← Xuyên việt chi gia hữu chuế tế

Chương 1037: Nổi Danh Vang Dội

29 min read 31.08.2026

 

Tổ tiên đan cuối cùng này đã thu hút mạnh mẽ một bộ phận lão học viên có mặt tại đây.

Có được tổ tiên đan này tương trợ, bọn họ có thể tiết kiệm được vô số thời gian khổ luyện, sớm ngày đột phá lên Hư Tiên trung kỳ.

Tuy chỉ cách biệt một tiểu giai, nhưng ý nghĩa lại khác biệt một trời một vực.

Bởi vậy, đám lão học viên này như muốn phát điên, vừa tranh nhau ra giá, vừa nghĩ đủ mọi cách xoay xở tiên thạch. Dù có phải mang nợ, bọn họ cũng muốn đoạt được tổ tiên đan này cho bằng được.

Thậm chí có học viên còn chạy sang chỗ đám người Địch Việt và Tống sư tỷ để vay tiên thạch, chẳng qua cũng là hết cách rồi.

Mà hai vị sư huynh sư tỷ này trên người chắc chắn không thiếu tiên thạch, bởi vậy bọn họ mới liều mạng đến hỏi vay.

Một đội viên dưới trướng Địch Việt đã thành công vay được từ tay hắn một khoản tiên thạch.

Trong nháy mắt, giá rao của tổ tiên đan này đã vượt qua mười vạn tiên thạch, và vẫn đang tiếp tục leo thang.

Tuy rằng chỉ là nhất phẩm trung cấp tiên đan, nhưng loại cực phẩm tiên đan này xưa nay vốn có tiền cũng khó mua được.

Địch Việt và Tống sư tỷ hoàn toàn chỉ đứng ngoài xem náo nhiệt, bởi vậy vừa nghe ra giá, vừa có nhàn tâm quan sát tình hình trong hội trường.

Địch Việt bỗng cất tiếng: “Tống sư tỷ, tỷ mau nhìn bên kia, xem ra vẫn có học viên đem tin tức lộ ra ngoài rồi.”

Đương nhiên hắn cho rằng chuyện này hết sức bình thường, nếu hắn là học viên của Đan Dược hệ, thì chắc chắn sẽ lập tức bẩm báo chuyện này lên trên hệ.

Đan Dược hệ bây giờ mới có lão sư xuất hiện ở đây, hắn còn cho là đã muộn rồi cơ.

Tống sư tỷ nhìn theo hướng tay hắn chỉ, trông thấy người tới bèn bật cười: “Không ngờ ngay cả Mạnh sư huynh cũng bị kinh động, xem bộ dạng Mạnh sư huynh kích động quá kìa, nếu không phải cuộc đấu giá còn đang diễn ra, e rằng bây giờ đã muốn tìm tên Huyền Sơn kia nói chuyện rồi.”

Mạnh sư huynh trong miệng Tống sư tỷ chính là đệ tử của hệ trưởng Đan Dược hệ, hiện giờ đã sớm ở lại học phủ đảm nhiệm chức lão sư của Đan Dược hệ rồi.

Nhưng Tống sư tỷ vẫn quen cách xưng hô trước kia, dù sao cũng đã gọi mấy ngàn năm nay rồi.

Mạnh sư huynh có tu vi cao hơn Tống sư tỷ, đã là Hư Tiên đỉnh phong rồi.

Nhưng muốn bước qua Hư Tiên đỉnh phong để tấn cấp Chân Tiên, thì độ khó ấy lớn lắm, dù cho có là tiên đan sư đi chăng nữa cũng vậy, cho dù sở hữu một vị sư phụ là nhị phẩm tiên đan sư đi nữa.

Bởi lẽ thời gian Mạnh sư huynh tấn cấp Hư Tiên đỉnh phong cũng không tính là dài.

Vị Mạnh sư huynh này sau khi nhận được tin tức chạy đến cũng không quấy rầy cuộc đấu giá ở hiện trường, mà chỉ lặng lẽ đứng sang một bên quan sát. Hắn cũng đã sớm phóng hồn lực ra kiểm tra số tiên đan trên đài, quả nhiên là cực phẩm thật.

Đúng lúc này, hắn nhận được truyền âm từ trong một gian bao sương gửi ra. Mạnh sư huynh quay đầu nhìn lại, liền thấy hai người Địch Việt đang vẫy tay với hắn, bèn xoay người sải bước về phía đó.

Vào tới bao sương, Mạnh sư huynh liền oán trách trước: “Hai người các ngươi thật chẳng ra thể thống gì, có cực phẩm tiên đan được đấu giá ở đây lại không báo cho ta biết sớm một tiếng. Cái tên Huyền Sơn kia càng quá đáng hơn, trong tay có cực phẩm tiên đan, lẽ ra phải báo cho bọn ta biết ngay từ đầu mới phải.”

Tống sư tỷ phì cười một tiếng, nói: “Làm gì có cái lý ấy, ngươi còn có để cho người ta Huyền Sơn làm ăn nữa hay không? Huyền Sơn là một lòng muốn đem việc làm ăn làm cho lớn, cơ hội tốt như lần này, sao hắn có thể bỏ qua cho được.”

Tống sư tỷ lại nói: “Với lại, có lẽ số tiên đan này của hắn là từ bên ngoài kiếm được, nói cho các ngươi biết thì có ích gì? Chẳng lẽ Đan Dược hệ cũng muốn từ bên ngoài đào người vào sao?”

Mạnh sư huynh mặt mày tối sầm nói: “Ta có nói là không cho hắn làm ăn đâu, sư muội có biết tiên đan trong tay Huyền Sơn là từ đâu tới không?”

Tống sư tỷ lắc đầu đáp: “Không biết, nhưng cũng có vài suy đoán, có điều ngươi vẫn nên chờ cuộc đấu giá kết thúc, nghe chính miệng Huyền Sơn nói đi. Huyền Sơn đã nói rồi, sẽ đem thân phận của vị tiên đan sư đã luyện chế ra số đan dược này nói cho mọi người biết.”

Mạnh sư huynh nghe vậy tim đập thình thịch: “Là người trong học phủ hay ngoài học phủ?”

Tống sư tỷ thấy lạ bèn hỏi: “Sao Mạnh sư huynh lại suy đoán là người trong học phủ? Trong học phủ có vị tiên đan sư nào có trình độ luyện dược cao như vậy chứ?”

Mạnh sư huynh đáp: “Ta chẳng qua là buột miệng nói thế thôi mà.”

Tống sư tỷ và Địch Việt nhìn nhau, xem ra Mạnh sư huynh cũng không tin vị tiên đan sư ấy lại xuất thân từ trong học phủ bọn họ, hơn nữa rất có thể còn mang thân phận tùy tùng.

Một tùy tùng bên cạnh tân học viên của Trận Pháp hệ, lại có thể đánh bại tất cả học viên chính quy của Đan Dược hệ. Đợi đến khi thân phận được công bố ra, chẳng biết trên dưới Đan Dược hệ sẽ cảm thấy mất hết mặt mũi, hay là tích cực lôi kéo người ta đây.

Cũng có thể là cả hai.

Kỳ thực Mạnh sư huynh hận không thể đem tổ tiên đan cực phẩm trên đài kia cướp đấu giá cho bằng được, nhưng không khí tại hiện trường cũng khiến hắn biết rằng, nếu hắn thực sự dám làm vậy, e rằng sẽ chọc giận chúng nhân.

Tuy không thể cướp đấu giá, nhưng Mạnh sư huynh vẫn nghĩ kỹ rồi, bất kể ai đấu giá được tổ tiên đan này, hắn cũng sẽ mượn người đó về nghiên cứu một phen, dù chỉ cạo được chút bột phấn xuống cũng tốt.

Cuối cùng, tổ tiên đan này đã bị một lão học viên tài đại khí thô ở bên ngoài đấu giá thành công với cái giá năm mươi vạn tiên thạch.

Mấy lão học viên vốn tranh giành nhau kịch liệt, mặt đỏ tía tai, suýt chút nữa là lao vào đánh nhau ngay trong hội trường rồi.

Vị đội viên dưới trướng Địch Việt thất vọng vô cùng, hắn ta thì có thể mượn được số tiên thạch lớn như vậy, nhưng mấu chốt là hắn không có cách nào trả nổi a! Nói giỡn sao, ai dám thiếu tiên thạch của Địch đội trưởng mà không trả chứ?

Mạnh sư huynh cũng ghi nhớ kỹ lão học viên kia, quyết định lát nữa sẽ đi tìm hắn ta.

Những học viên khác không giành được, đều bắt đầu nhao nhao lên: “Huyền Sơn, ngươi mau nói đi, là vị tiên đan sư nào đã luyện chế ra số tiên đan này vậy?”

Đấu giá không được tiên đan, bọn họ đành phải tính kế trực tiếp lên người chính vị tiên đan sư kia, có lẽ có thể thông qua gia tộc sau lưng, hướng vị tiên đan sư này cầu xin tiên đan.

Mạnh sư huynh lập tức xáp lại bên cửa sổ, cũng chăm chú nhìn Huyền Sơn đang đỏ bừng cả mặt đầy phấn khởi trên đài.

Huyền Sơn cũng không ngờ tổ tiên đan cuối cùng lại đấu giá được cái giá cao như vậy. Hắn tự nhủ trong lòng, vững vàng, nhất định phải vững vàng, sau này còn có những trường hợp lớn hơn nữa, hiện tại bất quá chỉ là mở đầu mà thôi.

Hắn lớn tiếng nói: “Chư vị, chư vị xin hãy nghe Huyền Sơn ta nói…”

Âm thanh trong hội trường lập tức nhỏ đi không ít, giọng của Huyền Sơn có thể truyền rõ ràng tới từng ngóc ngách.

“Vị tiên đan sư này cũng chẳng có gì thần bí, rất nhiều học viên có mặt ở đây đều biết hắn. Hắn chính là Phong Minh, Phong sư đệ, cũng chính là bạn lữ của Bạch Kiều Mặc sư đệ. Lần này Huyền Sơn ta chính là nhận ủy thác của Phong sư đệ, tổ chức buổi đấu giá hội này.”

Hắn vừa dứt lời, hiện trường liền nổ tung. Nhiều người không dám tin vào sự thật mà Huyền Sơn vừa công bố.

Người luyện chế ra cực phẩm tiên đan, sao có thể là tên song nhi Phong Minh đó cho được?

Hiện tại trong học phủ còn có bao nhiêu người không biết tới Phong Minh chứ? Chuyện Phong Minh chỉ bằng một đôi quyền cứng rắn đập nát nhất phẩm cao cấp tiên trận đã sớm lan truyền rầm rộ khắp học phủ rồi.

Trừ những kẻ đang lịch luyện ở bên ngoài hoặc bế quan trong học phủ, thì không ai là không biết tới chuyện này và đương sự cả.

Mạnh sư huynh cũng kinh hãi trợn tròn hai mắt, ban đầu còn nghi ngờ tai mình nghe nhầm, sau đó lắc lắc đầu, quay sang nhìn Địch Việt và Tống sư muội phía sau.

Hai người này bởi vì trước đó đã có suy đoán, hiện giờ lời của Huyền Sơn đã chứng thực suy đoán của bọn họ, tuy rằng vẫn chấn động như cũ, nhưng cũng lộ ra vẻ hiểu rõ.

Biểu tình của bọn họ như muốn nói: Quả nhiên là hắn.

Mạnh sư huynh thấy biểu tình của hai người, kinh ngạc nói: “Các ngươi đã sớm đoán ra rồi à?”

Địch Việt đáp: “Phong sư đệ trước đây từng có nói với ta hắn là một vị tiên đan sư, nhưng ta cũng không ngờ tiên đan thuật của hắn lại cao siêu đến thế. Dù có suy đoán đi nữa, đến khi Huyền Sơn công bố ra, ta vẫn rất chấn động.”

Tống sư tỷ cũng nói: “Đúng vậy, nếu không phải Phong sư đệ có mua qua một nhóm tiên thảo từ chỗ ta, ta cũng không thể tin hắn là tiên đan sư. Cứ xem tu vi của hắn đi, tấn cấp Hư Tiên cũng chẳng được bao lâu.”

Nói rồi Tống sư tỷ lại vỗ vai Mạnh sư huynh nói: “Mạnh sư huynh còn chờ gì nữa? Một tiên đan sư thiên tài như vậy, đừng để các thế lực khác cướp mất, giữ hắn lại càng sớm càng tốt.”

Tin tức ở đây không bao lâu nữa sẽ truyền ra bên ngoài thôi, phải biết trong hội trường có không ít đệ tử thế gia đại tộc, hiện giờ e rằng bọn họ đều đang truyền tin ra ngoài rồi.”

Mạnh sư huynh chợt bừng tỉnh, liên tục nói: “Sư muội nói phải lắm, người đều đã vào học phủ của chúng ta rồi, đương nhiên phải giữ lại trong học phủ, không thể để thế lực bên ngoài cướp đi được. Ta đi tìm sư phụ ngay đây.”

Một tiên đan sư thiên tài như thế này, Mạnh sư huynh cảm thấy thân phận như hắn đứng ra có vẻ hơi thấp, nhất định phải báo cho sư phụ mới được.

Người có tiên đan thuật giỏi nhất Đan Dược hệ chính là sư phụ của hắn. Trong lòng Mạnh sư huynh kích động nghĩ thầm, có lẽ sư phụ có thể thu thêm một đồ đệ nữa, vậy là hắn có thể có thêm một sư đệ rồi.

Trước mắt dưới danh nghĩa sư phụ cũng chỉ có mình hắn là đệ tử chính thức.

“Vèo” một tiếng, thân ảnh Mạnh sư huynh đã biến mất trước mặt hai người.

Địch Việt hai người mỉm cười, đổi lại là bọn họ cũng sẽ làm như vậy thôi. Chuyện này, sẽ khiến toàn bộ học phủ chấn động cho mà xem.

Hiện tại ngay trong hội trường cũng đã đủ chấn động lắm rồi. Bên ngoài đủ loại thanh âm hỗn tạp vào nhau, suýt chút nữa lật tung cả nóc nhà.

Ngay cả đệ tử thế gia đại tộc như Trần Liệt và Bình Tư Vọng cũng khó mà tin nổi, vị tiên đan sư này lại không phải là người mà bọn họ vẫn tưởng là ở trong học phủ hay bên ngoài đã sớm có danh tiếng, mà chính là người bên cạnh bọn họ, hơn nữa còn mang thân phận tùy tùng tiến vào học phủ.

Bình Tư Vọng xưa nay vốn trầm ổn trấn định, giờ phút này tâm tình cũng không thể bình tĩnh nổi. Lại là Phong Minh! Bạn lữ của Bạch Kiều Mặc lại sở hữu tiên đan thuật cao siêu đến vậy!

Nhất định phải kết giao cho tốt! Bình Tư Vọng còn hồi tưởng lại một chút, trong lòng vô cùng may mắn khi phu phu Bạch Kiều Mặc nảy sinh xung đột với Từ Trân, hắn đã không chút do dự lựa chọn đứng về phía Bạch Kiều Mặc và Phong Minh.

Trần Liệt thì kích động đến mức xông thẳng vào bao sương của bọn Bạch Kiều Mặc, suýt chút nữa là nhào tới nắm lấy hai tay của Phong Minh rồi, nhưng Bạch Kiều Mặc đã chắn ở phía trước ngăn hắn lại.

Trần Liệt vẫn kích động nói: “Cực phẩm tiên đan thực sự là do Phong đạo hữu luyện chế sao?”

Phong Minh từ phía sau lưng Bạch Kiều Mặc thò đầu ra nói: “Không phải ta luyện chế, thì còn ai có bản lĩnh lợi hại như vậy chứ?”

Trần Liệt ngẩn ra một chút rồi liền cười phá lên, không thể ôm Phong Minh một cái, vậy đành phải ôm Bạch Kiều Mặc vậy: “A a a, phu phu các ngươi đều lợi hại quá đi mất! Lựa chọn đúng đắn nhất trong cuộc đời này của ta, chính là chạy tới Vân Lĩnh học phủ a.”

Phong Minh suýt chút nữa bị lời của hắn chọc cười. Hắn Phong Minh còn tận mắt chứng kiến cái tên Trần Liệt này lúc mới tới đã chê bai Vân Lĩnh thành này tới mức nào cơ mà.

Đúng là đổi thời thế đổi lòng người.

Tân học viên của Trận Pháp hệ tất cả đều “Đệch!” thành tiếng. Ban đầu bọn họ cho rằng Phong Minh chẳng qua chỉ có vẻ ngoài đẹp mã, ỷ lại vào Bạch Kiều Mặc mà tồn tại.

Đợi đến khi hắn triển lộ chiến lực kinh người, mới biết người không thể trông mặt mà bắt hình dong. Không ngờ bản thân hắn còn ưu tú hơn những gì bọn họ tưởng tượng rất nhiều.

Có thể luyện chế ra cực phẩm tiên đan, tiên đan sư như vậy chính là vạn người không có một, không, triệu người cũng chưa chắc có một sự tồn tại.

Các lão học viên Võ Đạo hệ, đa phần đều có hảo cảm với Phong Minh, còn tưởng rằng Phong Minh tiến vào Võ Đạo hệ bọn họ là cái chắc rồi.

Không ngờ thiên phú của hắn ở tiên đan thuật, một chút cũng không kém cạnh thực lực mà hắn thể hiện ra ở võ đạo.

Có người hỏi: “Vậy Phong sư đệ còn có thể vào Võ Đạo hệ của chúng ta nữa không?”

“Cút đi! Hắn mà vào Võ Đạo hệ chúng ta, ngươi cứ chờ trên dưới Đan Dược hệ ngày nào cũng chạy tới quyết đấu với Võ Đạo hệ chúng ta đi. Có điều đến lúc đó ngươi dám động thủ không?”

“Đúng đấy, sau này đừng hòng lấy được tiên đan từ chỗ Đan Dược hệ nữa.”

Những học viên không giành được cực phẩm tiên đan, sau khi biết được thân phận của vị tiên đan sư kia, khiếp sợ đồng thời cũng thở phào nhẹ nhõm.

Người ở ngay trong học phủ bọn họ, vậy thì ngưỡng cửa để đến cầu đan sẽ thấp đi không ít rồi.

Những tiên đan sư danh tiếng lớn ở bên ngoài kia, muốn cầu đan ư? Đến mặt còn không gặp được nữa là.

Mạnh sư huynh mặc kệ những học viên trong hội trường nghĩ gì, hắn hấp tấp chạy thẳng tới chỗ sư phụ mình.

Dọc đường đi, có học viên và lão sư của Đan Dược hệ nhìn thấy bộ dạng này của hắn, đều tưởng mình hoa mắt.

Mạnh lão sư (Mạnh đạo hữu) xưa nay trầm ổn lắm mà, đã bao giờ thấy hắn nóng vội như lửa đốt thế này đâu? Là có đại sự gì xảy ra rồi sao?

Vừa tới trước cửa phòng sư phụ, Mạnh sư huynh Mạnh Huyền Chí đã lớn tiếng gọi lên: “Sư phụ, đệ tử có việc quan trọng bẩm báo.”

Bộ dạng này của đại đệ tử, sư phụ hắn tức là Đào hệ trưởng của Đan Dược hệ cũng chưa từng thấy qua, bèn quát mắng một tiếng: “Làm gì mà hoảng hốt thế? Còn không mau cút vào đây?”

“Vâng, sư phụ.”

Mạnh Huyền Chí lập tức liền “cút” vào trong, nhưng đối với tiếng quát mắng của sư phụ thì một chút cũng không sợ hãi. Sư phụ là người thế nào, hắn đã sớm biết rồi.

Có điều tới trước mặt sư phụ, có vội vàng hơn nữa hắn cũng cung kính giải thích: “Sư phụ, không phải đệ tử không có quy củ, mà là sự tình trọng đại, đệ tử mới là người đầu tiên muốn cho sư phụ biết.”

“Sư phụ, hiện nay trong học phủ xuất hiện một vị tiên đan sư có thể luyện chế ra cực phẩm tiên đan, người còn chưa vào Đan Dược hệ chúng ta!””

Hắn không tin sư phụ lại không vui mừng và sốt ruột.

Mạnh Huyền Chí phi thường biết cách nắm bắt trọng điểm.

“Cái gì?!” Đào hệ trưởng vốn đang ngồi vững vàng, quả nhiên nghe xong liền đứng bật dậy, “Là ai? Người sao lại không ở Đan Dược hệ chúng ta? Tên hỗn trướng nào đem người ta lừa đi rồi?”

Trong lòng Đào hệ trưởng lập tức chỉ trích mấy hệ trưởng của các hệ khác, đem người ta lừa đi chẳng phải là lãng phí nhân tài hết sức sao?

Mạnh Huyền Chí liền biết sư phụ hiểu lầm rồi, vội vàng giải thích: “Người này là bạn lữ của một học viên được Trận Pháp hệ đặc biệt chiêu sinh lần này, trước mắt vẫn là thân phận tùy tùng. Vừa rồi ở phường thị bên kia hợp tác với người khác làm một buổi đấu giá hội, trên hội đấu giá ra bốn tổ tám viên cực phẩm tiên đan, còn có không ít thượng phẩm tiên đan. Vị học đệ này trước mắt là Hư Tiên sơ kỳ tu vi, nhưng hẳn là sở hữu thực lực của nhất phẩm trung cấp thậm chí có thể là cao cấp tiên đan sư.”

Dù sao cũng đều có thể luyện chế ra cực phẩm nhất phẩm trung cấp tiên đan rồi, Mạnh Huyền Chí không cho rằng Phong Minh không luyện chế được nhất phẩm cao cấp tiên đan. Cho dù hiện tại luyện không ra, cũng rất nhanh thôi.

Mạnh Huyền Chí lại vội vàng bổ sung: “Người này cực kỳ trẻ tuổi, chưa tới hai ngàn cốt linh, là một vị song nhi.”

Đào hệ trưởng lần này thực sự không ngồi yên được nữa. Trẻ tuổi như vậy, lại còn thiên tài như vậy, đương nhiên phải nhanh chóng lừa người ta vào Đan Dược hệ, thậm chí là dưới môn hạ của mình.

Phi, đó gọi là lừa sao? Người ta vốn dĩ chẳng phải là người của học phủ bọn họ à? Đã là tiên đan sư rồi, đương nhiên là nên vào Đan Dược hệ.

Đào hệ trưởng lập tức nói: “Ngươi đi trước dẫn đường, vi sư đích thân đi một chuyến. Nếu hắn còn chưa bái sư, ngươi thấy có thêm một tiểu sư đệ thì thế nào?”

Mạnh Huyền Chí lập tức cao hứng nói: “Vậy thì tốt quá rồi! Có một tiểu sư đệ thiên tài như vậy, trên mặt đệ tử cũng rạng rỡ.”

Đào hệ trưởng trừng mắt nhìn hắn: “Ngươi làm sư huynh kiểu gì mà kém cỏi thế, không chỉ làm mất mặt vi sư, cũng làm mất mặt tiểu sư đệ của ngươi nữa.”

Nghe xem lời này đi, cứ như thể đồ đệ đã thu nhận được rồi vậy.

Mạnh Huyền Chí một chút cũng không tức giận, còn thúc giục: “Sư phụ nhanh lên, nếu không tiểu sư đệ sẽ mất đấy.”

Đào hệ trưởng lập tức xách Mạnh Huyền Chí lên bay vụt đi. Người ở trên không trung lao vun vút như một đạo cầu vồng, nháy mắt đã không thấy bóng dáng đâu nữa.

Trên dưới Đan Dược hệ lại lần nữa ngây ngốc, đôi sư đồ này rốt cuộc đang làm gì vậy?

Học viên có tu vi thấp thì không nhìn thấy, nhưng các cao tầng của Đan Dược hệ có tu vi cao hơn chút thì đã thấy rồi. Mạnh Huyền Chí bị sư phụ hắn, cũng chính là đại nhân hệ trưởng của bọn họ, xách trong tay bay đi mất.

Ai dà, để cho đám học viên mà Mạnh Huyền Chí đang dạy nhìn thấy cảnh này, sau này hắn còn uy tín gì nữa chứ?