← Xuyên việt chi gia hữu chuế tế

Chương 1011: Các vị sư phụ

22 min read 30.08.2026

 

Trước mặt cha ruột, Phong Minh nào còn giữ nổi vẻ cao nhân, chỉ còn lại niềm vui sướng khi thấy cha mình bình an trở về.

Dù trên nền tảng giao lưu vẫn luôn có thể giữ liên lạc, nhưng lần cuối cùng được đoàn tụ cùng cha y cũng đã qua rất lâu rồi, đó là chuyện từ trước khi đến Thiên Cơ Thành.

Bạch Kiều Mặc bước tới, cung kính hành lễ với Phong Kim Lâm: “Cha, mọi chuyện vẫn tốt đẹp chứ ạ?”

Phong Kim Lâm cười híp mắt đáp: “Tốt, ta mọi thứ đều tốt, quãng thời gian này cùng bằng hữu sống rất phong phú. Đúng rồi, để ta giới thiệu bằng hữu ta quen cho các con.”

Phong Kim Lâm liền giải thích với bằng hữu của mình rằng ông vốn khlão mang họ Kiều, mà tên là Phong Kim Lâm, vì bất đắc dĩ nên mới phải giấu đi thân phận.

Biết được ông chính là thân phụ của Phong Minh, mấy vị tu giả này còn lạ gì nguyên do vì sao ông phải ẩn giấu tung tích.

Trước đây, số tu giả và thế lực nhắm vào Phong Minh và Bạch Kiều Mặc không hề ít. Nếu để họ biết Phong Minh có một vị cha ruột được coi trọng như vậy, tất sẽ tìm mọi cách bắt lấy người này để khống chế.

Bởi vậy, mấy vị tu giả này đều không hề để bụng, trái lại họ còn thấy nhờ có Phong Kim Lâm mà mình mới được quen biết với Phong Minh và Bạch Kiều Mặc.

Các đại năng Tạo Hóa Cảnh khác nhìn thấy cảnh này, trong lòng thật muôn vàn cảm khái, phức tạp khôn nguôi.

Hiện giờ có bao nhiêu đại năng Tạo Hóa Cảnh muốn lộ mặt trước Phong Minh và Bạch Kiều Mặc, nhưng thời thế đã khác xưa, mặt mũi ấy đâu dễ gì mà lộ được.

Vậy mà xem kìa, mấy tên Niết Bàn Cảnh này lại dễ dàng làm được. Thái độ Phong Minh và Bạch Kiều Mặc đối đãi với họ vô cùng khách khí, lại còn mời bọn họ cùng đến Dược Các, khiến người ta nhìn vào phải sinh lòng hâm mộ.

Nói xong chuyện này, Bạch Kiều Mặc quay người về phía Thành chủ và các đại năng Tạo Hóa Cảnh, nói: “Chư vị đạo hữu, chúng ta xin phép đi trước một bước, có dịp sẽ hàn huyên sau.”

Thành chủ liền vội cười đáp: “Chúng ta không quấy rầy các vị đoàn tụ cùng Phong đạo hữu nữa, lần sau sẽ tục chuyện.”

“Đa tạ.”

Nói rồi, Bạch Kiều Mặc mở ra Không Thiên Tạm, ngay trước mặt Thành chủ và chư vị tu giả, đưa toàn bộ nhóm bọn họ truyền tống về Dược Các.

Những tu giả đi cùng Phong Kim Lâm đều phấn khích tột độ, họ vậy mà cũng được hưởng đãi ngộ thế này.

Nhóm người vừa rời đi, tin tức Phong Minh và Bạch Kiều Mặc đích thân đến đón cha ruột liền lập tức lan truyền ra khắp nơi.

“Cha ruột của Phong đại sư, nhạc phụ của Bạch đại sư ư? Thật hay giả vậy? Trước đây sao chưa từng nghe nói tới?”

“Đương nhiên là thật, thật không thể thật hơn được nữa. Ngay cả Thành chủ đại nhân còn đích thân ra mặt tiếp đãi hai vị đại sư cơ mà. Lúc đó không ít tu giả ở trận truyền tống đều tận mắt chứng kiến, à đúng rồi, còn có cả video nữa.”

“Trời ạ, vậy mà là thật. Phong đại sư lại còn giấu một người cha ruột, trước kia sao chưa từng nghe nói nhỉ?”

“Trước kia đương nhiên không thể nói ra rồi. Nghe nói cha ruột của Phong đại sư mới chỉ là tu giả Niết Bàn Cảnh, trước đây hai vị đại sư gây thù chuốc oán nhiều như vậy, cha ruột chính là tử huyệt của họ, sao dám dễ dàng để lộ ra chứ?”

“A a a, ta biết vị đạo hữu Kiều Kim Lâm này, không đúng, là Phong Kim Lâm đạo hữu. Trước kia ở Trung thế giới bên dưới, ông ấy cải danh thành Kiều Kim Lâm, ta còn từng cùng ông ấy kề vai chiến đấu nữa.”

“Cha ruột của Phong đại sư vậy mà cũng xông pha nơi tiền tuyến, cả nhà này đều lợi hại.”

“Cha ruột Phong đại sư mới chỉ là Niết Bàn Cảnh thôi sao.”

“Sao nào? Coi thường cha ruột của Phong đại sư ư? Cũng không nhìn xem Phong đại sư mới bao nhiêu tuổi, đừng tưởng y bây giờ thực lực cường hãn mà bỏ qua tuổi tác của y. Xem cốt linh cha ruột Phong đại sư cũng cực kỳ trẻ trung. Xét theo tuổi tác của ông, thiên phú tu luyện cũng cực cao đấy, phải biết rằng bọn họ đều cùng xuất thân từ Tiểu thế giới.”

Tin tức này nhanh chóng lan truyền đến các đại lục khác. Hiện nay độ nóng của những chủ đề về Phong Minh và Bạch Kiều Mặc là cao nhất, phàm là tin tức gì liên quan đến họ, đều sẽ nhanh chóng chiếm cứ vị trí đầu tiên trên bảng chủ đề.

Đây rồi, ở Thiên Nguyên thành thuộc Thiên Huyễn đại lục, vô số tu giả đã kích động đến phát cuồng.

“A a a, Phong Kim Lâm này chúng ta biết mà, đó chính là chủ tiệm Phong Gia Tạp Hóa Phô đây. Tiệm tạp hóa đóng cửa lâu như vậy, chúng ta còn tưởng Phong Kim Lâm đạo hữu đã xảy ra chuyện rồi, hóa ra ông ấy không những vẫn sống nhăn răng, mà còn được đoàn tụ với đứa con trai mà ông hay nhắc tới nữa.”

“Trời đất ơi, con trai của Phong Kim Lâm vậy mà lại là Phong đại sư! Tất cả chúng ta đều bị Phong lão bản giấu nhẹm trong trống.”

“A a a, nhớ ra rồi, hồi Phong lão bản mới tới Thiên Nguyên thành chúng ta khai trương tiệm tạp hóa, không phải vừa vặn xảy ra vụ Thiên Tà lão ma bị Phong đại sư và Bạch đại sư hố giết, cướp đi Không Thiên Tạm sao? Nhưng ai mà ngờ được chuyện này lại có liên quan tới chủ một tiệm tạp hóa chứ, Thiên Nguyên thành chúng ta vậy mà lại là nơi ngọa hổ tàng long.”

“Nói cách khác, năm đó một nhà ba người họ từ Trung thế giới đi ra, điểm dừng chân đầu tiên chính là Thiên Nguyên thành chúng ta đây.”

Chuyện này ở Thiên Nguyên thành cũng nhanh chóng lan truyền khắp nơi. Ai mà ngờ được, cha ruột của Phong Minh lại ẩn cư nhiều năm ngay tại Thiên Nguyên thành, chỉ làm một tiểu lão bản tiệm tạp hóa, sau này ra ngoài lịch luyện mới đi biệt không về.

Ngay cả Thành chủ của Thiên Nguyên thành biết được tin này cũng không dám tin, thầm thấy mình đã đau đớn để vuột mất cơ hội lớn, người vậy mà lại ở ngay dưới mí mắt mình.

Chuyện này dẫn đến một hậu quả, đó là cái tiệm tạp hóa mà ngày đó Phong Kim Lâm mở, đã dẫn tới vô số tu giả đến tham quan.

Kỳ thực cái tiệm này vốn chỉ là thuê mà thôi, sau khi Phong Kim Lâm mất tích nhiều năm, chủ tiệm đã thu hồi lại, cho các tu giả khác thuê.

Chuyện như vậy trong giới tu hành là chuyện bình thường, chẳng có gì lạ lùng.

Nhưng lần này thì khác, chủ tiệm lúc này hối hận vô cùng, sớm biết vậy đã không thu hồi, cứ giữ mãi Phong Gia Tạp Hóa Phô thì tốt rồi.

Còn những tu giả khác từng cùng Phong Kim Lâm lịch luyện, làm nhiệm vụ ở Thiên Huyễn đại lục, khi biết được thân phận thật sự của Phong Kim Lâm, cũng đều vừa kích động vừa hối hận.

Ông ấy vậy mà lại là cha ruột của Phong đại sự.

Phong Minh và Bạch Kiều Mặc đón Phong Kim Lâm về Dược Các an bài ổn thỏa. Hiện giờ họ có một tòa động phủ với hoàn cảnh cực kỳ tốt trong Dược Các.

Bằng hữu của Phong Kim Lâm thì không mặt dày đến mức ở lại Dược Các, mà sắp xếp chỗ ở tại Dược Đỉnh thành. Có điều Phong Minh đã đích thân sắp xếp đệ tử Dược Các dẫn mấy vị tu giả này đi giao dịch đan dược, khiến họ vô cùng hài lòng.

Phong Kim Lâm cùng Phong Minh và Bạch Kiều Mặc kể chuyện suốt mấy ngày mấy đêm, đem mọi việc lớn nhỏ kể từ khi chia tay ra nói hết một lượt mới chịu thôi. Phong Kim Lâm cũng yên tâm an cư tại Dược Các, chờ ngày dọn đến nhà mới của họ.

Trong khoảng thời gian này, Phong Kim Lâm vẫn rời Dược Các, đi gặp mặt bằng hữu của mình, chứ không vì quan hệ với Phong Minh mà xa lánh họ. Ông trước nay vốn có vòng bằng hữu của riêng mình.

Ngay trước khi Nhan Mật độ kiếp, Củng Khiên và Huyết Tẫn cũng đã về tới Dược Các, còn mang theo cả Dư Tiêu và Bùi Trường Thanh. Bốn thầy trò gặp mặt, lại thêm người bạn cũ Phong Kim Lâm, đương nhiên lại có vô số chuyện để nói.

Họ cũng thực sự cảm khái, năm đó lúc ở Phi Hồng đại lục, tuyệt đối không thể ngờ rằng sẽ có ngày được vinh quang như vậy, cũng không ngờ Phong Minh và Bạch Kiều Mặc lại có thể thăng tiến nhanh đến thế, trở thành cường giả mạnh nhất toàn bộ giới tu hành.

Dư Tiêu và Bùi Trường Thanh, hai vị sư phụ này thực sự nở mày nở mặt. Khi còn ở Thương Huyền đại lục, họ đã hứng chịu biết bao nhiêu ánh mắt hâm mộ đố kỵ, giờ đến Dược Các lại tiếp tục đón nhận những ánh mắt ấy. Hai vị sư phụ mặt dày tuyên bố, họ quen rồi.

Bùi Trường Thanh còn hơn thế, phải biết rằng năm đó y cũng chẳng dạy Bạch Kiều Mặc bao nhiêu thứ, vậy mà lại chiếm cái danh hiệu sư phụ, bây giờ đồ đệ hồi báo cho y thật quá nhiều.

Bùi Trường Thanh cũng có tin để nói: “Nhị sư huynh của con sớm đã tìm được ta rồi, chắc qua một thời gian nữa cũng sẽ tới đây hội hợp với chúng ta. May mà năm đó các con tìm thấy nó, bằng không cuộc sống của nó cũng chẳng biết sẽ ra nông nỗi nào.”

Nhắc tới chuyện của nhị đồ đệ, y cũng còn thấy sợ, vậy mà lại đi tới Ma Vực của Thánh Tinh đại lục, chuyển hóa thành ma tu.

Bạch Kiều Mặc cười nói: “Đây cũng là cơ duyên xảo hợp, vừa vặn gặp được nhị sư huynh, nhị sư huynh bọn họ cũng đã giúp chúng con.”

Bùi Trường Thanh lòng dạ thư thái vô cùng. Nhị đồ đệ đã tìm được, tiểu đồ đệ lại thành đại lão mạnh nhất, y còn gì mà không như ý nữa chứ? “Ha ha, đời này Bùi Trường Thanh ta viên mãn thực sự rồi.”

Phong Minh nói: “Đừng nói vậy chứ, Bùi viện trưởng.” Y đã quen gọi thế rồi. “Đời này còn dài lắm, sao đã đến lúc viên mãn được. Sau này chúng ta đều phi thăng lên Thượng giới, Bùi viện trưởng lẽ nào muốn ở lại bên dưới này một mình ư?”

Bùi Trường Thanh lập tức lắc đầu: “Vậy không được, ta cũng phải nỗ lực tu luyện, đã đến bước này rồi, đương nhiên phải cố gắng thêm, đi ngắm phong cảnh Thượng giới nữa chứ.”

Chỉ có điều, người ta toàn là đồ đệ nhờ cậy sư phụ, đến phiên y và Dư Tiêu thì hoàn toàn ngược lại, đều là nhờ vào sự che chở của đồ đệ.

Biết làm sao được, Bùi Trường Thanh trong lòng lắc đầu, đều tại đồ đệ quá giỏi giang, mới khiến cho bọn sư phụ họ có vẻ kém cỏi đi chút ít thôi, đây đúng là phiền não ngọt ngào.

Lời này mà truyền ra ngoài, Bùi Trường Thanh tuyệt đối bị người ta vây đánh, bởi vì đây chính là khoe khoang trắng trợn.

Sự xuất hiện của Dư Tiêu và Bùi Trường Thanh còn mang đến tin tức về một người cha khác của Phong Minh.

Ban đầu Lê Cẩm Xuyên lịch luyện ở Thương Huyền đại lục, sau này có đến các đại lục khác xông xáo, nhưng cuối cùng vẫn trở về Thương Huyền đại lục.

Khi Thương Huyền đại lục phát sinh nguy cơ, đám Bùi Trường Thanh đã chạm trán với cha con Lê Cẩm Xuyên. Phụ thân của Lê Cẩm Xuyên là Lê Triều Uyên từ trước đến nay vẫn chưa hồi Thất Tinh Tông của U Minh đại lục.

Đa phần thời gian Dư Tiêu luyện đan, cung ứng phục vụ cho các tu giả tiền tuyến. Bùi Trường Thanh gặp cha con họ ở tiền tuyến khá nhiều. Trước khi tới Thiên Khuyết đại lục, y cũng đã hỏi Lê Cẩm Xuyên có muốn cùng đi không.

Lê Cẩm Xuyên nhờ y chuyển lời, rằng qua một thời gian nữa sẽ tới thăm Phong Minh đứa con trai này, bởi vì đây là huyết mạch duy nhất của ông ta.

Phong Minh nghe lời này thì gật gật đầu. Tuy tình cảm với Phong Kim Lâm sâu đậm hơn, nhưng y cũng không thể không thừa nhận, Lê Cẩm Xuyên chính là sinh phụ trên huyết thống của mình, đây là sự thật không thể chối bỏ.

Huống hồ năm đó ở U Minh đại lục, y đã hung hăng vơ vét của vị sinh phụ này một khoản, không thể thực sự ném người ta sang một bên mặc kệ được.

Lúc trước cùng nhau rời khỏi Phi Hồng đại lục, Phong Minh cũng chẳng can dự vào chuyện tình cảm giữa cha ruột và Lê Cẩm Xuyên.

Nhưng sự thực chứng minh, giữa cha ruột y và Lê Cẩm Xuyên, rốt cuộc là hữu duyên vô phận, bằng không sẽ không vừa chia tay đã lâu như vậy, muốn nối lại đoạn duyên phận này e rằng không mấy khả thi.

Chắc hẳn Lê Cẩm Xuyên cũng nghĩ như vậy, nếu không ông ta đã chẳng thể nào lâu như thế mà không liên lạc với bên Phong Minh, bởi lẽ chỉ cần có tâm, thì vẫn có thể liên lạc được.

Nhưng Lê Cẩm Xuyên không làm thế, rõ ràng những năm này cũng đã nghĩ thông suốt, có những việc không thể cưỡng cầu.

Có tin tức của Lê Cẩm Xuyên, biết ông ta bình an và tu vi cũng tinh tiến mạnh mẽ, Phong Minh liền yên tâm.

Hai vị sư phụ đến không bao lâu, Nhan Mật liền tới chuẩn bị độ kiếp. Lần này Phong Minh đương nhiên không thu phí nữa, còn cung cấp cả đan dược liệu thương, bởi vì họ đã nhận động phủ của Nhan Mật.

Cuộc độ kiếp của Nhan Mật lại một lần nữa dẫn tới vô số tu giả vây xem. Bởi vì đây là trận phi thăng kiếp đầu tiên sau đại chiến lần này, mọi người không biết liệu Nhan Mật có thể như Vân lão và Thạch Thanh trước đó, thuận lợi phi thăng hay không.

Nhan Mật đứng giữa trung tâm Thánh cấp Ngự Lôi đại trận, ngẩng đầu nhìn kiếp vân trên không. Dù có thể thuận lợi phi thăng hay không, nàng cũng không còn gì tiếc nuối nữa.

Có thể phi thăng là tốt nhất, có thể lên ngắm nhìn phong cảnh Thượng giới. Vân Kỳ Sơn và Thạch Thanh đều ở bên ấy, hội hợp cùng cố nhân nào có gì không tốt.

Giả sử không vượt qua được, nàng cũng không hối hận, bởi lẽ theo kế hoạch ban đầu, nàng vốn không có khả năng sống tới ngày hôm nay.

Lôi kiếp ầm ầm giáng xuống, trên mặt Nhan Mật lộ ra nụ cười. Cả đời này, nàng đều đang chống lại số mệnh, không chịu thỏa hiệp. Lần này, nàng cũng sẽ không dễ dàng nhận thua.