Chương 1018: Rời trấn nhỏ
Địa tiên giới cũng không phải toàn là tu sĩ tu vi cao hơn bọn hắn, trong tòa trấn nhỏ bọn hắn ở này, thì có không ít cư dân thực lực yếu hơn bọn hắn.
Có điều vì bọn họ sinh ra đã ở trong sự bao vây của tiên nguyên khí, cho nên dù tu vi không cao hơn Phong Minh bọn hắn, nhưng năng lượng trong cơ thể đều là tiên nguyên lực.
Muốn đem một thân năng lượng hoàn toàn chuyển hóa thành tiên nguyên lực, thì cũng cần không ít thời gian, nhất là bọn hắn thiếu hụt tiên thạch, lại thân ở khu vực tiên nguyên khí tương đối loãng ít, cái quá trình khử phàm này sẽ càng thêm phiền phức.
Nhưng Phong Minh bọn hắn nghe ngóng được một tin tức, tin tức này vẫn là Lưu Thăng cung cấp.
Phong Minh nói: “Vẫn là nhất định phải đi ra ngoài, phải nghĩ cách lấy được đan phương của cái Thoát Phàm Đan này, không chỉ chúng ta cần, Hải Long Vương bọn chúng mấy đứa cũng đều cần, đáng tiếc quá, đan phương như vậy lại không phải nơi nơi đều có,” hắn lại nhìn nhìn thỏ con, “Ngay cả chủ nhân ngươi cũng không có sưu tập một cái.”
Thỏ con cũng có lý do: “Chủ nhân lại không cần loại Thoát Phàm Đan này, chủ nhân vốn là sinh ra ở Tiên giới, trưởng thành ở Tiên giới, loại đan dược này, chỉ có tu sĩ phi thăng mới có nhu cầu.”
Nói vậy cũng tức là, lượng nhu cầu thị trường của Thoát Phàm Đan không lớn, không có hiệu quả kinh tế quá lớn, vì thế đan phương lưu truyền cũng có hạn.
Phong Minh thở dài một tiếng, hắn kỳ thực cũng có thể nghĩ ra nguyên nhân như vậy: “Thôi thôi, các ngươi mau nắm chặt thời gian tu luyện đi, ta cũng phải luyện đan kiếm thêm chút tiên thạch.”
Không chỉ hắn và Bạch Kiều Mặc cần tiên thạch, Hải Long Vương mấy đứa cũng đều cần, bọn chúng đồng dạng cần rửa sạch phàm trần chi khí, đem nguyên lực chuyển hóa thành tiên nguyên lực.
Còn có một kẻ đại hộ ngốn tiên thạch là Thanh Hồng bí phủ, tạm thời đều không lo nổi, Phong Minh trước mắt chỉ có thể ủy khuất thỏ con, để bí phủ tự mình hấp thu tiên khí ngoại giới bổ sung một chút.
Dù là vì trù bị thêm chút tiên thạch, bọn hắn cũng nhất định phải đi ra ngoài, càng là nơi hẻo lánh càng là bế tắc, kiếm tiên thạch kỳ thực càng không dễ dàng.
Không nhờ môn lộ của Lưu Thăng, bọn hắn ngay cả đan dược cũng bán không được bao nhiêu, tu sĩ chỗ này thực sự quá không ra gì, quá không có chí tiến thủ.
Lưu Thăng cung cấp vật liệu, do Phong Minh phụ trách luyện chế thành đan.
Những vật liệu này cùng linh thảo của hạ giới có chỗ khác biệt, là hấp thu tiên nguyên khí trưởng thành, phẩm chất so với linh thảo đến tốt hơn, thủ pháp luyện chế trên cũng hơi có khác biệt.
Có điều được truyền thừa luyện dược thuật của Thanh Hồng bí phủ, Phong Minh không cần học lại từ đầu, rất nhanh đã nắm giữ phương pháp luyện dược của Địa tiên giới.
Phong Minh biết, Lưu Thăng khẳng định kỳ quái, hắn vừa mới phi thăng lên, sao đã nắm giữ được phương pháp luyện dược của Địa tiên giới.
Nhưng bởi vì phải dựa vào Phong Minh để kiếm tiên thạch, Lưu Thăng cũng không hỏi gì.
Phong Minh cũng coi như không biết gì hết, phảng phất luyện dược thuật của hai giới không có một chút xíu khác biệt nào, cứ giả ngây giả ngố đi thôi.
Chứ không thì không mượn luyện đan, con đường bọn hắn kiếm tiên thạch sẽ vô cùng chật hẹp.
Ngoài mặt, Phong Minh tốn thời gian hơn mười ngày, mới hoàn thành đơn hàng lần này của Lưu Thăng, đem một nửa số đan dược giao cho y.
Phong Minh cố ý đè thấp trình luyện dược của mình, không chỉ số lượng ra đan chỉ có một nửa, cứ là phẩm tướng của thành đan, cũng đều cố hết sức giữ ở mức trung phẩm.
Thượng phẩm đan bị Phong Minh giữ lại, hắn chính là muốn làm một luyện dược sư có thuật luyện dược không tệ nhưng lại không quá mức xuất sắc.
Chỉ thế thôi, đã là luyện dược sư có trình luyện dược tốt nhất toàn trấn rồi.
Thoáng chốc lại qua mấy tháng, giữa Phong Minh và Lưu Thăng lại làm thêm mấy cuộc giao dịch, hôm ấy, Lưu Thăng phái một tiểu hài tới thông báo cho Phong Minh và Bạch Kiều Mặc, sáng sớm hôm sau ở ngoài trấn tập hợp, có thể xuất phát rồi.
Khoảng thời gian này, đoàn người Phong Minh ngoài tu luyện ra, cũng đang vì chuyến đi này mà chuẩn bị đủ thứ.
Phong Minh và Lưu Thăng chính là quan hệ hợp tác, sẽ không hoàn toàn tín nhiệm đối phương, đem an toàn đều phó thác vào trong tay đối phương.
Cũng may Không Thiên Tạm đích xác là bảo vật lưu lạc từ Tiên giới, dù là ở chỗ này, cũng có thể mở ra truyền tống không gian.
Giữa đường gặp nguy hiểm thì, nếu thực sự đánh không lại, bọn hắn sẽ phải dựa vào lá bài tẩy này để chạy trốn.
Sáng sớm hôm sau, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc liền ra khỏi trấn, tới nơi Lưu Thăng đã nói.
Lưu Thăng đã tới rồi, thấy Phong Minh xuất hiện, lại thói quen đấu võ mồm với hắn: “Sao lề mề chậm chạp thế, làm việc chẳng tích cực gì cả.”
Phong Minh nhún nhún vai: “Xem ở phần ta giúp ngươi kiếm nhiều tiên thạch như vậy, ngươi cũng nên khách khí với ta một chút, bằng không a, coi chừng đắc tội với tài thần gia.”
Lưu Thăng: “Thật biết tô son trét phấn lên mặt mình, rõ ràng là chuyện đôi bên cùng có lợi, không phải nhờ Lưu Thăng ta, ngươi bán nổi đan dược sao?”
Phong Minh: “Hắc hắc, Lưu Tiểu Thăng, ta là luyện dược sư bình thường sao? Là vàng thì kiểu gì cũng tỏa sáng, không có ngươi, cũng sẽ có Trương Thăng Trần Thăng xuất hiện, ngươi không phải là không thể thay thế được biết không?”
Hai người vừa đấu võ mồm vừa trèo lên phi chu Lưu Thăng thả ra, Bạch Kiều Mặc lẳng lặng theo ở phía sau, không quấy rầy bọn hắn cãi nhau, cứ có cảm giác mình là người thừa thãi.
Phi chu “Vút” một tiếng bay khỏi trấn nhỏ, trong chớp mắt đã biến mất nơi chân trời, chỉ còn loáng thoáng nghe thấy tiếng Phong Minh và Lưu Thăng cãi cọ.
Tình hình của Lưu Thăng, kỳ thực ở trong trấn không khó nghe ngóng, tùy tiện tìm một người, liền có thể hỏi thăm ra chuyện Lưu gia.
Bây giờ cái Lưu gia này cũng chỉ còn lại một mình Lưu Thăng là một song nhi thôi, tổ phụ của Lưu Thăng những năm đầu đã ra ngoài xông xáo.
Thời gian cách quá lâu, đến mức người trong trấn sắp đem tổ phụ Lưu Thăng quên mất, không ngờ có một ngày tổ phụ Lưu Thăng lại mang theo Lưu Thăng trở về.
Tổ phụ Lưu Thăng là vì trọng thương mà về, Lưu Thăng lúc đó vẫn còn là một tiểu anh hài, Lưu tổ phụ gắng gượng chống đỡ hơn mười năm, đợi đến khi Lưu Thăng tự mình nuôi sống được chính mình rồi, Lưu tổ phụ liền trọng thương bất trị mà chết.
Có lẽ chính là bởi vậy, Lưu Thăng đối với việc kiếm tiên thạch hết sức tích cực, trên tu luyện cũng vô cùng cần cù.
Mọi người đều nói, Lưu Thăng là muốn giống như tổ phụ của y, tương lai có một ngày cũng sẽ rời khỏi trấn nhỏ của bọn họ, ra ngoài xông xáo.
Nếu không phải Phong Minh và Bạch Kiều Mặc tới, thời gian Lưu Thăng rời đi có lẽ còn phải kéo dài về sau không ít năm.
Nhưng sự xuất hiện của Phong Minh, đã khiến thời gian này rút ngắn đi rất nhiều.
Phong Minh chưa từng hỏi Lưu Thăng về chuyện Lưu gia, bọn hắn chỉ là kẻ hợp tác tạm thời, cùng nhau hợp tác kiếm tiên thạch, cùng nhau hợp tác rời khỏi trấn nhỏ.
Cãi vã xong, Lưu Thăng cũng nói tới chuyện chính sự: “Chỉ dựa vào ba người chúng ta, đi không tới được nơi quá xa, vận khí của ta cũng không tồi, vừa lúc để ta nghe ngóng được có một chi dong binh đội nhận một nhiệm vụ đi tới Vân Dao thành, trước đây có một lô đan dược ta chính là giao dịch cho chi dong binh đội này, mới có thể bắt được quan hệ, để bọn họ tiện đường mang theo chúng ta.”
“Vân Hải tiên vực rất lớn, nhưng không có thực lực, những chỗ khác cũng không có cách nào đi, Vân Dao thành tuy ở Vân Hải tiên vực không có danh khí bao lớn, nhưng đã là tòa thành trì danh khí lớn nhất vùng này của chúng ta rồi.”
“Nói vậy đi, dựa vào cái phi chu rách nát này của ta, bay tới Vân Dao thành phải bay mất hai tháng thời gian, đó còn phải là giữa đường không gặp nguy hiểm làm trì hoãn thời gian.”
Phong Minh nói: “Được rồi, ta biết ý của ngươi rồi, ngươi đừng có lải nhải nữa.”
Lưu Thăng trợn mắt nhìn Phong Minh, cái tên không biết tốt xấu này: “Hừ, không có ta, loại tu sĩ phi thăng các ngươi, bị mấy thế lực hắc ám bắt được, đều sẽ bị đưa đi làm thợ đào quặng, ngày đêm không ngừng làm việc.
Không có ta dẫn đường, các ngươi ngay cả Vân Dao thành cũng không biết tới, càng không biết làm sao mà qua đó.”
Phong Minh trộm nhạc: “Biết rồi, đều là bản lĩnh của Lưu Thăng đại nhân nhà ngươi, Lưu Tiểu Thăng ngươi tài giỏi nhất.”
Lưu Thăng nghiến răng, cái tên khốn kiếp đáng chết này.
Phong Minh lại nói: “Ngươi kể thêm cho chúng ta chút tình hình Địa tiên giới còn có Vân Dao thành đi.”
Lưu Thăng trợn trắng mắt, nhưng vì giết thời gian trên đường, vẫn là kể cho bọn họ nghe.
Kỳ thực bởi vì tổ phụ của Lưu Thăng là từ bên ngoài trở về, ở ngoài xông xáo nhiều năm, người toàn trấn, phải kể là Lưu Thăng biết tình hình bên ngoài nhiều nhất, ra tay từ chỗ Lưu Thăng là đúng rồi.
“Đúng rồi, chi dong binh đội lần này gia nhập gọi là Hắc Hồ, đội trưởng của Hắc Hồ dong binh đội đó chính là tu vi Hư Tiên trung kỳ, mấy chi đội ta biết, Hắc Hồ đội thực lực cũng là mạnh nhất.”
Lưu Thăng vừa nói thế vừa quay đầu liếc Phong Minh hai người một cái, vẫn có chút ghen tị với hai tu sĩ phi thăng này, một khi năng lượng trong cơ thể bọn hắn hoàn toàn chuyển hóa, liền có thể trở thành Hư Tiên rồi.
Hiện tại hai người bọn hắn ở vào một giai đoạn ngụy tiên vừa mới phi thăng, còn y Lưu Thăng thì vẫn chỉ là một phàm tiên, phàm tiên đỉnh phong.
Phàm tiên đỉnh phong cũng tức là Thánh giai, cũng có thể so sánh với ngụy tiên, nhưng y không thấy mình thực sự đánh thắng được hai tên gia hỏa này.
Y mới gặp hai người này lần đầu, liền từ trên người hai người cảm giác được khí tức nguy hiểm, biết là không thể địch nổi.
Chỗ bọn họ hầu như chưa từng xuất hiện tu sĩ phi thăng, y cũng là nghe tổ phụ nói qua tình hình tu sĩ phi thăng bên ngoài.
Tu sĩ phi thăng hoàn cảnh đều không tính là tốt, nhưng đồng dạng tấn cấp Hư Tiên rồi, sức chiến đấu của tu sĩ phi thăng tuyệt đối ở trên tu sĩ bản thổ Địa tiên giới.
Lưu Thăng tiếp tục nói: “Bên trên Hư Tiên, còn có Chân Tiên, Huyền Tiên, Kim Tiên, Đại La Kim Tiên, Tiên Quân và Tiên Đế, bất quá cảnh giới phía sau đối với chúng ta mà nói là quá mức xa vời rồi, ở hạ tứ vực chúng ta, Chân Tiên liền có thể xưng vương xưng bá.
Trong Thập Vực Địa tiên giới, hoàn cảnh tu luyện hạ tứ vực chúng ta là kém nhất, tu sĩ trung tam vực đều chẳng thèm tới hạ tứ vực chúng ta, hừ, ta nhất định có một ngày sẽ tới trung tam vực thậm chí là thượng tam vực nhìn một cái, Lưu Thăng ta sẽ đánh khắp Địa tiên giới vô địch thủ.”
Phong Minh suýt phun cười, nhưng vẫn giơ ngón tay cái khen: “Có chí khí, chờ ngày nào đó ngươi trở thành đại lão Địa tiên giới, nhưng phải che chở cho hai kẻ bọn ta nha.”
Lưu Thăng hất cằm lên nói: “Vậy thì phải xem các ngươi có bản lĩnh này hay không đã, ta nhưng không nuôi kẻ ăn không ngồi rồi.”
Phong Minh: “Ngọa tào, luyện dược thuật của ta còn chưa tốt sao? Ta chính là luyện dược sư thiên tài nhất, chỉ cần cho ta cơ hội, ta khẳng định có thể vút bay lên trời.”
Lưu Thăng khinh bỉ hắn: “Ngươi thực biết khoác lác.”
Phong Minh: “Nói thật cũng không tin, ngươi khoác lác còn to hơn kìa, nhìn kìa, trâu đều bay lên trời rồi.”
Thấy chưa, đứng đắn chưa được bao lâu, đã lại cãi nhau rồi.
Bạch Kiều Mặc ở bên cạnh tiêu hóa những thông tin Lưu Thăng kể, tuy trước đó thỏ con cũng có nói, nhưng thỏ con giới thiệu không được tường tận như Lưu Thăng.
Chiếu theo lời Lưu Thăng nói, thì chính là bọn hắn muốn ở hạ tứ vực đặt nền móng vững chắc, thì phải trở thành Chân Tiên mới được.
Có điều bọn hắn ngay cả Hư Tiên còn chưa phải, trở thành Chân Tiên sao mà khó quá.
Ở chỗ này, mỗi lần lên một tiểu giai, khoảng cách giữa đó đều vô cùng lớn, cái này cũng khó trách lúc trước cư dân trong trấn nhỏ lại không có chí tiến thủ như thế.
Rất nhiều tu sĩ ở hạ tứ vực, suốt cả một đời cũng sẽ không rời khỏi hạ tứ vực.
—