Chương 538: Liên Tiếp Đột Phá
Trịnh Vô Nhai cảm nhận được linh lực khắp toàn thân Lâm Vân Võ đang dao động kịch liệt, dường như cũng sắp đột phá đến nơi. Ánh mắt gã đảo qua đảo lại trên người hai huynh đệ: “Song Sinh Đồng Tâm Thể?”
Lâm Vân Văn đáp: “Phải.”
Sắc mặt Trịnh Vô Nhai phức tạp nói: “Hai vị xuất thân từ phân tông Ngự Thú Tông?”
Lâm Vân Văn: “Phải, đệ đệ ta chính là phân tông tông chủ.”
Trịnh Vô Nhai ngẩn ra, không ngờ trong hai người tới đây, có một người không chỉ là môn nhân phân tông, mà còn nắm giữ cả ngôi vị tông chủ. Nhưng ngẫm lại cũng không có gì lạ, với tư chất kinh tài tuyệt diễm của hai huynh đệ họ, làm tông chủ cũng là điều đương nhiên.
Trịnh Vô Nhai gượng cười một tiếng, nói: “Phân tông quả thực là nơi ngọa hổ tàng long, nhân tài lớp lớp.”
Lâm Vân Văn khiêm tốn: “Tông chủ quá khen rồi.”
Trước đó nghe xong những lời của Hỏa Diễm, trong lòng Trịnh Vô Nhai đã có nhiều suy đoán, mà nay, điều suy đoán ấy cuối cùng cũng được chứng thực. Năm đó, hai cái tên Lâm Vân Văn và Lâm Vân Võ lừng lẫy khắp Tây Lĩnh đại lục, Trịnh Vô Nhai cũng từng nghe danh. Song Sinh Đồng Tâm Thể vô cùng hiếm thấy, vừa nhìn thấy hai người, những lời đồn đại trước kia lập tức ùa về trong tâm trí gã.
Đồn rằng, vùng ngoại vực từng xuất hiện mấy vị tu sĩ tư chất tuyệt đỉnh, trong đó có mấy người là huynh đệ một nhà. Nghe đâu, lão đại và lão nhị trong bốn huynh đệ là một cặp song sinh, lại còn sở hữu thể chất đặc thù. Số lượng thiên tài Kim Đan ở ngoại vực vốn chẳng có bao nhiêu, hai người trước mắt này lại là Song Sinh Đồng Tâm Thể, rõ ràng chính là hai nhân vật danh tiếng lẫy lừng trong lời đồn kia rồi.
Trịnh Vô Nhai cảm thán: “Thật không ngờ, phân tông lại xuất hiện hai vị nhân tài bậc này.”
Lâm Vân Văn: “Tông chủ quá khen.”
Trịnh Vô Nhai nhìn sang Phá Thiên, trong lòng có chút phiền muộn. Phá Thiên thực lực phi phàm, tu sĩ Ngự Thú Tông muốn kết thành khế ước với nó nhiều không đếm xuể, đáng tiếc là nó chẳng thèm vừa mắt một ai. Không ngờ tới, đầu yêu thú này lại nhìn trúng một tu sĩ phân tông, tuy rằng chỉ là khế ước tạm thời, nhưng như vậy cũng đã vô cùng hiếm có rồi.
Trịnh Vô Nhai đưa mắt nhìn về phía Hỏa Diễm, hỏi: “Đây là linh thú của ngươi?”
Lâm Vân Văn: “Phải.”
Ánh mắt Trịnh Vô Nhai khẽ động, thầm hoài nghi Phá Thiên chịu lập khế ước với vị này, chính là vì nể mặt một hậu bối Kỳ Lân tộc như Hỏa Diễm. Gã không khỏi cạn lời, vị tu sĩ này vừa mới tiến giai Nguyên Anh mà đã ký khế ước với hai con linh thú Kỳ Lân tộc cấp bậc Nguyên Anh rồi. Đúng là kẻ ăn không hết, người lần không ra.
Ngoài hai con yêu thú Kỳ Lân tộc kia, vị này còn sở hữu cả Kim Ngọc Đường Lang. Danh tiếng của loài yêu trùng Kim Ngọc Đường Lang này, Trịnh Vô Nhai cũng đã sớm nghe tai nghe mắt thấy. Kim Ngọc Đường Lang có thể tinh luyện các loại khoáng thạch kim loại, đối với đông đảo luyện khí sư mà nói, tuyệt đối là trợ thủ đắc lực mà họ hằng ao ước.
Ngự Thú Tông là đại tông môn chuyên về ngự thú, yêu thú khế ước của tu sĩ trong tông môn có đủ loại kỳ hình dị trạng. Trước kia cũng từng có tu sĩ thu phục được Kim Ngọc Đường Lang, nuôi đến Kim Đan kỳ thì nó lại lăn ra chết. Vậy mà Lâm Vân Văn vừa mới bước chân vào Nguyên Anh liền nắm trong tay ba con linh thú đẳng cấp Nguyên Anh, cơ duyên bực này thật khiến người ta phải kinh hãi. Nhiều ngự thú sư Nguyên Anh tuy rằng nuôi dưỡng mười mấy con khế ước thú, nhưng thú đạt đến đẳng cấp Nguyên Anh thường chỉ có một con mà thôi.
Ký khế ước với yêu thú Nguyên Anh tuy là chuyện tốt, nhưng nếu nuôi không nổi thì rất dễ chuyển vui thành buồn. Việc nuôi dưỡng yêu thú cấp Nguyên Anh chưa bao giờ là một điều dễ dàng.
Trịnh Vô Nhai chợt nhớ tới lời đồn đại nghe được trước đó, mấy huynh đệ Lâm gia liên tiếp chém giết vài vị Nguyên Anh, toàn bộ gia sản của những tu sĩ Nguyên Anh kia đều rơi vào tay hai huynh đệ họ. Của cải tích lũy của hai người này e là còn rủng rỉnh hơn một nửa số Nguyên Anh trong tông môn cộng lại. Nếu lời đồn không có chút phóng đại nào, thì Lâm gia lão tam dường như là một Thiên cấp luyện đan sư có đan thuật xuất chúng, năng lực vô cùng khủng bố. Nghe nói tình cảm của mấy huynh đệ Lâm gia cực kỳ khăng khít, hai người này lần này tới đây, có lẽ đã mang theo không ít Thiên cấp đan dược bên người.
Trịnh Vô Nhai nhìn Lâm Vân Văn, nói: “Tiểu hữu vừa mới tiến giai Nguyên Anh mà linh lực đã hùng hậu đến nhường này, thật khiến người ta ngưỡng mộ.”
Lâm Vân Văn đáp: “Tông chủ quá khen, ta và đệ đệ thân là vãn bối, sao sánh được với linh lực thâm hậu của ngài.”
Sắc mặt Trịnh Vô Nhai phức tạp: “Tiểu hữu quá lời rồi, nói ra thì đại danh của hai vị tiểu hữu, ta đã nghe danh từ lâu.”
Lâm Vân Văn: “Tông chủ khách sáo quá.”
…
Trịnh Vô Nhai nhìn hai người Lâm Vân Văn, tâm tình vô cùng ngũ vị tạp trần. Mấy huynh đệ Lâm gia gây ra sóng gió ngập trời ở Tây Lĩnh đại lục, Trịnh Vô Nhai cũng từng nghe qua. Có điều, sau khi nghe xong gã cũng chẳng mấy để tâm. Vùng ngoại vực thường xuyên xuất hiện một vài tu sĩ thiên tư xuất chúng, thế nhưng những tu sĩ này thường đoản mệnh, luôn gặp phải đủ loại tai nạn ngoài ý muốn mà nửa đường gãy gánh. Mấy huynh đệ Lâm gia dường như lại là một ngoại lệ, bọn họ đã vượt qua được mấy bận khảo nghiệm sinh tử lớn nhỏ.
Trịnh Vô Nhai thật chẳng thể ngờ, huynh đệ Lâm gia trong lời đồn đại ấy giờ đây lại sống sờ sờ đứng trước mặt mình. Gã lại nhớ tới tin đồn trước đó. Tịnh Vô Trần trưởng lão của Tịnh Nguyên Phái đi thám hiểm bí cảnh, bặt vô âm tín bao nhiêu năm nay, chưa từng lộ diện trở lại. Còn có vị Yến Huyền thích đi khắp nơi gieo rắc tai ương kia, dạo trước hình như cũng mất tích, tựa như một đi không trở lại. Yến Huyền vốn chẳng phải hạng người hiền lành đức độ gì, vị kia bỗng nhiên mai danh ẩn tích, rất có khả năng là đã bị người ta đánh cho tro cốt không còn rồi.
Trịnh Vô Nhai biết một số tin tức nội bộ, theo gã được biết, Yến Huyền dường như đã nhận ủy thác liên hợp của mấy đại thế lực để đi tới ngoại vực. Ngự Thú Tông bọn họ lập ra không ít phân tông ở ngoại vực, trong tông môn cũng có một số tu sĩ ngoại vực, chỉ là hai người tới lần này có vẻ quá mức đặc biệt. Những tu sĩ tới đây lúc trước đa phần là Trúc Cơ, có thể có tu vi Kim Đan sơ kỳ đã là ghê gớm lắm rồi. Hai huynh đệ này vừa tới liền tiến giai Nguyên Anh, lại còn thu phục được một đầu yêu thú Nguyên Anh đỉnh phong.
Trịnh Vô Nhai có chút bất lực, hai vị này vừa đến, vị tông chủ như gã dường như đều bị lu mờ hoàn toàn. Năm đó mấy huynh đệ Lâm gia gây ra động tĩnh quá lớn, tu sĩ muốn lấy mạng bọn họ nhiều vô số kể. Hai kẻ này vậy mà lại chạy tới Ngự Thú Tông của bọn họ, còn nghiễm nhiên trở thành người của Ngự Thú Tông. Trịnh Vô Nhai nhíu chặt lông mày, tâm tư một mực cuộn trào, tông môn của bọn họ dường như vừa tiếp nhận hai củ khoai lang bỏng tay rồi!
Trịnh Vô Nhai hỏi: “Hai vị tiểu hữu, tiếp theo đây có dự tính gì?”
Hỏa Diễm nhìn Lâm Vân Văn, nói: “Văn tiểu tử, Lâm tiểu nhị và Cực Phong còn chưa tiến giai Nguyên Anh đâu.”
Lâm Vân Văn nhìn Lâm Vân Võ một cái, hỏi: “Nhị đệ, đệ cảm thấy thế nào?”
Lâm Vân Võ đáp: “Đã có thể chuẩn bị tiến giai rồi.”
Thời điểm Lâm Vân Văn tiến giai, Lâm Vân Võ đã có cảm giác sắp đột phá, sợ ảnh hưởng đến hỗn hợp lôi kiếp nên hắn mới ra sức đè nén xuống. Giờ đây Lâm Vân Văn đã thuận lợi tiến giai, hắn tự nhiên không cần phải áp chế nữa.
Lâm Vân Văn liền nói: “Tiếp theo đây, có lao tiền bối hộ pháp giúp đệ đệ ta một tay.”
Trịnh Vô Nhai gượng cười một tiếng, nói: “Đó là điều nên làm.”
Trịnh Vô Nhai thầm thở dài một tiếng, tu sĩ một khi bắt đầu tiến giai, tu sĩ tầm thường đều phải tránh lui ba thước, miễn cho bản thân bị cuốn vào trong lôi kiếp. Gã nở nụ cười khổ, Lâm Vân Văn ngoài miệng thì thỉnh gã hỗ trợ, nhưng thực chất trong lòng có lẽ là đang đề phòng gã âm thầm giở trò ám toán. Đến nước này rồi, gã cũng không muốn tự rước lấy rắc rối.
Trịnh Vô Nhai có chút bất lực, Ngự Thú Tông bọn họ đối với tu sĩ ngoại vực vốn không có lòng bài xích lớn như Tịnh Nguyên Phái, bằng không cũng chẳng lập ra nhiều phân tông ở ngoại vực đến thế. Chỉ là gã nằm mơ cũng không ngờ tới, phân tông lại đưa tới hai vị tu sĩ hung hãn như vậy. Ngự Thú Tông trước kia cũng từng xuất hiện không ít tu sĩ kinh tài tuyệt diễm, nhưng quái thai cỡ này thì đây là lần đầu tiên gã được diện kiến.
Nguyên Anh lôi kiếp của Lâm Vân Võ nhanh chóng kéo đến. Lôi điện cuồn cuộn đánh xuống, Khuyết Nguyệt liền “vèo” một cái lao ra ngoài.
Nhìn thấy Khuyết Nguyệt xuất hiện, Trịnh Vô Nhai lại được một phen kinh hãi. Gã vốn tưởng linh sủng của Lâm Vân Võ vẫn còn ở Kim Đan kỳ, đợi đến khi Khuyết Nguyệt lộ diện mới phát hiện ra đầu yêu thú này cũng đã là Nguyên Anh rồi, quá trình tiến giai của Lâm Vân Võ diễn ra vô cùng thuận buồm xuôi gió. Khuyết Nguyệt vốn còn muốn trợ giúp Lâm Vân Võ một tay, nhưng thấy trạng thái của chủ nhân rất tốt, nó liền lui sang một bên đứng quan sát.
Từng đạo lôi điện không ngừng giáng xuống, Trịnh Vô Nhai nhân cơ hội này bắt chuyện tán gẫu với Lâm Văn Vân.
Trịnh Vô Nhai nói: “Thật không ngờ, hai vị tiểu hữu cư nhiên đều là người của phân tông Ngự Thú Tông ta.”
Lâm Vân Văn đáp: “Ta cũng không ngờ tới đâu, lúc gia nhập phân tông, ta còn chẳng biết thì ra Ngự Thú Tông còn có một chủ tông thế này, sư phụ gần đây mới chịu hé răng tiết lộ.”
Trịnh Vô Nhai cười khổ, không ngờ phân tông Nam Hoang lại gửi tới hai vị “thiên tài” như vậy, gã nhất thời chẳng biết nên vui hay nên buồn. Gã có chút tò mò hỏi: “Không biết sư phụ của hai vị là vị cao nhân nào?”
Lâm Vân Văn: “Từ Thanh.”
Trịnh Vô Nhai thở dài một tiếng, cạn lời. Gã đối với Từ Thanh có chút ít ấn tượng, trong ký ức của gã, vị kia thiên phú cũng khá được, có điều tính tình quá thiếu chí tiến thủ. Năm đó, hắn vốn dĩ có cơ hội vào Thần Thú Lĩnh chọn lựa một đầu yêu thú lợi hại, kết quả lại bôi dầu vào chân chuồn mất dạng. Trịnh Vô Nhai không ngờ tới, vị tu sĩ năm đó gã cho là có chút nhu nhược vô dụng ấy, vậy mà lại bồi dưỡng ra được hai vị tu sĩ lợi hại đến bực này.
Trịnh Vô Nhai hỏi: “Không biết hai vị tiểu hữu tới đây, có mong muốn điều gì?”
Lâm Vân Văn thẳng thắn: “Ta muốn học hỏi một ít ngự thú chi thuật, hy vọng có thể giúp khế ước thú nhanh chóng đột phá.”
Tuy rằng đã ký kết với một đầu yêu thú Nguyên Anh đỉnh phong, nhưng con này rõ ràng không phải dạng vừa, thời khắc mấu chốt chưa chắc đã trông cậy vào được. So sánh ra thì Hỏa Diễm và Viên Nguyệt vẫn đáng tin cậy hơn, hai con này hiện tại đã là yêu thú Nguyên Anh, nếu có thể nâng cao thêm một hai tiểu giai vị nữa thì càng thêm vẹn toàn.
Trịnh Vô Nhai nhìn Hỏa Diễm, nói: “Đầu yêu thú này của tiểu hữu cốt cách tướng mạo không tồi nha!”
Lâm Vân Văn: “Hỏa Diễm quả thực rất lợi hại.”
Trịnh Vô Nhai đánh giá Hỏa Diễm, trong lòng dâng lên sóng cuộn biển gầm. Gã nhanh chóng lục tìm lại những lời đồn đại nghe được trước đây, phát hiện ra trong đống tin đồn ấy dường như không hề có vết tích của đầu yêu thú này. Con thú này tướng mạo bất phàm, hơn nữa còn sở hữu huyết mạch Kỳ Lân vô cùng thuần khiết. Gã nhìn sang Phá Thiên, thầm đoán việc Phá Thiên chịu gật đầu ký khế ước có mối quan hệ vô cùng lớn với đầu yêu thú này. Tuy rằng giao kèo lập ra chỉ là khế ước tạm thời, nhưng có thể ký được đã là chuyện cực kỳ không dễ dàng rồi. Kỳ Lân tộc vốn tính tình kiêu ngạo, rất khó chịu chịu sự khống chế của người khác, Phá Thiên cực kỳ có khả năng là nể mặt vị đồng tộc này mới động lòng.
Trịnh Vô Nhai tâm tình phức tạp, Hỏa Diễm trông có vẻ khí huyết sục sôi, Phá Thiên thời điểm ở Kim Đan đỉnh phong dường như cũng không có được khí huyết hùng hậu đến như vậy, thực lực của đầu yêu thú này tuyệt đối không phải dạng tầm thường.
Trong lúc Trịnh Vô Nhai và Lâm Vân Văn nói cười vui vẻ, Lâm Vân Võ đã thuận lợi vượt qua khảo nghiệm, tiến giai Nguyên Anh thành công. Bước chân vào Nguyên Anh, khí tức trên người Lâm Vân Võ so với trước đó đã xảy ra sự thay đổi nghiêng trời lệch đất.
Trịnh Vô Nhai nhìn hai người Lâm Vân Văn, tâm triều trập trùng. Hai vị này đặt chân đến Trung Ương đại lục chưa được bao lâu đã song song tiến giai Nguyên Anh, hai con linh thú cũng đột phá theo, càng khoa trương hơn là còn thu phục được một đầu yêu thú Nguyên Anh đỉnh phong. Hai người họ chỉ trong một khoảng thời gian ngắn ngủi mà đã hoàn thành được ngần ấy chuyện, hiệu suất này thực sự cao đến mức dọa người. So sánh với hai người bọn họ, thành tựu cả một đời của gã xem ra lại trở nên vô cùng bình thường rồi.
…
Đông đảo tu sĩ đang đứng chực chờ ở bên ngoài, mòn mỏi đợi chờ một kết quả.
“Sao lôi vân lại tụ tập lại rồi, không biết tình hình bên trong thế nào rồi nữa!”
“Hỗn hợp lôi kiếp vừa mới kết thúc, lôi kiếp mới lại bắt đầu rồi.”
“Hết cái này đến cái khác, thật là không dứt mà.”
“Đã sinh ra ba vị Nguyên Anh rồi, vị này nếu tiến giai thành công nữa thì chính là người thứ tư đó.”
“Lôi kiếp này so với hỗn hợp lôi kiếp trước đó uy lực lớn hơn không ít, có điều so với Nguyên Anh lôi kiếp thông thường, uy lực cũng mạnh hơn rất nhiều.”
“Kẻ đang tiến giai này, không chừng là một tu sĩ Cực phẩm Kim Đan.”
“Tông môn chúng ta mấy mươi năm qua cũng mới chỉ sinh ra được một vị Nguyên Anh thôi đó!”
“Biết đâu Thần Thú Lĩnh có công hiệu hỗ trợ kết Anh, lần tới, Kim Đan đỉnh phong của tông môn cũng có thể chọn nơi này để tiến giai.”
“Tông chủ sau khi đi vào trong liền bặt vô âm tín.”
“…”
Mấy vị tu sĩ bàn tán xôn xao, ánh mắt đều đổ dồn vào bên trong Thần Thú Lĩnh, trong mắt mỗi người đều mang theo vài phần tò mò xen lẫn kiêng dè.
—