← Xuyên việt chi gia hữu chuế tế

Chương 1028: Trúng tuyển

32 min read 31.08.2026

 

Người thứ ba từ trong trường thi ra mới là Bình Tư Vọng, thế nhưng tất cả tu giả tham gia đánh cược đều vô cùng khó hiểu.

Tuy rằng không ít tu giả quen biết hắn đều nhìn hắn không vừa mắt, thế nhưng bọn họ cũng không thể phủ nhận, Bình Tư Vọng trên phương diện trận pháp đích xác có thiên phú, Bình gia lại dốc sức bồi dưỡng.

Cho nên, đám con cháu thế gia đại tộc như vậy, làm sao có thể thua bởi hai kẻ tiểu nhân vật không chút nổi bật kia chứ?

Đúng vậy, kể từ khi người thứ nhất thứ hai ra khỏi trường thi, mọi người đều nhao nhao hỏi thăm hai tiểu tử này từ đâu tới.

Thế nhưng không một ai quen biết, vậy đã nói rõ hai tiểu tử này, cũng không xuất thân từ những thế gia hay thế lực mà bọn họ quen thuộc.

Ngay cả Bình Tư Vọng cũng cho rằng mình sẽ giành được vị trí đầu bảng, khi ra ngoài đã chuẩn bị đón nhận lời chúc mừng của người khác, lần này hắn đoạt được vị trí đứng đầu trong toàn bộ thí sinh, Giản trưởng lão còn có lý do gì để cự tuyệt hắn ngoài cửa nữa?

Cái thân phận đệ tử này hắn nhất định phải có được.

Đang lúc Bình Tư Vọng đắc ý vênh váo, đám tùy tùng hộ vệ đến hội hợp với hắn, ai nấy đều mang vẻ mặt dè dặt cẩn trọng nhìn hắn.

Bọn họ quá hiểu rõ tính tình háo thắng của vị thiếu gia nhà mình rồi, lần này không thể lấy được thứ nhất, trong lòng thiếu gia tuyệt đối sẽ không dễ chịu.

Bình Tư Vọng cũng chú ý tới thần sắc của bọn họ, trong lòng lộp bộp một tiếng, hỏi: “Có kẻ ra trước ta rồi?”

Tên tùy tùng không thể không căng da đầu nói: “Có hai người, có điều không biết là từ chỗ nào chui ra, không ai biết lai lịch của bọn họ cả.”

Bình Tư Vọng trợn tròn mắt, vậy chẳng phải càng chứng tỏ thành tích của hắn không được tốt như tưởng tượng sao?

Hắn vốn tưởng rằng chỉ có những đệ tử tinh anh từng được bồi dưỡng kỹ lưỡng và con cháu thế gia đại tộc, mới có khả năng thắng được hắn.

Bởi vì bọn họ mới có tài nguyên và hoàn cảnh tu luyện tốt nhất, cũng có được lão sư chỉ đạo tốt nhất, bọn họ muốn không ưu tú cũng không thể nào.

Thế nhưng sự thực thì ngược lại, bất kể là luyện dược thuật hay trận pháp thuật, lại hoặc là luyện khí thuật cùng chế phù thuật, đều cực kỳ xem trọng thiên phú.

Một khi một người vừa có thiên phú lại vừa cực kỳ cần cù nỗ lực, thì việc đi trước tất cả mọi người, cũng là chuyện đương nhiên rồi.

Giờ khắc này Bình Tư Vọng không thể nào tiếp nhận nổi, bèn sai thủ hạ chỉ cho mình xem, hai tu giả phá trận ra trước hắn là những kẻ nào.

Đáng tiếc lúc này Phong Minh hai người cũng như Lục Dao bọn họ đều đã rời đi rồi, bởi vì ngày mai mới công bố kết quả, thế thì bọn họ ở lại nơi này làm gì, chẳng bằng về sớm nghỉ ngơi.

Bởi vậy Bình Tư Vọng muốn sớm làm quen với kẻ thắng được hắn cũng không có cách nào, trong lòng hắn rất không phục, nhưng lại rõ ràng một điểm, loại khảo hạch này, không có chỗ cho một tia gian dối.

Lúc này, các cao tầng trong Vân Lĩnh học phủ, cùng với nhân viên giảng dạy của hệ Trận pháp và bản thân Giản trưởng lão, đều đang chằm chằm theo dõi tình hình võ khảo lần này, số người quan tâm còn đông hơn cả văn thí buổi sáng.

Như Phong Minh bọn họ dự liệu, dù là các nhân viên giảng dạy khác hay chính bản thân Giản trưởng lão, đều quan tâm đến phần võ thí này hơn.

Trong suy nghĩ của bọn họ, cái mớ kiến thức cơ sở lý thuyết này, có vị Tiên Trận Sư nào mà chưa nắm vững tới nơi tới chốn chứ?

Đó là thứ căn bản nhất, phàm là Trận Pháp Sư nhập môn, thì đều phải học qua.

Cũng chỉ có mấy đạo đề lớn thiết kế trận pháp cuối cùng là có chút độ khó, bởi vậy ngay cả ải này mà cũng không thông qua được thì mau trở về đi, đỡ lãng phí thời gian của bọn họ.

Bởi vì trước đó đã có hai tháng cho các phương chuẩn bị, trong tay bọn họ cũng đã sớm lấy được một phần danh sách những mầm non thiên phú trận pháp tốt, tỷ như Bình Tư Vọng và Trần Liệt đều có mặt trên danh sách này.

Những con cháu thế gia đại tộc như vậy đều đích thân tới Vân Lĩnh học phủ, toàn thể học phủ trên dưới đều cực kỳ phấn khởi, cũng chỉ có mình Giản trưởng lão là tương đối bình thản.

Ông đối với Bình Tư Vọng của Bình gia cũng không xa lạ gì, lúc trước Bình gia đã dẫn theo tiểu tử này muốn bái ông làm sư, Giản trưởng lão sau khi khảo hạch không được vừa ý lắm, bởi vậy đã từ chối khéo rồi.

Lần này lại tới nữa, Giản trưởng lão cũng không quá để ý.

Ông thu đệ tử là vốn giữ ý niệm thà thiếu chứ không ham nhiều, muốn thu thì thu kẻ thiên tài nhất, thiên tài bình thường ông đều không mấy coi trọng.

Bình Tư Vọng chính là thuộc về hàng ngũ thiên tài bình thường đó, loại thiên tài như vậy không ít, muốn thu cũng chẳng phải là không thể, nhưng không nhất thiết phải là Bình Tư Vọng.

Lần này bằng lòng phối hợp với Vân Lĩnh học phủ tuyên truyền, cũng là ôm ấp ý niệm có thể tìm ra được mầm non Trận Pháp Sư có thiên phú tốt hơn.

Lúc Bạch Kiều Mặc là người đầu tiên ý thức quy vị thân thể rời khỏi trường thi, mọi người đều kinh ngạc.

Trước mặt bọn họ có một mặt thủy kính khổng lồ, bên trong thủy kính hiển hiện chính xác là tình hình bên trong trận pháp, bọn họ tận mắt chứng kiến Bạch Kiều Mặc phá trận mà ra như thế nào.

“Thế mà không phải là Bình Tư Vọng sao? Tiểu tử này có lai lịch gì vậy, người đầu tiên đã xuất trận rồi, chỉ tốn có nửa canh giờ.”

Giản trưởng lão tuy không phải vừa mới bắt đầu khảo hạch đã chú ý tới Bạch Kiều Mặc, nhưng cũng thuộc hàng chú ý khá sớm.

Giản trưởng lão có quyền lên tiếng nhất, nói: “Thằng bé này có vẻ xa lạ với tiên trận, lúc mới bắt đầu hơi chậm, về sau trong quá trình làm quen với tiên trận, tốc độ phá trận đã càng lúc càng nhanh, thằng bé này có chút cổ quái.”

Hệ trưởng hệ Trận pháp, là người hy vọng nhất Giản trưởng lão có thể đạt thành tâm nguyện, thu được đệ tử vừa ý.

Ông hỏi: “Cổ quái chỗ nào?”

Giản trưởng lão chuẩn xác rút ra một khối ngọc giản, đây chính là bài thi của thí sinh buổi sáng, trả lời câu hỏi cũng là tiến hành trong ngọc giản này bằng hồn lực.

Ông đưa khối ngọc giản này cho hệ trưởng hệ Trận pháp: “Ông xem thử bài thi buổi sáng của nó đi.”

Hệ trưởng hệ Trận pháp dò hồn lực vào xem xét, vừa xem đã kinh ngạc đến ngây người, làm sao lại có loại thí sinh kỳ lạ thế này?

“Đây, đây, đây… rốt cuộc là thuộc về tình huống gì?”

Đây rốt cuộc là thuộc về học trò kém hay học trò giỏi đây.

Nói là học trò giỏi ư, mấy đề lý thuyết cơ bản phía trước trả lời thực sự thảm không nỡ nhìn, có chỗ còn để trống không nữa.

Để trống rõ ràng là những thứ Trận Pháp Sư thuộc nằm lòng, tên này hết lần này tới lần khác trả lời không ra.

Nói là học trò kém ư, mấy đạo đề lớn phía sau, thiết kế trận pháp rõ ràng khiến Giản trưởng lão đều sinh ra hứng thú, hệ trưởng hệ Trận pháp cũng là người có nhãn lực, xem lướt qua một lượt, cũng cảm thấy mấy thiết kế trận pháp đều khá tinh diệu.

Giản trưởng lão xoa cằm nói: “Ta có vài suy đoán, bất quá cần tìm bản nhân hỏi một chút.”

Hệ trưởng hệ Trận pháp lại hỏi: “Vậy Giản trưởng lão là coi trọng hay không coi trọng thằng bé này?”

Giản trưởng lão mỉm cười nói: “Cũng cần phải hỏi qua bản nhân đã.”

Vậy thì được, hệ trưởng hệ Trận pháp cảm thấy hy vọng vẫn là khá lớn.

Đang lúc nói chuyện, lại có một người nữa phá trận mà ra, cũng không nằm trong dự liệu của mọi người.
Hệ trưởng hệ Trận pháp nói: “Thằng bé này sẽ không lại có gì cổ quái nữa chứ?”

Giản trưởng lão cười đáp: “Cái đó thì không, thằng bé này biểu hiện buổi sáng buổi chiều đều không tệ.”

Ông lại chuẩn xác rút ra một khối ngọc giản, đưa cho hệ trưởng hệ Trận pháp.

Hệ trưởng hệ Trận pháp xem xong liền biết vì sao Giản trưởng lão lại đánh giá như vậy, bởi vì buổi sáng văn thí của thằng bé này trả lời cực kỳ tốt, buổi chiều biểu hiện cũng xuất sắc như thế.

Có hai người này như châu ngọc ở phía trước, ngược lại càng làm nổi bật lên việc Bình Tư Vọng được mọi người coi trọng nhất, kém sắc đi không ít.

Cho dù sau đó hắn là người thứ ba phá trận mà ra, mọi người cũng có chút thất vọng.

Bởi vì hai kẻ trước đó, rõ ràng không phải xuất thân thế gia đại tộc, có thể thắng được Bình Tư Vọng, đủ để nói rõ thiên phú của bọn họ vượt xa hắn rất nhiều.

Hệ trưởng hệ Trận pháp lại hỏi: “Trong hai vị thí sinh này, Giản trưởng lão coi trọng vị nào hơn?”

Giản trưởng lão cười mà không nói, bất quá hệ trưởng hệ Trận pháp đã đoán được rồi, Giản trưởng lão ước chừng vẫn là coi trọng người đầu tiên tên Bạch Kiều Mặc hơn, chỉ là phải làm rõ điểm cổ quái trên người cậu ta trước đã, mới dễ quyết định.

Xuất hiện hai thí sinh ưu tú nằm ngoài dự kiến, các cao tầng học phủ và hệ Trận phủ trên dưới đều rất cao hứng, chỉ có bồi dưỡng ra những học viên ưu tú, danh tiếng của học phủ cũng mới có thể càng lên một tầng cao mới.

Cho nên lần này tuy là sự vụ của hệ Trận pháp, nhưng toàn bộ học phủ trên dưới đều dốc sức ủng hộ.

Những người thi xong trước ra ngoài thì hết chuyện rồi, nhưng đám lão sư này, lại phải luôn giám khảo cho đến phút cuối cùng.

Có thể trong vòng năm canh giờ phá trận ra được, chỉ chiếm một bộ phận cực nhỏ trong số thí sinh, đại bộ phận đều là bị nhốt trong trận, mãi cho đến khi hết thời gian, bị Giản trưởng lão đóng trận pháp lại rồi ném ra ngoài.

Những người này lúc ra khỏi trường thi, sắc trời đã tối đen từ lâu, từng kẻ một đều mặt mày ủ dột, nghĩ cũng biết, hy vọng những thí sinh này có thể vào học phủ là cực kỳ nhỏ bé.

Nhưng dù nắm chắc không lớn, tờ mờ sáng ngày thứ hai, đám thí sinh này và thân bằng đi theo, vẫn cứ sớm sớm đến bên ngoài học phủ, chỉ chờ công bố xếp hạng và danh sách thí sinh trúng tuyển.

Phong Minh và Bạch Kiều Mặc đương nhiên cũng không ngoại lệ, sớm đã tới đây chờ đợi, còn tìm được hai người Lạc Trúc và Lục Dao, bởi vì bọn họ quen biết lẫn nhau, trong số thí sinh đông đảo thế này, cũng chỉ quen biết đối phương mà thôi.

Lạc Trúc từng nói qua, quê hương của bọn họ cách Vân Lĩnh thành khá xa, y báo một địa danh, Phong Minh vừa nghe thấy mở đầu bằng chữ “hải”, liền biết đó là cách xa thực sự đủ xa.

Phong Minh đương nhiên cũng nói cho y biết, quê hương của mình cũng chỉ là một nơi nhỏ bé thôi.

So với Địa Tiên giới như thế này, quê hương của bọn họ cho dù có bốn cái đại thế giới, cũng thực sự là chẳng có gì nổi bật, lại còn là hạ giới, chẳng phải chính là nơi nhỏ bé hay sao.

Sau khi bốn người gặp mặt, Phong Minh và Lạc Trúc kéo dăm câu ba chuyện tào lao, Bạch Kiều Mặc và Lục Dao cũng đang trò chuyện về vấn đề trận pháp.

Sắp tới giờ công bố danh sách, Bạch Kiều Mặc thấy Lục Dao có chút khẩn trương, cười nói: “Lục đạo hữu ắt hẳn sẽ thi đỗ, Lục đạo hữu thực sự không cần phải lo lắng.”

Lục Dao mỉm cười, tuy nói đối với bản thân có lòng tin, nhưng vào lúc này thì đúng là sẽ có chút khẩn trương.

Chàng đáp: “Thành tích của Bạch đạo hữu sẽ còn tốt hơn ta.”

Bạch Kiều Mặc lắc đầu, rất thực thà nói: “Văn thí buổi sáng của ta sẽ kéo chân sau khá nhiều.”

Lục Dao kinh ngạc: “Sao có thể?”

Bạch Kiều Mặc cười cười: “Đến lúc đó Lục đạo hữu sẽ biết thôi.”

Lục Dao không sao đoán ra, nhưng Bạch Kiều Mặc cho rằng, giao tình của y và Lục Dao còn chưa sâu, chưa đến lúc thổ lộ tình hình thực tế.

Lục Dao thì lại cực kỳ khâm phục Bạch Kiều Mặc, hắn đối với trình độ trận pháp của mình tự biết rõ trong lòng, thế nhưng Bạch Kiều Mặc còn phá trận ra sớm hơn hắn, cái trình độ trận pháp này rõ ràng là ở trên hắn.

Cho nên sao thành tích văn thí lại kéo chân sau được? Thực sự là khó hiểu.

“Mau nhìn kìa, có người ra rồi, đây là sắp công bố bảng danh sách rồi.”

“Đừng chen lấn nữa, có phải người phía sau không nhìn thấy bảng đâu.”

Từ trong học phủ bay ra một vị tu giả, trong tay nâng một cái trục quyển, ông ta bay đến phía trên không trung của mọi người thì lên tiếng: “Bảng trúng tuyển chiêu sinh đặc biệt hệ Trận pháp lần này ở đây, số người trúng tuyển trên bảng chính là một trăm người đứng đầu của kỳ khảo thí này.”

“Ngoài ra, phàm là người có tên trên bảng, thỉnh sau khi xem bảng thì vào học phủ tiến hành nghiệm chứng thân phận.”

Điều này có nghĩa là, lần này có tới mấy chục vạn người ghi danh khảo thí, thế nhưng lại chỉ trúng tuyển một trăm người ưu tú nhất trong số đó, tỷ lệ trúng tuyển có thể nói là cực kỳ thê thảm tàn khốc.

Đây là tin tức Vân Lĩnh học phủ đã sớm công bố, cho nên tại chỗ cũng không có ai chất vấn, mọi người chỉ là khẩn trương không biết mình có lên bảng hay không.

Vị tu giả trên không sau khi nói xong những lời này, liền “xoẹt” một tiếng mở rộng bảng danh sách ra.

Sau đó bảng danh sách đón gió phình to ra, lặng lẽ sừng sững giữa không trung, cho các vị thí sinh tự mình tra cứu, còn vị tu giả kia thì quay người rời đi.

Véo véo, rất nhiều tu giả bay lên không trung, tranh nhau xem bảng.

Kỳ thực để bảng danh sách lớn như vậy, ở phía dưới cũng có thể thấy rõ ràng những cái tên to như đấu ở trên đó, cùng với thành tích ghi kèm phía sau.

Phong Minh và Bạch Kiều Mặc ngay tại phía dưới, liếc mắt một cái đã thấy người đứng đầu bảng là Lục Dao, giống như những gì Bạch Kiều Mặc đã nghĩ.

Phong Minh mắt sắc như điện, vèo vèo lia xuống dưới, chẳng mấy chốc đã tìm thấy tên của Bạch Kiều Mặc, hưng phấn nói: “Bạch đại ca huynh mau nhìn kìa, huynh ở vị trí thứ hai mươi, Bạch đại ca được trúng tuyển rồi.”

“Ai nha nha, quả nhiên là văn thí kéo chân sau rồi, văn thí của Bạch đại ca vừa vặn đúng sáu mươi điểm, văn thí của Lục đạo hữu lại tới một trăm điểm, có điều thành tích võ thí của Bạch đại ca là một trăm hai mươi điểm.”

Lục Dao cũng cực kỳ cao hứng mình đứng vị trí thứ nhất, rồi sau đó liền tìm thứ hạng và thành tích của Bạch Kiều Mặc, được Phong Minh nhắc nhở liền thấy Bạch Kiều Mặc đứng ở vị trí thứ hai mươi.

Thành tích này thực sự làm Lục Dao giật nảy mình, thế mà vừa vặn đạt chuẩn, nhưng đây là sát đường ranh giới đạt chuẩn đấy, Bạch đạo hữu thực sự không có gạt hắn, thành tích văn thí đúng là kéo chân sau.

Lục Dao nhìn về phía Bạch Kiều Mặc, Bạch Kiều Mặc thì hơi mỉm cười, nhìn tâm tình có vẻ không tệ, đồng thời hướng Lục Dao giải thích: “Có thể lấy được sáu mươi điểm, đã là niềm vui ngoài ý muốn rồi, ta vốn tưởng rằng bị kéo chân sau, tổng thành tích có thể vào được bảng cũng đã là rất tốt rồi.”

Lục Dao bật cười: “Bạch đạo hữu quá khiêm tốn rồi.”

Cứ bằng vào thành tích võ thí của Bạch Kiều Mặc, Lục Dao cho rằng, thành tích văn thí của Bạch Kiều Mặc có tệ hơn nữa, Vân Lĩnh học phủ cũng không thể nào để y rớt bảng được.

Không chỉ hai người bọn họ đang quan tâm thành tích và xếp hạng của mình, bởi vì tình hình võ thí ngày hôm qua, tu giả chú ý tới hai người bọn họ cũng không ít.

Lục Dao đệ nhất, có chút bất ngờ, thế mà không phải là Bạch Kiều Mặc sao?

Lại dò xuống dưới tìm thử, kết quả Bạch Kiều Mặc lại ở vị trí thứ hai mươi? Lại nhìn thành tích của hắn ta xem.

Trời ạ, sao cái tên Bạch Kiều Mặc này thi cử vậy, thành tích văn thí thế mà chỉ có sáu mươi điểm? Ngược lại thành tích võ thí được phá lệ cho hắn ta một trăm hai mươi điểm, cái này hết sức ưu đãi rồi, bởi vì Lục Dao cũng chỉ có một trăm điểm.

Điều này có nghĩa là, điểm tối đa là một trăm, Bạch Kiều Mặc đã nhận được điểm cộng thêm.

Mọi người nghị luận sôi nổi.

“Cái tên Bạch Kiều Mặc này là thế nào vậy? Thành tích văn thí tệ thế sao? Suýt chút nữa thì tụt xuống dưới đường đạt chuẩn, vậy thì thực sự là sỉ nhục rồi.”

“Chính là vậy đấy, cái thành tích này quá cổ quái, trong số những người trúng tuyển, hắn ta văn thí kém nhất, e rằng đám tu giả rớt bảng phía sau, thành tích văn thí đều cao hơn hắn ta.”

“Sẽ không thực sự có vấn đề gì mờ ám đấy chứ, thành tích văn thí kém như vậy, làm sao có thể võ thí đệ nhất được?”

Đây chính là nghi ngờ liệu Bạch Kiều Mặc có phải đã gian lận hay không, nhưng những người có mặt lại đều rõ ràng, hai trận khảo thí đều do chính bản thân Giản trưởng lão chủ trì, vậy chẳng lẽ nói Giản trưởng lão giúp đỡ cái tên Bạch Kiều Mặc này gian lận sao?

Nếu không phải Bạch Kiều Mặc mang họ Bạch chứ không mang họ Giản, bọn họ đều phải hoài nghi Bạch Kiều Mặc là vãn bối trực hệ của Giản trưởng lão rồi.

Bạch Kiều Mặc sau ngày hôm qua võ thí lại được chú mục một phen nữa, có điều lần này ánh mắt của mọi người có mang theo chút chất vấn.

Lục Dao thì lại tin tưởng Bạch Kiều Mặc, xem thành tích xong liền cùng Bạch Kiều Mặc, mang theo thẻ báo danh vào học phủ nghiệm chứng chân thân, cũng là làm thủ tục nhập học phủ luôn.

Phong Minh và Lạc Trúc đi theo.

Những người trúng tuyển khác, cũng nắm chặt thời gian làm thủ tục.

Bởi vậy một trăm người trúng tuyển này, liền đụng mặt nhau ở trong học phủ.

Ánh mắt của mọi người đều rơi cả vào trên người Bạch Kiều Mặc và Lục Dao, Lục Dao là đã cướp mất vị trí đệ nhất trong tâm trí mọi người, phải biết rằng vị trí đệ nhất này là có cơ hội rất lớn trở thành đệ tử của Giản trưởng lão đấy.

Bạch Kiều Mặc thì là kẻ cổ quái, như Bình Tư Vọng ngày hôm qua đã muốn gặp một chút với cái tên Bạch Kiều Mặc này, nhưng mãi hôm nay mới có được cơ hội.

Nào có ngờ đâu, thành tích văn thí của hắn ta kém như vậy, đám người bọn họ lên bảng, thành tích văn thí không phải là điểm tuyệt đối thì cũng ở trong khoảng tám, chín mươi điểm.

Thế mà tên này lại chỉ có sáu mươi điểm.

Cho nên hết ánh mắt này lại ánh mắt khác quét tới trên người Bạch Kiều Mặc, bản thân Bạch Kiều Mặc thì cực kỳ bình thản, nhìn thì nhìn thôi, chẳng lẽ bị nhìn thì sẽ thiếu mất miếng thịt nào sao.

Không thể không nói, Bạch Kiều Mặc chịu ảnh hưởng từ Phong Minh rất sâu sắc.

Có các vị sư huynh sư tỷ tiếp đón bọn họ, cũng giống như vậy, kẻ đầu tiên bị đánh giá cũng là Bạch Kiều Mặc và Lục Dao, bọn họ cũng đều biết thành tích khảo thí lần này rồi.

Một vị sư tỷ lên tiếng nói: “Mười người đứng đầu mời đi theo ta, Giản trưởng lão muốn đích thân gặp các ngươi một lần.”

Nói xong lại thêm một câu: “Học viên Bạch Kiều Mặc cũng đi theo, Giản trưởng lão muốn gặp ngươi.”

Bạch Kiều Mặc bước ra khỏi hàng: “Đa tạ sư tỷ thông báo.”

Mọi người lập tức kích động hẳn lên, điều này có phải là nói, mười người đứng đầu đều có cơ hội được Giản trưởng lão thu làm đệ tử hay không.

Như Bình Tư Vọng cũng không ngoại lệ, hắn liếc nhìn những người khác một cái, Trần Liệt tuy cũng có tên trong danh sách trúng tuyển, nhưng lại xếp ở phía sau, có tư cách gì mà tranh với hắn.

Lúc này những lưỡi dao ánh mắt của Trần Liệt, đang vun vút ném về phía Bình Tư Vọng, sau đó lại ném sang phía Bạch Kiều Mặc.

Lục Dao cũng khá kích động, bất quá Bạch Kiều Mặc thì khá bình tĩnh, y có thể nghĩ ra được, Giản trưởng lão sẽ hỏi những gì, tỷ như vì sao thành tích văn thí lại thấp như vậy.