch Kiều Mặc, hai người đều là phi thăng tu giả.

Bất quá tư chất thiên phú như vậy, dù là trong đám phi thăng tu giả cũng khó gặp.

Đào Không Thanh là hệ trưởng Đan Dược hệ, quan hệ với cao tầng các hệ khác cũng không tệ, bởi vậy các hệ trưởng trưởng lão chuẩn bị lễ vật cũng khá là không tồi.

Ví dụ như hệ trưởng Tiên Phù hệ, chuẩn bị là kiện nhị phẩm tiên phù loại hộ thân, lúc quan hệ có thể dùng để bảo mệnh, do chính tay bản nhân vẽ.

Ví dụ như hệ trưởng Luyện Khí hệ, đưa lên là một cái tiên khí đan lô nhị phẩm, giá trị cũng không thấp.

Đến lượt hệ trưởng Võ Đạo hệ, bên cạnh ông ta đứng đó chính là đồ đệ mình Tống sư tỷ, vị hệ trưởng này nhìn Phong Minh bằng ánh mắt rất tiếc nuối: “Rõ ràng là mầm non tốt của Võ Đạo hệ chúng ta, sao lại nghĩ quẩn đi học luyện dược chứ?”

Lần này đều không cần đợi bản thân Đào Không Thanh mở miệng, trưởng lão Đan Dược hệ có mặt đã phun trả lại.

Chẳng lẽ thiên phú trên tiên đan thuật của Phong Minh, còn yếu hơn thiên phú võ đạo của hắn sao?

Lời tuy nói vậy, nhưng vị hệ trưởng Võ Đạo hệ này đưa ra lễ vật lại không nhẹ, không chỉ có đôi quyền sáo cấp bậc tiên khí, còn đưa lên một phần quyền pháp, bảo Phong Minh trong lúc luyện đan cũng phải dụng tâm tu luyện võ đạo, đem quyền pháp này phát dương quang đại.

Điểm này Đào Không Thanh cũng chẳng ngại, đệ tử phát triển toàn diện ông đương nhiên càng thích, dù sao phải như vậy mới có thể trên con đường đan đạo đi được càng lâu dài hơn.

Phong Minh thu lễ tới mức đám người Trần Liệt tới tham dự quan lễ đều muốn đỏ mắt ghen tị, nhất phẩm tiên khí bọn họ cũng có a, nhưng đám cao tầng như hệ trưởng này, tặng lại là nhị phẩm tiên khí nhị phẩm tiên phù.

Thu đồ bái sư nghi thức rất nhanh liền kết thúc, những người tới dự cũng trở về cương vị của mình, nhưng cảnh tượng thu đồ vẫn là lưu truyền ra trong học phủ, các hệ khác không nói, học viên Đan Dược hệ liền hâm mộ ghen tị cực kỳ.

Là hệ trưởng Đào Không Thanh có tiên đan thuật tốt nhất, học viên Đan Dược hệ có ai không muốn trở thành đệ tử của ông, dù là ký danh đệ tử cũng được.

Đáng tiếc từ rất lâu rồi, Đào hệ trưởng chỉ thu có một đệ tử là Mạnh Huyền Chí.

Thành tựu của Mạnh sư huynh khiến người ta không thể nào dị nghị gì, thiên phú y triển lộ ra trên tiên đan thuật đích xác xuất chúng, ngay lúc mọi người tuyệt hẳn ý niệm như vậy, bỗng nhiên, lại từ trên trời giáng xuống một đệ tử.

Thì ra Đào hệ trưởng vẫn sẽ thu thêm đệ tử à.

Nhưng nhìn lại tư chất thiên phú của tân đệ tử này, mọi người càng không thốt nên lời.

Đào hệ trưởng thu là thu, nhưng yêu cầu thiên phú với đệ tử cái đó là gần như hà khắc, ít người có thể đạt được.

Bởi vậy học viên Đan Dược hệ trong lúc hâm mộ cũng nói: “Muốn trở thành đệ tử của Đào hệ trưởng cũng rất dễ, chỉ cần luyện chế ra cực phẩm tiên đan là được, không cần tự mình đi, Đào hệ trưởng sẽ trực tiếp bay tới thu đệ tử.”

Người bên cạnh nói: “Dễ cái quỷ, ngươi luyện thử xem, xem bao giờ có thể luyện ra cực phẩm tiên đan, chính là cái thiên tài trong đệ nhất học phủ Vân Hải tiên vực chúng ta kia, cũng chưa đạt tới thực lực như Phong sư đệ này đi.”

Nói tới đây mọi người lại mong chờ lên: “Chờ lần sau thập đại học phủ lại tiến hành tỷ thí, Vân Lĩnh học phủ chúng ta sẽ không còn xếp ở vị trí đếm ngược nữa chứ.”

“Đúng, đúng, lần sau thập đại học phủ tỷ thí, Đan Dược hệ Vân Lĩnh học phủ chúng ta, phải tranh thủ đệ nhất.”

Những học viên từng bị Phong Minh ké giờ học, trong lòng cũng phục sát đất, liệu được tiên đan thuật của Phong Minh không tệ, cũng không ngờ không tệ tới mức này.

Lão sư giảng dạy càng là trong lòng cảm khái, trước đó ông ta còn từng nghĩ liên hệ thêm hai vị đồng hành, cùng nhau tiến cử Phong Minh tiến vào Đan Dược hệ, nào ngờ Phong Minh trực tiếp bái luôn hệ trưởng làm thầy, càng thêm không dây dưa.

Lúc này, Phong Minh đã không cần phải bỏ tiên thạch ra để ké giờ nữa, mà có thể quang minh chính đại cùng các học viên kia cùng nhau đi học, hơn nữa riêng tư còn có thể hưởng thụ được sự đơn độc thụ khóa từ sư phụ Đào hệ trưởng của hắn.

Chuyện của Từ Trân cách hai ngày cũng có kết quả, đã là Từ gia cúi đầu, học phủ và Chấp Pháp Đường cũng không phải cứ muốn làm căng quan hệ với Từ gia, dù sao bên Phong Minh kia cũng đồng ý hòa giải không truy cứu nữa.

Bởi vậy Từ Trân liền thuận lợi bị thúc thúc hắn Từ Anh dẫn ra khỏi Chấp Pháp Đường.

Từ Trân vừa ra đã vẫn ngạo mạn ngang ngược, dù sao thúc thúc hắn đều đã tự mình tới đón hắn, thấy không, Chấp Pháp Đường có hung hăng nữa, còn không phải ngoan ngoãn thả hắn ra.

Hắn còn muốn kêu gào gì đó, kết quả Từ Anh trực tiếp liền cấm cố hắn lại, trừ việc có thể đi đường, một chữ cũng không thốt ra được, chỉ có thể dùng ánh mắt liều mạng ra hiệu cho Từ Anh, bảo Từ Anh thả hắn ra.

Đáng tiếc Từ Anh làm như không thấy, cùng Địch Việt nói chuyện vài câu, tỏ vẻ đứa cháu không hiểu chuyện đã gây phiền phức cho học phủ và Chấp Pháp Đường, hắn liền dẫn người đi đây.

Địch Việt lúc này tự nhiên cũng không bày sắc mặt lạnh, đưa nhóm người Từ gia hảo hảo ra khỏi Chấp Pháp Đường và học phủ.

Thành viên Chấp Pháp Đường cũng thở phào nhẹ nhõm, tên nhị thế tổ này trong lúc cấm túc cũng không yên, tiễn hắn đi, lỗ tai mọi người cũng dễ chịu chút.

“Từ gia cũng thật là, lại đem nhị thế tổ như vậy đưa vào, là muốn kết thù với người ta sao? Ta thấy các con em thế gia đại tộc khác của Trận Pháp hệ, đều không có nhị thế tổ này nhảy nhót ghê gớm.”
“Ai biết, chỉ nghe nói là nội bộ Từ gia xảy ra chút chuyện, liền không biết sao đem hắn đưa tới đây, có lẽ loại chuyện này trong mắt người Từ gia rất tầm thường thôi, không ngờ lần này đụng phải cái đinh cứng.”

“Địch đội trưởng có biết là chuyện thế nào không?”

Địch Việt thật đúng là có biết một chút, nói: “Trước đó Từ Trân ra ngoài du ngoạn, suýt chút nữa bị người ta làm mất mạng, nghe nói chuyện này chính là nội bộ Từ gia có người liên hợp với người ngoài làm ra, nhưng lại không có chứng cớ xác thực có thể chứng minh, nói lại Từ Trân tuy là dòng đích, nhưng ngươi xem hắn ngay cả hư tiên cũng không phải, địa vị có thể trọng yếu tới mức nào?

Cho nên trong chuyện này Từ gia rốt cuộc là thiếu nợ Từ Trân, cộng thêm hắn có chút thiên phú về trận pháp, lần này liền muốn đem hắn đưa tới chỗ Giản trưởng lão bên này, xem như đền bù cho hắn.”

“Thì ra là vậy, không ngờ chính hắn làm hỏng chuyện, đây là tưởng Vân Lĩnh học phủ chúng ta cũng giống những học phủ khác hắn từng đi trước kia, học viên trong học phủ biết thân phận hắn đều phải nâng niu hắn đây, người chúng ta đều phải mặc hắn chà đạp đi.”

Người Từ gia đem Từ Trân mang ra khỏi Vân Lĩnh học phủ rồi, mới nói cho hắn sự thật, đã làm thủ tục thôi học cho hắn, muốn mang hắn về.

Từ Trân vừa nghe liền nổ tung, muốn làm ầm lên, hắn chịu thiệt lớn như vậy, người nhà tới chẳng lẽ không phải giúp hắn ra mặt sao?

Kết quả là thôi học rời đi, cái này chẳng phải là nói hắn thua? Thua cho một tên học viên bình dân không biết từ đâu tới.

Từ Anh đều lười càm ràm với đứa cháu này, giao việc giải thích cho Từ Tùng Chân và hộ vệ của chính hắn là Hắc Hồ.

Từ Tùng Chân trong lòng đắng chát vô cùng, ngoài mặt lại không thể không đem chân tướng sự tình uyển chuyển nói cho Từ Trân.

Chính là Hắc Hồ cũng biết, lúc này hai tên phi thăng tu giả kia không dễ động, trừ phi một ngày nào đó bọn họ rời khỏi học phủ, bọn họ mới có cơ hội ngầm hạ thủ, còn nhất định phải làm bí ẩn, không thể lưu lại dấu vết.

Từ Trân nghe xong mặt đen xì: “Các ngươi nói cho ta, cái tên hỗn trướng đập tiên trận của ta kia, lại thành thân truyền đệ tử của Đào Không Thanh? Cái lão Đào Không Thanh đó mù mắt rồi sao? Còn cố ý đối đầu với Từ gia chúng ta?”

Từ Tùng Chân suýt nữa hít một hơi ngược trở ra, hắn không hề cảm thấy Đào Không Thanh là mù mắt, mù mắt rõ ràng là chính Từ Trân.

Còn nữa Đào Không Thanh không phải đối đầu với Từ gia, một mình Từ Trân đại biểu không nổi cả Từ gia, càng đại biểu không nổi Phúc Tinh Thương Hội.

Hắc Hồ thì nói: “Thiếu gia bớt giận, thuộc hạ không tin hai kẻ này có thể mãi trốn trong học phủ, chỉ cần sai người nhìn chằm chằm, ngày nào đó bọn họ rời học phủ ra ngoài lịch luyện, đó chính là lúc chúng ta thu thập bọn họ rồi, Vân Hải tiên vực, biến mất hai hư tiên, thực sự là chuyện quá dễ dàng.”

Thậm chí đều không cần bọn họ trực tiếp động thủ, mời bên thứ ba ra tay, dù Đào Không Thanh biết, lại có thể làm gì được Từ gia và thiếu gia?

Lời này cuối cùng khiến tâm tình Từ Trân khá hơn chút, vỗ vỗ Hắc Hồ nói: “Vẫn là ngươi nói chuyện dễ nghe, Hắc Hồ, chuyện này giao cho ngươi làm, tốt nhất trong học phủ cũng mua chuộc vài kẻ, nhìn chằm chằm kỹ vào cho bản thiếu gia, hai tên hỗn trướng đó, bản thiếu gia không hung hăng thu thập bọn chúng một trận, khó tiêu mối hận trong lòng.”

Nghĩ cũng biết, lần này mất mặt lớn như vậy, trở về cũng sẽ bị đồng tộc và con em bốn đại gia tộc kia chê cười, cho nên đừng hòng bảo hắn Từ Trân buông tha hai tên hỗn trướng đó.

“Chẳng qua là cái Vân Lĩnh học phủ, bản thiếu gia vốn dĩ đã chẳng vừa mắt cái nơi rách nát này, trở về cũng tốt, cái nơi chim cũng không thèm ỉa này, bản thiếu gia cuối cùng có thể rời đi rồi.”

Từ Tùng Chân đầy vạch đen, chẳng lẽ nơi hắn vẫn luôn ở, trong mắt Từ Trân lại tồi tệ đến thế sao?

Trước đó là nghĩ trăm phương ngàn kế lấy lòng vị đại thiếu gia này, bây giờ biết hắn sắp đi, trong lòng Từ Tùng Chân trái lại thở phào nhẹ nhõm.

Thực sự là quá khó hầu hạ, đồng thời Từ Tùng Chân trong lòng cũng đối với kẻ như Hắc Hồ sinh ra cảnh giác.

Chuyện Từ Trân thôi học, Trần Liệt là kẻ đầu tiên biết, đồng thời đem tới phòng học trên lớp.

“Từ Trân thôi học rồi, hắn về Từ gia rồi, lủi thủi mà đi, ha ha, tên này lần này mất mặt to rồi, đáng đời.”

Không ít học viên trong phòng học nghe xong đều rất vui vẻ: “Ai bảo tên này quá kiêu ngạo, nghe nói hắn ở Chấp Pháp Đường cũng không yên, suốt ngày lấy Từ gia và Phúc Tinh Thương Hội ra uy hiếp người của Chấp Pháp Đường, bắt hắn mau thả ra ngoài.”

Nói thật, chuyện Từ Trân này cũng cho một số con em xuất thân thế gia đại tộc một bài học, đó là muốn ở lại Vân Lĩnh học phủ, vẫn là phải biết thu liễm, kẻo lại theo vết xe đổ của Từ Trân.

Bởi vì chuyện như vậy truyền về, thật sự rất mất mặt, không biết sẽ bị con em các gia tộc khác cười nhạo bao nhiêu năm.

Bọn họ cũng cần thể diện.

Tu giả trong Vân Lĩnh thành cũng không ngờ sau đợt chiêu sinh đặc biệt của Trận Pháp hệ, trong Vân Lĩnh học phủ còn có chuyện náo nhiệt như vậy xảy ra, khiến mọi người bàn tán xôn xao cả buổi.

Ban đầu điểm chú ý của mọi người cũng ở trên xung đột của Phong Minh Bạch Kiều Mặc hai người với Từ Trân, lúc đó tu giả trong thành phần lớn không coi trọng hai người Phong Minh.

Dù sao Từ Trân chính là đích hệ thiếu gia của Từ gia – Phúc Tinh Thương Hội, hai người Phong Minh lại lặng lẽ vô danh, không nghe nói có chỗ dựa gì.

Kết quả mới qua mấy ngày, tình thế liền nghịch chuyển lớn, một người trong cuộc khác của cuộc xung đột, lại trở thành thân truyền đệ tử của hệ trưởng Đan Dược hệ.

Đó chính là hệ trưởng Đan Dược hệ, trong lòng đại chúng, cái đó so với địa vị thiếu gia Từ gia cao hơn nhiều, trừ phi đợi vị thiếu gia Từ gia này trở thành chưởng quyền nhân Từ gia, mới có tư cách ngồi ngang hàng với Đào hệ trưởng.

Sự nghịch chuyển như vậy thực sự là thứ đại chúng thích thấy nhất, bởi vì đại chúng thường sẽ nhập thân vào hoàn cảnh như Phong Minh, ở tầng đáy nhất, kết quả xoay mình nghịch chuyển đánh bại vị đại thiếu gia cao cao tại thượng, khiến đại thiếu gia lủi thủi rời đi.

Phong Minh vốn lặng lẽ vô danh, còn chẳng phải học viên chính thức, mà là một tùy tùng bên cạnh tân học viên Trận Pháp hệ lần này, kết quả từ tùy tùng tầng đáy nhất, một bước vươn lên thành thân truyền đệ tử của một hệ trưởng.

“Trời ạ, ta chưa từng nghe nói Vân Lĩnh học phủ có tùy tùng nào, địa vị lên nhanh như vậy.”

“Đúng thế đúng thế, tùy tùng có thể chuyển thành học viên chính thức đã đủ khiến chúng ta hâm mộ ghen tị rồi, kết quả vị này thì hay rồi, đó chính là thân truyền đệ tử của Đào hệ trưởng, Đào hệ trưởng chính là nhị phẩm tiên đan sư tu vi chân tiên đó.”

“Chính là chính là, lần sau học phủ chiêu sinh, nếu con nhà ta thi không đậu vào học viên chính thức, ta liền nghĩ cách tìm chút đường, nhét nó vào làm tùy tùng.”

“Đúng, đúng, ta cũng vậy, biết đâu được vị trưởng lão nào đó coi trọng con nhà ta, cũng thu làm đệ tử.”

Có tu giả nghe được đối thoại như vậy cười muốn chết: “Các ngươi còn thật dám nghĩ khác người, cũng không nhìn xem con nhà mình, có tư chất thiên phú như Phong Minh kia không, các ngươi tưởng Phong Minh trước đó là tùy tùng là do tư chất kém hay sao? Cứ hỏi con của mấy nhà các ngươi, có đứa nào trở thành tiên đan sư không? Có đứa nào có thể luyện chế ra cực phẩm tiên đan không?”

“Người ta đó là bất đắc dĩ mới trở thành tùy tùng, đi theo bạn lữ của mình vào học phủ trước, nếu lần này Đan Dược hệ cũng chiêu sinh, người ta sớm đã thi vào trở thành học viên chính thức rồi có được không.”

Các bậc phụ huynh tưởng tìm được đường tắt: …

Hu hu, làm gì phải vạch trần chân tướng, không thể để bọn họ vui vẻ một chút sao?