Chương 8: Cải tiến phương pháp nuôi dưỡng
Lâm Vân Dật đang đi tuần tra quanh bãi nuôi gà thì Lâm Vân Tiêu hừng hực khí thế chạy ào ào đến.
Lâm Vân Dật hỏi: “Chạy nhanh thế làm gì?”
Lâm Vân Tiêu đáp: “Tam ca, phụ thân về rồi!”
Lâm Vân Dật thở phào: “Cuối cùng cũng về rồi à!”
Lâm Vân Tiêu hớn hở: “Phụ thân săn được một con Thanh Lang Luyện Khí tầng sáu mang về đấy.”
Lâm Vân Dật vội hỏi: “Phụ thân không bị thương chứ?”
Trong lòng Lâm Vân Dật thầm lo lắng. Thu nhập của gia tộc eo hẹp, lão tổ tông lại mang nội thương trong người, ngày thường hiếm khi ra tay. Phụ thân thi thoảng phải vào sông sâu núi thẳm gần đây săn bắn để trợ cấp thêm cho việc tu luyện của người trong nhà. Mà việc săn bắn này, độ nguy hiểm vẫn là quá cao.
Lâm Vân Tiêu lắc đầu nói: “Không đâu, phụ thân lợi hại lắm, người là Luyện Khí tầng bảy cơ mà.”
Lâm Vân Dật gật đầu: “Cũng đúng, chiến lực của phụ thân khá cừ. Nếu không thì năm đó sao có thể anh hùng cứu mỹ nhân, lừa được nương tử về nhà chứ.”
Lâm Vân Dật thầm thở dài. So với nuôi gà thì săn bắn yêu thú kiếm linh thạch nhanh hơn nhiều. Có điều, thu hoạch càng lớn thì rủi ro càng cao. Một con Thanh Lang Luyện Khí tầng sáu chắc cũng đáng giá tầm ba trăm viên linh thạch.
Lâm Vân Dật suy ngẫm một lát rồi hỏi: “Đệ có biết người ta xử lý xác lang yêu ở đâu không?”
Lâm Vân Tiêu đáp: “Hậu sơn ạ.”
Lâm Vân Dật đứng dậy: “Được rồi! Đi thôi.”
Lâm Vân Tiêu ngơ ngác: “Đi đâu cơ?”
Lâm Vân Dật bảo: “Hậu sơn, mang theo một thùng gỗ nuôi giun đất nữa.”
Trước đó Lâm Vân Dật đã cân nhắc đến việc cải tiến thức ăn cho giun đất để nuôi ra loại linh khâu có phẩm chất tốt hơn, nhưng ngặt nỗi chưa tìm được nguyên liệu thích hợp.
Hai anh em bèn đi ra hậu sơn, đào phần phủ tạng của lang yêu được chôn lẫn với đất cát lên, băm nhỏ ra rồi trộn thêm lá khô, mùn cưa, bỏ vào trong thùng nuôi dưỡng, dự định mấy ngày sau sẽ đến kiểm tra tình hình.
—
Chập tối.
Cả nhà họ Lâm quây quần đông đủ, vừa ăn thịt sói hầm vừa trò chuyện đưa đẩy.
Lâm Vân Dật vừa ăn thịt vừa vận công luyện hóa. Sức mạnh huyết khí ẩn chứa trong thịt sói vô cùng đậm đặc, một miếng thịt nuốt xuống mà lồng ngực như có ngọn lửa bùng cháy. Thịt linh kê ăn vào tuy cũng khiến cơ thể ấm áp, nhưng thua xa cái sự bốc lửa của loại thịt này.
Lâm Vân Tiêu nhai nhai rồi lắc đầu, tỏ vẻ hơi chê bai: “Thịt sói này không ngon bằng thịt gà, hơi bã, lại còn hơi tanh, ngửi cứ có mùi hôi hôi kiểu gì ấy.”
Lâm Viễn Kiều liếc Lâm Vân Tiêu một cái, bực mình mắng: “Có mà ăn là tốt rồi.”
Lâm Viễn Kiều câm nín chịu chết, đây là thịt linh lang đấy nhé, thằng út này thế mà còn dám mở mồm chê bai.
Lâm Vân Dật nhìn sang Lâm Vân Văn. Đại ca đang kẹt ở bình cảnh, xem chừng là sắp đột phá Luyện Khí tầng bốn rồi. Phụ thân ra ngoài săn bắn chắc hẳn là muốn kiếm đồ tẩm bổ cho đại ca. Linh kê nuôi trong nhà hiệu quả bồi bổ cũng tốt, chỉ là đẳng cấp hơi thấp, ngày thường dùng để ôn dưỡng linh khí thì được, chứ dùng để dùng để xung kích qua bình cảnh thì hiệu quả không ăn thua lắm.
Lâm Vân Tiêu thoắt cái đã tọng liền mấy miếng thịt sói, đĩa thịt ngoảnh đi ngoảnh lại đã vơi mất một nửa.
Lâm Viễn Kiều nhìn bộ dạng của đứa con trai thứ tư mà cạn lời. Thằng út mở mồm thì chê thịt không ngon, thế mà cái tay gắp cái mồm nhai chẳng ngơi nghỉ tí nào.
Lâm Viễn Kiều nhắc nhở: “Lão tứ, ăn ít thôi, cẩn thận bị nóng ruột đấy.”
Lâm Viễn Kiều không phải xót miếng thịt với con trai, mà là sợ nó bị khó tiêu.
Lâm Vân Tiêu mặt dày chẳng thèm để tâm: “Không sao đâu ạ.”
Lâm Viễn Kiều thấy điệu bộ của đứa út thì cũng không khuyên can thêm nữa.
Người ta thường nói tích lũy dày mới phát tác mạnh, thằng út từ sau khi tu luyện công pháp hệ hỏa, tu vi liền tăng vọt như cưỡi tên lửa. Mới có mấy tháng ngắn ngủi mà linh lực đã dày dặn lên trông thấy, thấp thoáng đã có tư thế muốn đột phá Luyện Khí tầng hai.
Lâm Vân Dật nhìn Lâm Vân Tiêu, thời gian qua tứ đệ tiến bộ thần tốc, cứ theo tiến độ tu luyện này thì chỉ cần cho đệ ấy thêm chút thời gian, khéo lại vượt mặt mình mất. Trước kia tứ đệ mãi không dẫn khí nhập thể thành công, nhưng môn luyện thể thuật lại luyện đến nơi đến chốn. Thân hình cường tráng đã rèn cho đệ ấy một nền tảng vững chắc để tu luyện linh lực. Sau khi dẫn khí nhập thể thành công, tứ đệ cũng không hề lơ là việc luyện thể, cái vóc dáng nhỏ bé ấy ngày càng trở nên vạm vỡ, rắn rỏi hơn.
Đúng là cái tuổi ăn tuổi lớn, ăn sập tiệm của cha.
Lâm Viễn Kiều và Thẩm Thanh Đường còn chưa động đũa mấy, đĩa thịt sói đã bị ba anh em Lâm Vân Văn càn quét sạch bách. Lâm Viễn Kiều nhìn ba đứa con trai, vừa thấy an lòng lại vừa thấy đau đầu lo nghĩ.
—
Ngày tháng cứ thế êm đềm trôi qua. Lâm Vân Dật tuy lo lắng gia tộc sẽ phát triển theo chiều hướng đã định sẵn trong sách, nhưng hiện tại việc hắn có thể làm chỉ là chuyên tâm tu luyện, dốc hết sức nâng cao thực lực của bản thân.
“Tam ca, tam ca, trong chuồng gà có mấy con lao vào cắn xé nhau rồi!” Lâm Vân Tiêu xồng xộc lao vào phòng gọi giật ngược.
Lâm Vân Dật chẳng thèm để ý: “Đánh thì kệ chúng nó đánh, nuôi nhiều gà như thế, tụi nó chọi nhau là chuyện thường tình, ngày nào mà chẳng có đứa đánh nhau.”
Lâm Vân Tiêu lo sốt vó: “Thế sao được? Lần này tụi nó mổ nhau dữ dội lắm, cứ mặc kệ thì e là có mấy con đen đủi sẽ bị mổ chết mất.”
Lâm Vân Dật dạo này bận tu luyện nên nghe xong cũng không để tâm lắm: “Thế cũng được, con nào bị mổ chết thì đem đi cải thiện bữa ăn.”
Lâm Vân Tiêu nghe vậy thì phấn khởi hẳn lên: “Được thật ạ? Tốt quá! Để đệ đi xem có con nào thăng thiên chưa.”
Lâm Vân Dật liếc Lâm Vân Tiêu một cái, cứ cảm thấy chiêu vừa rồi của tứ đệ là lùi để tiến, chỉ chờ mình nhả ra câu này thôi.
Chợt nghĩ ra điều gì, Lâm Vân Dật phấn chấn tinh thần hỏi lại: “Khoan đã, đệ bảo là mấy con nào cơ?”
Lâm Vân Tiêu gãi gãi đầu đáp: “Thì mấy con gà lần trước huynh bảo phải đặc biệt quan sát đấy.”
Lâm Vân Dật ồ lên một tiếng: “Là mấy con đó à! Quả nhiên là đánh nhau rồi.”
Lâm Vân Tiêu nhìn phản ứng của Lâm Vân Dật, lờ mờ đoán được miếng thịt gà bay mất đến nơi rồi, vẻ mặt xị rau nhúc: “Tam ca, huynh biết thừa là tụi nó sẽ mổ nhau đến chết đi sống lại rồi à?”
Lâm Vân Dật đáp: “Cũng có chút đoán trước.”
Thịt sói mà phụ thân mang về ẩn chứa huyết khí khổng lồ. Mấy ngày đầu mới ăn thịt sói xong, trong người hắn cứ có cảm giác máu nóng sôi sục, muốn tìm ai đó đập nhau một trận.
Lâm Vân Tiêu gật đầu nói tiếp: “Mấy con gà này không chỉ chọi nhau dữ dội mà đẻ trứng cũng chăm lắm, đã thế trứng linh kê đẻ ra phẩm chất còn cao hơn hẳn trước kia.”
Đống linh khâu nuôi bằng máu sói và phủ tạng lang yêu trước đó của Lâm Vân Dật vừa khéo có một mẻ trưởng thành, hắn bèn đem mẻ linh khâu này cho gà ăn. Vì mẻ linh khâu này chất lượng quá cao, Lâm Vân Dật sợ xảy ra ngoài ý muốn nên đã đặc biệt chọn ra mấy con linh kê tính tình ôn hòa để cho ăn thử. Ai dè ăn loại linh khâu này xong, mấy con linh kê vốn dĩ hiền lành thục đức giờ lại đâm ra nghiện bạo lực, hở ra là đòi đấm nhau.
Lâm Vân Dật đứng dậy: “Để ta đi xem sao.”
Lâm Vân Tiêu uể oải: “Vâng ạ.”
Mấy con linh kê đang lao vào cắn xé nhau vô cùng kịch liệt, lông gà đủ màu sắc bay tứ tung, con nào con nấy dũng mãnh thiện chiến phát khiếp.
Lâm Vân Dật hô hào các thành viên trong tiểu đội nuôi gà tách mấy con gà chọi này ra. Mấy người trong tiểu đội vốn đang mài nanh vuốt chờ được ăn chực, vừa nghe mệnh lệnh của Lâm Vân Dật liền thất vọng tràn trề. Dù tiếc hùi hụi nhưng mọi người vẫn nghe theo lời Lâm Vân Dật, tách riêng mấy con gà ra các chuồng khác nhau.
Nhờ có linh kê và trứng linh kê bồi bổ, thực lực của các thành viên trong tiểu đội nuôi gà cũng tăng tiến theo từng ngày. Hồi đầu, muốn bắt một con linh kê còn phải gọi viện binh bên ngoài, giờ thì không cần nữa rồi, tiểu đội giờ đầy rẫy nhân tài, cao thủ bắt gà đếm không xuể.
Qua quan sát, mấy con linh kê hễ cứ ăn loại linh khâu đặc biệt kia là sẽ trở nên cực kỳ hung hãn, nhưng cứ đổi sang linh khâu bình thường là lập tức ngoan ngoãn trở lại. Giá trị dinh dưỡng của loại linh khâu đặc biệt kia cao hơn, nếu cho linh kê ăn lâu dài thì chắc chắn sẽ nuôi ra được những con linh kê cường tráng hơn nhiều. Điều phiền toái duy nhất là thể phách linh kê tuy được nâng cao, nhưng tính khí của chúng cũng trở nên nghịch ngợm, phá phách hơn.
Tuy nhiên, chút khuyết điểm nhỏ này không che giấu được ngọc quý, lợi ích của việc dùng linh khâu đặc biệt để nuôi gà là điều ai cũng thấy rõ.
Lâm Vân Dật lẩm bẩm: “Dùng phủ tạng yêu thú nuôi linh khâu xem ra hiệu quả bồi bổ rất tốt, hay là có thể gom một lượng phủ tạng linh thú bỏ đi về để nuôi linh khâu nhỉ.”
Lâm Vân Tiêu xung phong: “Phủ tạng yêu thú chắc là rẻ bèo ấy mà, để đệ đi hỏi cha!”
Lâm Vân Dật gật đầu: “Được!”
Theo ý tưởng của Lâm Vân Dật, các tu sĩ trong tộc nhanh chóng tỏa ra các vùng lân cận để thu mua phủ tạng yêu thú. Loại nội tạng này vốn chẳng có tác dụng gì lớn, gia tộc chẳng tốn bao nhiêu linh thạch đã gom được một lượng lớn về.
Linh khâu nuôi bằng phủ tạng yêu thú có phẩm chất vượt trội hơn trước rất nhiều, nhờ có mẻ linh khâu này mà sản lượng trứng linh kê tăng vọt. Tiến trình nuôi gà của nhà họ Lâm diễn ra vô cùng rầm rộ, linh kê và trứng linh kê tung ra thị trường đều bán rất chạy.
—